Chương 5
Những Đứa Trẻ Hiểu Chuyện
Sau buổi học hôm ấy...
Tôi mới biết người đưa đón Pim mỗi ngày không phải mẹ em.
Mà là dì.
Một chi tiết rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu cô giáo không nói, có lẽ chẳng ai trong lớp để ý.
Thảo nào...
Ngày nào em cũng đến lớp đúng giờ.
Tan học cũng là người đứng dậy đầu tiên.
Không ở lại tám chuyện.
Không rủ ai đi ăn.
Không la cà trước cổng trường.
Chuông vừa reo, em đã ôm balo bước thật nhanh ra ngoài.
Lúc trước tôi từng nghĩ...
Chắc em không thích giao tiếp.
Đến hôm ấy mới hiểu.
Không phải em không muốn.
Mà là có người đang đợi.
Và em không muốn người ấy phải chờ mình.
---
Sáng hôm sau.
Pim quay lại lớp sau một ngày nghỉ.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Chiếc áo sơ mi trắng được giặt đến bạc màu.
Chiếc balo cũ ôm trước ngực.
Mái tóc buộc gọn.
Em vẫn lặng lẽ ngồi ở góc quen thuộc, mở tập ra trước khi cô giáo bước vào.
Nếu không biết chuyện gia đình...
Có lẽ tôi cũng chẳng nhận ra điều gì khác.
Con người đôi khi giỏi thật.
Giỏi giấu đi những điều đang vỡ vụn, rồi vẫn mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
---
Đến giờ thực hành.
Cô giáo đi ngang qua chỗ Pim, nhìn bài rồi gật gù.
"Pim làm cẩn thận lắm."
"Dạ."
Vẫn là một tiếng "dạ" rất nhỏ.
Tôi vô thức nhìn sang.
Đôi bàn tay em gầy, đầu ngón tay có vài vết xước li ti.
Tôi không biết chúng đến từ những buổi học.
Hay từ những ngày phải phụ người lớn làm việc.
---
Có những chuyện...
Chỉ cần nghe một lần thôi cũng đủ khiến người ta nhìn người khác bằng một ánh mắt khác.
Tôi cũng vậy.
Không phải vì thương hại.
Mà vì...
Tôi từng sống trong cảm giác ấy.
Ngày nhỏ, điều tôi sợ nhất không phải trời mưa.
Cũng chẳng phải mất điện.
Mà là tiếng xe máy thắng gấp trước cổng mỗi khi trời vừa tối.
Chỉ cần nghe thấy âm thanh ấy...
Tim tôi sẽ đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi biết.
Ông ấy lại về.
Và nếu nồng nặc mùi rượu...
Đêm đó sẽ chẳng yên.
Có lần, ông túm tóc mẹ kéo từ trong nhà ra giữa sân.
Tôi lao tới ôm lấy chân ông, vừa khóc vừa van xin.
"Bố... đừng đánh mẹ nữa..."
Ông hất tôi ngã xuống.
Tiếng mẹ khóc.
Tiếng người lớn xì xào ngoài cổng.
Tiếng vải bị xé rách.
Đó là những âm thanh mà đến tận bây giờ, chỉ cần nhớ lại thôi tôi vẫn thấy nghẹn.
Mẹ vội ôm lấy cổ áo đã rách.
Còn tôi chỉ biết đứng chắn trước mặt mẹ.
Khóc đến khản cả giọng.
Ngoài cổng có rất nhiều người.
Họ nhìn.
Họ thương.
Nhưng chẳng ai dám bước vào.
Em gái tôi khi ấy còn quá nhỏ.
Con bé chỉ biết ôm con búp bê, ngơ ngác nhìn người lớn.
Tôi vẫn luôn hy vọng...
Nó sẽ không nhớ gì về buổi tối hôm đó.
Có những ký ức...
Chỉ cần một người mang theo là đủ rồi.
---
Sau lần ấy...
Tôi không còn vòi mẹ mua đồ chơi.
Không còn giận dỗi vì những chuyện trẻ con.
Tôi học cách nhìn sắc mặt người lớn.
Học cách biết lúc nào nên im lặng.
Và học cách lớn lên sớm hơn những đứa bạn cùng tuổi.
Người ta vẫn thường nói...
**Những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo.**
Lúc còn nhỏ, tôi không hiểu.
Tôi cứ nghĩ...
Chỉ là không được ăn kẹo thôi.
Đến khi lớn lên mới biết.
Thứ bị lấy mất...
Chưa bao giờ là viên kẹo.
Mà là tuổi thơ.
---
"Rin!"
Tiếng Fah làm tôi giật mình.
"Hả?"
"Cô gọi em nãy giờ kìa."
Tôi vội đứng bật dậy.
"Dạ... em xin lỗi cô."
Cả lớp cười ồ lên.
Tôi cũng cười theo, gãi đầu ngượng ngùng.
Trong lúc ngồi xuống, tôi vô tình nhìn sang Pim.
Em cũng đang nhìn tôi.
Chỉ một cái nhìn rất ngắn.
Rồi em lại cúi xuống làm tiếp phần việc của mình.
Khoảnh khắc ấy...
Tôi chợt nhận ra một điều.
Có lẽ...
Không phải chỉ mình tôi biết cách giấu nỗi buồn.
---
Tan học.
Tôi dắt xe ra cổng.
Chiếc xe máy cũ quen thuộc đã đứng sẵn dưới gốc cây.
Người phụ nữ mặc chiếc áo thun bạc màu vẫn kiên nhẫn ngồi đợi.
Thấy Pim bước ra, bà nở một nụ cười rất hiền.
"Xong rồi hả con?"
"Dạ."
Em ngồi lên xe.
Trước khi đội nón bảo hiểm, em vô thức quay đầu nhìn về phía trường.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau đúng một khoảnh khắc.
Tôi khẽ gật đầu.
Em cũng gật đầu đáp lại.
Không một lời nói.
Chiếc xe chầm chậm hòa vào dòng người tan tầm.
Tôi vẫn đứng đó.
Nhìn theo cho đến khi không còn thấy bóng dáng hai người nữa.
Lần đầu tiên...
Tôi không còn nghĩ Pim là một cô gái khó gần.
Tôi chỉ thấy...
Em là một đứa trẻ đã phải học cách trưởng thành quá sớm.
Và tôi hiểu hơn ai hết...
Trưởng thành theo cách ấy...
Đau đến mức nào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro