Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 23

Seonghyeon đứng tựa người bên khung cửa ban công.

Ánh đèn phía sau lưng khiến nửa gương mặt cậu chìm trong bóng tối, chỉ còn đôi mắt vẫn lặng lẽ hướng về phía Juhoon.

Không khí bỗng chốc im bặt.

Juhoon gần như đông cứng tại chỗ.

Một người vừa mới tỏ tình với anh.

Và người còn lại,

lại nói rằng mình cũng định làm điều tương tự.

"...Cái gì cơ?"

Giọng Juhoon nhỏ tới mức gần như tan vào tiếng gió đêm.

Keonho khẽ cau mày nhìn Seonghyeon.

"Cậu nhất thiết phải chen đúng lúc này sao?"

"Chứ đợi lúc khác để cậu đi trước hết luôn hả?"

Seonghyeon đáp lại rất bình thản.

Nhưng chính sự bình thản đó lại khiến bầu không khí càng khó thở hơn.

Juhoon đứng giữa hai người, đầu óc gần như rối tung.

"Khoan..."

"Anh nghĩ tụi em đang bị làm sao đó..."

Anh vừa nói vừa lùi về sau một bước.

"Không phải bị làm sao"

Seonghyeon chậm rãi bước tới.

"Tụi em chỉ đơn giản yêu anh thôi"

Câu nói quá thẳng thắn khiến Juhoon nghẹn cả thở.

Keonho bên cạnh cũng bật cười nhạt.

"Lần đầu tiên em đồng ý với cậu ta đó"

Juhoon nhìn người này rồi lại nhìn người kia.

Hai đứa em mà anh luôn xem như người thân bây giờ lại đang dùng ánh mắt hoàn toàn khác để nhìn anh.

Không còn là sự dựa dẫm đơn thuần.

Cũng chẳng còn là tình cảm trẻ con như trước nữa.

Mà là thứ cảm xúc mãnh liệt đến mức Juhoon chỉ cần nhìn thôi cũng thấy tim mình rối loạn.

"Anh...anh cần bình tĩnh chút"

Nói xong, Juhoon gần như lập tức quay người muốn chạy vào trong.

Nhưng vừa bước được nửa bước, cổ tay anh đã bị Keonho giữ lại.

"Anh ghét em à?"

Giọng hắn nhỏ hơn hẳn lúc nãy.

Juhoon khựng lại.

"Không có..."

"Vậy anh thấy khó chịu sao?"

"Anh cũng không biết nữa..."

Anh cúi đầu, hàng mi run nhẹ.

"Chỉ là mọi thứ xảy ra đột ngột quá"

Khoảnh khắc ấy, lực nắm nơi cổ tay Juhoon cũng chậm rãi thả lỏng.

Keonho im lặng vài giây rồi mới thấp giọng.

"Xin lỗi"

"Bọn em không định ép anh"

"Chỉ là...không giấu nổi nữa thôi"

Ở phía đối diện, Seonghyeon cũng không nói thêm gì.

Cậu chỉ đứng đó nhìn Juhoon thật lâu.

Ánh mắt dịu xuống thấy rõ.

"Anh không cần trả lời ngay đâu"

"Bọn em đợi được"

Nghe câu đó, Juhoon càng thấy lòng mình rối hơn.

Nếu cả hai nổi giận hay ép buộc anh có lẽ còn dễ xử lý hơn.

Đằng này họ lại dịu dàng tới mức anh chẳng biết phải làm sao.
...
Đêm hôm đó, gần như chẳng ai ngủ được.

Juhoon nằm giữa hai người trên tấm nệm trải dưới sàn, mắt mở thao láo nhìn trần nhà.

Bên trái là Keonho.

Bên phải là Seonghyeon.

Bình thường anh sẽ thấy rất quen thuộc.

Nhưng sau cuộc trò chuyện tối nay, mọi thứ lại trở nên kỳ lạ vô cùng.

Chỉ cần vô tình chạm phải tay ai đó thôi cũng khiến Juhoon giật mình.

Trong lúc anh còn đang căng thẳng tới cứng người.

"Anh còn thức hả?"

Giọng Keonho vang lên khe khẽ trong bóng tối.

Juhoon giật mình.

"...Ừ"

"Em cũng vậy"

Ở phía còn lại, Seonghyeon chợt lên tiếng.

"Em cũng không ngủ được"

Cả ba lại rơi vào im lặng.

Vài giây sau, Juhoon bất lực kéo chăn che nửa mặt.

"Giờ anh phải nhìn mặt tụi em kiểu gì đây..."

Nghe vậy, Keonho bật cười khẽ.

"Cứ nhìn như bình thường thôi"

"Không bình thường nổi!"

Juhoon đỏ cả tai.

Seonghyeon nằm bên cạnh nhìn phản ứng ấy rồi vô thức cong môi.

Dễ thương thật.

Mà cũng nguy hiểm thật.

Bởi càng nhìn cả hai càng không muốn buông người này ra nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro