Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

Block

Có một khoảng thời gian, mọi thứ giữa tôi và Pim cứ bình yên đến lạ.

Chúng tôi vẫn học cùng nhóm.

Vẫn chào nhau mỗi sáng.

Vẫn cùng làm bài thực hành.

Nhưng ngoài những giờ học ấy ra...

Gần như chẳng ai bước vào cuộc sống của ai.

Pim vẫn là cô gái ít nói nhất lớp.

Em không chủ động bắt chuyện với ai.

Không tham gia những cuộc tán gẫu của cả nhóm.

Tan học là về.

Có hôm tôi còn đùa với Fah.

"Chị biết không?"

"Gì?"

"Nếu một ngày Pim nói nhiều hơn em..."

"..."

"Thì chắc hôm đó tận thế."

Fah cười đến mức phải ôm bụng.

"Con nhỏ này."

"Biết đâu người ta nói nhiều lắm."

"Chỉ là chưa gặp đúng người thôi."

Tôi nhún vai.

"Em thấy khó."

Pim ngồi bên cạnh chỉ khẽ cười.

Không phản bác.

Cũng chẳng giải thích.

---

Từ ngày kết bạn Facebook, tôi và Pim cũng không nhắn tin cho nhau.

Không phải vì ghét.

Mà đơn giản...

Chẳng có chuyện gì để nói.

Ngày nào gặp nhau trên lớp là đủ rồi.

Một buổi tối, sau khi học xong, tôi nằm dài trên giường lướt Facebook như mọi khi.

Đó gần như là thói quen.

Xem vài ba bài viết.

Lướt vài cái story.

Rồi đi ngủ.

Story của lớp hôm ấy nhiều vô kể.

Đứa thì khoe ly trà sữa mới mua.

Đứa đăng ảnh con mèo.

Đứa quay cảnh kẹt xe.

Tôi cứ thế lướt từng cái một.

Cho đến khi dừng lại ở story của Pim.

Là một tấm ảnh chụp qua gương trong nhà vệ sinh của trung tâm.

Em đứng một mình.

Khuôn mặt gần như bị điện thoại che mất.

Phía dưới chỉ có một bài nhạc buồn đang phát.

Tôi nhìn vài giây.

Rồi tiện tay bấm thả một trái tim.

Đơn giản vì tôi vẫn luôn có thói quen như vậy.

Thấy bạn bè đăng gì thì tương tác một chút.

Chỉ thế thôi.

Tôi cũng chẳng nghĩ gì thêm.

---

Mấy ngày sau.

Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường.

Pim vẫn đến lớp.

Vẫn chào tôi.

Vẫn ngồi cạnh Fah trong giờ thực hành.

Không có bất kỳ điều gì khác lạ.

Cho đến một buổi tối.

Tôi đang chuẩn bị ngủ thì chợt nhớ ra hôm sau cô giáo dặn mang thêm một số dụng cụ.

Không nhớ rõ là gì.

Tôi định vào Facebook của Pim xem thử, vì hình như chiều nay em có chụp bảng thông báo.

Tôi gõ tên em vào ô tìm kiếm.

Không thấy.

Tôi xóa đi.

Gõ lại lần nữa.

Vẫn không có.

"Lạ..."

Hay em đổi tên Facebook rồi?

Tôi bấm vào danh sách bạn bè chung.

Tên Pim vẫn hiện.

Nhưng khi bấm vào...

Trang cá nhân lại biến mất.

Tôi ngồi nhìn màn hình vài giây.

Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.

"... Mình bị block rồi hả?"

Chính tôi cũng thấy ý nghĩ ấy buồn cười.

Tự nhiên ai lại đi block mình.

Mình có làm gì đâu.

Tôi thử tìm thêm vài lần nữa.

Kết quả vẫn vậy.

Không thấy.

Hoàn toàn không thấy.

Cuối cùng, tôi chỉ tắt điện thoại.

Không hỏi.

Không nhắn.

Cũng không mượn Facebook của ai để tìm.

Có lẽ...

Em bấm nhầm.

Hoặc cũng có thể...

Em không muốn người khác xem Facebook của mình nữa.

Dù là lý do nào.

Tôi cũng thấy mình không có quyền hỏi.

---

Sáng hôm sau.

Tôi bước vào lớp như mọi ngày.

Pim đã ngồi ở chỗ cũ.

Thấy tôi bước tới, em vẫn khẽ gật đầu.

"Chị."

Tôi cũng mỉm cười.

"Ừ, chào em."

Chỉ vậy thôi.

Em vẫn bình thản.

Tôi cũng bình thản.

Không ai nhắc đến Facebook.

Không ai nhắc đến chuyện tối qua.

Cứ như...

Giữa chúng tôi chưa từng xảy ra bất cứ điều gì.

Chỉ là nhiều năm sau nhớ lại...

Tôi mới hiểu.

Có những khoảng cách...

Được bắt đầu từ những điều nhỏ bé đến mức chẳng ai nhận ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro