Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
🌼Hán Việt: Đả kiểm nữ phối cao phàn thượng nam chủ chi hậu 🌼Tác giả: Miên Nhuyễn Nhuyễn🌼Số chương: 81 🌼 Tình trạng edit: Hoàn🌼Editor: 🍓ℓσℓιѕα🍓🌼Vẽ bìa: 🥀Maa🥀🌼Converter 💐 Vespertine & Hdlinhhh 💐🌼 Thể loại : mthời học sinh, sạch, nữ phụ, yêu thầm, ngược, giới nhà giàu, HeSpoil: Trước ngược nữ sau ngược nam🌼cốt truyện mới lạ, hoan nghênh mọi người đọc, không hợp thì đi ra.…
"Tên hoàng đế biến thái mặt dày nhà ngươi, ngươi đừng tưởng ngươi là hoàng đế thì hay lắm. Chờ đi, xem bổn cung ta thu phục ngươi thế nào. Nupakachi!!!"…
Đường đường ám dạ đế vương lại xuyên qua thành một cái nữ phụ ngu ngốc toi mạng vì tình..hừ hừ,còn lâu nhé,Dạ Tuyết cô đây xinh đẹp chớ không có bị ngu..Nữ chủ hậu cung,tránh xa ta ra tốt sao.êu nữ chủ,quản lí tốt nam nhân của ngươi,cứ theo ta tò tò là sao..A uy...xùy xùy.Cảm ơn nàng phuonglink9 đã design cho ta ảnh bìa,ai mang truyện ta đi,vui lòng giữ nguyên ảnh bìa sẵn có,chân thành cảm ơn.…
Edit cho nhà đọc.TRUYỆN CHƯA ĐƯỢC BETA, NÊN SẼ MẮC RẤT NHIỀU LỖI. MỌI NGƯỜI ĐỌC THÔNG CẢM GIÚP MÌNH.Thể loại: Đam mỹ, võng du, livestream gameNhân vật chính: Đỗ Dật Văn (công), Lộc Duy (thụ).Đột nhiên phát hiện ra em gái lại không lo học hành để thừa kế tài sản gia đình mà lại đi xem mấy chương trình livesteams linh tinh. Ông chủ Đỗ quyết định lập account để xem chủ phòng này có gì thú vị không.Nhưng chỉ thấy trên màn hình là một nhân vật mặc quốc phục Trung Quốc. Giọng nói lại dễ nghe, kỹ thuật cũng tốt nhưng mà lại thích làm nũng.Ông chủ Đỗ lại tỏ vẻ chỉ ủng hộ chủ nhà một chút thôi.Nhưng không ngờ lại trượt tay gửi một tên lửa có giá trị 2000 NDT đi.Toàn bộ kênh chat đột nhiên im lặng, sau đó một loạt comments kỳ lạ được spam:"Heo Heo!! Cậu có fan nam kìa!""Heo Heo tinh, có người muốn bao nuôi cậu kìa.""Đời này cuối cùng tôi cũng có thể chờ đến khi con gái gả ra ngoài rồi, tôi khóc đây."Đỗ Dật Văn: "..."Tôi có thể rút lại được không?Đỗ Dật Văn đang muốn ấn rời đi thì nghe được giọng nói của streamer qua micro đến tai:"Chồng? Anh phải đi rồi sao?"Đỗ Dật Văn như bị điện giật làm cho đơ người nói, "Chưa đi."…
Một nồi lẩu với nguyên liệu duy nhất là thịt Mều và người được ăn đương nhiên là 6 con người may mắn nhất hệ mặt trời kia.Còn chúng ta ư ? Đứng ngó chứ sao =.="Ăn lẩu ngó vui vẻ !!!P/s : ngưng đọc chùa TT^TT Begin : một ngày đầu tháng 4/2016 End : một ngày đầu tháng 9/2016Highest ranking : #5 in Fanfiction…
Tên tác phẩm: Đặc Quyền Của Giáo SưTác giả: Dư Lạc ThuầnThể Loại: Ngôn tình , hài hướcTình trạng: hoànNguồn: http://goctruyen.com/dac-quyen-cua-giao-su/…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…