Bên Kia Cánh Đồng Gió
Có những người xuất hiện trong đời ta như một mùa hạ.Họ đến cùng ánh nắng, cùng tiếng ve và những buổi chiều ngập gió. Ta cứ ngỡ mùa hạ sẽ kéo dài mãi, cho đến khi cơn mưa đầu tiên rơi xuống.Tôi đã dành cả tuổi trẻ để yêu một người là em. Một tình yêu không ồn ào, không đòi hỏi, cũng chưa từng mong được đáp lại. Chỉ tiếc rằng, người em chọn chưa bao giờ là anh.Giữa những cơn mưa của tháng Sáu, có người học cách buông bỏ. Cũng có người mang theo cả một mùa hạ, đi hết phần đời còn lại.Nhưng rồi tôi nhận ra, gương vỡ không phải lúc nào cũng chỉ còn những vết nứt. Có những bàn tay đủ dịu dàng để nhặt từng mảnh vỡ lên, đủ kiên nhẫn để ở lại cho đến khi người khác thôi sợ hãi vì đau.Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra, sau rất nhiều mùa mưa, mùa hạ vẫn sẽ trở lại. Chỉ là lần này, tôi không còn chạy theo em nữa,mà tôi đã chọn dành hết thanh xuân còn lại cho một người thật sự yêu tôi.…
