🎐
Ở trường mẫu giáo Konoha, phụ huynh đến đón con từ trường. Naruto lớp chồi bị một Jōnin lôi đi, nhưng vẫn chật vật chạy về phía một bóng người tóc đen nào đó.
"Anh trai, anh trai, xinh đẹp, xinh đẹp"
Nước bọt của Naruto lưu lại cứ như ngửi thấy mùi mì ramen.
Người anh trai xinh đẹp đó đến đón em trai đi học về, ai biết em mình đã được người nhà đón về.
Anh quay lại và thấy một cậu nhóc nhỏ dễ thương với mái tóc vàng và đôi mắt xanh đang nháy mắt với anh. Thật dễ thương! Itachi nghĩ.
"Anh ơi, ăn đi"
Naruto cuối cùng cũng thoát khỏi người lớn, chạy đến bên Itachi, lấy ra viên kẹo buổi trưa chưa ăn đưa cho anh.
Tuổi còn nhỏ như vậy đã biết lấy lòng người khác! Jonin, người chịu trách nhiệm chăm sóc Naruto, mỉm cười bất lực.
Itachi nhận kẹo và cắn một miếng. Thật ngọt. Anh ấy thích ăn đồ ngọt nhất.
"Ngon lắm, nhóc tên là gì?"
Itachi nhẹ nhàng chạm vào mái đầu tóc vàng của Naruto, nhẹ giọng hỏi.
"Em tên là Uzumaki Naruto" Câu trả lời rất to.
"Đó là một cái tên hay" Itachi nói.
"Anh à, anh rất xinh đẹp"
Itachi đỏ mặt vì lời khen.
"Naruto cũng rất dễ thương"
"Vậy sao? Vậy anh có thể kết hôn với em được không?"
Lời nói của Naruto phát ra một cách bất ngờ, Itachi và cả người giám hộ đều ngạc nhiên.
"Cái này...cái này...Chuyện này..."
Itachi đỏ mặt không biết trả lời như thế nào.
"Naruto còn quá nhỏ nên không thể kết hôn, em phải cao như thế này"
Itachi điều chỉnh độ cao tùy ý trên đầu cậu để chuyển hướng sự chú ý của cậu.
"Thì ra là vậy...."
Naruto cúi đầu rồi đột nhiên ngẩng đầu lên một cách vui vẻ.
"Được rồi! Đến khi em lớn như vậy, em mới có thể lấy anh sao"
"Ơ... cái này...Điều này giống như là..."
Itachi đổ mồ hôi đầm đìa, và anh không biết làm thế nào để giải thích rõ ràng.
"Em nhất định sẽ trở thành một người đàn ông cao lớn, đẹp trai và bảnh bao. Đến lúc đó em sẽ kết hôn với anh"
Naruto híp mắt cười cười, khẳng định nói, không có bất kỳ giải thích.
Itachi trong lòng hơi rung động, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ dị, giống như bị một cái lông vũ cào qua, ngứa ngáy.
"Được rồi, Naruto nhất định phải mau lớn, anh sẽ đợi"
Vừa nói anh vừa cúi xuống hôn lên gò má phúng phính của Naruto.
"Đây là quà đáp lễ từ viên kẹo vừa rồi"
"Hehe~ Thật tuyệt"
Naruto vui vẻ chạy nhảy xung quanh Itachi. Kể từ đó, Naruto uống nhiều sữa hơn, ăn nhiều thức ăn hơn và đo chiều cao mỗi ngày.
Còn Itachi, mỗi lần đi đón em trai, anh đều nhìn quanh xem có thể gặp lại đứa trẻ đáng yêu và tràn đầy khí phách đó một lần nữa hay không.
Mười hai năm sau, Naruto thức dậy vào một buổi sáng sớm, chải đầu, mặc chiếc áo choàng Hokage và chạy ra ngoài với hộp kẹo mà cậu đã chuẩn bị từ trước.
"Hokage đại nhân, cậu sớm như vậy đi đâu?"
Trên đường có người hỏi.
"Bí mật~bí mật~~"
Người Hokage giả vờ bí ẩn nói.
Em đã cao hơn anh rồi, nên anh hãy chuẩn bị kết hôn rồi Itachi.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro