Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

~ Macaron ~


Tôi thở dài ngồi bệt xuống một chiếc ghế đá khá cũ kĩ ở công viên gần nhà . Ngửa đầu nhìn lên cao , bầu trời càng làm tôi thêm phần ảo não . Nó không trong xanh và có những đám mây trắng trôi bồng bềnh như mọi ngày mà chỉ là một màu xám xịt lạnh ngắt , vừa nặng nề lại vừa cô đơn . Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo ! Đã ôn bài kĩ đến thế rồi mà vẫn không làm kiểm tra được . Không những thế còn để quên sách và bị cô thủ thư mắng một trận vì quá hạn trả sách . Về đến nhà thì cả nhà lại đi vắng , trong túi cũng chẳng đem theo chìa khóa dự phòng nào .

Nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra trong hôm nay , tôi lại thở dài . Không biết vì sao mà mọi cái xui đều tập trung vào mình hết nhỉ ?

Chợt dạ dày tôi kêu réo đánh trống ầm ĩ , lúc này tôi mới chợt nhớ , trưa nay tôi đã ăn được gì đâu . Vừa mua xong hộp cơm đã bị đổ vãi ra sân trước khi xơi rồi kia mà . Nghĩ đến , mặt tôi lại tối sầm lại , thật là thảm .

Vơ vét số tiền còn dư trong ba lô , tôi quyết định đi mua một thứ gì đó để bỏ bụng . Buồn thì buồn thật đấy nhưng tôi không thể bỏ rơi cái dạ dày đáng thương này được .

Loay hoay một hồi , cuối cùng tôi cũng mua được vài cái macaron ờ một tiệm bánh nhỏ ở cuối con phố . Tuy tiệm đơn sơ và không có gì đặc sắc như những tiệm bánh khác nhưng bác chủ tiệm lại rất tốt bụng . Không những bác thân thiện mà còn tặng hẳn cho tôi một ly coffee thơm lừng .

Trời có vẻ đang dần chuyển lạnh . Hơi ấm từ chiếc ly nhựa khẽ chạm vào bàn tay tôi , vì cảm thấy khá dễ chịu nên tôi liền áp sát má vào ly coffee để tìm thêm chút hơi ấm còn sót lại . Trái tim đầy thất vọng này như được an ủi phần nào bởi món quà nhỏ nhoi của bác chủ tiệm tốt bụng .

Nhìn đống macaron trong hộp , lòng tôi vui lạ . Tuy là con trai nhưng tôi lại cực kì thích macaron . Macaron là kỉ niệm duy nhất giữa tôi và bà ngoại . Bà tôi vừa mất vào hai tháng trước . Mẹ đã phải vật vã , đau khổ rất nhiều trước sự việc kinh khủng vừa xảy ra . Và tôi cũng vậy .

Lúc còn bé , khi về quê thăm bà , những lúc khóc nhè vì bị ngã do nghịch ngợm leo trèo hay bị mẹ mắng , bà đều dỗ tôi bằng thứ bánh macaron này . Bà nói rằng chúng là những món quà rất kì diệu . Lúc đầu tôi ngờ ngợ nửa tin nửa không tin . Nhưng nhìn nụ cười dịu dàng của bà , không hiểu sao có một cái gì đó cứ thôi thúc tôi cầm lấy bánh mà cho vào miệng . Ngay khoảng khắc đó , mắt tôi sáng rực , mọi giác quan đều như được khai sáng , trước mắt hiện lên nhưng thứ vô cùng đẹp đẽ , miệng cứ thế mà toe toét cười

- Ngon quá

- Bà nói đúng chứ

- Vâng ạ !

Từ đó , mỗi khi buồn hay thất vọng về việc gì , tôi đều an ủi mình bằng những chiếc bánh nhỏ xinh này .

Những kỉ niệm ấy tuy có phần đơn giản nhưng lại đầy sự ngọt ngào . Chúng nhanh chóng lướt qua đầu tôi , hệt như một thước phim quay chậm . Bây giờ cũng vậy , vẫn cái vị ngọt ngọt lan khắp đầu lưỡi cùng với sự giòn xốp của vỏ bánh , tất cả như đang nhảy múa trong vòm miệng của tôi . Một vũ điệu vui tươi và hài hước , nhưng không kém phần dễ thương . Nó khiến cho cơ thể tôi khá lên được chút ít , không còn u sầu hay chán nản như ban đầu .

Đột nhiên , có một âm thanh gì đó vang lên phía sau lưng , theo phản xạ , tôi liền ngoáy đầu lại nhìn và thấy một cô gái bị ngã từ trên xích đu xuống . Thấy thế tôi vội chạy đến

- Bạn không sao chứ ?

- Ui da ... chân ... đau

Cô bạn đó mếu máo nhìn tôi . Thế là tôi đành bế cô bạn đến chỗ ghế đá mà tôi đang ngồi . Nhưng lạ thật đấy , cậu ta sao lại nhẹ như lông hồng vậy nhỉ ?

- Chắc là bị bong gân rồi

Tôi cởi giày của cô bạn ra , đúng như dự đoán , bạn ấy đã bị bong gân . Tôi liền lấy chai dầu xanh trong ba lô , đổ một ít lên chỗ bị sưng rồi nhẹ nhàng xoa bóp

- Bạn giỏi thật đấy !

Được khen , tôi đỏ mặt quay sang chỗ khác . Kể từ khi bà mất , đây là lần đầu tiên có người khen một thằng ngốc nghếch và hậu đậu như tôi .

- Trời cũng gần tối rồi , tại sao một cô gái như bạn lại ở đây ? Không sợ cướp sao ?

Cô bạn cười khúc khích

- Ba mẹ mình đi vắng . mà mình lại không có chìa khóa nên đành ra đây chơi một tý

Thì ra cô bạn này cũng giống mình . Vậy là ngoài tôi ra , vẫn còn một người hậu đậu đến thế ư ?

- Mình là Yui, còn bạn ?

- Akari

Một âm thanh khá thú vị khẽ vang lên từ bụng của Yui . Thấy tôi nhìn , cô bạn đỏ mặt quay đi chỗ khác , miệng vờ hút sáo . Tôi mỉm cười lấy

một cái macaron vị dâu đưa cho Yui

- Đây là gì vậy ?

Yui ngạc nhiên nhìn thứ nhỏ bé trong lòng bàn tay mình

- Macaron , ngon lắm đó

Nghe thế , Yui cho nguyên một cái vào miệng . Mắt cô nàng sáng rực , miệng cười tươi như hoa . Giống hệt tôi khi lần đầu vừa nếm thử bánh

- Ngon quá đi mất , cho mình thêm một cái nữa được không ?

Tôi mỉm cười gật đầu , đưa một cái macaron khác cho Yui

Giờ mới để ý , cô bạn khá là xinh xắn , Đôi mắt to tròn long lanh như sao , mái tóc ngắn đến ngang vai càng làm nổi bật vẻ dễ thương vốn có . Thân hình nhỏ bé như búp bê . Mà có lẽ Yui cũng trạc tuổi tôi

- Cũng tối rồi , mình đưa bạn về nhé

Yui mỉm cười gật đầu , trông cô bạn rất vui .

Đưa cô bạn về xong , tôi liền phóng ngay một mạch về nhà để nghỉ ngơi . Hôm nay quả thật là một ngày dài đầy mệt mỏi

Hoàn thành bài tập hôm nay xong , tôi nằm lăn ra giường . Ahhh ! Thoải mái thật . Chỉ có những lúc như vậy tôi mới biết thiên đường là như thế nào . Một hạnh phúc nhỏ nhoi mà ai cũng muốn có được khi phải đang sống một cuộc sống đầy bận rộn .

Không biết Yui đang làm gì nhỉ ?

Tôi chợt nhớ đến cô bạn lúc nãy . Chúng tôi đã hẹn nhau ngày mai sẽ gặp lại ở công viên vì Yui muốn ăn thêm macaron nữa . Sau đó , tôi ngủ quên lúc nào không hay .

***

Ngày hôm sau . như lời hẹn chiều qua , sau khi tan học , tôi vội chạy đến tiệm bánh mua một hộp macaron rồi phóng thẳng đến công viên ngay lập tức . Lòng tôi cứ lâng lâng thế nào ấy , chỉ muốn mau gặp Yui mà thôi . Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười trẻ con của cô bạn . Tôi muốn kể chuyện cho Yui Nghe , đã lâu lắm rồi tôi chưa háo hức về việc gì như bây giờ.

Cứ thế mỗi khi tan học , tôi đều mua macaron rồi ghé công viên để gặp

Yui . Những lúc bên cạnh nhau như thế , tôi cảm thấy mỗi giây phút đều vô cùng đáng quý . Nhờ có Yui, tôi mới biết mình không hề ngốc ngếch như suy nghĩ . Nhờ có Yui, tôi tự tin hơn và số điểm ở trường cũng đã được cải thiện rất nhiều . Yui quả thật là một cô bạn mà tôi không hề muốn đánh mất chút nào .

Như thường lệ, kết thúc giờ học , với hộp bánh trên tay , tôi vẫn đều đặn đến công viên để gặp Yui . Vẫn trò chuyện và ăn bánh cùng cô bạn một cách vui vẻ

- Akari, mẹ bảo anh về nhà có việc gắp kìa

Là giọng của đứa em gái tôi . Không biết là có chuyện gì nhỉ ? Tôi vội thu xếp đồ đạc , vẫy tay chào Yui rồi theo đứa em gái về nhà

- Anh hai , anh vẫn ổn chứ ?

Câu hỏi của đứa em gái làm tôi thấy rất khó hiểu

- Sao em lại hỏi vậy ?

- À .. không có gì đâu ạ !

Tuy vậy , nhưng nó vẫn nhìn tôi bằng một ánh mắt rất kì lạ , như thể vừa thấy người ngoài hành tinh vậy .

Hôm sau , tôi tiếp tục đến gặpYui . Lần này tôi mời cô bạn đến dự lễ hội ờ trường tôi . Thật may là Yui đã đồng ý .

Đến ngày lễ hội , như lời hứa , cô đã xuất hiện . Tôi rất vui mừng nhưng cũng lấy làm lạ . Từ lúc gặp đến giờ , cô bạn chỉ mặc mỗi bộ đồng phục . Mà

thôi , Yui đến là tôi vui rồi .

Tôi đưa cô bạn tham quan trường , nhưng lạ thật , hôm nay Yui có vẻ ít nói hơn mọi ngày , cũng chẳng chịu ăn gì dù đây là lễ hội ẩm thực . Nụ cười của

Yui cũng khác hẳn , không vui như trước mà có một chút u buồn .

- Akari , bạn đang làm gì vậy ?

Một giọng nói quen thuộc vang lên , tôi giật mình quay lại , là lớp trưởng lớp tôi

- À không có gì đâu !

Sợ mọi người hiểu lầm nên tôi vội đưa cô bạn đến chỗ khác . Không thì lũ trong lớp sẽ trêu tôi đến điên mất .

- Akari này ... Mình phải về rồi . Mình xin lỗi bạn nhé !

Yui cuối đầu , gương mặt buồn rười rượi

- Vậy Yui về cẩn thận .

Trước khi đi , cô bạn đã đưa tôi một hộp macaron , bảo tôi rằng khi về đến nhà hẳn hãy mở ra . Dù tò mò nhưng tôi vẫn làm theo lời Yui

- Akari , bạn không sao chứ ?

Lại là lớp trưởng , sao cậu ta cứ đi theo tôi hoài vậy

- Mình vẫn bình thường mà

- Nhưng mình thấy bạn rất kì lạ đó

Tôi nghệch mặt ra khó hiểu . Tôi kì lạ ư ?

- Từ lúc nãy đến giờ , bạn cứ đi vòng vòng quanh sân trường , lại còn cười nói một mình nữa chứ .

- Đâu có , mình đi với Yu..i

Khoan đã , lớp trường vừa nói gì vậy . Tôi nói chuyện một mình sao ?

- Yui ? Yui nào

Lớp trưởng nghiêng người ngó xung quanh .

- Là cô bạn đến từ trường khác , tóc ngắn đến vai , bạn ấy là Yui

, luôn đi theo mình đấy .

Tôi nắm chặt vai lớp trưởng , sao thế này , chuyện gì đang xảy ra vậy ?

- Xin lỗi ... nhưng sáng giờ mình chỉ thấy bạn đi một mình

Tôi cầm lấy ba lô rồi chạy thẳng về nhà mặc cho lớp trưởng cứ gọi . Cậu ta sai rồi , vì quá đông nên cậu ta mới không thấy được Yui . Bình tĩnh nào .

- Akari , con về rồi à ?

Mẹ bước từ trong bếp ra , trên tay cầm 1 dĩa bánh quy thơm phức , có lẽ là vừa nướng xong .

- Vâng ạ

- Con nói chuyện với mẹ một lúc nhé

Tôi gật đầu ngoan ngoan theo mẹ ra phòng khách

- Trong trường .. không có chuyện gì chứ con ?

- Vâng vẫn bình thường ạ

Tại sao mọi người cứ hỏi mãi câu này vậy chứ ?

- Việc học vẫn tốt chứ ?

- Dạ tuy kết quả có chút không cao nhưng cũng không đến nỗi tệ , mà sao mẹ lại hỏi vậy ?

Mẹ tôi bỗng ấp úng :

- Mẹ nghe Tori nói thấy con hay ngồi nói chuyện một mình ở công viên . Mẹ lo nên ....

- Con xin lỗi

Tôi cuối đầu rồi chạy thẳng lên phòng . Hôm nay mọi người bị gì vậy nhỉ ?

Mặc mẹ gọi , tôi đóng cửa rồi nằm xuống giường . Chợt nhớ đến hộp macaron mà Yui tặng , tôi vội mở ra xem . Những chiếc bánh được gói một cách rất dễ thương , bên trên có dán một mảnh giấy nhỏ .

Akari , mình xin lỗi vì đã giấu bạn . Thật ra mình không phải là con người . Mình là một hồn ma , mình ... đã mất vì tai nạn . Xin lỗi rất nhiều vì đã nói dối , mình không muốn Akari phải sợ mình . Mình .. mình rất quý Akari nên đã không đủ dũng khí để nói lên sự thật . Mình cũng cảm ơn rất nhiều vì đã luôn bên mình và khiến mình vui vẻ . Cảm ơn bạn vì những chiếc macaron ngọt ngào . Hôm này là ngày mình sẽ đến một thế giới mới . Nên , tạm biệt .

***

Sau đó , tôi đến nhàYui , với danh phận là bạn , tôi đã được bố mẹ Yui

tiếp đón rất nồng hậu . Có vẻ họ rất ngạc nhiên khi thấy tôi đến . Hỏi ra thì mới biết , Yui không hề có một người bạn nào , cô bạn đã bị bắt nạt rất nhiều lần khi ở trường . Vì quá sợ hãi nên trong lúc về nhà , Yui đã bị một chiếc xe tải đâm ... và ... qua đời ngay lúc đó .

Tôi thắp một nén nhang , cuối chào bố mẹ Yui rồi về nhà . Tim tôi dấy lên một cảm xúc rất khó chịu . Hệt như lúc tôi vừa biết tin bà ngoại mất .

Lúc ra khỏi cổng , có một thứ gì đó mềm mềm liên tục cọ vào chân . Tôi cuối xuống nhìn , là một chú mèo con xinh xắn . Tôi ngồi xụp xuống , cẩn thận bế nó lên , nó kêu vài tiếng rồi dụi dụi vào tay tôi . Có vẻ nó thích tôi lắm nên tôi quyết định đem nó về nhà . Tôi cố gắng thuyết phục mẹ cho nuôi em mèo này . Thấy tôi quá thành khẩn , mẹ đành gật đầu đồng ý . Mà cũng ngộ thật , mèo mà cũng thích macaron ư ?

Không biết ở một nơi mới , Yui có vui không ? Tôi thì nhớ Yui nhiều lắm .

Nhưng dù sao cũng phải cố gắng lên thôi , kì thi đại học đang ở ngay trước mắt rồi .

Cảm ơnYui .

Cảm ơn vì đã cho mình thêm một phần kỉ niệm về macaron .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro