1
Buổi tối cùng ngày - Phòng làm việc, dụng cụ nặng hơn**
Tám giờ tối. Minh gõ cửa. Tay em run đến mức phải nắm chặt mép áo. Toàn thân vẫn còn đau nhức từ buổi chiều: lồng khóa dương vật siết chặt, núm vú sưng, đùi trong còn tê vì máy kích. Em không dám nhìn thẳng khi cửa mở.
Thầy Hoàng đứng đó, chỉ mặc quần âu và sơ mi đã cởi hết nút. Ánh mắt anh lạnh và hưng phấn.
"Vào. Khóa. Cởi hết. Kể cả vòng cổ."
Em làm theo. Khi vòng cổ rơi xuống, thầy cầm nó lên, nhìn chiếc chuông nhỏ rồi ném sang một bên.
"Hôm nay không cần chuông. Hôm nay cún sẽ không kịp kêu."
Anh mở tủ dụng cụ. Lần này không còn những món nhẹ. Thầy lấy ra từng thứ một, đặt lên bàn:
- Một chiếc lồng khóa dương vật mới, dày hơn, có gai nhỏ phía trong.
- Bộ tạ thép từ 300g đến 1kg.
- Kẹp núm vú loại nặng, có vít siết và móc treo tạ lớn.
- Một thanh ngang bằng thép để treo cổ tay và cổ chân.
- Móc mũi lớn hơn, có thể gắn hộp nhỏ chứa phân.
- Máy kích điện công suất cao với nhiều cực.
- Một bộ sounding (thanh thép nhỏ để nhét vào lỗ tiểu).
- Nút hậu môn size lớn có bơm hơi.
- Roi da dày, roi mây, và một chiếc bịt miệng hình quả bóng có lỗ thở nhỏ.
- Túi nilon chứa phân tươi của thầy (đã chuẩn bị từ chiều).
Thầy quay sang nhìn em đang đứng run.
"Hôm nay thầy sẽ dùng hết. Nếu cún ngất, thầy sẽ đánh thức bằng kích điện. Nếu ói, thầy sẽ nhồi lại. Bắt đầu."
Anh tháo lồng khóa cũ, dương vật em vừa được thả ra đã bị nắm chặt. Thầy bôi một ít gel, rồi từ từ đẩy thanh sounding mỏng vào lỗ tiểu. Cảm giác vật lạ xâm nhập vào đường tiểu khiến em khụy xuống, nhưng thầy giữ chặt.
"Đứng thẳng. Thở."
Thanh thép trượt sâu hơn. Em khóc. Thầy để thanh đó nằm trong lỗ tiểu, rồi lắp lồng khóa mới lên. Chiếc lồng gai bên trong cọ vào da thịt mỗi khi em cử động. Anh móc tạ 500g vào trước, sau đó thêm 300g nữa. Dương vật bị kéo xuống nặng nề, kèm theo thanh sounding bên trong tạo cảm giác đầy ứ khó chịu tột độ.
Tiếp theo là núm vú. Thầy kẹp thật chặt, siết vít đến mức da tím lại, rồi móc mỗi bên một quả tạ 400g. Hai bên ngực bị kéo căng xuống, đau nhói từng nhịp đập tim.
Anh bảo em nằm sấp. Nút hậu môn size lớn được bôi gel, rồi đẩy vào từng chút một. Khi đã vào hết, thầy bơm hơi. Em rên la khi thành ruột bị căng ra tối đa. Anh khóa van lại, để nút phồng cứng bên trong.
"Bây giờ treo."
Thanh ngang thép được móc lên trần. Hai cổ tay và hai cổ chân em bị còng vào bốn góc của thanh, khiến em bị treo nằm sấp, mặt hướng xuống sàn, mông hơi chếnh lên. Toàn bộ trọng lượng dồn lên khớp vai và mắt cá chân. Tạ ở dương vật và núm vú đung đưa theo mỗi hơi thở.
Thầy gắn móc mũi lớn, kéo mũi em vểnh lên, rồi gắn một hộp nhỏ chứa phân tươi vào ngay trước mũi. Mùi hôi thối đặc quánh ập vào. Em không thể há miệng thở vì bịt miệng hình quả bóng đã được đeo, chỉ còn lỗ nhỏ để không chết ngạt.
Thầy bước lui, nhìn em bị treo như một con thú bị đóng đinh giữa không trung.
"Thầy sẽ làm việc một tiếng rưỡi. Trong lúc đó, máy kích sẽ chạy ngẫu nhiên. Cún chịu đi."
Anh dán các cực kích điện: hai bên đùi trong, gốc dương vật, hai núm vú (qua kẹp), và một cực nhỏ sát lỗ hậu. Máy được bật ở chế độ ngẫu nhiên, cường độ trung bình đến cao. Những cơn giật điện bất ngờ khiến toàn thân em co spasms trên không trung, tạ đung đưa, núm vú bị kéo mạnh hơn, thanh sounding trong lỗ tiểu cọ vào thành niệu đạo mỗi khi giật.
Thầy ngồi vào bàn, bật máy tính, bắt đầu chấm bài và trả lời email như không có gì. Tiếng bàn phím lách cách. Thỉnh thoảng anh đứng dậy, đi quanh em một vòng, tăng cường độ máy kích, hoặc thêm một quả tạ nhỏ vào lồng dương vật. Có lúc anh lấy roi mây, quất nhẹ lên mông và đùi em vài nhát, chỉ để giữ em tỉnh.
Một tiếng đồng hồ trôi qua trong địa ngục. Em đã khóc hết nước mắt, nước dãi chảy dài từ lỗ bịt miệng, phân trong hộp mũi khiến em chóng mặt liên tục. Có lúc em gần như ngất, nhưng cơn kích điện mạnh ập đến đánh thức.
Khi hết một tiếng rưỡi, thầy tắt máy, tháo bịt miệng và hộp phân mũi. Em thở hổn hển, mặt đỏ tím.
"Còn tỉnh. Tốt."
Anh tháo thanh ngang, để em rơi xuống sàn. Em nằm đó, không còn sức. Thầy kéo em lại giữa hai chân, tháo thanh sounding ra khỏi lỗ tiểu. Dương vật em mềm nhũn, lỗ tiểu sưng đỏ.
"Há miệng."
Thầy lấy phân từ túi, nhét đầy miệng em. Không cho nhai, không cho nuốt ngay. Anh bịt miệng em bằng tay.
"Giữ. Ba phút."
Ba phút dài như một năm. Em chảy nước mắt, cố không ói. Khi hết giờ, thầy bảo nuốt. Em nuốt từng chút trong đau đớn.
Sau đó anh lật em nằm sấp, tháo nút hậu môn phồng. Lỗ hậu em há ra, đỏ ửng. Thầy lấy thêm phân, nhét vào bên trong, rồi dùng nút nhỏ hơn bịt lại.
"Giữ phân của thầy trong đít đến sáng mai. Nếu rơi ra, thầy sẽ nhồi lại và treo thêm hai tiếng."
Anh không địt em ngay. Thay vào đó, anh lấy roi da dày, bắt em quỳ, rồi đánh lên mông, đùi, lưng dưới từng nhát chậm rãi. Mỗi nhát đều đủ mạnh để để lại dấu đỏ. Em đếm đến hai mươi thì mất hết sức, chỉ còn biết gục đầu chịu đựng.
Khi xong, thầy ngồi xuống ghế, kéo em lại gần, bắt em liếm sạch dương vật anh từ gốc đến đầu trong khi toàn thân vẫn mang đầy công cụ.
"Từ nay, mỗi lần cún đến, thầy sẽ thêm ít nhất một món mới. Tuần sau thầy sẽ thử treo cún bằng ngược, đầu xuống dưới, rồi nhồi phân vào họng. Hoặc dùng máy kích liên tục trong lúc thầy ngủ. Cún đã sẵn sàng chưa?"
Em gật đầu yếu ớt, giọng khàn:
"Dạ... sẵn sàng ạ, Chủ."
Thầy xoa đầu em như xoa một con chó vừa bị đánh đến kiệt sức.
"Về đi. Giữ nguyên lồng khóa, kẹp núm và phân trong đít. Không được tháo. Mai sáng đến sớm hơn, lúc năm rưỡi. Thầy sẽ kiểm tra. Nếu thiếu một thứ, buổi sáng hôm đó sẽ dài gấp đôi."
Em mặc đồ trong run rẩy. Mỗi chuyển động đều kéo theo cơn đau từ gai trong lồng, từ núm vú sưng, từ lỗ hậu đang giữ phân. Khi bước ra cửa, thầy nắm tóc kéo lại lần cuối, thì thầm:
"Ngủ ngon, đồ chứa cứt. Đêm nay hãy cảm nhận từng món đồ thầy gắn trên người. Chúng sẽ nhắc mày biết mày là cái gì. Không phải sinh viên. Không phải người. Chỉ là cún biết mang tạ, biết hít phân, biết chịu kích điện, và biết nuốt mọi thứ thầy nhét vào."
Cửa đóng. Minh bước đi trong hành lang tối, toàn thân là một tập hợp của những dụng cụ nặng nề và mùi hôi thối. Em biết rằng ngày mai, và những ngày sau nữa, thầy sẽ còn nhiều món đồ khắc nghiệt hơn chưa lấy ra.
Và em sẽ phải chịu hết.
Vì em không còn lựa chọn nào khác.
---
**Buổi sáng - 5 giờ 30**
Trời còn tối. Hành lang khu nhà giảng viên vắng tanh, chỉ có tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ. Minh đứng trước cửa phòng làm việc từ năm giờ hai mươi, toàn thân run vì lạnh và vì sợ. Lồng khóa gai vẫn siết chặt dưới quần, mỗi bước đi gai bên trong cọ vào da thịt mềm. Hai núm vú sưng tấy vì kẹp và tạ suốt đêm, cọ vào áo sơ mi mỗi lần thở. Bên trong hậu môn, nút nhỏ vẫn bịt chặt phần phân thầy nhét tối qua; em cảm nhận rõ sự đầy ứ và mùi hôi thoang thoảng mỗi khi cơ thể co lại.
Em gõ cửa ba tiếng nhẹ.
Cửa mở ngay. Thầy Hoàng đã thức, chỉ mặc quần đùi và áo thun mỏng. Ánh mắt anh nhìn em từ đầu đến chân như đang kiểm hàng.
"Vào. Khóa cửa. Cởi. Nhanh."
Em cởi. Khi quần áo rơi xuống, thầy đi vòng quanh em một vòng chậm rãi. Anh nắm lồng khóa, lắc nhẹ, nghe tiếng tạ va vào nhau. Anh véo mạnh hai núm vú sưng, thấy em co rúm. Anh bảo em cúi xuống, tách mông, kiểm tra nút hậu môn.
"Vẫn còn. Tốt. Phân chưa rơi. Cún biết giữ."
Anh không khen lâu. Thầy mở tủ dụng cụ, lần này lấy ra những món nặng hơn nữa:
- Một bộ dây da dày để treo ngược.
- Thanh xà ngang chắc chắn hơn.
- Bộ tạ 1,5 kg và 2 kg.
- Máy kích điện công suất lớn với remote.
- Một chiếc phễu nhỏ bằng kim loại.
- Thanh sounding dày hơn.
- Roi điện (loại gây giật mạnh).
- Túi phân mới, nhiều hơn hôm qua.
- Một cái rọ mõm da có khóa.
"Hôm nay thầy thử tư thế mới. Treo ngược."
Em tái mặt. Thầy không cho em kịp suy nghĩ. Anh buộc cổ chân em vào hai đầu thanh xà, rồi dùng ròng rọc kéo lên. Em bị nhấc dần khỏi mặt đất, đầu hướng xuống dưới, tóc rũ xuống sàn. Máu dồn về đầu khiến mặt em đỏ bừng, mắt hoa. Dương vật trong lồng khóa cùng tạ nặng đung đưa trước mặt, núm vú bị kéo ngược hướng.
Thầy cố định thanh xà, rồi móc thêm tạ 1,5 kg vào lồng khóa. Trọng lượng kéo mạnh xuống (thực ra là lên theo hướng ngược), khiến gốc dương vật đau nhức tận xương. Anh kẹp lại núm vú bằng kẹp nặng hơn, móc tạ 1 kg mỗi bên. Hai núm bị kéo căng về phía sàn.
"Thở bằng miệng. Nếu ngất, thầy đánh thức."
Anh lấy thanh sounding dày hơn, bôi gel, rồi từ từ đẩy vào lỗ tiểu đang treo ngược. Cảm giác xâm nhập khi đầu hướng xuống khiến em rên la thất thanh. Thanh thép trượt sâu, em cảm thấy nó chạm đến chỗ nhạy cảm bên trong. Thầy để nguyên thanh đó, rồi gắn máy kích vào nhiều điểm: gốc dương vật, hai bên tinh hoàn, núm vú, và sát lỗ hậu.
Máy được bật. Những cơn giật điện mạnh hơn hôm qua ập đến không theo quy luật. Em bị treo ngược, toàn thân co giật, tạ đung đưa, máu dồn lên đầu làm em chóng mặt dữ dội. Thầy đứng nhìn một lúc, rồi kéo ghế ngồi đối diện, cách mặt em chưa đầy năm mươi centimet.
"Thầy sẽ ngồi đây làm việc nửa tiếng. Cún treo ngược, chịu kích, và suy nghĩ về việc mình đã trở thành cái gì."
Anh mở laptop, bắt đầu gõ. Tiếng bàn phím đều đặn. Em bị treo, nước dãi chảy từ miệng xuống tóc rồi nhỏ xuống sàn. Mỗi cơn kích điện khiến em giật mạnh, tạ va vào nhau leng keng. Có lúc em gần ngất, thầy chỉ cần tăng cường độ máy là em lại tỉnh dậy trong đau đớn.
Sau hai mươi phút, thầy đứng lên, cầm túi phân. Anh mở rọ mõm, đeo vào mặt em đang treo ngược, khóa lại phía sau đầu. Sau đó anh lấy phễu kim loại, nhét vào lỗ mở của rọ mõm, rồi từ từ đổ phân vào.
"Nuốt. Từ từ. Không được để rơi."
Phân rơi thẳng vào miệng em theo hướng ngược. Em buộc phải nuốt liên tục kẻo bị nghẹn. Vị đắng hôi, đặc quánh, chảy xuống họng theo chiều ngược khiến em ọe liên tục, nhưng rọ mõm giữ chặt, không cho nhả ra. Thầy đổ hết nửa túi, nhìn em nuốt trong nước mắt và nước dãi.
"Giỏi. Cún treo ngược vẫn biết ăn cứt của Chủ."
Anh rút phễu, nhưng không tháo rọ mõm. Thầy lấy roi điện, chạy dọc theo lưng, mông, đùi em. Mỗi lần chạm, tia điện mạnh khiến em giật bắn lên, thanh xà kêu leng keng. Anh đánh không vội, từng nhát một, tập trung vào mông và hai bên đùi trong. Sau khoảng mười lăm nhát, da em đã đỏ rát và tê dại.
Thầy tắt máy kích một lúc, tháo bớt tạ núm vú, nhưng vẫn giữ em treo ngược. Anh kéo khóa quần, đưa dương vật đã cứng vào gần miệng em qua lỗ rọ mõm.
"Ngậm. Mút. Trong tư thế này."
Em ngậm lấy trong tư thế đầu hướng xuống. Thầy không địt mạnh, chỉ để em mút chậm, thỉnh thoảng ấn sâu hơn khiến em ọe. Nước mắt em chảy ngược lên trán. Sau một lúc, anh rút ra, đái thẳng vào miệng em qua rọ mõm. Nước tiểu nóng chảy đầy, em buộc phải nuốt vì không thể ngoảnh đi.
Khi anh đái xong, thầy hạ em xuống từ từ. Máu dồn ngược khiến em hoa mắt, ngã ngồi trên sàn. Thầy không cho nghỉ. Anh đẩy em nằm sấp, tháo nút hậu môn, kiểm tra phần phân vẫn còn bên trong, rồi nhét thêm một lượng mới vào thật sâu. Sau đó anh dùng nút lớn hơn bịt lại, khóa bằng dây da quanh eo.
"Giữ đến tối. Nếu rơi, thầy sẽ treo ngược lại và lần này để cả tiếng đồng hồ."
Anh tháo thanh sounding, nhưng không tháo lồng khóa gai. Thầy chỉ thay tạ nhẹ hơn một chút để em có thể đi lại được. Kẹp núm vú được thay bằng loại nhỏ hơn, giấu dưới áo.
"Mặc đồ. Đi học bình thường. Chiều nay có giờ của thầy. Em ngồi hàng đầu. Máy kích sẽ được bật ngẫu nhiên. Nếu em dám rên thành tiếng trước mặt mọi người, buổi tối hôm nay thầy sẽ treo ngược em và nhồi phân đến khi em không còn chỗ chứa."
Em mặc quần áo trong run rẩy. Mỗi cử động đều kéo theo đau đớn từ lồng gai, từ núm vú, từ lỗ hậu đang bị nhồi đầy. Khi em bước ra cửa, thầy nắm tóc kéo lại, thì thầm sát tai, giọng khinh bỉ và dâm đãng:
"Nhìn mặt mày sáng nay đi. Đỏ vì bị treo ngược, mắt lim dim vì ăn cứt, miệng còn hôi mùi phân và đái của thầy. Đây mới là diện mạo thật của cún. Không phải sinh viên chăm chỉ. Chỉ là con chó biết nuốt cứt khi bị treo ngược, biết chịu kích điện, biết giữ phân trong đít cả ngày. Về đi. Thầy còn nhiều dụng cụ nặng hơn chưa dùng. Tuần này thầy sẽ thử bịt kín cả mũi lẫn miệng rồi chỉ để em thở bằng ống nhỏ... trong lúc nhồi phân. Mày sẵn sàng chưa?"
Em khẽ gật, giọng khàn đặc:
"Dạ... sẵn sàng ạ, Chủ."
Thầy buông tóc em ra, vỗ nhẹ vào má như vỗ đầu chó.
"Đi. Đừng làm thầy thất vọng."
Cửa đóng lại. Minh bước đi trong hành lang vẫn còn tối, toàn thân là một tập hợp của đau đớn, mùi hôi thối và sự sợ hãi đang ngấm ngày càng sâu. Em biết rằng buổi sáng này mới chỉ là khởi đầu của một ngày dài hơn, nặng hơn, và thầy Hoàng vẫn chưa dừng lại.
Em không còn là Minh nữa.
Chỉ còn là cún biết bị treo ngược, biết ăn phân từ phễu, và biết nuốt mọi thứ trong tuyệt vọng.
**Buổi chiều - Giảng đường**
Giảng đường năm hai đông nghịt. Minh ngồi hàng ghế thứ hai, bên trái, đúng chỗ thầy chỉ định. Áo sơ mi trắng được cài kín đến nút cuối, nhưng bên dưới là địa ngục. Lồng khóa gai vẫn siết, mỗi lần em dịch nhẹ gai bên trong cọ xát. Hai núm vú sưng tấy bị kẹp loại nhỏ giấu dưới áo, cọ vào vải mỗi khi thở. Hậu môn đang giữ lượng phân thầy nhét sáng nay, nút lớn khiến em phải ngồi hơi nghiêng. Máy kích điện được dán kín vào đùi trong và gốc dương vật, remote nằm trong túi thầy Hoàng.
Thầy bước vào đúng giờ, đặt cặp xuống, nhìn cả lớp một lượt rồi ánh mắt dừng lại ở Minh đúng một giây. Em cúi đầu, tay nắm bút chặt đến trắng khớp.
Bài giảng bắt đầu. Giọng thầy trầm, rõ, như mọi ngày. Sinh viên xung quanh chăm chú chép bài. Em cũng giả vờ chép, nhưng từng con chữ đều run. Năm phút đầu im ắng. Rồi một nhịp kích điện nhẹ chạy dọc đùi trong. Em giật mình, bút vẽ một đường xiên trên giấy. Thầy không nhìn em, chỉ tiếp tục viết bảng.
Nhịp thứ hai mạnh hơn, tập trung vào gốc dương vật đang bị nhốt trong lồng gai. Dương vật muốn cương nhưng bị gai đâm ngược, đau tức lan lên bụng dưới. Em cắn chặt môi, mồ hôi ướt dần hai bên thái dương. Thầy hỏi một câu, gọi tên một bạn nữ trả lời. Trong lúc cả lớp nhìn lên bảng, thầy tăng cường độ máy lên một nấc. Em khom người, hai tay chống lên bàn để không rên thành tiếng.
Cứ thế suốt gần một tiếng. Thầy điều khiển theo nhịp bài giảng. Lúc giải thích công thức khó thì để rung liên tục mức trung bình, khiến em phải nghiến răng chịu đựng. Lúc cho cả lớp làm bài tập nhỏ thì tăng đột ngột những nhịp giật mạnh, làm em suýt buông bút. Không ai để ý. Chỉ có em biết rằng dưới lớp quần áo chỉn chu, phân đang bị nhồi trong đít, lồng gai đang cào xé, và thầy đang ngồi trên bục cười thầm.
Khi hết giờ, sinh viên đứng dậy ồn ào. Thầy gọi:
"Minh, em ở lại một chút. Thầy cần trao đổi về bài tập lớn."
Cửa đóng lại. Rèm kéo kín. Thầy bước xuống, khóa cửa, rồi đến gần em.
"Đứng dậy. Cởi quần."
Em cởi. Lồng khóa lộ ra, tạ nhỏ vẫn móc. Thầy nắm lấy lắc nhẹ, nghe tiếng kim loại va nhau.
"Ngồi hàng đầu cả tiếng đồng hồ mà không rên. Cún khá đấy. Nhưng thầy biết em sợ. Nhìn này."
Anh bật máy kích ở mức cao liên tục. Em khụy xuống, hai tay chống sàn, toàn thân co giật. Thầy để vậy gần một phút rồi tắt.
"Tối nay đến đúng bảy giờ. Đừng trễ. Hôm nay thầy sẽ dùng món mới."
---
**Buổi tối - Phòng làm việc, 19 giờ**
Em đến sớm năm phút. Cửa mở ngay. Thầy đã chuẩn bị sẵn. Ánh đèn vàng chỉ chiếu sáng một góc phòng, nơi thanh xà và ròng rọc đã được lắp sẵn. Tủ dụng cụ mở toang.
"Cởi. Nhanh."
Em cởi hết. Thầy kiểm tra từng thứ: lồng gai, núm vú, nút hậu môn. Anh tháo nút ra, phân bên trong vẫn còn. Thầy gật đầu hài lòng, rồi lấy thêm một lượng mới từ hộp kín, nhét sâu hơn bằng ngón tay, ấn đến khi em rên khóc. Sau đó anh dùng nút bơm hơi size lớn hơn, bơm đến mức em cảm thấy ruột bị căng gần nứt.
"Hôm nay treo lâu hơn. Và thêm vài món."
Anh buộc cổ chân em vào thanh xà, kéo lên đến khi em chỉ còn đầu và vai chạm sàn - tư thế nửa treo, nửa gập người. Sau đó anh lấy bộ dây da, trói hai cổ tay ra phía sau lưng thật chặt. Tạ 2 kg được móc vào lồng khóa. Núm vú bị kẹp lại bằng loại có gai, móc tạ 1,5 kg mỗi bên.
Thầy lấy thanh sounding dày nhất, đẩy vào lỗ tiểu đến tận gốc. Em khóc thét vì cảm giác bị đâm sâu. Anh để nguyên thanh đó, rồi gắn cực kích điện vào tinh hoàn, gốc dương vật, núm vú và sát nút hậu môn.
Nhưng chưa hết. Thầy lấy một chiếc phễu lớn hơn, gắn vào rọ mõm da dày, đeo vào mặt em, khóa chặt. Sau đó anh kéo ròng rọc thêm một đoạn, khiến em bị nhấc cao hơn, chỉ còn mũi chân chống sàn.
"Thầy sẽ để cún ở tư thế này một tiếng rưỡi. Trong lúc thầy chấm bài và ăn tối. Máy kích chạy ngẫu nhiên mức cao. Và..." Anh mở hộp phân, múc một lượng lớn bằng phễu, đổ từ từ vào miệng em qua rọ mõm. "Cún sẽ ăn từ từ. Không được ngừng nuốt. Nếu ọe, thầy sẽ đổ thêm."
Phân đặc quánh chảy vào miệng. Em nuốt trong tuyệt vọng, nước mắt chảy thành dòng. Thầy đổ hết một phần ba hộp rồi dừng, để phần còn lại dành sau.
Anh kéo ghế ngồi cách đó hai mét, mở hộp cơm, ăn tối bình thản trong khi máy kích bắt đầu giật. Những cơn điện mạnh khiến em giật bắn người trên dây, tạ va vào nhau leng keng, núm vú bị kéo căng, thanh sounding cọ xát bên trong lỗ tiểu. Mỗi lần em ọe vì phân còn dính trong họng, thầy chỉ cần nhìn một cái là em buộc phải nuốt tiếp.
Một tiếng đồng hồ trôi qua trong địa ngục. Em đã không còn khóc thành tiếng, chỉ còn những tiếng thở hổn hển và tiếng chuông tạ leng keng. Thầy đứng dậy, lau miệng, đi lại gần.
"Vẫn chưa ngất. Gan đấy."
Anh tăng cường độ máy lên mức gần tối đa trong ba mươi giây. Em co giật mạnh đến mức thanh xà rung. Khi tắt, thầy hạ em xuống một đoạn, tháo rọ mõm. Mặt em dính đầy nước dãi và vụn phân.
"Há miệng."
Anh đái thẳng vào. Nước tiểu nóng chảy đầy miệng, mũi, tóc. Em nuốt vì không còn sức kháng cự. Sau đó thầy lấy phần phân còn lại, nhét đầy miệng em lần nữa, rồi bịt miệng bằng băng keo dày.
"Giữ. Nuốt từ từ."
Anh không tháo treo hoàn toàn. Thầy chỉ điều chỉnh để em nằm sấp trên sàn, hai chân vẫn bị kéo cao, mông chổng lên. Anh tháo nút bơm hơi, để lỗ hậu há to, rồi lấy roi da dày quất mạnh mười liên tiếp. Mỗi nhát để lại vệt đỏ nổi rõ. Em giật mình nhưng miệng bị bịt, chỉ phát ra tiếng kêu nghẹn.
Khi xong, thầy quỳ xuống phía sau, không bôi trơn, đẩy dương vật đã cứng ngắc vào lỗ hậu đang đầy phân. Anh địt mạnh, sâu, không thương xót. Mỗi nhát đều kèm theo tiếng da thịt va vào nhau và giọng nói khinh bỉ:
"Lỗ đít này chỉ hợp để chứa cặc và cứt của thầy. Nhìn mày đi, bị treo, bị nhồi phân, bị kích điện, bị đái vào miệng mà vẫn há ra cho thầy địt. Đúng là đồ chó đẻ. Não mày toàn cứt. Miệng mày hôi mùi phân. Cặc mày bị nhốt trong lồng gai không bao giờ được cứng nếu thầy không cho. Mày không còn là người nữa."
Anh địt đến khi gần xuất thì rút ra, xé băng keo miệng em, bắn tinh trực tiếp vào họng cùng với phần phân còn dính. Em nuốt hết trong nước mắt.
Thầy tháo dần từng món: tạ, kẹp, thanh sounding, dây trói. Em nằm trên sàn như một đống rag doll, thở yếu ớt. Anh ngồi xuống, xoa đầu em.
"Về đi. Giữ lồng khóa và phân trong đít đến sáng mai. Mai nghỉ một buổi sáng. Chiều đến sớm. Thầy sẽ thử món mới: bịt kín mũi miệng chỉ để ống thở nhỏ, rồi nhồi phân liên tục trong lúc treo ngược hoàn toàn. Cún đã sẵn sàng chưa?"
Em khẽ gật, giọng khàn đặc không còn ra hơi:
"Dạ... sẵn sàng ạ... Chủ."
Thầy cười nhẹ, vỗ má em một cái.
"Đi. Đừng làm thầy phải thất vọng."
Em mặc đồ trong run rẩy, từng cử động đều kéo theo đau đớn từ khắp cơ thể. Khi bước ra hành lang tối, mùi phân, nước tiểu và tinh dịch vẫn còn nồng nặc trên người. Em biết rằng ngày mai sẽ còn nặng hơn những gì vừa trải qua.
Và em sẽ vẫn đến.
Vì em không còn đường lui.
---
Trời vừa sáng. Minh đến phòng làm việc lúc 5 giờ sáng theo lệnh. Cửa mở ngay. Thầy Hoàng đã chuẩn bị sẵn một không gian khác hẳn những lần trước. Sàn nhà được trải bạt nhựa dày, góc phòng có một chiếc ghế đặc biệt với lỗ ở giữa, bên cạnh là hai đoạn ống nhựa trắng còn mới - một đoạn thầy nói lấy từ nhà vệ sinh nam của trường, đoạn kia từ nhà thầy. Chúng đã được cắt ngắn, làm sạch sơ qua, và gắn khớp nối.
"Hôm nay không có bài giảng, không có treo ngược thông thường. Hôm nay chỉ có phân và nước tiểu. Của thầy, của mày, và của cả nhà vệ sinh trường. Cởi."
Em cởi. Thầy không dùng lồng khóa ngay. Anh đẩy em vào ghế có lỗ, trói hai cổ tay và hai cổ chân vào bốn chân ghế bằng dây da dày. Em ngồi, mông sát lỗ ghế. Thầy lấy một cái phễu lớn gắn vào ống nhựa, rồi đưa đầu còn lại sát miệng em.
"Há. Đây là ống từ nhà vệ sinh nam tầng 3. Thầy đã hứng sẵn từ sáng sớm. Uống."
Anh mở van. Nước tiểu đọng từ bồn tiểu trường chảy ọc vào miệng em theo ống. Mùi khai nồng nặc, vị đắng tanh. Em sặc, nhưng thầy giữ chặt đầu em, bắt nuốt. Dòng nước tiểu dài gần hai phút mới hết. Bụng em đã chướng nhẹ.
"Giỏi. Bây giờ đến phân."
Thầy lấy đoạn ống thứ hai, một đầu gắn phễu, đầu kia đẩy sâu vào họng em đến gần thực quản. Anh lấy phân của chính mình (đã chuẩn bị trong hộp), nhồi vào phễu, rồi dùng que đẩy xuống. Phân đặc được đẩy thẳng xuống họng em theo ống. Em ọe dữ dội, nước mắt chảy thành dòng, nhưng ống giữ chặt, không cho nhả. Thầy nhồi hết một lượng lớn, rồi rút ống ra, bịt miệng em bằng tay.
"Nuốt. Nuốt hết. Đây mới chỉ là phần của thầy."
Khi em nuốt xong, thầy tháo trói một bên tay, đưa cho em một cái khay nhựa.
"Tự ỉa đi. Vào khay. Nhanh."
Em xấu hổ đến mức mặt tím, nhưng bị thúc bằng roi điện nhẹ vào đùi. Em rặn. Phân của chính mình rơi xuống khay. Thầy nhìn, gật đầu, rồi lấy ngay đống phân đó, không cho em kịp thở, nhét ngược vào miệng em bằng ngón tay.
"Ăn phân của chính mày. Nhanh. Không được nhai kỹ. Nuốt."
Em khóc, ăn. Vị của chính mình còn khiến em muốn chết hơn cả phân thầy. Thầy bắt em ăn hết, liếm sạch khay.
Sau đó anh đẩy em nằm sấp trên bạt, hai chân gác lên vai thầy. Anh không bôi trơn, đẩy dương vật vào lỗ hậu em đang còn lỏng vì bị nhồi sáng sớm, địt mạnh vài nhát rồi rút ra. Anh bảo em rặn lần nữa. Khi phân mới vừa lòi ra, thầy dùng dương vật đẩy ngược trở vào, nhồi sâu, rồi địt tiếp trong hỗn hợp phân.
"Giữ chặt. Không được rơi. Nếu rơi thầy đánh."
Anh địt đến khi phân bị nhồi sâu bên trong, rồi rút ra, lấy roi da quất mạnh vào bụng dưới em liên tiếp. Mỗi nhát đều nhắm vào chỗ bụng đang chứa phân và nước tiểu.
"Ói ra. Ói hết ra đây."
Em ọe. Hỗn hợp phân, nước tiểu và dịch vị phụt ra sàn nhựa. Thầy không cho dừng. Anh nắm tóc em, ấn mặt xuống đống ói đó.
"Liếm sạch. Ăn lại. Tất cả."
Em liếm trong tuyệt vọng. Khi sàn sạch, thầy bắt em rặn lần nữa. Phân mới ra được thầy nhặt lên, nhét vào miệng em lần nữa, bắt nhai chậm rồi nuốt.
Chưa dừng. Thầy lấy đoạn ống nhà vệ sinh trường, lần này gắn vào hậu môn em, đẩy sâu. Anh mở van. Nước tiểu đọng còn lại từ bồn tiểu chảy thẳng vào ruột em. Bụng em chướng dần, đau tức. Thầy vừa cho nước tiểu chảy vừa dùng tay ấn mạnh vào bụng em.
"Giữ. Không được ỉa ra. Nếu ỉa sớm thầy sẽ bắt ăn lại gấp đôi."
Em giữ đến khi không chịu nổi. Khi thầy cho phép, phân và nước tiểu phụt ra ngoài. Thầy hứng bằng khay, rồi bắt em ăn lại toàn bộ hỗn hợp đó bằng miệng, không được dùng tay.
Suốt cả buổi sáng, chu kỳ lặp lại:
- Bắt em tự ỉa vào khay → ăn phân của mình.
- Nhồi phân thầy vào họng bằng ống → nuốt.
- Địt trong lúc phân còn trong đít → đẩy ngược vào → đánh bụng cho ói → bắt liếm ói + phân.
- Dùng ống nhà vệ sinh bơm nước tiểu vào miệng hoặc vào hậu môn → bắt giữ rồi ỉa ra → ăn lại.
- Xen kẽ roi điện vào bụng, đùi, mông mỗi khi em do dự.
