Phần 10
Những ngày sau đó, Juhoon vẫn cư xử như bình thường.
Cuối tuần anh vẫn nhắn tin rủ cả hai đi ăn hay đi chơi như trước nhưng lần này mọi thứ đã khác.
"Em bận rồi"
"Em có việc"
"Để hôm khác đi anh"
Những câu trả lời ngắn ngủi liên tục xuất hiện trong khung chat.
Ban đầu Juhoon chỉ nghĩ đơn giản rằng cả hai đang bận thật. Dù gì Seonghyeon và Keonho cũng đâu còn là trẻ con nữa, có công việc riêng hay những mối quan hệ riêng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng rồi dần dần, cả hai bắt đầu ít xuất hiện trước mặt anh hơn.
Tin nhắn Juhoon gửi thường phải vài tiếng sau mới được trả lời.
Có hôm thậm chí còn chẳng ai đọc.
Những cuộc gọi cũng ngày càng ít đi.
Đôi lúc Juhoon vô tình gặp họ ngoài đường hay ở nơi nào đó tình cờ chạm mặt nhau, cả hai vẫn sẽ chào anh như bình thường nhưng không còn bám lấy anh như trước nữa.
Không còn những lần Keonho tự nhiên ôm lấy cánh tay anh rồi than vãn đủ thứ.
Cũng không còn Seonghyeon lặng lẽ đi phía sau rồi chủ động xách đồ giúp anh mỗi khi ra ngoài.
Khoảng cách giữa họ giống như đang bị kéo giãn ra từng chút một.
Rõ ràng đến mức ngay cả Juhoon cũng bắt đầu nhận ra có gì đó không đúng.
Có lần anh đứng trước cửa hàng tiện lợi nhìn khung chat thật lâu rồi lại chậm rãi tắt màn hình.
Anh vốn không giỏi suy nghĩ quá nhiều. Thế nên cuối cùng Juhoon chỉ tự an ủi bản thân rằng chắc cả hai thật sự bận.
Hoặc có lẽ họ đang dần trưởng thành nên không còn phụ thuộc vào anh nữa.
Chỉ là mỗi khi mở điện thoại lên rồi nhìn thấy đoạn trò chuyện ngày càng ít đi, trong lòng anh vẫn xuất hiện cảm giác trống rỗng khó hiểu.
Nhưng Juhoon không biết rằng thứ khiến mối quan hệ của họ thay đổi không chỉ là cô gái hôm đó...mà còn là chính sự vô tư của anh.
...
Có lẽ chính Juhoon cũng không thể ngờ rằng từ sau lần đó, Keonho và Seonghyeon lại dần trở nên thân thiết hơn.
Hai người vốn luôn cạnh tranh nhau từ nhỏ.
Mỗi lần gặp mặt đều như muốn cãi nhau tới nơi.
Thế nhưng bây giờ họ lại có thể ngồi cạnh nhau hàng giờ chỉ để nói về cùng một người.
Juhoon.
Và cô gái đang ở bên cạnh anh.
Ban đầu cả hai chỉ muốn biết cô ta là ai, nhưng càng tìm hiểu, cảm giác bất an trong lòng họ lại càng lớn hơn.
Họ bắt đầu âm thầm thu thập thông tin về cô gái ấy.
Từ nơi ở.
Trường học.
Bạn bè xung quanh.
Những nơi cô thường lui tới.
Thậm chí đến cả tài khoản mạng xã hội hay những bức ảnh cũ cũng bị họ đào lại từng chút một.
Những đêm muộn, căn phòng chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop phản chiếu lên gương mặt lạnh tanh của cả hai.
Có hôm Keonho đứng trước cửa hàng tiện lợi nơi cô gái kia hay ghé qua gần cả tiếng đồng hồ chỉ để xác nhận giờ cô tan làm.
Hắn đứng dựa vào cột điện bên đường, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng cô gái kia dù chỉ một giây.
Trong khi đó, Seonghyeon lại lặng lẽ tìm kiếm những người từng quen biết cô trên mạng.
Cậu ghi chú lại từng thông tin nhỏ nhặt.
Từng bài đăng cũ.
Từng bình luận đáng ngờ.
Cả hai chưa từng thật sự ghét Juhoon.
Ngược lại, chính vì quá để tâm nên họ mới không thể chấp nhận việc có người khác chen vào cuộc sống của anh.
Đặc biệt là một người mang lại cho họ cảm giác bất an đến như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro