Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Quà Độc Quyền

Quà Độc Quyền

4 1 1

Truy về tận gốc, cô ấy chẳng qua cũng giống như hàng ngàn thiếu nữ khác.Ở cái tuổi còn mặc đồng phục học sinh lỡ thích một chàng trai đứng hút thuốc nơi góc phố.Năm Uyển Vãn Âm gặp được cây gậy dẫn đường mang tên Lục Tư Thần, khi ấy mùi thuốc lá lẫn mùi xà phồng hương táo đỏ xộc ngay vào mũi làm cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đứng hút thuốc của anh.Chiếc áo khoác da màu đen vắt trên vai. Dáng vẻ lưu manh bất cần đời, 1 tay đút túi còn tay kia kẹp lấy điếu thuốc. Làn khói trắng mờ đục vây quanh làm Lục Tư Thần trong thần thần bí bí. Ánh mắt sắc bén rớt ngay trên người Uyển Vãn Âm."Nhìn tôi làm gì? Muốn hút thử à?"Uyển Vãn Âm bất giác lùi lại, cô nắm chặt cây gậy dẫn đường trong tay đến nỗi đốt tay trắng bệch."Có hại đến sức khoẻ."*****Cho đến một lần tận mắt Lục Tư Thần bắt gặp cô bị hội đồng trong hẻm ngay ngày mưa ngày đông lạnh buốt, bọn họ bắt nạt Uyển Vãn Âm, anh không tự chủ mà lao vào đánh đến mức gọi cả phụ huynh."Bọn đấy bắt nạt học sinh ngoan của em, em không phải là loại người mắt không thấy tai không nghe nên mới tốt bụng làm việc thiện một lần."Thầy Hiệu trưởng bị câu trả lời của anh làm cho muốn nhồi máu cơ tim mà chết ngay.****"Lục Tư Thần, chúng ta chia tay đi."Anh không đáp, tay giấu vào túi áo khoác siết chặt cái bật lửa đến đỏ cả lòng bàn tay."Mẹ nó, em biết mình đang nói cái gì không?"Không đợi cô nói thêm, anh nói tiếp "Giờ có mắt sáng rồi nên chán tôi rồi đúng không? Em chơi đùa với tôi cho đã rồi đá tôi đấy à? Uyển Vãn Âm, không chia là…

Sự Cứu Rỗi

Sự Cứu Rỗi

6 0 1

Ngày đó, nếu được nói thêm một câu cuối nhất định em sẽ nói rằng mình thích anh. Nhưng tiếc giấc mơ chưa thành đã tan. Duyên mỏng thì tan. Gặp được anh, như tìm được tia hy vọng sống cuối cùng.Tư Duệ, thiếu nữ tuổi 15. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, ngũ quan sắc xảo, mắt hai mí kèm theo giọng nói trong trẻo. Từ nhỏ Tư Duệ luôn sống trong cảnh bị các bạn cùng lớp kì thị vì căn bệnh "rối loạn sắc giác". Dường như mỗi lần qua đường cảm thấy rất khó khăn.Đoàn Quách Thuận, cậu học sinh này nổi nhất trường vì từng đứng đầu khối các môn liên quan đến tính toán. Cả trường ai cũng biết trừ Tư Duệ."Nếu em lạc đường, cứ đứng yên..anh sẽ tìm em"Nhưng câu chuyện yêu thầm này không tiến đến tương lai xa vời. Ông trời nhẫn tâm lấy đi cô thiếu nữ đáng yêu của Đoàn Quách Thuận"Tư Duệ anh cầu xin em, làm ơn..làm ơn đừng..bỏ anh..anh cầu xin em..""Đoàn Quách Thuận, anh đừng khóc..coi như kiếp này em nợ anh một ân huệ. Nếu có kiếp sau..kiếp sau em sẽ báo đáp anh thật tốt"Hôm ấy nếu biết trước có chuyện như này kéo đến, anh đã không nói trước là mình sẽ về thăm em.________________nào rảnh thì mới ra chap, thú thật là lười á=)))))…