Đến trưa, bụng em đã rỗng vì bị ép ói và ỉa quá nhiều lần, nhưng miệng vẫn đầy mùi phân. Thầy cho em nghỉ mười phút, chỉ để uống một ngụm nước lọc, rồi tiếp tục.
Buổi chiều thầy thay đổi cách. Anh trói em nằm ngửa trên bàn, hai chân gác cao. Ống từ nhà vệ sinh được nối thẳng vào miệng em, nước tiểu nhỏ giọt liên tục suốt một tiếng đồng hồ trong khi thầy ngồi bên cạnh chấm bài. Em buộc phải nuốt từng ngụm nhỏ. Thỉnh thoảng thầy lấy phân tươi của mình bôi đầy dương vật, rồi địt miệng em đến khi xuất tinh lẫn phân.
Sau đó anh bắt em quỳ trên bạt, ỉa ra sàn, rồi dùng mặt em đẩy phân đi khắp sàn như một con chó lau nhà bằng mặt. Mỗi lần phân dính đầy mặt, thầy bắt em liếm sạch.
Đến chiều muộn, thầy thực hiện phần nặng nhất trong ngày. Anh lấy toàn bộ phân em đã ỉa ra trong ngày (được giữ lại), trộn với phân của thầy và nước tiểu đọng, nhồi đầy vào một cái túi. Sau đó anh dùng phễu lớn và ống đẩy toàn bộ hỗn hợp đó xuống họng em trong tư thế treo ngược nhẹ. Em bị buộc phải nuốt liên tục gần mười lăm phút. Khi túi trống, bụng em chướng trở lại. Thầy ấn mạnh vào bụng, bắt em ói ra một phần, rồi lại bắt ăn lại phần ói đó.
Cuối cùng, khi trời đã tối, em nằm trên bạt nhựa, toàn thân dính phân và nước tiểu, miệng hôi thối, bụng đau quặn. Thầy ngồi bên cạnh, nhìn em, giọng bình thản nhưng đầy khinh bỉ:
"Hôm nay mày đã ăn phân của chính mình bao nhiêu lần? Đã uống nước tiểu nhà vệ sinh trường bao nhiêu lít? Đã bị nhồi phân vào đít rồi bị đánh cho ói ra rồi ăn lại bao nhiêu vòng? Nhìn mày đi. Không còn giống người nữa. Chỉ còn là cái thùng chứa cứt biết thở. Từ nay, mỗi tuần thầy sẽ có một ngày như thế này. Ngày chỉ có phân và nước tiểu. Mày sẽ tự ỉa, tự ăn, bị bơm, bị nhồi, bị đánh ói, rồi ăn lại. Hiểu chưa?"
Em khẽ gật, giọng khàn không còn ra hơi:
"Dạ... hiểu ạ, Chủ."
Thầy xoa đầu em, tay còn dính phân.
"Về đi. Hôm nay không được tắm. Ngủ với mùi này. Mai thầy kiểm tra. Nếu mày dám gội đầu sạch quá, ngày tiếp theo sẽ dài gấp đôi và nặng gấp đôi."
Em bò dậy, mặc quần áo lên thân thể dính đầy chất bẩn. Khi bước ra cửa, mùi hôi thối theo em suốt dọc hành lang. Em biết rằng ngày hôm nay mới chỉ là một ngày. Và thầy Hoàng vẫn còn rất nhiều cách để biến em thành thứ còn thấp hơn cả một con chó ăn phân.
Em sẽ vẫn đến vào ngày hôm sau.
Vì em không còn cách nào khác.
---
**Ngày hôm sau - Nặng hơn nữa**
Năm giờ sáng. Minh đứng trước cửa phòng làm việc với cơ thể vẫn còn nặng mùi phân và nước tiểu từ ngày hôm trước. Em không dám tắm, chỉ lau sơ bằng khăn ướt theo đúng lệnh. Mùi hôi bám sâu vào da, vào tóc, vào mũi em đến mức chính em cũng muốn ói mỗi khi hít thở.
Cửa mở. Thầy Hoàng đã chờ sẵn. Lần này căn phòng được chuẩn bị kỹ hơn. Sàn trải hai lớp bạt nhựa dày, góc phòng có một chiếc thùng nhựa lớn, một bộ ống nhựa dài hơn, phễu to, và một chiếc ghế đặc biệt có thể điều chỉnh độ nghiêng. Trên bàn là nhiều hộp kín - toàn bộ phân thầy giữ lại từ hai ngày nay, cộng với phần em bị ép ỉa ra hôm qua.
"Vào. Cởi. Hôm nay nặng hơn hôm qua. Nếu mày ngất, thầy sẽ dùng kích điện đánh thức rồi tiếp tục."
Em cởi đồ. Thầy không nói nhiều. Anh đẩy em nằm ngửa trên ghế nghiêng, đầu thấp hơn mông, trói chặt hai cổ tay và hai cổ chân. Sau đó anh lấy một đoạn ống dài, đẩy sâu vào họng em đến tận thực quản, cố định bằng băng keo quanh miệng và đầu.
"Đây là đường ống chính. Hôm nay thầy sẽ cho mày ăn liên tục."
Anh mở hộp phân đầu tiên - hỗn hợp phân thầy và phân em từ hôm qua - múc bằng ca, đổ vào phễu gắn sẵn. Phân đặc từ từ chảy xuống ống, thẳng vào họng em. Em buộc phải nuốt liên tục. Mỗi lần ọe, thầy chỉ cần ấn mạnh vào bụng dưới là phân lại bị đẩy ngược. Anh đổ hết hộp thứ nhất, rồi đến hộp thứ hai, không cho em nghỉ quá ba mươi giây.
Khi hai hộp trống, bụng em đã chướng cứng. Thầy rút ống ra, nhưng không cho em ói. Anh bịt miệng em bằng băng keo dày, rồi lấy roi da quất mạnh vào bụng từng nhát chậm rãi.
"Giữ. Không được ói. Nếu ói ra sàn, mày sẽ phải liếm sạch rồi nuốt lại gấp đôi."
Em giữ đến khi nước mắt chảy thành dòng. Sau gần mười phút, thầy xé băng keo, đẩy em nghiêng sang một bên.
"Ói. Nhưng ói vào khay."
Em ọe. Hỗn hợp phân và dịch vị phụt ra. Thầy hứng bằng khay, rồi ngay lập tức đưa khay lên miệng em.
"Ăn lại. Tất cả. Nhanh."
Em ăn trong khóc. Khi khay sạch, thầy bắt em há miệng để kiểm tra, rồi gật đầu.
Tiếp theo là phần tự hành hạ. Thầy tháo trói, bắt em ngồi trên thùng nhựa lớn.
"Ỉa vào thùng. Hết sức. Không được giữ."
Em rặn. Phân của chính mình rơi xuống. Thầy không cho dừng giữa chừng. Khi em ỉa xong, anh lấy ngay đống phân còn nóng, chia thành từng phần.
Một phần nhét vào miệng em bằng tay, bắt nhai chậm bốn mươi cái rồi mới nuốt.
Một phần nhét vào hậu môn bằng cả bàn tay, ấn sâu, rồi dùng nút lớn bịt lại.
Phần còn lại thầy bôi đầy dương vật mình, rồi đẩy vào miệng em, địt họng đến khi xuất tinh lẫn phân.
Sau đó anh lấy đoạn ống từ nhà vệ sinh nam trường (đã hứng thêm từ sáng sớm), nối vào hậu môn em. Nước tiểu đọng chảy thẳng vào ruột. Bụng em vốn đã chướng nay còn căng hơn. Thầy vừa bơm vừa ấn mạnh hai tay vào bụng em.
"Giữ hai mươi phút. Nếu ỉa ra sớm, thầy sẽ bắt mày ăn toàn bộ rồi bơm lại."
Hai mươi phút dài như cả năm. Em khóc, run, cầu xin, nhưng thầy chỉ nhìn đồng hồ. Khi hết giờ, anh rút ống, bắt em ỉa vào thùng lần nữa. Hỗn hợp phân và nước tiểu phụt ra. Thầy hứng, rồi bắt em ngồi xuống, cúi mặt vào thùng, ăn trực tiếp bằng miệng không dùng tay.
"Liếm sạch thành thùng. Không được để sót."
Em liếm. Mùi hôi nồng đến mức em muốn ngất, nhưng thầy đứng sau, roi điện trong tay, mỗi lần em dừng lại là một nhát giật.
Buổi trưa thầy thay đổi hình thức. Anh treo em theo tư thế đầu xuống dưới hoàn toàn, hai chân buộc lên xà. Máu dồn về đầu. Thầy lấy phễu lớn gắn vào miệng em, rồi đổ hỗn hợp phân đặc từ trên cao xuống. Em buộc phải nuốt ngược trong tư thế treo. Nhiều lần em sặc, phân chảy ra mũi, thầy chỉ lau sơ rồi đổ tiếp.
Khi hạ em xuống, thầy bắt em quỳ, ỉa ra sàn, rồi dùng mặt và ngực em đẩy đống phân đi khắp bạt như lau nhà. Mỗi lần phân dính đầy mặt, anh bắt em tự liếm sạch trước khi tiếp tục.
Chiều đến, thầy thực hiện phần nặng nhất trong ngày. Anh trói em nằm ngửa, hai chân gác cao lên giá. Ống nhựa được đẩy vào cả miệng lẫn hậu môn. Từ miệng, thầy đổ nước tiểu nhà vệ sinh trường nhỏ giọt liên tục. Từ hậu môn, anh nhồi phân đặc bằng que đẩy. Hai đường ống hoạt động cùng lúc. Bụng em căng cứng như cái trống. Thầy ngồi lên bụng em, dùng trọng lượng cơ thể ấn xuống, vừa ấn vừa hỏi:
"Cảm giác thế nào khi bị nhồi đầy cả hai đầu bằng cứt và đái? Mày còn nhớ mình từng là sinh viên không? Hay chỉ còn là cái thùng chứa phân biết khóc?"
Em không trả lời được. Chỉ biết khóc và nuốt.
Khi thầy đứng dậy, anh rút ống, bắt em ói ra một phần lớn lên sàn. Ngay sau đó em bị ấn mặt xuống, bắt ăn lại toàn bộ đống ói + phân. Xong xuôi, thầy lại bắt em rặn hết những gì còn lại trong ruột, rồi lấy chính phần đó nhét ngược vào miệng lần cuối cùng trong ngày.
Tối muộn, em nằm trên bạt, toàn thân dính đầy chất bẩn từ tóc đến móng chân. Miệng, mũi, hậu môn đều sưng và hôi thối. Thầy ngồi bên cạnh, hút thuốc, nhìn em bằng ánh mắt thỏa mãn.
"Hôm nay nặng hơn hôm qua. Mày đã ăn phân của chính mình nhiều hơn, uống nước tiểu trường nhiều hơn, bị nhồi cả hai đầu, bị treo ngược để đổ phân, bị dùng mặt lau cứt, bị ấn bụng đến ói rồi ăn lại. Ngày mai thầy sẽ thêm một thứ: bắt mày giữ phân trong miệng cả buổi sáng trong lúc làm việc nhà cho thầy, nếu nuốt sớm hoặc nhả ra sẽ bị phạt bằng cách nhồi gấp ba. Sẵn sàng chưa?"
Em nằm im, giọng khàn đặc, gần như không còn âm thanh:
"Dạ... sẵn sàng ạ, Chủ."
Thầy stub thuốc, đứng dậy, đá nhẹ vào mông em.
"Về. Vẫn không được tắm. Ngủ với mùi này. Mai năm giờ rưỡi có mặt. Đừng để thầy phải đợi."
Em bò dậy, mặc quần áo lên cơ thể dính đầy phân và nước tiểu. Khi bước ra hành lang, mùi hôi theo em như một lớp da thứ hai. Em biết rằng ngày hôm sau sẽ còn tồi tệ hơn những gì vừa trải qua.
Và em vẫn sẽ đến.
Vì giờ đây, em không còn là gì khác ngoài con chó chuyên ăn phân của thầy Hoàng.
---
**Buổi học quân sự**
Sáng hôm đó Minh thức dậy với tâm trạng lẫn lộn. Một phần sợ hãi vì lời đe dọa của thầy Hoàng tối hôm trước, một phần lại có chút mong chờ kỳ lạ. Tuần này bắt đầu môn Giáo dục quốc phòng. Thầy quân sự mới về - người mà cả lớp vẫn còn bàn tán.
Trên xe buýt đi học, Tuấn (bạn cùng bàn) lại mở miệng:
"Ê, hôm nay gặp thầy quân sự rồi. Tao xem ảnh thật rồi, đẹp hơn trên mạng nữa. Da ngăm, vai rộng, giọng chắc như chỉ huy thật. Mày ngồi gần tao để còn ngắm chung nhé."
Minh cười gượng, định đáp cho qua chuyện thì điện thoại rung. Tin nhắn từ số thầy Hoàng hiện lên. Em mở ra trong im lặng:
"Em yên tâm đi. Đừng có mà nghĩ xa thầy là xong.
Hôm nay em vào lớp quân sự, nhìn thầy mới đẹp trai bao nhiêu cũng được.
Nhưng nhớ kỹ: trong quần em đang mang lồng của thầy, trong đít đang nhét đầy phân của thầy.
Thầy mới chỉ là người dạy em đứng ngồi.
Còn chủ thật sự của em, người dạy em quỳ, dạy em ăn, dạy em mở miệng ra nhận mọi thứ... vẫn chỉ có thầy thôi.
Nếu em dám cứng lên vì thầy ấy, hay dám nhìn quá lâu, tối nay thầy sẽ cho em biết thế nào là giá đỡ.
Học trò cưng của thầy.
Đừng làm thầy thất vọng."
Minh đọc xong, mặt trắng bệch. Bạn bè vẫn cười đùa bên cạnh, không ai biết em vừa bị siết thêm một vòng xích vô hình.
---
**Trên sân tập**
Thầy giáo quân sự bước ra từ nhà điều hành. Khoảng hai mươi lăm tuổi, cao gần mét tám, da ngăm, vai rộng, bước đi dứt khoát. Tên là Nguyễn Tuấn. Giọng nói ngắn gọn, rõ ràng, không thừa một chữ.
Minh đứng trong hàng, nhìn thầy từ xa và cảm thấy tim đập nhanh hơn bình thường. Không phải chỉ vì vẻ ngoài. Mà vì cái khí chất nghiêm khắc, lạnh và đầy uy lực ấy. Nó gợi cho em một cảm giác quen thuộc đến mức đáng sợ - giống như lần đầu bị thầy Hoàng nhìn chằm chằm trong giảng đường vắng.
Cả ngày tập luyện, thầy Tuấn không cười một lần. Ai sai động tác là bị gọi ra sửa ngay, giọng không lớn nhưng đủ làm cả hàng im thin thít. Minh cố gắng tập trung, nhưng nhiều lần ánh mắt vẫn lén nhìn về phía thầy. Mỗi lần như vậy, em lại nhớ đến tin nhắn, lại cảm nhận rõ lồng khóa đang siết dưới quần và nút đang nằm trong người.
Hết buổi chiều, cả lớp tan. Minh về ký túc xá trong tâm trạng bất an. Tối đó em nằm trên giường, chờ tin nhắn hoặc lệnh nào đó từ thầy Hoàng, nhưng không có gì. Điện thoại im lặng. Em bắt đầu nghĩ: có lẽ thầy chỉ đe dọa cho em sợ. Có lẽ hôm nay sẽ qua được.
---
**Ngày hôm sau**
Sáng sớm, trong giờ sinh hoạt đầu giờ, thầy Tuấn đột nhiên gọi tên:
"Nguyễn Minh. Lên văn phòng thầy sau giờ này."
Cả lớp nhìn em. Không ai khác bị gọi. Chỉ có Minh. Em cảm thấy máu trong người như đóng băng. Trên đường đi đến văn phòng quân sự, em cố nhớ lại mình đã sai cái gì. Có lẽ lúc tập đội hình bị lệch một nhịp. Có lẽ ánh mắt nhìn thầy hơi lâu. Có lẽ chỉ cần tồn tại cũng đã là lỗi.
Em đứng trước cửa, hít thở sâu ba lần rồi gõ.
"Vào."
Cửa mở. Thầy Tuấn đang đứng cạnh bàn, vẫn mặc quân phục gọn gàng, hai tay chống hông. Ánh mắt nhìn em từ trên xuống, lạnh và sắc.
Em vừa bước vào, chưa kịp đứng nghiêm, thì giọng thầy đã vang lên, thấp và lạnh lẽo:
"Quỳ xuống."
Minh sững người. Một giây. Hai giây.
Ngay lập tức một cái tát mạnh bản tay mở giáng trực diện vào má em. Tiếng vang rõ trong căn phòng nhỏ. Má em nóng rát, đầu hơi choáng.
Thầy Tuấn nhìn em không chớp mắt, giọng chậm rãi nhưng mỗi chữ như đóng đinh:
"Gặp chủ mà không biết quỳ à, thằng chó?"
Em run bắn người, hai đầu gối gục xuống sàn ngay lập tức. Má vẫn còn cháy. Trong đầu lúc này không còn nghĩ được gì khác ngoài câu nói vừa rồi và ánh mắt của người đàn ông đang đứng trước mặt.
Thầy Tuấn bước lại gần, nhìn xuống em đang quỳ, giọng vẫn lạnh:
"Ngẩng mặt lên. Nhìn chủ đây."
Em ngẩng. Má bên trái đã đỏ bừng. Thầy cúi xuống một chút, nói nhỏ nhưng đủ để em nghe rõ từng chữ:
"Từ hôm nay, trong phạm vi quân sự, mày chỉ còn là đồ của tao. Hiểu chưa?"
Em nuốt nước bọt, giọng run:
"Dạ... hiểu ạ."
Thầy Tuấn hơi nghiêng đầu, như đang quan sát một con vật vừa bị bắt.
"Gọi lại cho đúng."
Minh cúi đầu thấp hơn, hai tay nắm chặt trên đùi, thì thào:
"Dạ... hiểu ạ, Chủ."
Căn phòng im lặng vài giây. Chỉ còn tiếng thở run rẩy của em và tiếng quạt trần quay đều.
Thầy Tuấn thẳng người, nhìn em thêm một lúc rồi nói:
"Tốt. Ít nhất cũng còn biết sợ. Giờ thì... chúng ta bắt đầu."
---
Minh vẫn quỳ trên sàn, má bên trái cháy rát vì cái tát vừa rồi. Thầy Tuấn đi vòng quanh em một vòng chậm rãi, rồi dừng lại phía trước, nhìn xuống.
"Há miệng."
Em há. Thầy không giải thích gì thêm. Anh lấy từ ngăn kéo ra một hộp nhỏ đã chuẩn bị sẵn, mở nắp. Mùi phân nồng nặc lan ra ngay. Minh tái mét, muốn lùi nhưng bị nắm tóc giữ chặt.
"Ăn. Nuốt sạch. Cho đến khi mày tự nguyện nhận chủ."
Phân được nhét vào miệng em từng nắm. Vị đắng, hôi, đặc quánh. Em ọe, nước mắt chảy, nhưng thầy không dừng. Mỗi lần em do dự, anh lại siết tóc mạnh hơn và ấn thêm. Em nuốt trong run rẩy, từng chút một, cho đến khi hộp trống. Miệng em đầy mùi thối, cổ họng nóng rát.
Thầy Tuấn lau tay bằng khăn giấy, rồi nắm cằm em nâng lên, buộc em nhìn thẳng vào mắt mình.
"Gọi tao là gì?"
Em run:
"Chủ... ạ."
"To hơn. Và nói đầy đủ."
"Dạ... Minh nhận thầy Tuấn là Chủ ạ."
Thầy gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh nhưng có thêm một tia hài lòng. Anh xoa đầu em như xoa một con chó vừa biết nghe lời, rồi nói chậm rãi, giọng thấp và đầy khinh bỉ:
"Mày đẹp thật. Đẹp như con chó của tao vậy. Nhưng về độ dâm còn thua xa. Nó biết tự mở mông ra xin phân, biết tự liếm sạch khi tao đái lên mặt, biết cảm ơn sau mỗi lần bị nhồi. Còn mày thì vẫn còn e dè. Vậy nên tao sẽ tăng mức huấn luyện cho mày. Cho đến khi mày đủ trình... tao sẽ cho mày gặp con chó của tao. Biết đâu mày lại quen nó thì sao."
Em không dám hỏi con chó đó là ai. Tim đập thình thịch vì sợ hãi và một cảm giác kỳ lạ đang len lỏi.
Thầy Tuấn đứng thẳng người:
"Hôm nay về đi. Mai sáu giờ sáng có mặt ở đây. Đừng trễ. Và nhớ... từ giờ trong phạm vi của tao, mày không được mặc quần lót, phải đeo lồng khóa, tạ núm, và máy rung. Nếu thiếu một thứ, hôm đó sẽ rất dài."
---
**Ngày hôm sau - Huấn luyện tăng cấp**
Sáu giờ sáng. Minh đến đúng giờ. Cửa vừa mở, thầy Tuấn đã chỉ xuống sàn:
"Quỳ. Cởi hết. Tự báo cáo."
Em quỳ, cởi đồ, rồi run run nói:
"Dạ... Minh đã đeo lồng khóa, không mặc quần lót, đeo tạ núm hai bên, gắn máy rung trong người ạ."
Thầy kiểm tra từng thứ một. Lồng khóa siết chặt, tạ núm kéo căng hai đầu ngực, máy rung đã được nhét sâu và khóa ngoài. Anh gật đầu, rồi lấy roi da dày.
"Hôm qua mày nhận chủ rồi. Hôm nay phải tự sỉ nhục cho xứng với thân phận."
Em bị bắt quỳ thẳng, nhìn vào mắt thầy và tự nói to:
"Minh là con chó ăn cứt của Chủ Tuấn. Minh chỉ đáng bị nhồi phân, bị đái lên mặt, bị khóa cặc và mang tạ. Minh không phải sinh viên. Minh là đồ chơi biết mở miệng ra nhận mọi thứ Chủ nhét vào."
Mỗi câu nói ra, thầy lại quất một roi lên mông hoặc đùi. Roi nặng, để lại vệt đỏ nổi rõ. Em vừa nói vừa khóc, giọng đứt quãng, nhưng không được dừng cho đến khi thầy hài lòng.
Sau đó anh bật máy rung ở mức mạnh và để nguyên. Em quỳ trên sàn, toàn thân run vì rung động bên trong, dương vật bị nhốt không thể cứng, núm vú bị tạ kéo đau nhức.
---
**Trong giờ học quân sự**
Cả lớp đang tập đội hình dưới nắng. Thầy Tuấn đi quanh hàng, bỗng nhiên remote trong túi anh bật máy rung lên mức cao nhất không báo trước. Minh đang đứng nghiêm, đột nhiên toàn thân giật bắn, mặt đỏ gay, mồ hôi ướt đẫm. Em cố giữ tư thế nhưng chân khẽ run.
Thầy Tuấn dừng lại trước mặt em, giọng lạnh:
"Nguyễn Minh. Động tác gì mà rung vậy? Ra ngoài hàng. Đứng nắng ba mươi phút."
Cả lớp nhìn em. Em bước ra, đứng giữa sân dưới nắng gắt, máy rung vẫn chạy, tạ núm cọ vào áo ướt mồ hôi, lồng khóa siết chặt. Ba mươi phút dài như cả ngày. Khi được cho vào lại hàng, em đã mệt đến mức suýt khuỵu.
---
**Đêm đó**
Mười một giờ đêm. Tin nhắn đến:
"Xuống cổng sau ký túc xá nam. Ngay."
Minh xuống. Thầy Tuấn đã đứng đó, mặc thường phục tối màu. Anh không nói nhiều, chỉ dẫn em đi sâu vào khu vực phía sau nhà vệ sinh tập thể - nơi có hầm phân và đường ống thoát của cả dãy KTX nam. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ miệng hầm.
"Xuống. Ngủ ở đây đến sáng. Không được lên trước năm giờ. Nếu bị phát hiện thì tự lo."
Em bị đẩy xuống bậc thang ẩm ướt. Bên dưới là sàn bê tông bẩn, mùi phân và nước tiểu đọng đặc quánh. Thầy Tuấn đứng trên miệng hầm, nhìn xuống:
"Máy rung vẫn bật. Lồng vẫn khóa. Tạ vẫn đeo. Ngủ ngon, con chó. Sáng mai lên phòng thầy tiếp tục."
Nắp hầm bị đóng lại một phần. Minh ngồi co ro trong bóng tối và mùi hôi thối, máy rung vẫn âm thầm hoạt động trong người, toàn thân đau nhức vì roi và nắng. Em không ngủ được. Chỉ biết ôm lấy chính mình và chờ trời sáng.
Năm giờ sáng, em được phép leo lên, toàn thân bẩn thỉu, mắt thâm quầng, mùi hầm phân bám chặt vào người. Em lủi thủi đi về phía phòng làm việc của thầy Tuấn, biết rằng ngày hôm nay sẽ còn dài và nặng hơn rất nhiều.
Vì giờ đây, em không chỉ là cún của thầy Hoàng nữa.
Em còn là con chó mới của thầy Tuấn.
Và cả hai người đều chưa có ý định dừng lại.
---
**Những ngày dài trong đợt tập huấn quân sự**
Từ khi nhận chủ trước mặt thầy Tuấn, mỗi ngày của Minh trở thành một vòng lặp không có điểm dừng. Không còn khoảng thở, không còn khoảnh khắc nào được gọi là bình thường.
Mỗi sáng năm giờ rưỡi em đã phải có mặt trước cửa phòng làm việc. Thầy Tuấn không bao giờ nói nhiều. Chỉ chỉ vào sàn. Em tự cởi hết, quỳ xuống, rồi lần lượt nhận từng món đồ. Lồng khóa gai được khóa chặt, sau đó kẹp thép siết quanh gốc dương vật và hai bên tinh hoàn, móc tạ nặng kéo xuống. Hai núm vú bị kẹp loại có gai sắc, vít siết đến mức máu ứ tím, rồi gắn cực kích điện trực tiếp vào kẹp. Dương vật giả dài gần hai mươi centimet được nhét sâu vào hậu môn, khóa bằng dây da quanh eo, đầu còn lại ấn mạnh vào điểm nhạy cảm bên trong. Máy rung và bộ kích điện được kết nối sẵn, remote nằm trong túi thầy.
"Ra sân. Tập như không có gì trên người. Nếu dám nhăn mặt hoặc đi khập khiễng, tối nay mày sẽ không được lên khỏi hầm."
Em phải đứng đội hình, chạy, bò, nằm đất dưới nắng với đầy đủ công cụ. Mỗi lần thầy Tuấn thấy em hơi lơ là, remote được bấm. Lúc máy rung chạy hết công suất khiến em phải cắn chặt môi mới không rên. Lúc kích điện giật mạnh vào núm vú và tinh hoàn khiến chân em khẽ khuỵu. Em phải giữ mặt lạnh như không có chuyện gì xảy ra trước mặt cả trăm sinh viên khác.
---
**Mỗi lần bị gọi lên phòng - Hành hạ kéo dài**
Chỉ cần nghe tên mình được gọi, Minh đã biết hai tiếng tới sẽ là địa ngục.
Vừa bước vào, cửa khóa lại ngay. Thầy Tuấn không cho em kịp thở. Cổ tay bị còng, kéo lên xà cao. Em bị treo, mũi chân chỉ vừa chạm sàn. Roi da dày bắt đầu. Không phải đánh nhanh. Mỗi nhát cách nhau vài giây, đủ để em cảm nhận hết cơn đau lan từ da vào thịt. Mông, đùi, lưng, rồi chuyển xuống bụng. Những nhát đánh vào bụng được tính toán kỹ, làm em đau quặn, khó thở, nước mắt chảy mà không dám kêu to.
Sau khi da đã đỏ bừng và rát cháy, thầy hạ em xuống một đoạn, bắt khom người thành ghế. Anh ngồi lên lưng em, mở laptop làm việc bình thường. Trọng lượng của thầy đè lên cột sống, dương vật giả bị ấn sâu hơn, tạ ở tinh hoàn đung đưa. Mỗi lần em run vì mệt, thầy chỉ cần dịch mông một cái là em phải cố giữ thăng bằng.
Rồi đến phần điện. Kẹp núm được bật trước. Những cơn giật làm ngực em co spasms. Sau đó đến kẹp tinh hoàn và lồng dương vật. Cuối cùng là thanh sounding kim loại được nhét sâu vào lỗ tiểu rồi nối điện. Thầy bật từng vị trí một cách chậm rãi: lúc chỉ núm vú, lúc chỉ bộ phận sinh dục, lúc xen kẽ, lúc bật đồng loạt. Em bị treo trở lại, toàn thân giật liên tục, nước dãi chảy dài. Khi em mỏi đến mức nhúc nhích dù chỉ một chút, thầy bật hết công suất cùng lúc và giữ đến khi em gần ngất.
Miệng em luôn bị nhồi bằng chính chiếc dương vật giả dài. Nó được đẩy sâu đến tận họng, chỉ để lại khe thở nhỏ bằng mũi. Em vừa bị kích điện vừa bị nghẹn, vừa bị roi, vừa bị đè. Mỗi lần lên phòng kéo dài tối thiểu một tiếng rưỡi, có ngày gần hai tiếng. Khi được tháo ra, em nằm trên sàn như một đống rag doll, thở đứt quãng, toàn thân đầy dấu roi và vết kẹp.
---
**Đêm trong hầm phân - Trói vào ống**
Mười một giờ đêm, tin nhắn đến đúng giờ. Em xuống cổng sau. Thầy Tuấn dẫn em vào hầm phân của khu KTX nam như thường lệ, nhưng lần này không chỉ bắt ngủ. Em bị trói chặt vào đường ống phân lớn bằng xích và dây thừng. Hai tay bị khóa ra sau, hai chân bị buộc sát ống. Miệng bị buộc mở bằng vòng thép, đầu ống phụ được dẫn thẳng vào họng.
Thầy đổ hỗn hợp phân và nước tiểu đọng theo từng đợt suốt đêm. Em không được nhả, không được ói. Mỗi lần ọe, thầy chỉ cần đứng trên miệng hầm và nói một câu:
"Nuốt. Hay là muốn bị nhồi thêm?"
Em nuốt. Cả đêm. Trong bóng tối, trong mùi hôi thối đặc quánh, trong cái lạnh ẩm của hầm. Máy rung và kích điện vẫn được bật ngẫu nhiên. Em không ngủ được dù chỉ một phút. Chỉ biết treo hoặc ngồi co ro, nuốt từng đợt chất bẩn cho đến khi ánh sáng leo qua khe nắp hầm.
Năm giờ sáng em mới được tháo ra, toàn thân bẩn thỉu, mắt thâm quầng, miệng sưng và hôi thối, rồi phải lủi thủi đi lên phòng thầy để nhận trang bị cho ngày mới.
---
**Những ngày sau - Biến thành vật trang trí và chu kỳ phân**
Thầy Tuấn bắt đầu sử dụng em như một món đồ trang trí sống. Em bị trói tay chân ra sau lưng theo tư thế buộc dương vật phải căng lên trong lồng, rồi bị đặt ở góc phòng làm việc cả buổi sáng hoặc cả buổi chiều. Thầy làm việc bình thường, thỉnh thoảng đi ngang qua, cầm roi quất nhẹ hoặc mạnh lên dương vật và tinh hoàn đang bị nhốt. Có lúc anh để em treo đó hàng giờ, chỉ đến gần khi muốn kiểm tra hoặc muốn nghe tiếng rên nghẹn của em.
Chu kỳ phân trở thành nghi thức hàng ngày. Thầy bắt em ỉa ra khay ngay giữa phòng, lấy chính phân còn nóng nhét ngược vào hậu môn bằng cả bàn tay, ấn sâu, rồi khóa bằng nút lớn. Em phải giữ nguyên như vậy đi tập đội hình, lên lớp lý thuyết, ăn cơm tập thể, sinh hoạt nhóm... hơn một tiếng đồng hồ. Mỗi bước đi, mỗi lần ngồi xuống đều khiến em cảm nhận rõ khối phân bên trong. Khi hết thời gian, thầy gọi em vào phòng, bắt nằm ngửa, rồi dùng roi hoặc bàn tay đánh mạnh vào bụng liên tiếp cho đến khi phân bị đẩy ra ngoài theo từng đợt. Ngay sau đó em bị ấn mặt xuống khay, bắt ăn lại toàn bộ, liếm sạch, nuốt hết trước mặt thầy.
Nếu em do dự dù chỉ một giây, roi và kích điện sẽ nhắc nhở ngay lập tức.
---
**Đêm cuối của đợt tập huấn**
Đêm trước ngày kết thúc, thầy Tuấn bắt em ngồi trần trụi giữa phòng, toàn thân vẫn còn đầy dấu roi, vết kẹp, mùi phân. Anh đưa cho một cuốn sổ bìa đen và cây bút.
"Viết. Tất cả. Cảm xúc của mày từ ngày nhận chủ đến giờ. Viết thật. Viết hết từng lần bị nhồi, bị treo, bị kích, bị biến thành ghế, thành vật trang trí, thành con chó ngủ trong hầm cứt. Viết cả những lúc mày sợ đến mức muốn chết, cả những lúc cơ thể mày phản bội và cảm thấy khoái cảm. Mai mày sẽ đọc to từng chữ cho thầy Hoàng nghe. Tao đã nói chuyện với ông ấy rồi."
Em viết. Tay run. Nước mắt nhỏ xuống trang giấy. Những dòng chữ nguệch ngoạc kể lại từng ngày, từng đêm, từng cơn đau, từng lần nuốt phân, từng lần bị biến thành đồ vật. Em viết đến khi trời sáng, đến khi không còn gì để viết nữa.
Sáng hôm sau, thầy Tuấn cầm cuốn sổ, nhìn em bằng ánh mắt lạnh và thỏa mãn.
"Mang về. Đọc cho thầy Hoàng nghe. Từ giờ mày có hai chủ. Và hai chủ sẽ không bao giờ để mày được nghỉ."
Em cầm sổ, bước ra khỏi phòng với cơ thể tan nát và tâm trí gần như trống rỗng. Em biết rằng khi trở về với thầy Hoàng, cuốn nhật ký này sẽ không phải là kết thúc. Nó chỉ là cánh cửa mở sang một tầng địa ngục mới - nơi cả hai người đàn ông sẽ cùng nhau tiếp tục nghiền nát những gì cuối cùng còn lại của mình.
Và em sẽ vẫn quỳ xuống.
Vì giờ đây, em không còn là Nguyễn Minh nữa.
Chỉ còn là con chó chung của hai chủ.
---
**Hết kỳ quân sự**
Buổi chiều tan tập, tin nhắn từ thầy Hoàng hiện lên:
"Về nhà thầy luôn. Đừng về ký túc xá."
Minh đến căn nhà riêng của thầy trong khu biệt lập phía sau trường. Cửa mở sẵn. Thầy Hoàng ngồi trên ghế sofa, còn thầy Tuấn đứng bên cạnh, vẫn mặc quân phục. Khi em bước vào, cả hai cùng nhìn em. Thầy Tuấn cười nhẹ, cái cười lạnh và quen thuộc.
"Ngạc nhiên à?" Thầy Hoàng hỏi. "Tuấn là con trai của thầy. Thầy đã bảo nó để ý em từ đầu rồi."
Minh đứng sững, máu trong người như đổ hết về chân. Những ngày bị hành hạ dưới tay thầy Tuấn, những đêm trong hầm phân, những lần nhận chủ... tất cả bỗng nối lại thành một chuỗi do chính thầy Hoàng sắp đặt.
Thầy Tuấn bước tới, nắm tóc em kéo xuống quỳ.
"Đừng có sốc quá. Hôm nay tao cho mày xem con chó cũ của tao trước."
Anh dẫn em xuống tầng hầm. Mùi hôi thối xộc lên ngay từ cầu thang. Căn hầm ẩm thấp, ánh đèn vàng le lói. Giữa sàn là một người đàn ông trẻ bị trói chặt, miệng bị nối với hệ thống ống lớn chạy từ trên trần xuống. Ống thông thẳng từ bồn cầu và các đường nước thải của căn nhà. Người đó đang quỳ, mắt lim dim, miệng há theo ống, từng đợt chất bẩn chảy xuống họng.
Thầy Tuấn đứng bên cạnh, giọng bình thản như giới thiệu một món đồ:
"Con chó này của tao siêu giỏi. Nó hơn cả cái ống cống nhà tao. Ống này thông từ bồn cầu, từ vòi sen, từ bồn rửa... nó phải nuốt hết. Cuối buổi nó sẽ ói ra, rồi tao để dành làm thức ăn chính cho nó. Mày nhìn đi. Chẳng bao lâu nữa mày cũng sẽ thành ống cống giống nó thôi."
Minh run bắn người khi nhìn rõ khuôn mặt người bị nối ống.
Đó là Nam.
Anh trai thứ hai của em.
Em sụp xuống, không thốt nên lời. Nam cũng nhìn thấy em. Mắt anh mở to một giây, rồi nhắm lại như không còn sức để phản ứng.
Thầy Hoàng và thầy Tuấn đứng sau lưng Minh, nhìn cảnh tượng đó.
Thầy Hoàng nói, giọng thấp và đầy thú vị:
"Thầy nghĩ chỉ có cha con thầy mới dám chung như thế này. Gặp đúng hai anh em ruột thành chó của mình. Thầy thấy thú vị quá. Anh em ruột thì chơi sẽ thú vị hơn, và cũng dễ cắm đứt lương tâm của lũ chó này hơn."
Thầy Tuấn gật đầu:
"Đêm nay bắt đầu. Thằng Minh làm ống cống của cha con mình. Thằng Nam lên phòng phục vụ. Ngày mai sẽ chính thức huấn luyện cả hai cùng lúc."
---
**Đêm đó - Ống cống sống**
Minh bị đưa xuống vị trí của Nam. Nam được tháo ống, kéo lên tầng trên trong tình trạng kiệt sức. Còn Minh bị trói vào đúng chỗ đó. Miệng bị cố định bằng vòng thép, đầu ống lớn được đẩy sâu vào họng, khóa chặt. Hai tay bị còng ra sau, hai chân bị buộc sát trụ sắt.
Thầy Tuấn mở van.
Ban đầu là nước tiểu từ bồn cầu tầng trên. Dòng nước vàng nóng chảy ọc vào miệng em. Em buộc phải nuốt. Sau đó là nước tắm, nước rửa rau, nước rửa chén... tất cả đều đổ xuống theo hệ thống ống. Rồi đến phân. Từng đợt đặc quánh từ bồn cầu được xả thẳng xuống họng em.
Em không thể ói. Không thể quay đầu. Không thể thở bằng miệng. Chỉ có thể nuốt, nuốt, và nuốt trong bóng tối hầm, trong mùi hôi thối đặc quánh, trong cảm giác toàn bộ chất thải của căn nhà đang đi qua cơ thể mình như đi qua một đường ống thật.
Thỉnh thoảng thầy Tuấn xuống kiểm tra, đá nhẹ vào bụng em hoặc bật kích điện từ xa để đảm bảo em vẫn còn tỉnh. Thầy Hoàng cũng xuống một lần, đứng nhìn em bị biến thành ống cống sống, rồi nói nhẹ:
"Nhìn hai anh em mày. Một đứa đang ở trên phục vụ cha con thầy, một đứa đang làm ống cống dưới này. Thầy rất hài lòng."
Đêm dài vô tận. Nước tiểu, phân, nước bẩn... liên tục chảy qua miệng em. Bụng chướng lên rồi xẹp xuống theo từng đợt. Em khóc không thành tiếng. Trong đầu chỉ xoay quanh một suy nghĩ lặp đi lặp lại: anh trai mình cũng đang ở trên đó, cũng đang bị biến thành chó giống mình. Và cả hai đều không còn đường thoát.
Khi trời gần sáng, van được khóa. Ống được rút ra. Minh gục xuống sàn hầm, miệng sưng vù, toàn thân dính đầy chất bẩn, tâm trí gần như trống rỗng.
Thầy Tuấn xuống, nhìn em một lúc lâu rồi nói:
"Chào mừng mày chính thức trở thành ống cống của cha con tao. Ngày mai hai anh em sẽ được huấn luyện chung. Tao rất mong chờ."
Em nằm im, không còn sức để trả lời.
Vì giờ đây, không chỉ mình em.
Mà cả anh trai ruột của em cũng đã trở thành chó của cùng một nhà.
Và đêm vừa rồi chỉ mới là khởi đầu.
---
**Sáng hôm sau trong hầm**
Ánh sáng leo qua khe cửa hầm khi thầy Tuấn bước xuống. Minh vẫn nằm trên sàn, bụng chướng và đầy những gì đã nuốt suốt đêm. Nam bị dẫn xuống theo, mắt thâm quầng, toàn thân đầy dấu vết của đêm phục vụ phía trên.
Thầy Tuấn không nói nhiều. Anh đến bên Minh, dùng chân đạp mạnh vào bụng em vài cái liên tiếp. Minh ọe ngay. Hỗn hợp phân, nước tiểu và dịch vị phụt ra sàn. Thầy Tuấn chỉ vào đống đó, nhìn Nam:
"Ăn. Ăn hết phần ói của em mày."
Nam khựng lại một giây. Thầy Tuấn chỉ cần nhìn. Nam quỳ xuống, cúi mặt, bắt đầu liếm và nuốt trong run rẩy. Khi sàn sạch, thầy lấy ra một hộp nhựa lớn đựng hỗn hợp phân và chất ói còn lại từ đêm trước, đặt giữa hai anh em.
"Đây là cứt của anh mày. Ăn đi. Hai con chó. Đây là thức ăn sáng. Ăn lấy sức. Lát nữa mệt lắm đó."
Cả hai bị bắt ăn chung hộp đó. Không được dùng tay. Chỉ được cúi xuống liếm và nuốt. Mùi hôi thối nồng nặc, vị đắng ngắt. Họ ăn trong im lặng, chỉ còn tiếng nuốt và tiếng thở run.
---
**Trò chơi của chủ**
Khi hộp trống, thầy Tuấn ngồi lên ghế tựa cao như ngồi trên ngai, nhìn hai anh em đang quỳ dưới chân.
"Giờ chơi tí xì. Ai thắng được xuất. Thằng Minh đã hơn ba tuần chưa được ra. Thằng Nam còn hơn một tháng rưỡi rồi. Người thắng sẽ được đụ người thua và bắn vào trong. Người thua phải chịu mọi thứ."
Hai anh em nhìn nhau. Bàn tay run. Họ oẳn tù tì.
Nam thắng.
Thầy Tuấn cười:
"Chúc mừng. Giờ thì làm đi. Nếu mày dám tra tấn em ruột của mày cho tao hài lòng... tao cho mày tự do một tuần. Không khóa, không ống, không hầm. Một tuần."
Nam sững người. Ánh mắt loạn. Minh nhìn anh trai, giọng đứt quãng:
"Anh... đừng... em xin anh..."
Nhưng lời cầu xin chỉ khiến ánh mắt Nam thêm điên cuồng vì sự kìm nén quá lâu và lời hứa tự do. Anh đứng dậy, nắm tóc Minh kéo lên, trói hai tay em ra sau lưng bằng dây thừng còn lại trong hầm.
Roi da trong tay thầy Tuấn được đưa sang. Nam cầm lấy. Những nhát roi đầu tiên còn do dự, nhưng sau vài lời khích của thầy Tuấn, anh quất mạnh hơn. Mông, đùi, lưng Minh đỏ rát. Nam vừa đánh vừa nói, giọng khàn và đầy tự hủy:
"Em trai tao... lỗ đít em giờ chỉ đáng để anh đụ và nhồi cứt.
Mặt em chỉ đáng bị anh đái lên và bị che đầy phân.
Em không còn là em trai anh nữa. Em chỉ là con đĩ ăn cứt của anh và của chủ."
Sau khi đánh, Nam đá vào bụng Minh vài cái mạnh. Em khóc và cầu xin, nhưng bị đè xuống sàn. Nam không còn nghe thấy gì nữa. Anh lột hết những gì còn trên người em, tách hai chân, rồi đẩy vào một mạch. Không chuẩn bị, không thương xót. Mỗi nhát đều sâu và giận dữ, như đang trút hết sự nhục nhã của bản thân lên người em trai ruột.
Thầy Tuấn ngồi trên ghế, chân gác lên, nhìn và cười:
"Nhìn hai anh em ruột này đi. Thằng anh đang đụ thằng em như đụ một con đĩ rẻ tiền. Thằng em khóc lóc xin anh trai đừng... nhưng lỗ đít vẫn há ra nhận hết. Lương tâm anh em ruột giờ chỉ còn là đồ chơi cho cha con tao thôi. Đặc biệt thằng út này... mặt mũi sạch sẽ ngày xưa giờ chỉ đáng để nhận cứt và nước đái của anh nó."
Nam địt đến khi gần ra thì rút ra, ép Minh nằm ngửa, há miệng. Anh rặn, ỉa thẳng vào họng em trai. Phân nóng hổi tràn đầy miệng, chảy xuống má, lên mắt. Nam bịt miệng em lại:
"Nuốt hết. Không được để rơi. Nếu không anh đánh bụng tiếp."
Minh chống cự yếu ớt nhưng bị trói và bị đè, không thể làm gì. Em nuốt trong nước mắt và tiếng nấc. Khi miệng sạch, Nam vẫn chưa dừng. Anh lấy phần phân còn dính trên mặt em, nhét thêm vào, bắt nuốt nốt.
Thầy Tuấn vỗ tay nhẹ, giọng đầy khoái trá và khinh bỉ:
"Hay lắm. Anh em ruột mà thằng anh sẵn sàng ỉa vào họng thằng em chỉ vì một tuần tự do. Thằng em thì há miệng nhận hết. Hai con chó này đúng là sinh ra để làm đồ chơi cho cha con tao. Nhìn thằng út kìa... nước mắt chảy mà lưỡi vẫn liếm sạch cứt của anh trai. Đúng là đồ vô lương tâm, đúng là giống chó đẻ."
Nam ngồi bệt xuống sau khi xuất xong, thở hổn hển, ánh mắt trống rỗng. Minh nằm trên sàn, mặt mũi dính đầy phân của anh trai, cơ thể đầy dấu roi, tâm trí vỡ vụn.
Thầy Tuấn đứng dậy, nhìn hai anh em một lúc lâu rồi nói:
"Tốt. Hôm nay tạm được. Ngày mai cha con tao sẽ chơi tiếp. Lần này cả hai sẽ cùng làm ống cống... hoặc một đứa làm ống, một đứa làm ghế. Tùy mood."
Anh bước lên cầu thang, để lại hai anh em ruột nằm trên sàn hầm bẩn thỉu, trong mùi phân nồng nặc và sự im lặng nặng nề sau khi mọi thứ giữa họ đã bị nghiền nát hoàn toàn.
---
**Ngày huấn luyện chung - Nặng nhất**
Sáng hôm sau, cả hai anh em bị kéo xuống hầm từ sớm. Không còn được mặc gì. Không còn được gọi bằng tên. Chỉ còn là hai con chó anh em ruột của cha con nhà Hoàng - Tuấn.
Thầy Tuấn đứng giữa hầm, còn thầy Hoàng ngồi trên ghế cao ở góc, chân gác lên, nhìn như đang xem một buổi biểu diễn.
"Hôm nay chơi lớn. Hai anh em ruột sẽ huấn luyện chung. Không được nhìn nhau bằng mắt người. Chỉ được nhìn nhau như hai con chó cùng chuồng."
Trước tiên là trang bị. Cả hai bị khóa dương vật bằng lồng gai có tạ nặng. Núm vú bị kẹp gai siết chặt và nối điện. Hậu môn bị nhét dương vật giả size lớn khóa ngoài. Miệng bị đeo vòng thép há cố định. Sau đó họ bị trói đối diện nhau, trán chạm trán, hai bộ phận sinh dục bị buộc sát vào nhau bằng dây thừng.
Thầy Tuấn bật kích điện đồng thời. Cả hai giật bắn, đập vào nhau, rên nghẹn trong vòng thép. Thầy Hoàng cười:
"Nhìn kìa. Hai anh em ruột đang cạ cặc vào nhau vì điện. Đúng là giống chó."
Sau đó đến phần phân. Thầy Tuấn bắt Nam ỉa vào khay trước. Phân còn nóng được chia làm hai. Một nửa nhét vào miệng Minh, một nửa nhét vào miệng Nam. Họ bị buộc phải hôn nhau trong lúc miệng đầy phân của chính anh/em mình, nuốt chung, lưỡi quấn lấy nhau để đẩy phân sang cho nhau theo lệnh.
"Hôn sâu. Nuốt chung cứt của nhau. Anh em ruột mà không chia sẻ sao được."
Khi họ nuốt xong, thầy Tuấn bắt Minh nằm ngửa, hai chân gác lên vai Nam. Nam bị lệnh phải địt em trai ngay trong hầm, trước mặt hai chủ. Mỗi nhát thầy Tuấn đều bắt Nam nói to:
"Em trai anh đang bị anh đụ. Lỗ đít em chỉ đáng chứa cặc anh và cứt của chủ. Em là con đĩ của anh."
Minh khóc và cầu xin, nhưng bị bịt miệng bằng phân mới. Thầy Hoàng ngồi trên ghế, vừa xem vừa thêm lời:
"Thằng anh đụ thằng em mà mắt vẫn đỏ hoe. Lương tâm anh em giờ chỉ còn để lấy làm trò cười. Nhìn thằng út há lỗ đít ra nhận cặc anh trai kìa... đúng chuẩn chó đẻ."
Sau khi Nam xuất vào trong em, thầy Tuấn bắt cậu ta rặn ngay, ỉa vào chính lỗ hậu vừa bị đụ. Phân tràn ra, chảy xuống tinh hoàn và đùi. Nam bị lệnh phải dùng tay nhồi ngược trở vào, rồi lấy miệng liếm sạch phần còn dính trên người em trai.
Tiếp theo là trò "ghế ngồi". Minh bị bắt khom người thành ghế, Nam bị bắt ngồi lên lưng em. Thầy Tuấn lấy roi quất vào mông và lưng cả hai mỗi khi họ rung hoặc rên. Trong lúc đó, anh bơm nước tiểu từ can vào miệng cả hai xen kẽ, bắt họ nuốt trong tư thế chồng lên nhau.
"Anh ngồi lên em, cùng uống đái của chủ. Đúng là gia đình chó mực."
Buổi trưa họ bị treo ngược đối diện nhau, hai miệng bị nối bằng một ống ngắn. Thầy Tuấn đổ hỗn hợp phân và nước tiểu vào miệng Nam, bắt cậu ta phải đẩy sang miệng Minh bằng cách nuốt và ọe có kiểm soát. Phân chảy qua ống từ anh sang em, rồi lại bị ép chảy ngược lại. Cả hai bị kích điện liên tục trong lúc bị dùng làm đường ống chuyển phân cho nhau.
Thầy Hoàng cười lớn:
"Anh em ruột mà làm ống dẫn cứt cho nhau. Nhìn thằng út nôn ọe mà vẫn phải nhận phân từ miệng anh trai... mặt mũi ngày xưa sạch sẽ giờ chỉ còn là cái hố chứa cứt gia đình."
Chiều đến, cả hai bị trói nằm sấp song song. Thầy Tuấn dùng roi điện quất liên tục vào mông, đùi, lưng và đặc biệt là vào dương vật đang bị khóa của cả hai. Mỗi nhát đều kèm theo câu sỉ nhục:
"Hai anh em ruột đang nằm cạnh nhau chịu roi. Cặc hai đứa đều bị nhốt, đít hai đứa đều há ra. Một nhà sinh ra chỉ để làm chó cho cha con tao."
Cuối buổi, thầy Tuấn bắt Nam ngồi lên mặt Minh, ỉa thẳng xuống miệng em trai lần nữa. Lần này không chỉ ỉa, mà còn đái liên tục vào mặt và miệng em trong lúc Minh bị buộc phải nuốt và liếm sạch. Thầy Hoàng đứng dậy, đến gần, nhìn hai anh em đang dính đầy phân của nhau và nói giọng khinh bỉ đến tận cùng:
"Nhìn hai con chó anh em ruột này. Thằng anh sẵn sàng ỉa đái lên mặt thằng em chỉ vì sợ roi. Thằng em há miệng nhận hết cứt anh trai mà nước mắt vẫn chảy. Lương tâm anh em ruột đã chết từ lâu rồi. Giờ chỉ còn hai cái xác biết thở, biết há đít, biết nuốt phân của nhau. Cha con thầy sẽ chơi hai đứa đến khi nào chán thì thôi... mà chắc khó chán lắm."
Đêm đó cả hai bị để nguyên trong hầm, trói sát vào nhau, miệng bị buộc đối diện, bụng dính đầy phân và nước tiểu. Máy kích điện vẫn chạy ngẫu nhiên suốt đêm. Họ không nói được với nhau một lời nào. Chỉ còn tiếng thở nghẹn và mùi hôi thối của chính anh em mình.
Và đó mới chỉ là ngày đầu tiên hai anh em bị huấn luyện chung.
---
**Ngày thứ hai - Huấn luyện chung tiếp tục**
Sáng sớm hầm lại được mở. Ánh sáng yếu ớt chiếu xuống hai thân thể dính đầy phân và nước tiểu vẫn còn bị trói sát vào nhau. Thầy Tuấn bước xuống trước, tay cầm roi điện và một xô nhựa lớn. Thầy Hoàng theo sau, ngồi vào ghế cao như mọi ngày, ánh mắt lạnh và hứng thú.
"Dậy. Hôm nay nặng hơn hôm qua."
Hai anh em bị tháo trói tạm thời chỉ để bị kéo dậy và nhận trang bị mới. Lồng khóa được thay bằng loại có gai dài hơn, tạ nặng gấp đôi. Núm vú bị kẹp lại bằng kẹp thép có đinh nhọn, siết đến mức máu rỉ ra. Dương vật giả size lớn hơn được nhét sâu và khóa chặt. Lần này cả hai còn bị đeo rọ mõm da có khóa, chỉ để hở lỗ nhỏ ở phía trước.
Thầy Tuấn bắt họ quỳ đối diện nhau, trán chạm trán.
"Hôn. Hôn sâu. Lưỡi phải vào đến họng nhau."
Hai anh em hôn nhau trong nước mắt. Thầy Tuấn lấy phân mới ỉa ra sáng nay, nhét vào miệng cả hai trong lúc họ đang hôn, bắt họ đẩy qua đẩy lại bằng lưỡi, nuốt chung từng phần. Mỗi lần có người do dự, roi điện giật mạnh vào tinh hoàn đang bị khóa.
"Anh em ruột mà không biết chia sẻ cứt của chủ sao? Nuốt đi. Nuốt hết."
Sau đó đến phần địt bắt buộc. Nam bị lệnh phải đụ Minh lần nữa, nhưng lần này theo tư thế chó, ngay giữa hầm, trong khi thầy Tuấn đứng sau lưng Nam và địt thẳng vào Nam cùng lúc. Cả hai anh em bị đụ nối tiếp nhau thành một chuỗi. Thầy Hoàng ngồi nhìn, vừa cười vừa nói:
"Nhìn chuỗi chó anh em này. Thằng anh đang đụ thằng em, còn đít thằng anh đang há ra nhận cặc của chủ. Một nhà đẻ ra chỉ để thành dây chuyền đụ và chứa cứt."
Khi cả hai gần đạt, thầy Tuấn bắt họ dừng, trói ngược hai anh em lên xà, đầu xuống dưới, mông chổng lên. Anh lấy roi da dày quất liên tục vào mông, đùi và dương vật bị khóa của cả hai cho đến khi da đỏ bầm và rát cháy. Mỗi nhát đều kèm theo câu sỉ nhục:
"Hai anh em ruột đang treo ngược chịu roi. Cặc hai đứa đều sưng vì gai và tạ. Đít hai đứa đều há ra xin thêm. Đúng là giống chó đẻ cùng một lứa."
Sau khi đánh xong, thầy Tuấn lấy can nước tiểu đọng từ đêm trước, đổ từ từ vào miệng cả hai theo tư thế treo ngược. Họ buộc phải nuốt trong khi máu dồn lên đầu, nước mắt chảy ngược. Phân được nhồi vào hậu môn cả hai, rồi dùng nút lớn bịt lại. Họ bị hạ xuống nhưng vẫn bị trói sát vào nhau, bụng dính vào nhau, miệng bị buộc đối diện.
Thầy Tuấn bật kích điện đồng thời ở mức cao. Cả hai giật mạnh, đập vào nhau, rên nghẹn. Trong lúc đó anh bắt Nam phải ỉa ra, lấy phân đó nhét thẳng vào miệng Minh, rồi bắt Minh làm điều tương tự với anh trai. Phân của anh vào miệng em, phân của em vào miệng anh, họ bị buộc phải nuốt trước mặt hai chủ.
Thầy Hoàng đứng dậy, đến gần, dùng chân đá nhẹ vào mặt cả hai và nói giọng khinh bỉ đến mức không còn gì để nói:
"Hai con chó anh em ruột đang đút cứt vào miệng nhau. Thằng anh đút vào miệng thằng em, thằng em đút vào miệng thằng anh. Lương tâm anh em giờ chỉ còn là thứ để cha con thầy lấy ra giày xéo. Nhìn thằng út kìa... nước mắt chảy đầy mặt mà lưỡi vẫn thè ra nhận phân anh trai. Thằng anh thì mắt đỏ hoe nhưng tay vẫn nhồi cứt vào họng em ruột. Đúng là một nhà sinh ra để làm đồ chơi bẩn thỉu nhất cho cha con thầy."
Chiều muộn, cả hai bị biến thành ghế ngồi. Minh khom người, Nam nằm sấp lên lưng em. Thầy Tuấn và thầy Hoàng lần lượt ngồi lên, vừa ngồi vừa đái lên lưng và vào miệng cả hai. Roi điện được dùng mỗi khi họ run hoặc cố dịch chuyển. Phân trong hậu môn bị ép ra ngoài theo từng cơn co thắt vì trọng lượng, rồi lại bị nhồi ngược vào bằng chân của hai chủ.
Đêm đến, họ bị trói thành một khối duy nhất: tay chân đan vào nhau, miệng buộc sát vào nhau, dương vật bị khóa cạ vào nhau. Ống phân từ tầng trên được nối vào miệng cả hai xen kẽ. Cả đêm nước thải và phân chảy qua họng họ theo từng đợt. Máy kích điện chạy ngẫu nhiên, không cho họ ngủ dù chỉ một phút.
Thầy Tuấn đứng trên miệng hầm trước khi đóng nắp, nhìn xuống và nói:
"Ngủ ngon, hai con chó anh em. Ngày mai còn nặng hơn. Cha con tao chưa chán đâu."
Trong bóng tối hầm, hai anh em ruột nằm dính chặt vào nhau, miệng đầy mùi phân của chính mình và của nhau, cơ thể tan nát, tâm trí gần như không còn gì ngoài nỗi sợ và sự tuyệt vọng. Họ không còn nói được với nhau một lời. Chỉ còn tiếng thở nghẹn và cảm giác rằng ngày mai sẽ còn tồi tệ hơn những gì vừa trải qua.
Và họ biết điều đó là sự thật.
---
**Ngày thứ ba - Đỉnh điểm của sự nhục nhã (phiên bản dài)**
Sáng sớm, khi ánh sáng yếu ớt vừa lọt qua khe nắp hầm, cả hai anh em vẫn còn nằm trong tư thế bị trói thành một khối dính chặt từ đêm trước. Da thịt dính lấy nhau bằng lớp phân khô và nước tiểu đặc quánh. Mùi hôi thối đã ngấm vào từng lỗ chân lông, vào tóc, vào mũi, đến mức chính họ cũng muốn ói mỗi khi hít thở.
Nắp hầm mở. Thầy Tuấn bước xuống trước, mang theo một xô lớn và roi điện. Thầy Hoàng theo sau, lần này kéo theo một chiếc ghế gỗ thấp và vài sợi xích mới. Ánh mắt cả hai người đều sáng rõ vì hứng thú.
"Dậy đi. Ngày thứ ba rồi. Hôm nay cha con tao sẽ làm cho hai anh em ruột này không còn dám nhìn thẳng vào mặt nhau dù chỉ một giây."
Họ bị tháo trói tạm thời. Cơ thể cứng đờ vì bị giữ một tư thế quá lâu. Thầy Tuấn không cho họ kịp duỗi người. Ngay lập tức trang bị mới được lắp lên. Lồng khóa gai dài hơn, sắc hơn, được siết chặt đến mức da dương vật bị gai đâm thủng vài chỗ nhỏ, máu rỉ ra. Tạ nặng gấp đôi hôm trước được móc vào, kéo xuống khiến mỗi bước đi đều đau tận xương chậu. Núm vú bị kẹp bằng loại đinh dài gần một centimet, vít siết đến mức máu nhỏ giọt thành từng dòng xuống bụng. Dương vật giả size lớn nhất, dài và cong, được nhét sâu đến tận điểm nhạy cảm rồi khóa bằng dây thép quanh eo. Cuối cùng là vòng cổ xích nối hai người lại với nhau, chỉ đủ dài để họ đứng cách nhau chưa đầy một mét.
Thầy Tuấn bắt họ quỳ đối diện, trán chạm trán, hai tay bị trói ra sau lưng.
"Nhìn nhau. Nhìn thẳng. Đừng có nhắm mắt."
Khi ánh mắt hai anh em chạm nhau, nước mắt đã ứa ra. Thầy Tuấn lấy phân mới ỉa ra sáng nay - còn nóng hổi - nhét đầy vào miệng cả hai cùng lúc. Sau đó anh nắm tóc họ ép vào nhau.
"Hôn. Hôn sâu. Lưỡi phải vào đến họng. Đẩy phân qua lại cho nhau. Anh em ruột phải biết chia sẻ."
Họ hôn nhau trong tiếng nấc. Lưỡi quấn lấy nhau, phân được đẩy từ miệng anh sang miệng em, rồi lại bị đẩy ngược trở lại. Mỗi lần có người muốn rút lui, roi điện giật mạnh vào tinh hoàn đang bị khóa, khiến cả hai giật bắn và vô tình đẩy phân sâu hơn vào họng nhau. Thầy Tuấn bắt họ làm vậy gần mười phút, cho đến khi toàn bộ phân được nuốt hết và nước dãi chảy ròng ròng xuống ngực.
Thầy Hoàng ngồi trên ghế, nhìn và nói chậm rãi:
"Ngày xưa chắc hai đứa từng hôn nhau trên má khi còn nhỏ. Giờ thì hôn nhau bằng lưỡi đầy cứt. Anh em ruột mà thân thiết đến vậy thì cũng được."
---
Buổi sáng tiếp tục với phần ỉa vào miệng nhau. Nam bị bắt nằm ngửa trên bạt nhựa bẩn. Minh bị đẩy ngồi lên mặt anh trai theo tư thế 69 ngược, mông đè thẳng lên miệng và mũi Nam. Thầy Tuấn đứng bên cạnh, roi điện trong tay.
"Ỉa. Ỉa thẳng vào miệng anh mày. Không được rặn nhẹ. Phải hết sức."
Minh run rẩy rặn. Phân nóng hổi rơi xuống miệng Nam. Nam bị bịt mũi, buộc phải nuốt trong khi bị em trai ngồi đè. Khi Minh ỉa xong, thầy Tuấn bắt cậu ta phải dùng tay nhồi phần còn dính vào họng anh trai, rồi liếm sạch quanh miệng Nam. Ngay sau đó đổi chỗ. Nam ngồi lên mặt em trai, ỉa xuống họng Minh với lượng nhiều hơn. Phân tràn đầy miệng, chảy xuống cổ, lên mắt, vào tóc. Minh bị bịt miệng và buộc phải nuốt hết. Nếu có bất kỳ phần nào rơi xuống sàn, roi điện sẽ giật vào núm vú cả hai.
Họ bị bắt liếm sạch mặt, lưỡi, và cổ của nhau sau mỗi lần. Thầy Hoàng cười khẩy:
"Thằng anh đang nuốt cứt thằng em. Thằng em đang nuốt cứt thằng anh. Một nhà sinh ra chỉ để ăn phân của nhau. Nhìn hai đứa liếm mặt nhau kìa... đúng là chó anh em."
---
Buổi trưa là phần treo ngược. Cả hai bị kéo lên xà, đầu hướng xuống dưới, hai chân bị buộc sát vào nhau. Dương vật bị khóa bị buộc cạ vào nhau bằng dây thừng. Miệng bị nối bằng một đoạn ống ngắn trong suốt. Thầy Tuấn đổ hỗn hợp phân + nước tiểu + tinh dịch còn lại từ những ngày trước vào miệng Nam trước. Nam buộc phải nuốt rồi đẩy sang miệng Minh qua ống. Phân chảy thành dòng từ họng anh sang họng em. Sau đó thầy Tuấn bịt miệng Minh và bắt cậu ta phải đẩy ngược trở lại. Cứ thế nhiều vòng. Trong suốt quá trình, kích điện được bật hết công suất vào núm vú, tinh hoàn và thanh sounding trong lỗ tiểu của cả hai. Họ giật tưng lên, đập vào nhau, nước dãi và phân chảy ròng ròng xuống tóc rồi nhỏ thành vũng dưới sàn.
Thầy Tuấn vừa điều khiển điện vừa nói:
"Anh em ruột đang làm ống dẫn cứt sống cho nhau. Nhìn thằng út sặc sụa mà vẫn phải há miệng nhận phân từ họng anh trai. Nhìn thằng anh nước mắt chảy ngược lên trán mà vẫn phải đẩy cứt sang cho em. Lương tâm anh em ruột giờ chỉ đáng bị vứt vào đúng cái hố phân này."
Họ bị treo như vậy gần một tiếng đồng hồ. Khi hạ xuống, cả hai đã gần như ngất, mặt mũi dính đầy chất bẩn, mắt đỏ ngầu.
---
Chiều đến phần biến thành đồ nội thất. Minh bị bắt khom người, hai tay chống sàn, lưng thẳng thành ghế. Nam bị bắt nằm sấp trên một giá gỗ thấp thành bàn. Thầy Hoàng ngồi lên lưng Minh, toàn bộ trọng lượng đè xuống cột sống và dương vật giả đang nhét sâu. Thầy Tuấn đặt ly nước và gạt tàn lên lưng Nam. Mỗi lần họ run vì đau hoặc vì kích điện bất ngờ, roi da dày quất xuống mông và đùi không thương xót.
Trong tư thế đó, thầy Tuấn bắt Nam phải địt Minh từ phía sau. Mỗi nhát địt khiến cả hai lung lay, và mỗi lần lung lay lại bị đánh thêm. Thầy Hoàng vừa ngồi vừa khinh bỉ:
"Thằng em đang làm ghế cho thầy ngồi, thằng anh đang làm bàn và vừa đụ thằng em ruột. Hai anh em thành bộ bàn ghế biết đụ nhau. Nhìn thằng út khóc rưng rưng mà lỗ đít vẫn há ra nhận hết cặc anh trai... đúng là đồ chơi gia đình bẩn thỉu nhất."
Nam địt trong tuyệt vọng, vừa vì sợ roi, vừa vì cơ thể đã bị phá hủy đến mức không còn kiểm soát được khoái cảm bệnh hoạn. Khi gần xuất, thầy Tuấn bắt cậu ta rút ra và bắn lên mặt Minh, rồi bắt Minh liếm sạch.
---
Cuối buổi chiều là phần nặng nhất. Cả hai bị trói nằm sấp sát bên nhau, mông chổng cao, hai chân bị tách rộng. Thầy Tuấn cầm roi da dày đánh liên tục vào mông, đùi và đặc biệt là vào dương vật đang bị khóa của cả hai. Những nhát roi mạnh đến mức da nứt ra, máu rỉ thành từng đường. Sau khi đánh xong, anh lần lượt ỉa vào hai lỗ hậu, nhồi sâu bằng ngón tay, rồi dùng nút lớn bịt lại. Tiếp theo ông bắt họ ngồi đối diện nhau, há miệng, và lần lượt đái vào miệng nhau. Nước tiểu của Nam chảy đầy miệng Minh, nước tiểu của Minh chảy đầy miệng Nam. Họ phải nuốt hết từng ngụm trước khi được phép nhắm miệng.
Thầy Hoàng đứng dậy, đến rất gần, nắm tóc cả hai kéo lên cao và nói từng chữ một, giọng lạnh như băng:
"Hai con chó anh em ruột. Thằng anh đã ỉa vào đít thằng em, thằng em đã nuốt đái của thằng anh. Ngày xưa mẹ hai đứa sinh ra, nuôi nấng, chắc không bao giờ ngờ rằng con mình sẽ thành đôi chó biết đụ nhau, biết ỉa vào miệng nhau, biết liếm cứt của nhau trước mặt chủ. Lương tâm anh em ruột đã chết từ lâu. Giờ chỉ còn hai cái xác biết há đít, biết há miệng, biết nuốt mọi thứ bẩn thỉu nhất mà cha con thầy nhét vào. Cha con thầy sẽ chơi hai đứa đến khi nào hai đứa nhìn nhau mà không còn nhận ra đó là anh em ruột nữa thì thôi."
---
Đêm đến, cả hai lại bị trói thành một khối duy nhất. Lần này bụng dính chặt vào nhau, dương vật bị khóa cạ vào nhau đến mức đau đớn, miệng bị buộc sát đến mức mỗi hơi thở đều phải chung. Ống thải từ tầng trên được nối xen kẽ vào họng cả hai. Cả đêm phân, nước tiểu, nước tắm, nước rửa chén... liên tục chảy qua người họ theo từng đợt dài. Kích điện chạy không theo quy luật, lúc chỉ một người, lúc cả hai cùng lúc. Họ không còn sức khóc, không còn sức cầu xin, không còn sức nói với nhau dù chỉ một lời.
Trong bóng tối hầm, hai anh em ruột nằm dính lấy nhau như hai con thú bị bỏ đói, trong mùi hôi thối của chính mình và của nhau, trong sự thật rằng ngày mai - nếu còn ngày mai - sẽ còn tồi tệ hơn những gì vừa trải qua.
Vì cha con nhà Hoàng - Tuấn vẫn chưa chán.
Và hai anh em đã hoàn toàn trở thành đôi chó chung, không còn lối thoát.
---
**Ngày thứ tư - Năm hình thức**
Sáng sớm hầm lại mở ra trong mùi hôi thối đặc quánh đến mức khó thở. Hai anh em vẫn còn dính chặt vào nhau từ đêm trước, da thịt bết lấy nhau bằng lớp phân khô và nước tiểu đặc. Thầy Tuấn bước xuống mang theo ống nhựa trong suốt dài khoảng bốn mươi centimet, xích, roi điện và một xô lớn. Thầy Hoàng theo sau, ngồi vào ghế cao như mọi ngày.
"Hôm nay làm năm trò. Làm kỹ. Làm bẩn. Làm cho hai anh em ruột này nhớ suốt đời."
---
**Hình thức 1: Ống dẫn phân sống**
Hai người bị trói đối diện nhau, quỳ thẳng. Ống nhựa trong suốt được đẩy sâu vào miệng cả hai, cố định bằng dây da quanh đầu. Một đầu ống vào họng Nam, đầu còn lại vào họng Minh.
"Thằng anh ỉa trước."
Nam bị bắt rặn. Phân nóng hổi từ từ trườn vào ống, chảy thành từng khúc dài về phía Minh. Minh buộc phải nuốt ngay khi phân chạm đến họng, nếu không sẽ bị nghẹn. Thầy Tuấn bật kích điện vào tinh hoàn cả hai cùng lúc mỗi khi ai đó ọe hoặc ngừng nuốt. Phân chảy từ anh sang em, từng đợt đặc quánh, có cả nước tiểu lẫn vào. Khi Nam ỉa hết, thầy Tuấn đảo chiều ống.
"Đổi. Thằng em ỉa trả."
Minh rặn trong nước mắt. Phân của em trai chảy ngược về phía Nam. Nam phải nuốt trong khi mắt đỏ ngầu nhìn em. Họ bị bắt làm vậy ba vòng liên tiếp. Ống trong suốt cho cả hai chủ nhìn rõ từng khúc phân đang đi từ họng anh sang họng em và ngược lại.
Thầy Hoàng cười khẩy:
"Anh em ruột đang cho nhau ăn cứt qua ống. Nhìn rõ từng cục đang trườn trong họng nhau kìa. Đúng là máu mủ."
---
**Hình thức 2: Ghế ngồi kép + phân**
Sau khi ống được rút, Minh bị bắt khom người thành ghế, hai tay chống sàn, lưng thẳng. Nam bị lệnh ngồi lên lưng em trai. Ngay khi ngồi xuống, Nam bị bắt ỉa và đái thẳng lên lưng và vào gáy Minh. Phân và nước tiểu chảy dài xuống sống lưng, vào khe mông, xuống đùi. Minh phải chịu toàn bộ trọng lượng anh trai cộng với chất bẩn.
Sau đó đổi chỗ. Nam khom người, Minh ngồi lên và cũng ỉa đái lên lưng anh. Khi cả hai đều đã làm xong, thầy Tuấn và thầy Hoàng lần lượt ngồi lên cả hai người chồng lên nhau. Thầy Hoàng ngồi trên cùng, thầy Tuấn ngồi giữa. Họ vừa ngồi vừa đái thêm lên lưng và vào miệng hai anh em. Roi điện được dùng mỗi khi ai đó run hoặc cố nghiêng người.
"Hai anh em ruột thành ghế ngồi hai tầng. Trên thì ỉa đái, dưới thì há miệng nhận. Đúng chuẩn đồ nội thất biết ăn phân."
---
**Hình thức 3: Trang trí sống có tương tác**
Cả hai bị trói thành tư thế 69 cố định trên một giá gỗ thấp: miệng của mỗi người sát với hậu môn và dương vật bị khóa của người kia. Họ bị khóa chặt không thể rời. Thầy Tuấn đổ một xô hỗn hợp phân và nước tiểu lên cả hai, rồi ra lệnh:
"Liếm. Liếm sạch. Lưỡi phải vào hết lỗ đít anh/em. Liếm cả cặc bị khóa, cả trứng, cả khe đùi. Không được dừng."
Họ buộc phải liếm nhau hàng giờ. Lưỡi Minh phải thọc vào hậu môn Nam đang còn dính phân, lưỡi Nam phải liếm sạch dương vật và tinh hoàn của em trai. Mỗi lần ai đó ngừng hoặc ọe, roi điện giật vào núm vú. Thầy Tuấn thỉnh thoảng đổ thêm phân lên lưng và mông họ, bắt liếm lại từ đầu.
Thầy Hoàng ngồi nhìn, giọng khinh bỉ:
"Hai anh em ruột đang liếm đít và liếm cặc nhau suốt buổi sáng. Ngày xưa chắc từng tắm chung, giờ thì liếm phân trên người nhau. Đúng là tình anh em."
---
**Hình thức 4: Cuộc thi chịu đựng**
Hai người bị treo cạnh nhau trên xà, mũi chân không chạm đất. Roi da dày được dùng để đánh liên tục vào mông, đùi và dương vật bị khóa. Ai kêu to hoặc xin dừng trước sẽ thua.
Nam chịu được lâu hơn một chút. Minh chịu hết nổi trước, khóc và van xin. Ngay lập tức Minh bị hạ xuống, bị ép há miệng. Nam bị lệnh phải ỉa thẳng vào họng em trai. Phân tràn đầy miệng Minh, chảy xuống cổ. Sau đó Nam được "thưởng": được đụ Minh ngay dưới xà trong khi em trai vẫn còn miệng đầy phân, và được ỉa thêm một lần nữa vào trong lỗ hậu của em trước khi xuất tinh.
Thầy Tuấn vỗ tay:
"Thằng anh thắng cuộc. Được đụ em ruột và ỉa vào trong. Thằng em thua cuộc nên phải làm hố chứa cứt cho anh. Công bằng."
---
**Hình thức 5: Bữa ăn gia đình**
Cuối cùng là phần kết thúc ngày. Nam bị bắt ỉa vào một cái bát nhựa lớn. Phân còn nóng được đặt trước mặt Minh.
"Ăn hết. Ăn sạch bát của anh mày."
Minh phải cúi xuống ăn bằng miệng, không được dùng tay. Khi bát sạch, thầy Tuấn bắt Minh ỉa vào đúng bát đó. Phân của hai anh em được trộn đều. Sau đó cả hai bị bắt hôn nhau và đẩy hỗn hợp phân qua lại bằng lưỡi, nuốt chung từng phần.
Cuối cùng, họ bị bắt dùng miệng đút phân vào hậu môn cho nhau. Minh phải dùng lưỡi và môi nhồi phân vào lỗ hậu Nam, Nam phải làm điều tương tự với em trai. Khi cả hai lỗ hậu đã đầy, nút lớn được nhét vào để giữ chặt.
Thầy Hoàng đứng dậy, nhìn hai anh em đang quỳ trên sàn, mặt mũi dính đầy phân của nhau, và nói giọng lạnh đến mức đóng băng:
"Hôm nay hai anh em ruột đã cho nhau ăn cứt qua ống, đã làm ghế ỉa đái cho nhau, đã liếm đít liếm cặc nhau hàng giờ, đã thi xem ai chịu roi giỏi hơn để được đụ và ỉa vào nhau, rồi cuối cùng dùng miệng đút cứt vào đít nhau. Anh em ruột đến mức này thì cũng không còn gì để nói nữa. Ngày mai cha con tao sẽ còn chơi bẩn hơn."
Đêm đó cả hai lại bị trói dính vào nhau, miệng buộc sát, bụng đầy phân của chính anh em mình. Ống thải được nối vào cả hai họng. Cả đêm chất bẩn chảy qua người họ trong khi kích điện vẫn chạy không ngừng.
Họ không còn khóc được nữa.
Chỉ còn hai thân thể tan nát nằm trong bóng tối, trong mùi hôi thối của chính máu mủ mình, và trong sự thật rằng ngày thứ tư này vẫn chưa phải là tận cùng.
**Ngày thứ năm - Hình thức 5 đến 10**
Sáng sớm hầm lại mở ra. Mùi hôi thối đã trở thành không khí duy nhất mà hai anh em còn biết đến. Thầy Tuấn bước xuống với vẻ mặt hưng phấn, mang theo ống đôi, xô lớn, roi điện và một cuốn sổ nhỏ. Thầy Hoàng ngồi vào ghế cao như mọi ngày, chân gác lên.
"Hôm nay làm từ hình thức 5 đến 10. Làm chậm. Làm kỹ. Làm cho hai anh em ruột này nhớ mãi."
---
**Hình thức 5: Bữa ăn gia đình (nặng hơn)**
Nam bị bắt quỳ, ỉa vào một cái bát sâu. Phân còn nóng hổi, có cả nước. Thầy Tuấn đặt bát trước mặt Minh.
"Ăn. Ăn hết phần của anh mày. Không được để sót."
Minh cúi xuống ăn bằng miệng. Từng cục phân được đẩy vào họng, nuốt trong tiếng nấc. Khi bát sạch, thầy Tuấn bắt Minh ỉa vào đúng bát vừa ăn. Phân của hai anh em được trộn đều bằng tay của thầy Tuấn, rồi chia thành hai phần bằng nhau.
Họ bị bắt quỳ đối diện, há miệng. Thầy Tuấn dùng tay đút phân trộn vào miệng cả hai cùng lúc, bắt họ hôn sâu và đẩy qua lại bằng lưỡi cho đến khi toàn bộ được nuốt hết. Cuối cùng, cả hai bị lệnh dùng miệng đút phân vào hậu môn cho nhau. Lưỡi và môi phải nhồi sâu, rồi nút lớn được khóa lại để giữ chặt.
Thầy Hoàng cười:
"Anh em ruột đang đút cứt vào đít nhau bằng miệng. Đúng là tình máu mủ."
---
**Hình thức 6: Đường ống kép**
Hai người bị treo cạnh nhau, đầu hơi ngửa. Hai đoạn ống lớn được đẩy sâu vào họng cả hai, cố định bằng dây da. Ống thông thẳng với hệ thống nước thải và bồn cầu tầng trên.
Thầy Tuấn mở van. Nước tiểu, nước tắm, nước rửa chén rồi đến phân... đồng loạt chảy xuống họng cả hai. Họ buộc phải nuốt liên tục trong gần một tiếng đồng hồ. Mỗi lần ai đó ọe hoặc sặc, roi điện giật mạnh vào núm vú và tinh hoàn. Phân đặc đôi khi bị tắc trong ống, thầy Tuấn dùng que thông, đẩy thẳng xuống họng họ.
Khi van khóa, cả hai đã bụng chướng, mặt mũi dính đầy chất bẩn, mắt đỏ ngầu vì nghẹt thở và nhục nhã.
---
**Hình thức 7: Phá hủy kỷ niệm**
Thầy Tuấn mở cuốn sổ nhỏ, giọng lạnh:
"Mỗi đứa kể một kỷ niệm đẹp thời còn làm người. Kể xong sẽ bị phạt."
Nam nói run run về lần che mưa cho em trai khi còn nhỏ. Ngay khi dứt lời, thầy Tuấn bắt Minh ỉa vào miệng Nam, rồi bắt Nam nuốt hết trong khi bị kích điện vào dương vật.
Minh kể về lần anh trai nhường phần cơm khi nhà đói. Vừa dứt lời, Nam bị lệnh đái vào mặt và miệng em, rồi lấy phân nhét đầy họng Minh và bắt nuốt.
Họ bị bắt kể liên tục đến khi không còn kỷ niệm nào nữa. Mỗi kỷ niệm đều bị biến thành một hình phạt bẩn thỉu. Cuối cùng thầy Tuấn bắt cả hai tự nói to:
"Những kỷ niệm đó giờ chỉ còn là trò hề. Chúng tôi không còn là anh em. Chúng tôi chỉ là hai con chó chung của chủ."
---
**Hình thức 8: Đêm dính chặt (thực hiện từ chiều)**
Hai người bị trói bụng dính chặt vào nhau, dương vật bị khóa cạ vào nhau đến mức đau, miệng buộc sát đến mức mỗi hơi thở đều chung không khí. Ống thải được nối xen kẽ vào họng cả hai.
Từ chiều đến tận đêm, cứ khoảng một tiếng đồng hồ thầy Tuấn lại xuống, bắt một người ỉa hoặc đái vào miệng người kia qua khe miệng đang bị buộc sát. Phân và nước tiểu chảy trực tiếp từ anh sang em và ngược lại. Kích điện chạy không ngừng, khiến họ giật tưng lên, cạ vào nhau trong đau đớn và nhục nhã.
Họ bị giữ nguyên tư thế đó suốt cả đêm.
---
**Hình thức 9: Làm sạch lẫn nhau**
Sáng hôm sau, khi được tháo ra, cả hai đã dính đầy phân và nước tiểu từ đầu đến chân. Thầy Tuấn ném họ xuống bạt nhựa.
"Liếm sạch lẫn nhau. Không được dùng tay. Lưỡi phải liếm hết mọi chỗ: mặt, ngực, nách, cặc, trứng, lỗ đít, đùi, ngón chân. Ai liếm không sạch sẽ bị nhồi phân thêm và đánh."
Họ buộc phải liếm nhau hàng giờ. Lưỡi Minh thọc vào hậu môn Nam đang hôi thối, lưỡi Nam liếm sạch dương vật và tinh hoàn sưng tấy của em trai. Phân khô được làm ướt lại bằng nước dãi rồi nuốt. Họ liếm đến khi da thịt đỏ ửng và đau rát vì lưỡi.
Thầy Hoàng nhìn và nói:
"Hai anh em ruột đang liếm phân trên người nhau như hai con chó thật. Nhìn thằng út thọc lưỡi vào đít anh trai kìa... đúng chuẩn."
---
**Hình thức 10: Trò chơi của chủ**
Cuối cùng thầy Tuấn ngồi lên ghế, chân gác cao, bắt đầu ra lệnh ngẫu nhiên:
"Anh ỉa vào miệng em ngay."
Nam phải thực hiện tức thì.
"Em đái vào mặt anh."
Minh phải đái.
"Hôn nhau trong khi miệng đầy phân."
Họ hôn.
"Đụ nhau trong khi bị kích điện hết công suất."
Nam phải đụ Minh trong khi cả hai bị điện giật liên tục.
Mỗi lần thực hiện chậm hoặc mặt có vẻ do dự, roi điện và thêm phân được dùng ngay lập tức. Trò chơi kéo dài đến khi cả hai kiệt sức hoàn toàn, nằm trên sàn chỉ còn biết há miệng nhận mọi thứ được nhét vào.
Thầy Hoàng đứng dậy, nhìn hai thân thể tan nát dính đầy chất bẩn của nhau và kết luận:
"Ngày thứ năm này hai anh em ruột đã ăn phân của nhau, làm ống dẫn thải, tự phá hủy hết kỷ niệm, dính chặt suốt đêm để ỉa đái vào miệng nhau, liếm sạch phân trên người nhau, rồi chơi trò theo lệnh chủ như hai con rối. Anh em ruột đến mức này thì cũng chỉ còn là đôi chó biết thở. Ngày mai cha con tao sẽ còn chơi tiếp."
Đêm đó họ lại bị trói dính vào nhau một lần nữa. Ống thải nối vào cả hai họng. Kích điện chạy. Phân và nước tiểu chảy.
Họ không còn khóc.
Không còn cầu xin.
Chỉ còn hai xác sống nằm trong bóng tối hầm, trong mùi hôi thối của chính máu mủ mình, và trong sự thật rằng chuỗi ngày này vẫn chưa có hồi kết.
---
**Ngày thứ sáu - Hình thức 10 đến 15**
Sáng sớm hầm mở ra trong mùi hôi thối đã ngấm vào tường. Hai anh em nằm dính lấy nhau, da thịt bết phân và nước tiểu từ những ngày trước. Thầy Tuấn bước xuống mang theo gương lớn, phễu đôi, xích và roi điện. Thầy Hoàng ngồi vào ghế cao, ánh mắt lạnh và hứng thú hơn mọi ngày.
"Hôm nay làm từ hình thức 10 đến 15. Làm chậm. Làm bẩn hết mức. Làm cho hai anh em ruột này nhìn nhau mà chỉ còn thấy hai con chó."
---
**Hình thức 10: Trò chơi của chủ (nặng hơn)**
Thầy Tuấn ngồi lên ghế, chân gác cao, bắt đầu ra lệnh liên tục không cho nghỉ:
"Anh ỉa vào miệng em ngay lập tức."
Nam phải rặn, ỉa thẳng vào họng Minh.
"Em nuốt hết rồi đái vào mặt anh."
Minh nuốt rồi đái lên mặt Nam.
"Hôn nhau trong khi miệng còn đầy phân."
Họ hôn, lưỡi đẩy phân qua lại.
"Đụ nhau trong tư thế chó, vừa đụ vừa bị kích điện."
Nam đụ Minh trong khi cả hai bị điện giật liên tục vào núm vú và tinh hoàn.
Mỗi lần chậm trễ dù chỉ vài giây, roi điện quất vào dương vật bị khóa và thêm một nắm phân được nhét vào miệng. Trò chơi kéo dài gần một tiếng, đến khi cả hai chỉ còn biết há miệng và há đít theo bản năng.
---
**Hình thức 11: Gương soi nhục nhã**
Một tấm gương lớn được dựng đứng trước mặt họ. Hai anh em bị trói quỳ đối diện gương, nhìn rõ toàn bộ thân thể bẩn thỉu của mình và của nhau.
Thầy Tuấn đứng sau, ra lệnh:
"Nhìn gương. Tự nói to những gì mày thấy."
Nam nói run run:
"Em trai tôi đang quỳ trước mặt tôi... miệng dính cứt của tôi... đít đang há ra..."
Minh nói trong nước mắt:
"Anh trai tôi đang nhìn tôi... cặc anh đang bị khóa... mặt anh đang dính đái của tôi..."
Mỗi câu họ nói ra, thầy Tuấn bắt họ thực hiện ngay điều đó một lần nữa trước gương: ỉa vào miệng nhau, đái lên mặt nhau, liếm phân trên người nhau. Họ buộc phải nhìn rõ từng chi tiết trong gương trong khi làm những việc bẩn thỉu nhất với anh/em ruột của mình.
Thầy Hoàng cười khẩy:
"Nhìn gương đi. Hai anh em ruột đang tự kể tội và tự hành hạ nhau. Đẹp lắm."
---
**Hình thức 12: Cuộc đua nuốt**
Hai người bị treo cạnh nhau, đầu ngửa, mỗi người một phễu lớn gắn vào miệng. Thầy Tuấn đứng giữa, hai tay cầm hai ca phân đặc trộn nước tiểu.
"Cùng lúc. Ai nuốt chậm hơn hoặc ọe trước sẽ phải nuốt thêm phần của người kia và bị đánh vào cặc."
Phân được đổ cùng lúc. Cả hai nuốt trong tuyệt vọng. Minh ọe trước. Ngay lập tức phần còn lại của Nam được đổ hết vào họng Minh, rồi roi da quất liên tiếp vào dương vật bị khóa của em trai. Nam thắng cuộc nhưng cũng không được tha: bị bắt dùng miệng lấy phân từ họng Minh ra rồi nuốt lại.
Họ bị làm vậy ba vòng. Mỗi vòng đều có người thua và bị phạt nặng hơn.
---
**Hình thức 13: Làm ấm phân**
Nam bị bắt ỉa vào miệng Minh. Phân nóng hổi đầy ắp. Thầy Tuấn bịt miệng Minh lại bằng tay và đếm giờ.
"Giữ trong miệng mười lăm phút. Ủ ấm. Không được nuốt sớm, không được nhả."
Minh giữ trong nước mắt, nước dãi chảy dài. Khi hết giờ mới được nuốt. Ngay sau đó đổi chỗ. Minh ỉa vào miệng Nam, Nam phải giữ mười lăm phút trong khi bị kích điện nhẹ liên tục vào tinh hoàn. Phân được "ủ ấm" bằng miệng anh em ruột rồi mới nuốt. Cuối cùng thầy Tuấn bắt họ hôn nhau và đẩy phần phân còn lại trong miệng qua lại một lần nữa trước khi nuốt hết.
---
**Hình thức 14: Đêm đổi chỗ (bắt đầu từ chiều)**
Chiều muộn, Nam bị nối ống thải làm ống cống chính, trói chặt vào trụ sắt. Minh bị bắt ngồi lên mặt anh trai theo tư thế 69 ngược, mông đè thẳng lên miệng và mũi Nam.
"Ngồi đây đến sáng. Muốn ỉa đái gì thì ỉa đái vào miệng anh mày. Phải đảm bảo anh mày nuốt hết."
Minh bị giữ nguyên tư thế đó suốt đêm. Mỗi lần em trai ỉa hoặc đái, Nam phải nuốt trong tư thế bị đè. Thầy Tuấn thỉnh thoảng xuống kiểm tra, nếu phát hiện có phân rơi ra sàn thì cả hai đều bị roi điện. Cả đêm Nam trở thành hố chứa chất thải của em trai ruột, trong khi Minh trở thành người ngồi lên mặt anh và thải ra không ngừng.
---
**Hình thức 15: Tự hành hạ theo lệnh**
Sáng hôm sau, khi Minh được cho xuống khỏi mặt anh trai, cả hai đã kiệt sức. Thầy Tuấn chỉ ngồi trên ghế và ra lệnh, không tự tay làm gì nữa:
"Tự đánh vào cặc anh/em mày hai mươi cái bằng roi."
Họ phải cầm roi đánh nhau.
"Tự nhét ba ngón tay vào đít anh/em rồi móc phân ra cho nó ăn."
Họ móc và đút vào miệng nhau.
"Tự ngồi lên mặt anh/em và ỉa hết sức."
Họ lần lượt ngồi và ỉa.
"Tự trói tay anh/em lại rồi đụ nó."
Nam phải tự trói Minh và đụ em trai trước mặt chủ.
Mỗi lệnh đều được thực hiện trong run rẩy và nước mắt. Thầy Tuấn chỉ ngồi nhìn, thỉnh thoảng cười và thêm:
"Tự tay hành hạ anh/em ruột của mình. Đúng là đôi chó biết nghe lời."
---
Khi tất cả hình thức kết thúc, hai anh em nằm trên sàn hầm như hai đống rag doll dính đầy phân, nước tiểu và dịch của nhau. Thầy Hoàng đứng dậy, nhìn họ lần cuối trong ngày và nói giọng lạnh lẽo:
"Ngày thứ sáu này hai anh em ruột đã chơi trò theo lệnh, tự nhìn mình trong gương lúc đang ỉa đái vào nhau, đua nhau nuốt phân, ủ ấm cứt trong miệng nhau, một đứa làm hố chứa cho đứa kia cả đêm, rồi tự tay hành hạ lẫn nhau. Anh em đến mức này thì cũng chỉ còn là hai con vật biết thở. Ngày mai cha con tao vẫn còn chơi tiếp."
Đêm đó họ lại bị trói dính vào nhau. Ống thải nối vào họng. Kích điện chạy. Phân chảy.
Họ không còn sức để cảm nhận gì nữa ngoài mùi hôi thối của chính máu mủ mình và sự thật rằng chuỗi ngày địa ngục này vẫn chưa có hồi kết.
---
**Kết**
Đêm hôm đó hầm không còn bị khóa hoàn toàn. Ánh đèn vàng yếu ớt được bật lên một góc. Hai anh em nằm trên bạt nhựa đã thấm đen, cơ thể đầy vết roi, vết kẹp, lớp phân khô và nước tiểu muối lại trên da. Họ không còn sức để nói, chỉ còn hơi thở nông và ánh mắt trống.
Thầy Tuấn ngồi xổm xuống trước mặt họ trước. Anh không cầm roi. Chỉ dùng tay nâng cằm Minh lên, rồi nâng cằm Nam, buộc hai anh em nhìn vào mắt mình.
"Nhìn tao."
Giọng anh thấp, không còn lạnh lẽo như mọi ngày, nhưng vẫn nặng trĩu quyền lực.
"Bảy ngày. Hai đứa đã làm mọi thứ bẩn thỉu nhất với nhau. Ỉa vào miệng nhau, đụ nhau, liếm phân trên người nhau, ngủ trong cứt của nhau. Lương tâm anh em ruột đã bị bẻ gãy. Nhưng..." Anh dừng lại một giây, ngón tay cái nhẹ nhàng lau vệt phân khô trên má Minh, rồi lau tiếp sang Nam. "Tao không định vứt hai đứa đi. Cha con tao đã chọn hai đứa. Vậy thì sẽ giữ hai đứa."
Thầy Hoàng bước xuống, đứng sau lưng con trai, nhìn hai anh em bằng ánh mắt phức tạp - vừa khinh bỉ, vừa sở hữu, vừa có một thứ gì đó gần như dịu dàng bệnh hoạn.
"Từ nay hai đứa là chó của cha con thầy. Không phải đồ chơi bỏ đi. Mà là chó nhà. Sẽ có lúc bị đánh đến không ngồi được, bị nhồi phân đến ói, bị treo cả đêm. Nhưng cũng sẽ có lúc được xoa đầu, được cho ăn sạch, được ngủ trên chân chủ. Hiểu không?"
Nam và Minh không trả lời được. Chỉ gật đầu yếu ớt.
Thầy Tuấn cởi xích nối hai người ra. Anh kéo Minh vào lòng trước, không quan tâm cơ thể em đang bẩn thỉu. Một tay giữ tóc em, một tay mở khóa lồng dương vật đã siết quá lâu. Dương vật Minh mềm nhũn, sưng tấy. Thầy Tuấn không thủ dâm cho em. Anh chỉ nắm nhẹ, rồi đẩy ngón tay vào miệng Minh.
"Ngậm. Không phải vì mày đáng được. Mà vì tao muốn."
Minh ngậm lấy. Nước mắt chảy. Thầy Tuấn hôn lên trán em - một nụ hôn khô khan, đầy sở hữu - rồi đẩy em sang cho bố.
Thầy Hoàng đỡ lấy Minh, đặt em nằm giữa hai chân mình. Ông cũng không tránh lớp phân còn dính trên người học trò. Ông chỉ cởi nút hậu môn ra, kiểm tra bên trong, rồi nhẹ nhàng (nhưng vẫn thô bạo) đẩy hai ngón tay vào, móc ra những gì còn sót lại, ném xuống sàn. Sau đó ông cúi xuống, liếm một đường dài trên cổ Minh, nơi còn hằn dấu xích.
"Thầy đã dạy mày từ ngày đầu. Mày là của thầy trước. Giờ mày cũng là của con thầy. Hai cha con sẽ thay phiên nhau phá và giữ mày."
Ông nâng hông Minh lên, không bôi trơn, đẩy vào một mạch. Minh rên đau, nhưng không chống cự. Thầy Hoàng địt chậm, sâu, mỗi nhát đều có chủ đích. Một tay ông nắm tóc Minh, một tay siết nhẹ quanh cổ em - đủ để em khó thở nhưng không chết. Ông vừa địt vừa nói vào tai em:
"Khóc đi. Khóc cũng được. Nhưng đừng bao giờ quên mày thuộc về ai."
Bên cạnh, thầy Tuấn đang xử lý Nam. Anh cũng cởi lồng khóa cho Nam, nhưng ngay sau đó lại dùng roi da quất mạnh hai cái vào đùi trong của cậu. Nam giật mình. Thầy Tuấn cười, rồi kéo Nam vào ôm từ phía sau, một tay nắm chặt dương vật sưng tấy của cậu, một tay nhét ba ngón vào miệng.
"Anh mày cũng vậy. Đã phá thì phá đến cùng. Nhưng tao sẽ không để mày chết. Ít nhất là chưa."
Anh đẩy Nam nằm sấp, tách mông, rồi địt thẳng vào. Không nhẹ nhàng. Mỗi nhát đều mạnh đến mức Nam phải cắn chặt môi mới không kêu thành tiếng. Thầy Tuấn vừa địt vừa đánh thêm vài roi lên lưng Nam, để lại những vệt đỏ mới. Nhưng giữa những nhát đánh, anh lại cúi xuống hôn lên sống lưng đầy mồ hôi và phân của cậu, rồi thì thầm:
"Chó của tao. Anh em mày cũng là chó của tao. Hai đứa sẽ sống vì cha con tao."
Hai cặp đang địt cách nhau chưa đầy một mét. Thầy Hoàng nhìn sang con trai, gật đầu. Họ đổi chỗ. Thầy Hoàng chuyển sang Nam, thầy Tuấn chuyển sang Minh. Không có lời nói thừa. Chỉ có tiếng da thịt va vào nhau, tiếng rên nghẹn, tiếng roi thỉnh thoảng vút lên, và mùi hôi thối vẫn nồng nặc trong hầm.
Khi cả hai thầy gần đạt, họ rút ra cùng lúc, bắt hai anh em quay mặt vào nhau. Họ bắn tinh lên mặt, lên miệng, lên tóc Nam và Minh. Sau đó bắt hai anh em hôn nhau, đẩy tinh dịch và nước dãi qua lại, nuốt chung.
Thầy Tuấn nắm tóc cả hai, kéo sát vào nhau đến mức trán chạm trán.
"Nhìn nhau đi. Anh em ruột. Giờ thì cũng là chó chung. Sẽ còn bị đánh, bị nhồi, bị biến thành ống cống, thành ghế ngồi. Nhưng cũng sẽ được chủ xoa đầu sau mỗi lần bị phá nát. Đó là tình của cha con tao dành cho hai đứa."
Thầy Hoàng ngồi xuống, kéo cả hai anh em vào giữa hai chân mình. Ông để họ dựa đầu vào đùi ông - một bên Nam, một bên Minh - dù người họ vẫn bẩn thỉu. Một tay ông xoa đầu Nam, một tay xoa đầu Minh, ngón tay lướt qua những vết bầm và lớp phân khô.
"Ngủ đi. Đêm nay không ai hành hạ nữa. Ngày mai sẽ tính tiếp. Nhưng nhớ... dù có bị đánh đến gần chết, dù có phải ăn phân của nhau đến ói, dù có bị biến thành đồ vật... hai đứa vẫn là của cha con thầy. Và cha con thầy sẽ không bỏ."
Hai anh em nằm đó, đầu dựa trên đùi thầy Hoàng, cơ thể vẫn đau nhức, vẫn dính đầy dấu vết của bảy ngày địa ngục. Nam khẽ nghiêng đầu, trán chạm nhẹ vào thái dương em trai - một cử chỉ rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng vẫn còn là anh em. Minh không tránh. Em chỉ nhắm mắt, để nước mắt chảy âm thầm.
Trong hầm tối, mùi phân và tinh dịch lẫn vào nhau. Hai thầy ngồi đó, một người đang xoa đầu hai con chó của mình, một người đang ngồi hút thuốc, nhìn hai anh em với ánh mắt vừa thỏa mãn vừa sở hữu đến tận cùng.
Họ đã phá nát mọi thứ.
Nhưng họ cũng giữ lại.
Bằng roi, bằng phân, bằng tình cảm bệnh hoạn của kẻ làm chủ.
Và hai anh em ruột - giờ là đôi chó chung - chỉ còn biết nằm im chịu đựng, trong vòng tay đầy bạo lực và sự chiếm hữu của hai người đàn ông đã biến họ thành như thế này.
Không còn đường lui.
Chỉ còn sự phục tùng... và một thứ tình cảm méo mó nào đó vừa sinh ra từ chính những nhát roi và những lần bị nhồi đầy.
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro