Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 8: Kết đôi và chiếc kép nơ

Thời điểm JiYeon tìm được Yoseob, cậu còn ngồi ở góc tường, ôm hai đầu gối cúi đầu xuống, ánh mắt có chút dại ra,không biết suy nghĩ cái gì.

Yoseob không nói JiYeon cũng không có hỏi.

Nhưng JiYeont hơn phân nửa có thể đoán được, thiếu phu nhân nhất định bị đại thiếu gia ức hiếp , bởi vì động tác của thiếu phu nhân và nhị thiếu gia ở trong mắt đại thiếu gia có chút thân mật .

Sống ở đây đã nhiều năm mặc dù JiYeon còn nhỏ tuổi nhưng rất hiểu chuyện.

“Thiếu phu nhân, mặt đất rất lạnh, chúng ta quay về đi.” JiYeon đi qua đưa tay đỡ Yoseob, mới phát hiện tay của thiếu phu nhân lại mềm mại như vậy.

Mà bên trong lại vô cùng kiên cường.

Yoseob ngẩng đầu thấy JiYeon, gật gật đầu để cô tùy ý kéo cậu đứng lên.

Yoseob cũng không muốn trở về phòng, trong phòng càng buồn, không bằng ở trong sân hóng gió ngắm mây.

Ở đây ba ngày , rất nhiều nơi cũng chưa đi qua, vì thế cậu để cho JiYeon đưa cậu, đi từng nơi xem một chút.

JiYeon cũng sảng khoái đáp ứng .

Khi bọn họ đi đến một loạt phòng nhỏ ở trước mặt.JiYeon nói cho YoSeob nghe, nơi này là nơi  những người làm ở  đều là hầu hạ đại thiếu gia .

Đúng lúc này, từ trong một gian phòng truyền đến tiếng thống khổ tiếng gào của một cô gái.

Yoseob và JiYeon liếc mắt nhìn nhau, sau đó đi đến trước phòng, cậu còn muốn gõ cửa.JiYeon  nhanh tay, một tay đẩy cánh cửa ra, chỉ thấy một cô người hầu té trên mặt đất, ôm bụng, vẻ mặt vì đau mà trở nên vặn vẹo.

“EunJi cô làm sao vậy?” JiYeon vội vàng tiến lên đỡ EunJi, JiYeon đau đến không thể  cử động.

“Vừa rồi không cẩn thận té ngã, bụng chợt nhiên đau……” Khuôn mặt EunJi đều là mồ hôi.

Yoseob thấy thế vội vàng tiến lên, đưa tay sờ lên vùng bụng bị đập ngã vưà nãy cho cô gái.

Thu ngón tay, Yoseob và JiYeon giúp đỡ nâng EunJi lên trên giường.Trong lúc đó Yoseob chú ý tới hai chân EunJi chảy ra một ít vết máu.

Yoseob xoay người,tìm trong phòng một chút giấy bút, ở trên mặt viết một phương thuốc,“JiYeon, tìm người đi mua những loại thuốc này giúp tôi.”

JiYeon gật đầu, cầm phương thuốc đi tìm người.

Yoseob quay đầu nhìn cô gái người hầu tên EunJi, cô có thai bởi vì không cẩn thận ngã sấp xuống, đứa nhỏ không thể bảo đảm.Cậu đưa một số phương thuốc  bổ dưỡng thân thể.

JiYeon sau khi trở về, nghe theo lời căn dặn của Yoseob thay EunJi xử lý.

Nhà họ Yang mở phòng khám y , từ nhỏ mưa dầm thấm đất ,hơn nữa cha nhờ dạy Yoseob coi như là một bác sĩ giỏi,nhưng mà cậu còn chưa hành nghề xem bệnh cho người ta, liền đã đến Yong gia .

EunJi dần dần ổn định,lúc JiYeon truy vấn EunJi mới khóc lóc kể lể , chính mình cùng thanh mai trúc mã thân mật. Lén làm chuyện nam nữ, căn bản là không biết mình có thai.

“Minhyuk của cô cũng ở nơi này sao?” Yoseob ngồi ở một bên ghế, im lặng nghe EunJi khóc lóc kể lể, điều này làm cho cậu nhớ tới chị mình.

“ỪM.” EunJi đỏ mặt gật đầu.

Yoseob không hề nhắc lại , cậu nhìn thấy trong mắt EunJi hàm chứa khát vọng có cuộc sống tự do với Minhyuk, nhưng mà bọn họ bất quá chỉ là người thường, dùng cái gì để kháng cự vận mệnh đây.

Từ trong phòng EunJi đi ra ngoài trời đã tối rồi, trên đỉnh đầu điểm sao nhiều sáng, chỉ dẫn đường đi cho Yoseob.

“Thiếu phu nhân, cơm chiều phu nhân còn chưa có ăn nha,em phân phó đầu bếp nấu chút cháo cho người.” JiYeon đưa Yoseob đến cửa phòng, biết điều  xoay người rời đi.

Yoseob nhìn thân ảnh JiYeon, chưa nói cái gì, chỉ là có chút xúc động,nhớ tới đời người luôn không công bằng.

Nhìn thấy EunJi, nhìn thấy JiYeont, nhìn lại chính mình.

Yoseob cười khổ đẩy cửa phòng ra, lại ngoài ý muốn thấy Junhyung ngồi ở trong phòng, trong tay vuốt ve một cái nơ cài tóc dễ thương.

Junhyung xuất hiện ở trong phòng làm Yoseob cảm thấy bất ngờ, cậu yên lặng đứng ở cửa,trong lúc nhất thời nghĩ đến chính mình đi nhầm phòng.

Junhyung nhìn Yoseob đứng trước mặt, hắn có thể nhìn ra Yoseob đối với sự xuất hiện của hắn cảm thấy kinh ngạc.Thật ra chính hắn cũng cảm thấy kinh ngạc, hắn hôm nay chẳng qua đi ngang qua, thấy nơ cài tóc này nhìn sao cũng hợp với vẻ đẹp của Yoseob.

Mặc dù rõ ràng biết Yoseob là con trai, hắn vẫn muốn mua nó.

“Cậu đi đâu ?” giọng của Junhyung không nóng không lạnh, nhiều hơn chính là hỏi thăm, bởi vì hắn nghe thấy lời JiYeon nói với Yoseobh ở cửa .

“Đi hậu viện.” Yoseob trả lời,sau đó đóng lại cửa phòng, sợ hãi đứng ở tại chỗ, không dám đến gần một bước.

Cậu không thể nói rõ là vì cái gì, chỉ cần vừa nhìn thấy Junhyung, tim cậu đập rất mạnh, còn không phải là loại sợ hãi khẩn trương hay sao.

“Hậu viện là nơi của người làm ở, cậu đến đó làm cái gì?” Junhyung truy hỏi.

Yoseob không nói chỉ cúi đầu,cậu cắn môi muốn cầu Junhyung tác hợp cho EunJI và Minhyuk,nhưng mà lại sợ Junhyung không đồng ý ngược lại hại EunJi thì khổ.

“Yoseob ngẩng đầu lên.” Junhyung điều chỉnh tư thế ngồi. Nhìn thấy Yoseob ngẩng đầu lên, nhìn thẳng ánh mắt cậu, mới tiếp tục hỏi:

“Cậu sợ tôi?”

Yoseob lắc đầu,“Không phải.”

“Nếu không sợ tôi, cậu có gì muốn nói thì cứ nói đi.” Junhyung cảm thấy càng nhìn càng thấy vật nhỏ này thật thú vị.

“Đại thiếu gia, xin anh tác hợp EunJi và Minhyuk, bọn họ hai người thiệt tình yêu nhau, anhi để bọn họ rời khỏi nơi này đi……” Yoseob rốt cục lấy dũng khí, năn nỉ nói.

Không nghĩ tới,vẻ mặt Junhyung  giống như không quan trọng:

“Thì ra chuyện này?” Yoseon gật đầu.

“EunJi đã ở Yong gia làm năm năm , cũng nên cho cô tìm nhà chồng .Nếu cô ta  muốn rời đi, ngày mai tôi sẽ cho cô ta đi.” Khóe miệng Junhyung nhướng lên lộ ra nụ cười.

“Cám ơn đại thiếu gia……” Trong lòng Yoseob thật là vui mừng, thì ra Junhyung không phải giống như lời đồn, hắn thực thông tình đạt lý .

“Cậu lại đây.” Nụ cười của Junhyung không giảm, nhìn Yoseob nói.

Yoseob không rõ cho nên đi qua đứng ở trước mặt Junhyung.

“Ngồi xổm xuống.” Trong giọng nói của Junhyung có loại không thể đối kháng.

Yoseob nghe theo, ngồi xổm xuống, cậu không rõ Junhyung muốn làm cái gì.

Junhyung đưa tay vuốt ve mái tóc đên mượt của Yoseob,nơ cài tóc trong tay hắn kẹp cho cậu, cuối cùng từ từ nói:

“Đây là quà ta tặng cho cậu, cậui phải bảo quản thật tốt,nghe chưa????.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: