TẦNG TRÊN CỦA TÔI CÓ MỘT NGƯỜI RẤT KHÓ HIỂU
Tôi chuyển đến căn hộ mới với hy vọng bắt đầu một cuộc sống yên ổn hơn sau chuỗi ngày kiệt sức vì công việc.Nhưng đời không yên như tôi nghĩ.Người sống ở tầng trên tôi là một chàng trai kỳ lạ - ban ngày im lặng như không tồn tại, ban đêm lại như đang sống thêm một cuộc đời khác.Tiếng bước chân, tiếng nhảy, tiếng đồ vật rơi... và những lần giao tiếp bằng cách gõ trần nhà khiến tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang sống cạnh một người bình thường hay không.Tôi từng nghĩ mình sẽ ghét anh ta.Nhưng rồi, giữa những ngày mệt mỏi của tuổi trưởng thành, tôi nhận ra một điều:Có những người không bước vào cuộc đời bạn bằng sự ồn ào hay rực rỡ, mà bằng những điều rất nhỏ - một bữa sáng vụng về, một khoảng im lặng đúng lúc, hay đơn giản là việc giảm âm thanh lại vì biết bạn đang mệt.Tôi không biết anh là ai.Anh cũng không biết tôi đang cố gắng thế nào để sống tốt mỗi ngày.Nhưng chúng tôi lại vô tình trở thành một phần trong cuộc sống của nhau - theo cách rất lạ, rất vụng về, nhưng lại rất thật.…

