Phần 15
Yena chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ Juhoon rồi phủi nhẹ tà váy như thể vừa giải quyết xong một chuyện vô cùng phiền phức.
Ánh mắt cô ta nhìn xuống anh đầy thích thú.
"Biết sao không Juhoon?"
"Ban đầu tao chỉ định moi tiền từ mày thôi"
"Nhưng bây giờ...mọi thứ thú vị hơn rất nhiều"
Cô ta nghiêng đầu cười.
"Không chỉ có mình mày"
"Mà giờ còn có cả mấy thằng nhóc cứ bám theo mày suốt ngày nữa"
Một gã đàn ông phía sau bật cười khàn khàn.
"Con hàng còn lại chắc cũng sắp tự chui đầu tới thôi"
"Xử lý luôn một lượt cho gọn"
Nghe tới đó, ánh mắt Juhoon lập tức run lên.
Gương mặt vốn đã tái nhợt giờ gần như mất sạch huyết sắc.
"Đừng..."
Giọng anh khàn đặc vì đau đớn.
Juhoon cố chống tay ngồi dậy nhưng cơn đau từ bụng lập tức kéo tới khiến cơ thể anh loạng choạng ngã xuống lần nữa.
Tiếng dây xích va xuống nền nhà vang lên khô khốc.
Dù vậy anh vẫn cố ngẩng đầu nhìn Yena.
Ánh mắt chứa đầy sự van xin chưa từng xuất hiện trước đây.
"Xin cô...đừng làm gì tụi nó"
"T-tôi sẽ đưa tiền"
"Bao nhiêu cũng được"
"Chỉ cần cô đừng động vào Keonho với Seonghyeon..."
Giọng Juhoon run rẩy đến mức gần như vỡ vụn.
Anh thật sự sợ hãi.
Không phải cho bản thân mình.
Mà là cho hai đứa em mà anh đã nhìn lớn lên từng ngày.
Khoảnh khắc ấy, căn phòng bỗng chìm vào im lặng vài giây.
Rồi Yena bật cười.
Tiếng cười chậm rãi vang vọng giữa không gian ẩm thấp khiến sống lưng người khác lạnh toát.
"Tao cũng không ngờ anh em tụi mày tình cảm thân thiết dữ"
Cô ta bước tới, dùng mũi giày nâng nhẹ cằm Juhoon lên.
"Nhưng thôi..."
"cũng được"
"Chỉ cần mày ngoan ngoãn đưa tiền cho tao"
"Thì tao sẽ cân nhắc việc tha cho tụi nó"
Một tên khác đứng phía sau còn cố tình chen vào.
"Nếu tâm trạng bọn tao tốt"
Cả đám lập tức bật cười đầy chế giễu.
Juhoon siết chặt bàn tay đầy máu.
Đầu óc anh lúc này hỗn loạn đến mức chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.
Nếu tiền có thể đổi lấy sự an toàn của Keonho và Seonghyeon...
thì anh thật sự sẽ đưa tất cả.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy
"RẦM!!!"
Cánh cửa sắt đột ngột bị đạp bật tung.
Âm thanh vang dội chấn động cả căn nhà kho cũ kỹ.
Tất cả đều giật mình quay phắt đầu lại.
Ánh nắng chiều từ bên ngoài lập tức tràn mạnh vào bên trong, cắt ngang bầu không khí tối tăm ngột ngạt.
Giữa luồng sáng ấy, một bóng người chậm rãi bước vào.
Gió lùa qua khung cửa làm mái tóc cậu khẽ lay động.
Bóng dáng cao gầy đứng ngược nắng khiến cả người như phủ lên một tầng sáng chói mắt.
Là Seonghyeon.
Gương mặt cậu lúc này lạnh đến đáng sợ.
Không còn chút dịu dàng hay ngoan ngoãn thường ngày.
Chỉ còn lại cơn giận dữ đang bị dồn nén tới cực điểm.
Ánh mắt Seonghyeon chậm rãi quét qua căn phòng.
Qua đám người đứng chắn trước mặt.
Qua vệt máu loang lổ dưới sàn.
Rồi dừng lại nơi Juhoon đang nằm chật vật dưới đất với cơ thể đầy thương tích.
Khoảnh khắc nhìn thấy khóe môi rách cùng bàn tay run rẩy của anh...
đồng tử cậu lập tức tối hẳn xuống.
Bàn tay buông bên người siết chặt đến nổi rõ gân xanh.
Không khí trong căn phòng bỗng nặng nề đến nghẹt thở.
Rất lâu sau Seonghyeon mới cất tiếng.
Giọng nói trầm thấp nhưng từng chữ đều chứa đầy sự căm phẫn lạnh người.
"Vì sao anh tao lại phải cống tiền cho cái lũ tụi mày?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro