10: Uranus
"Tớ.. phải bay vào ngày mai, bay thật. Không còn mô phỏng nữa. tớ sẽ ở trên quỹ đạo trong sáu tháng"
"Tớ sẽ thấy Trái Đất là một viên bi xanh và trắng, và đại dương của cậu chỉ là một vệt màu."
"Vậy thì hãy nhìn kỹ vào vệt màu đó" Huyền nói, mỉm cười
"Và hãy nhớ rằng, ở nơi sâu nhất của vệt màu đó, có một người con gái đang cố gắng phá vỡ giới hạn để chứng minh tình yêu của chúng ta"
"Nếu tớ bay an toàn, tớ sẽ gửi cho cậu tín hiệu đầu tiên qua tần số đã hẹn"
"Và nếu mình lặn thành công.." Huyền tiếp lời, nước mắt bắt đầu rơi, nhưng cô nhanh chóng lau đi
"Tớ sẽ mang về cho cậu một nụ hôn dưới áp suất của đại dương. Nó sẽ là nụ hôn mạnh mẽ nhất trên thế giới này"
Đường truyền bắt đầu nhiễu hạt, giọng nói của Chi trở nên méo mó
"Chi... phải đi đây... Huyền... Hãy... cẩn thận... tớ yêu..."
"Huyền cũng yêu cậu! Chi!"
Màn hình tắt phụt. Cả hai đều ở trong một khoảng không tĩnh lặng của riêng mình
Chi nhìn chằm chằm vào màn hình đen. Cô biết, ngày mai cô sẽ vượt qua tầng khí quyển, và có lẽ lời nhắn của Huyền sẽ không bao giờ đến được với cô
Huyền đứng dậy, hít thở không khí mặn mà của biển. Chiếc nhẫn oxy trên cổ tay cô nhức nhối. Chi đã đi rồi. Và giờ là lúc cô phải đi sâu hơn, đến nơi mà không ai dám đến..
Hai con người, hai thái cực, chuẩn bị cho thử thách sinh tử lớn nhất của cuộc đời mình
—
Sáng hôm sau
Chi đang ở trên bệ phóng, bên trong khoang tàu con thoi. Bộ đồ phi hành gia cồng kềnh khiến Chi cảm thấy vừa nặng nề vừa nhỏ bé. Đây là một chuyến bay thực tế để lên Quỹ đạo Trái Đất Thấp (Low Earth Orbit), nơi cô sẽ thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình ở độ cao hơn 400 cây số
"Năm... Bốn..." Giọng đếm ngược vang lên qua tai nghe, lạnh lùng và không khoan nhượng
Chi hít một hơi thật sâu. Cô không còn cảm thấy sợ hãi. Chỉ còn lại sự tập trung cao độ và một niềm khao khát cháy bỏng. Cô đã tắt mọi thiết bị liên lạc cá nhân. Cô phải là một phần của cỗ máy này
"Hai... Một... Khởi động!"
Một tiếng gầm rú điên cuồng ập đến, mạnh đến mức Chi nghĩ tai mình sẽ vỡ tung. Cơ thể cô bị dồn về phía sau bởi một lực gia tốc khủng khiếp
Những giây phút đầu tiên là sự hỗn loạn, rung lắc dữ dội, ánh sáng chói lòa của lửa phản lực. Lực G đè nặng lên ngực Chi
"Em phải thở, Chi! Đừng để lực G thắng!"
Chi nhớ lại bài tập 8G kinh hoàng hôm trước và lời cảnh báo của Huyền. Cô không còn tin vào lý thuyết nữa, cô tin vào trực giác của người yêu mình. Cô ép mình phải thư giãn cơ bắp, tập trung vào hơi thở
Khi tên lửa xuyên qua tầng khí quyển, sự rung lắc giảm dần, nhường chỗ cho một cảm giác trôi nổi kỳ lạ. Chi đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất
Vài phút sau, động cơ chính tắt. Chi cảm thấy một cú đẩy nhẹ, và rồi... sự im lặng tuyệt đối
Chi nhìn ra cửa sổ, mắt cô mở to. Đó là một bức tranh không tưởng, Trái Đất là một viên bi xanh khổng lồ, được bao bọc bởi một lớp vỏ mỏng manh màu ngọc lam
Trong trạng thái không trọng lực, một giọt nước mắt vô tình trôi nổi khỏi mắt Chi. Cô nghĩ ngay đến Huyền
"tớ đã an toàn, Huyền. Giờ đến lượt cậu"
Chi đưa tay lên, chạm vào chiếc vòng tay vải mà Huyền đã đan cho cô trước khi đi, nó đã được chấp thuận mang lên tàu
Cô thì thầm
"Mình đã bay lên rồi, Huyền ơi. Cậu đừng có lặn quá sâu nhé."
Cùng lúc Chi đang trôi nổi trên không gian, Huyền đang ở Dean's Blue Hole, đối mặt với thử thách
Huyền lặn xuống nhanh chóng. Lần này, cô không còn cảm thấy hạnh phúc giả tạo của hôn mê nitơ nữa. Cô cảm thấy cái lạnh buốt xương và áp suất tàn nhẫn, chúng nhắc nhở cô về sự mong manh của mình
90 mét. Hôn mê nitơ ập đến, nhưng Huyền chống lại nó bằng cách tập trung toàn bộ tâm trí vào Chi
"Chi đang ở trên kia, đang bay. Huyền không được bỏ cuộc!"
100 mét. Bóng tối hoàn toàn. Huyền chỉ còn dựa vào cảm giác của cơ thể và sự tiếp xúc với sợi dây dẫn. Cô cảm thấy phổi mình bị nén lại dữ dội, cơ thể run rẩy.
110 mét
Huyền vượt qua mốc kỷ lục cũ. Cô đã ở độ sâu mà không khí bị nén nhỏ hơn cả quả chanh
120 mét. Ánh đèn pin mờ ảo chiếu vào chiếc thẻ. Nó xa hơn cô tưởng. Trong khoảnh khắc đó, Huyền cảm thấy một cơn co thắt cơ hoành (Diaphragm Contraction) đau đớn, dấu hiệu đầu tiên của việc cơ thể cần oxy
"Chỉ một chút nữa thôi, Huyền! Chi đang nhìn!"
Huyền đưa tay ra, cố gắng với lấy chiếc thẻ. Cô phải làm nhanh. Mọi giây đều là sinh tử. Cô xé chiếc thẻ, cảm nhận được chất liệu nhựa lạnh buốt dính vào đầu ngón tay
Thành công
Nhưng khi quay người để đi lên, mọi thứ trở nên đen đặc. Hôn mê nitơ khiến Huyền mất phương hướng, và cô cảm thấy cơn co thắt cơ hoành thứ hai, dữ dội hơn, như một cú đấm vào ngực
Huyền biết mình không còn nhiều thời gian. Cô phải đi lên. Cô đạp mạnh chân vịt
Lên đến 70 mét, cô cảm thấy sự choáng váng. Lên đến 50 mét, tầm nhìn bắt đầu thu hẹp (tunnel vision) vì thiếu oxy
"Đừng ngất! Đừng ngất! Chi cần Huyền"
Huyền tưởng tượng ra khuôn mặt của Chi, không phải là phi hành gia kiên định, mà là cô gái ôm cô dưới mái hiên, người luôn tìm kiếm sự cân bằng.
20 mét. Huyền đã nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của mặt trời
10 mét. Huyền cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Cô phải dùng toàn bộ sức lực còn lại để nắm lấy sợi dây và tự kéo mình lên
Cô vượt qua mốc giải nén cuối cùng, lên đến mặt nước
Huyền hít một hơi thật sâu, rồi bật ra một tiếng thở dốc lớn. Cô đưa tay lên, ra hiệu OK cho đội hỗ trợ. Thẻ đã ở đây. Tôi đã làm được
Chiếc thẻ 120 mét được đưa lên mặt phao. Kỷ lục thế giới mới đã được thiết lập
Huyền đã phá kỷ lục
Chiếc thẻ 120 mét nằm gọn trong tay đội hỗ trợ. Nhưng ngay khi vừa nổi lên mặt nước, khuôn mặt Huyền chuyển sang màu xanh tái. Môi cô tím lại..
—
có thể là short mà gần bằng 1 chap lun:)))) tại khai thác tối đa hết các yếu tố luôn nên mong mn đừng chán huhu 😭😭
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro