Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

nếu ai đó hỏi tôi thứ gì khiến tôi sợ nhất trên thế gian này?

tôi sẽ trả lời đương nhiên là thời gian!
.
.
- Khi còn bé, gia đình tôi ai nấy đều bận rộn, chỗ tôi sống còn không có lấy một đứa trẻ trạc tuổi . và chẳng một ai chi trả thời gian của mình để đổi lấy nụ cười của đứa trẻ con. Hằng ngày, hằng giờ tôi phải lụi cụi một mình trong sân nhà, chân tay lấm tấm cát bụi.

Tự hỏi tuổi thơ của mình là vòng lặp của nhàm chán và buồn tủi nhỉ? hay là tự lập, hiểu chuyện của đứa bé 4 tuổi?

Nhưng từ đâu lại xuất hiện người bạn hơn tôi 30 tuổi. bà T, người hàng xóm gần nhà bà ngoại tôi
Từ ngày bà xuất hiện, sáng nào bà T cũng đến nhà tôi, xin phép bố mẹ tôi được dắt tôi đi chơi
có lúc thì đi hái hoa, bắt bướm, xem chuồn chuồn bay, đi miếu gần nhà

Không cùng máu mủ, thậm chí tôi còn không biết tên bà vào lúc đó. Nhưng cái cảm giác an toàn một đứa nhỏ cảm nhận, nụ cười trên gương mặt bấy lâu mới chớm nở , tôi háo hứng mỗi đêm khi vừa đặt đầu lên gối. Lúc ấy tôi đã thật sự xem bà là một người bạn trong tâm trí non nớt của mình
.
.
Đó là những ký ức ít ỏi còn sót lại, đã 13 năm kể từ lúc đó.Chừng ấy thời gian, nhưng tôi vẫn nhận ra bà sau cái gặp đầu tiên từ khi chuyển nhà Gặp lại bà, vừa xa lạ vừa thân quen

Bóng dáng bà dưới gốc cây, miệng lẩm bẩm. Lạ thay, bà chỉ đứng đó và nói, chẳng một ai ở đó với bà cả

tôi thắc mắc, quay sang hỏi :

- Bà T bị sao vậy ngoại?

- Bà đó bị lâu rồi mà, cả xóm ai cũng ngán ngẩm. Nói chuyện mãi ko hết dần rồi tự nói chuyện luôn

...
một chút nhói ở trong lòng, nhưng cũng quá trống rỗng để diễn tả cảm giác ấy
tôi vẫn xem bà là người bạn thuở còn thơ. nhưng có lẽ, chẳng thể nào lặp lại cái cảm giác ấy được nữa, và cũng không thể hỏi :

-Bà còn nhớ con không?

Tôi chỉ có thể để ký ức tồn đọng lại bên trong tôi mà thôi.

tôi chạnh lòng khi thấy " người bạn " của mình như vậy. lỡ một mai người thân của tôi cũng như thế? tim tôi sẽ vỡ vụng mất
Thời gian thay đổi một người, dù nhanh hay chậm. bào mòn, làm phai mờ tất cả
Rốt cuộc trong ngần ấy năm bà đã trải qua những gì?
đến cuối cùng tôi chỉ có thể dùng trí nhớ để lưu lại những khoảng khắc đẹp đẽ, kết cuộc thời gian mang lại là không thể thay đổi. Nhưng tôi chỉ mong nó nhẹ nhàng với tôi, với bạn, với mọi người. Đừng lấy đi bất cứ ai, hãy để họ là chính họ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #hồiký