Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

45


" em làm gì bịt kín mít vậy vy , bộ đi ăn trộm hả ? " phương anh ngồi trong xe khó hiểu nhìn cô nàng hoa khôi ngồi kế bên mình , ai không biết còn tưởng bọn cô sắp đi cướp ngân hàng tới nơi

" trời ơi , em mà hông bịt kín vậy tụi nó nhận ra em thì sao ? " làm như tiểu vy muốn như vậy lắm hay gì , bịt mặt như vậy muốn tắt thở tới nơi rồi nè

" nhưng mà nãy giờ chị có thấy ai đâu " phương anh nghe tiểu vy nói thì cũng ngó nghiêng qua lại xem thử , cô đã cố ý đậu xe tuốt luốt ở trong một góc rồi thì làm gì có ai nhìn thấy được ?

" chị không thấy nhưng mà em thấy , hồi nãy em mà không chạy kịp là bị tụi thiên ân , kiều loan , với ngọc thảo phát hiện ra rồi " tiểu vy khó khăn mà tháo chiếc khăn mình đang quấn trên đầu ra , nãy quấn hơi kỹ nên giờ hơi khó tháo xíu

" nè , của người ta đưa em nè " phương anh thấy vậy thì cũng không hỏi nữa , người quay về phía ghế đằng sau lấy lên một chiếc hộp đưa cho tiểu vy

" gì đây ? " tiểu vy cầm lấy chiếc hộp mà lắc qua lắc lại sau đó lại mở ra , ra là một đôi guốc

" guốc đó , người ta kêu là trường sắp tổ chức cuộc thi hoa khôi rồi , có gì lúc em đi thi thì mang đôi guốc này cho nó đẹp " phương anh vừa khởi động xe vừa tận tình nói lại những gì mà người ta nói với cô , không biết có khi nào mai mốt cô trở thành bà mối cho hai đứa này không nữa ?

" người ta là ai ? " tiểu vy cầm lấy đôi guốc lên mà ngắm nghía một lúc , hình như là của hãng christian louboutin , đã vậy còn là size mà em hay mang nữa

" người tình của em đó , thùy tiên " phương anh cười nhẹ mà nói với tiểu vy , nếu thùy tiên mà cao thêm một chút nữa chắc là hợp với tiểu vy lắm

" xí , này chắc tặng em để em chọi vô đầu chỉ hay gì ? " tiểu vy thấy đôi guốc cũng đẹp nhưng mà chẳng hiểu tại sao thùy tiên lại tặng cho mình ?

" thì nó muốn xin lỗi em vụ lần trước em bị tạt nước đó " phương anh đang lái xe thì cũng đưa đưa mắt nhìn xem qua món quà của thùy tiên một tí , nhỏ này coi bộ cũng có tâm , chịu chi tiền để xin lỗi người đẹp quá chừng

" nhưng mà năm nay em không có định thi hoa khôi đâu " tiểu vy nói xong liền để đôi guốc vào trong chiếc hộp lại , guốc của hãng này đi đau chân lắm , em mà mang nó đi thi xong chắc chân máu không quá

" sao vậy ? hết muốn làm hoa khôi rồi hả ? " phương anh nghe vậy thì có hơi bất ngờ , tiểu vy vì lý do gì lại không muốn thi hoa khôi nữa vậy ?

" hết muốn rồi , chị kêu ngọc thảo của chị đi thi đi , em nhường nó đó " thật lòng mà nói tiểu vy chán ngán cái danh hiệu này lắm rồi , mỗi lần em làm cái gì cũng đều bị người khác lấy cái danh hiệu đó ra mà làm tiêu chuẩn hết , bởi vậy năm nay em quyết định không thi hoa khôi nữa , để có gì quậy cho đã luôn đỡ bị người ta soi mói

phương anh nghe vậy thì phì cười , không biết nếu ngọc thảo thật sự đăng ký thi hoa khôi thì sẽ ra sao đây ?

--------------------------------------------------------

" chị phương anh " ngọc thảo đứng kế chạm nhẹ vào vai phương anh , không biết chị đang suy nghĩ gì mà lại đứng thẩn thờ như vậy ?

" hả ? " phương anh đang đứng suy nghĩ thì bị người khác chạm vào nên có chút giật mình , định quay sang coi thử là ai thì lại thấy ngọc thảo đứng trước mặt từ bao giờ

" chị suy nghĩ gì vậy ? " ngọc thảo chớp mắt vài cái rồi lại hỏi phương anh , suy nghĩ gì đến nỗi quên mở cửa xe cho em luôn vậy ?

" chị suy nghĩ tới thảo " phương anh vừa nói vừa đưa tay mở xe cho ngọc thảo , lo nghĩ tới người đẹp quá nên có hơi lơ đãng tí

" chị suy nghĩ gì về em dọ ? " đợi cho phương anh ngồi vào ghế lái ngọc thảo mới hỏi tiếp , không biết chị có nói xạo em không nữa , nghĩ về em hay nghĩ về tiểu vy đây ?

" nghĩ coi thảo có thích hoa chị tặng không ? " phương anh nói xong liền quay người về ghế phía sau lấy lên một bó tulip tặng cho ngọc thảo

" sao chị biết em thích hoa tulip ? " ngọc thảo thấy bó hoa của phương anh thì nở nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết , coi bộ chị cũng chịu để ý tới mấy thứ em thích quá ha

" bí mật " phương anh thấy ngọc thảo cười thì cũng cười theo , cái này là do bạn thân của em tiết lộ chứ ai , chứ làm sao mà cô biết được

" em cũng có hoa cho chị phương anh " ngọc thảo thấy phương anh thích thú như vậy thì cũng muốn tặng hoa cho chị

" thảo tặng chị hoa gì ? " phương anh nghe vậy thì cũng tò mò , cô nhớ hồi nãy ngọc thảo lên xe thì ngoài chiếc túi xách ra thì đâu còn gì nữa đâu , vậy mà bây giờ lấy đâu ra hoa tặng cô vậy ?

" hoa một cái nhun " ngọc thảo cười tít mắt mà nói với phương anh , không biết chị có hiểu ý em không nữa ?

" thôi , chị đang lái xe , nhận hoa đó xong sao chị lái xe được nữa " phương anh thấy ngọc thảo chơi chữ thì có chút bất ngờ , không biết là học từ thùy tiên hay là thiên ân đây nữa ?

" vậy thôi , em tặng hoa đó cho người khác " ngọc thảo bị phương anh từ chối thì có chút buồn , người ta đã bỏ sĩ diện nói như vậy rồi mà nỡ lòng nào từ chối người ta

" ê , gì kỳ vậy , thảo định tặng cho ai ? " phương anh đang lái xe mà nghe ngọc thảo nói xong thì muốn dừng xe hẳn , cô chỉ nói là không nhận lúc lái xe thôi , chứ lúc không lái xe thì cô vẫn nhận mà

" em tặng cho chị tiên " ngọc thảo lúc này đành lấy thùy tiên ra đỡ đạn , nói vậy thôi chứ còn lâu em mới tặng hoa đó cho thùy tiên

" vậy thì chị cũng tặng hoa đó cho tiểu vy " phương anh cũng không vừa , ngọc thảo tặng thùy tiên thì cô tặng tiểu vy , coi coi ai chịu thua trước

" nè , đó lấy đi , rồi dừng xe lại dùm em luôn , em không muốn đi ăn nữa " ngọc thảo nghe phương anh nói liền quăng bó hoa tulip mình mới vừa nhận trở về phía ghế sau , muốn tặng thì tặng đi , em không thèm nữa

" ê , hổng có , hổng có , chị giỡn mà thảo " phương anh thấy hành động của ngọc thảo thì hoảng hồn dừng xe lại , giỡn có xíu mà người ta căng quá

" không , thả em xuống " với bản tính của cung sư tử , ngọc thảo một khi đã tức giận thì nhất định sẽ làm trận làm thượng tới cùng

" hông , thả em xuống rồi ai đi ăn với chị " phương anh thấy ngọc thảo căng như dây đàn thì đành dịu giọng xuống , định chọc người ta ghen xíu mà giờ bị người ta giận luôn rồi

" đi mà kêu tiểu vy " ngọc thảo bực bội mà quay mặt về phía cửa kính , có giỏi thì đi ăn với tiểu vy luôn đi , rủ em làm gì không biết

" không , chị muốn đi ăn với thảo à " phương anh khổ sở mà nắm lấy tay ngọc thảo năn nỉ , còn tưởng lần đầu nắm tay người ta sẽ lãng mạng lắm chứ , ai ngờ lại trong hoàn cảnh như này

" còn em thì không " ngọc thảo ngoài việc hay ghen khùng ra được cái còn rất sĩ diện , người ta đã nói không ăn là không ăn , năn nỉ người ta quài vậy

" thảo không chịu thì chị dừng xe ở đây luôn , tới khi nào thảo chịu đi thì chị mới cho xe chạy tiếp " phương anh hết cách đành phải dùng tới chiêu cuối cùng , cùng lắm thì có gì tối về nấu mì gói ăn cũng được

ngọc thảo nghe phương anh nói xong thì có chút sững sốt , chuyến này coi bộ cao thủ gặp thách đấu rồi

thế là cả hai ngồi trong xe , một người quay mặt đi chỗ khác , một người thì hết lời năn nỉ , mãi cho đến khi nghe thấy bụng của phương anh phát ra tiếng thì ngọc thảo mới chịu tha mà đồng ý đi ăn tiếp

tại em thương cho cái bụng của phương anh thôi đó nha , chứ không phải em thương phương anh đâu à , đừng có mà hiểu lầm 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro