Xóm Tân Lập
Tịnh không còn cố gắng phân biệt giữa ảo giác và thực tế nữa. Cô để cho họ bước vào thế giới của mình, hay cô đang dần bước vào thế giới của họ. Từng mảnh ghép cứ tự kết nối lại với nhau mặc dù cô không muốn. Cô sợ sự hoàn chỉnh. Nó quá đớn đau. Nhưng cô không thể cản được.…
