Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là những mẫu truyện trong vô thức chợ nghĩ tới. Và mình thích thì viết ra thôi nên lời văn có phần lủng củng. Không hẳn hoàn toàn là của mình. Có thể là một tình tiết truyện mình đã đọc mà không nhớ hoặc tóm lại của một truyện khác.
Mọi người có thấy không hài lòng thì góp ý nhẹ nhàn thỉnh tự trọng ^^
Edit từ bản QT của RubyRuan_69.Mình edit theo ý hiểu của mình, nên chỗ nào không hiểu thì mình chịu :vCó gì các bạn hãy góp ý để mình chỉnh sửa cho hoàn chỉnh hơn nha.Thể loại: Bách hợp, Nữ phụ, Xuyên thư, Ngọt, HE.Tiến độ: Đã hoàn thành.Tốc độ ra chương hên xui nha.…
*Tình trạng: Đã hoàn chính văn.Giới thiệu:Hai sự hiện diện đối lập ở Blue lock. Một người chói sáng tựa như ánh mặt trời ban ngày, tựa ánh trăng sáng rực trên bầu trời buổi đêm làm cho tất cả mọi người không tự chủ được mà muốn đến gần. Kẻ còn lại là sự tồn tại mờ nhạt giống như kẻ vô hình ít ai chú ý đến.- Bìa by Pham Bao Anh---------------------*Các nhân vật thuộc về Kaneshiro Muneyuki và Nomura Yūsuke.*Các tình tiết không theo nguyên tác và nhân vật bị OOC.*Đây là fic Allisagi, không có cp nào khác ngoài All x Isagi.…
"Bé ơi," Kim Taehyung cầm cái quần trên tay, nhíu mày nhìn đứa bé đang chạy ngược chạy xuôi khắp phòng."Dạ, bé ở đây mà," Jeon JungKook bộ dáng nghịch ngợm cười xoà để lộ mấy chiếc răng bé xíu."Mặc quần.""Bé, bé không mặc quần có được không hả chú?" em bĩu môi, chạy lại chỗ gã, tay nhỏ níu lấy vạt áo sơ mi của Kim Taehyung, ngước gương mặt trắng hồng nhìn lên.Kim Taehyung thật hết cách với nhóc con này, gã ngồi xuống. Bàn tay to lớn bao phủ lên mu bàn tay bé xíu của em, để em nắm lấy ngón trỏ của mình:"Không được, mông nhỏ sẽ bị lạnh."Jeon JungKook đột nhiên hướng người tới hôn cái chụt lên má Kim Taehyung, cười tủm tỉm:"Bé, bé hôn chú một cái rồi, chú đừng bắt bé mặc quần có được không?""Không, phải mặc," gã bất giác cười theo đứa trẻ ngây ngô trước mặt. "Thôi mà, chú.""Bây giờ còn biết nhõng nhẽo cơ đấy, phải ngoan biết không?" Taehyung nhéo nhéo bên má bé con, mặc quần vào cho em. "Hừ, bé quyết định rồi, bé sẽ không thèm chơi với chú nữa đâu!!!"Begin: 18/2/2021. ✨Finish: 11/4/2021. ✨…
Khói bụi dần tan đi, hình ảnh cũng dần trở nên rõ ràng, dưới ánh trăng trắng bạc, gió làm lay động những hàng cây tạo những âm thanh xào xạc du dương trong màn đêm. Dưới ánh trăng, một bóng người đứng đó, áo bào trắng giờ đây đã nhiễm bẩn xám xịt, nó lay động trong cơn gió. Mái tóc màu bạch kim cũng theo gió mà bay tán loạn. Điểm đặc biệt nhất là đôi mắt. Một đôi màu tím toát ra hơi thở lạnh lẽo, trầm lặng, nó yên tĩnh như mặt hồ thu. Sóng mắt lưu chuyển thu hút ánh nhìn của mọi người, tựa như đã thấy được sự kiêu ngạo không để bất cứ điều gì vào đó. Thanh đại kiếm được ghim xuống đất, trên đó vẫn còn chảy những dòng máu của quái vật kéo dài chảy xuống....Tình bạn. Tình yêu. Người thân. Đồng đội.Những cuộc hành trình, những cuộc phiêu lưu, những cuộc gặp gỡ, những kỉ niệm chẳng thể nào quên, ước mơ của tôi và bạn.Chúng ta không đơn độc, vì luôn có những người bạn kề bên, Những ngày của tôi và bạn, Cuộc sống kì diệu ẩn sau phép thuật của vùng đất thần tiên. Cùng nắm tay nhau, hòa chung nhịp đập, dù có ra sao đi nữa, bạn vẫn mãi ở bên cạnh tôi.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Vkook, Taekook - HE( LƯU Ý KHÔNG CHUYỂN VER)Chỉ vì một đêm sảy ra sự cố , cậu vô tình có thai và phải bất đắc dĩ kết hôn với một người tiếp xúc chưa được 24h .Cuộc sống sau này của cậu liệu có tốt đẹp ..... ?…
[ EDIT ]Truyện của tác giả : Lan Chức( Tên Hán-Việt: Nàng như vậy như vậy mĩ) 96 chương + 12 phiên ngoại.Edit #SalimBeta #KumoeLạnh lùng học thần X Yêu tinh học tra hoa hậu giảng đường"Trước khi thích cậuTôi không phải người điên cuồngSau khi thích emAnh chưa từng có lý trí"__by Cố Tinh Trầm __Bạn học Bát Trung đánh giá Cố Tinh Trầm: vóc dáng cao,da trắng, lạnh lùng cùng nhút nhát, cả người phong độ trí thức, là học bá trong học bá, học sinh ba tốt trong học sinh ba tốt.-Hứa Anh âm thầm trợn trắng mắt:Đồ lừa đảo!!Bạn học Bát Trung đánh giá Hứa Anh: chân dài, eo thon, mắt to, nhà có tiền, chỉ là thành tích kém đến không nỡ nhìn cha mẹ, là hoa hậu giảng đường trong hoa hậu giảng đường, thiếu nữ bất hảo trong thiếu nữ bất hảo.-Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười:Bé ngoan!Sau khi Hứa Anh học xong tiết hai nghe được đánh giá của Cố Tinh Trầm, liền đem sách vở của cậu... xé!!.... - Lời cuối sách -Sau này lớn lên, Hứa Anh thích nhất là ôm lấy tay chồng, hỏi anh có yêu cô không, yêu nhiều thế nào, có phải hay không yêu nhất.Cố Tinh Trầm tay kẹp thuốc lá suy nghĩ chốc lát, nói:" Nói yêu em không bằng nói hận, hận không thế mang em đốt thành thuốc lá hít vào phổi, hoặc là bóp nát rồi ăn, ai cũng không thể lấy em đi."Hứa Anh sợ đến mức bỏ chạy, mắng to biến thái.Ban đêm cô mới âm thầm đến bên anh:" Tốt nhất em sẽ là một viên kẹo đường, ngậm ở đầu lưỡi anh, thấm vào ngực anh, ngọt ngào ở đầu quả tim."" Tôi của niên thiếu, có lạnh nhất dáng vẻ, cũng có ôn nhu nhất tình yêu."-------------Follow page:"Nhà có hai con mèo" Trên Facebook…