[KookMin] Redamancy
Không phải là anh thì chẳng thể là ai❌ Nghiêm cấm chuyển ver, edit dưới mọi hình thức ❌…
![[Lookism x Reader] Mộng](https://truyen247.pro/images/lookism-x-reader-mong-398643786.webp)
"Ngốc nghếch và khờ khạo tới nao lòng, em ạ.."
Ôi anh, ôi tình yêu của đời tôi. Xin người hãy mang tôi theo với, dù ngu si, dù đần độn dù nó có khiến con tim tôi héo mòn....
![[KookMin] Redamancy](https://truyen247.pro/images/kookmin-redamancy-139540974.webp)
Không phải là anh thì chẳng thể là ai❌ Nghiêm cấm chuyển ver, edit dưới mọi hình thức ❌…
![[ LICHAENG ][ futa ] Gặp Được Em Ở Những Tháng Năm Tươi Đẹp Nhất 🔞](https://truyen247.pro/images/lichaeng-futa-gap-duoc-em-o-nhung-thang-nam-tuoi-dep-nhat-304789426.webp)
Văn án: Chaeyoung là một cô gái ít nói, thích thủ dâmSau đó...."Sao em lại nhiều nước vậy hả?""Để tôi làm em thoải mái nhé?"Lisa chết mê chết mệt "tiểu Chaeng"Vừa hồng lại vừa mềmLại còn cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã rỉ nước.…
![KIM BÀI ĐẢ THỦ - Phao Phao Tuyết Nhi [Dammei] (HOÀN CHÍNH VĂN) (HAY)](https://truyen247.pro/images/kim-bai-da-thu-phao-phao-tuyet-nhi-dammei-hoan-chinh-van-hay-81716655.webp)
Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE.Edit: Mika + NanaBeta: Nana📌 https://bachhoacac.wordpress.com/2014/02/05/kim-bai-da-thu-phao-phao-tuyet-nhiTruyện Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi là câu chuyện nói về thế giới ngầm xã hội đen. Nhân vật của chúng ta là những đại ca xã hội đen nắm trên tay quyền lực sinh xác của nhiều người. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông.…

bác sĩ kim và bạn trai nhỏ của chú ấy.…
![[ Kim Taehyung ] [ BTS ] KHI KIMTAEHYUNG BIẾT YÊU](https://truyen247.pro/images/kim-taehyung-bts-khi-kimtaehyung-biet-yeu-117250063.webp)
Author: Yii ( yiiyii_lee )" Anh yêu em. "…

VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…

Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…