Giữa Chốn Nhân Gian Vẫn Chỉ Lưu Luyến Mình Anh
Bốn năm, 48 tháng, 1.461 ngày, 35.064 giờ, 2.103.840 phút và 126.230.400 giây, 5 cây bút bi, tần ấy bức thư, cùng nỗi nhớ vô thời hạn. 5844 lần cúi đầu trước Đức Phật, 1000 con hạt giấy, 1000 ngôi sao kèm lời mong anh luôn bình an thuận lợi. Cùng lời chúc sinh nhật của cô năm nào cũng là chúc cho anh.Thiếu nữ đem nỗi nhớ ra phơi dưới nắng, nắng tắt rồi nỗi nhớ vẫn chưa khô."Năm tháng tuổi trẻ rực rỡ đó, tớ từng ước rằng mình có cậu một lần trong đời."Lần lên Bắc Kinh thứ Năm, bức thư tay đầu tiên kèm theo món di vật đầu Niệm Dao tặng anh."Tớ biết trong mắt cậu tớ chưa đủ tốt cũng không đáng tin.""Nhưng cậu có thể cho tớ một cơ hội được không? Chúng ta cùng nhau thử một lần nhé."[MWY: Là cậu viết thư cho tớ có phải không? YY? Cậu là Niệm Dao? Phải không?]"Không cần thử nữa đâu. Em không muốn nữa.""Bởi vì...em đã thích anh rất lâu rồi, lâu lắm, rất rất lâu.""Em đã dùng hơn 4 năm, để lặng lẽ theo dõi anh không ngừng tiến về phía trước.""Em không giỏi đặt niềm tin vào những điều không thể xoay chuyển số phận. Nhưng cuối cùng vào khoảng khắc này, bài toán khó giữa em và anh, cuối cùng cũng có lời giải."Hoa vẫn im lặng, nhưng hương thì ở lại.Kiếp này, Niệm Dao chỉ thương một mình Mạc Nghiên Vũ. Bối cảnh: Trung QuốcNhân vật chính: Niệm Dao x Mạc Nghiên VũTag thêm: tình đầu, chữa lành, sủng, song khiết, vườn trường, nhẹ nhàng, yêu thầm thành thật.tác giả có lời: truyện được lấy cảm hứng từ mối tình 4 năm của tác giả, là THẬT 100%!!! tin nhắn nửa thật nửa giả, còn người là HÀNG THẬT GIÁ THẬT!!! các …


