Mặt Trời Không Mọc Nữa
Vào ngày hạ chí tháng 6 . Dưới gốc cây cổ thụ già ngay sau thư viện ngỡ là lần gặp cuối cùng .Tô Hiểu Linh đã dùng hết thảy những lời lẽ cay nghiệt nhất trong 18 năm cuộc đời mình tự tay đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm còn dang dở . Đó là những năm tháng tuổi trẻ đầy ngông cuồng, kiêu hãnh và cháy bỏng. Nhưng cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tia sáng cuối cùng trong tim cô như vụt tắt- tia sáng đã lặng lẽ ôm lấy cô trong suốt những năm thanh xuân tươi đẹp .-"...Chu Lục Minh tôi từng nói mình có tình cảm với kẻ như cậu bao giờ.?"Mẹ bảo " Cái tên sẽ vận vào cuộc đời mỗi người" . Mẹ mong cái tên này sẽ sưởi ấm và thay bà dẫn lối tôi .Nhưng có lẽ , mặt trời đã không thể chiếu đến tôi từ năm tôi lên 18 tuổi .…
