Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

c6

Dì Hạ nghe tiếng Thành Luân gọi thất thanh thì vội vã cùng hai hạ nhân khác chạy lên trên xem tình hình . Vừa lên đã thấy anh vụt chạy ra khỏi phòng đi về hướng ban công lớn . Lo cô xảy ra chuyện nên dì nhanh chân chạy vào trong . Lúc này Mỹ Yên đã choàng tỉnh dậy sau vài cái lay người của dì Hạ . Vừa mở mắt , điều đầu tiên cô nghĩ đến là anh . Lúc nãy anh đúng là có hung tợn . Nhưng sau đó anh đã có phần kiềm chế để không gây ra thêm tổn thương cho cô . Điều đó chứng tỏ anh đang dần để tâm đến cô rồi . Nghĩ vậy , cô liền nắm lấy tay dì Hạ rồi hỏi dồn .

- Dì Hạ , Thành Luân đâu rồi dì ?

- Vừa nãy thiếu gia bỏ ra ngoài rồi . Cô và thiếu gia lại xảy ra chuyện gì vậy ?

- Dì khoan hẵn hỏi con đã , giúp con tìm anh ấy trước . Con lo anh ấy sẽ có chuyện .

Cô vừa đứng lên muốn đi ra ngoài tìm anh . Nhưng dì Hạ lại kéo tay cô ghì xuống rồi nói .

- Cô nghe tôi nói hết rồi hãy đi được không ?

- Có chuyện gì vậy dì ? Để con ra xem anh ấy thế nào được không ?

- Cô bình tĩnh nghe tôi nói . Đây không phải là lần đầu cậu ấy như vậy . Mỗi khi cậu ấy lâm vào cảnh bế tắc như thế này cậu ấy đều tự nhốt mình vào phòng . Chuyện xảy ra năm xưa vẫn như một cơn ác mộng kinh hoàng cứ mãi đeo bám cậu ấy . Những lúc như thế này , có lẽ cô nên để cậu ấy một mình vượt qua thì hơn .

- Dì Hạ , không hiểu sao con không nỡ nhìn thấy anh ấy như vậy . Mặt dù con vẫn rất sợ . Nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra với anh ấy con lại rất khó chịu . Con không nỡ nhìn anh ấy chịu dày vò như vậy .

- Thiếu phu nhân , tôi là đang muốn giúp cô không rước họa vào thân . Nghe lời tôi , sáng mai là ổn thôi , không sao đâu .

Cô biết có nói thêm dì Hạ cũng sẽ ngăn không cho cô ra tìm anh . Đã vậy cô đành tìm cớ nói cho dì đi khỏi đây trước rồi tìm anh sau .

- Dạ , vậy con nghe lời dì . Trời cũng khuya rồi . Dì mau về phòng ngủ đi . Con không sao đâu , dì đừng lo quá .

Dì Hạ không còn cớ ở lại nên liền đứng lên rồi nói thêm vài câu , sau đó mới yên tâm rời khỏi .

- Cô cũng nghỉ ngơi sớm đi . Thiếu gia sẽ không sao đâu . Mới đây mà cô đã thấu hiểu cho thiếu gia được như vậy . Nếu thiếu gia mà biết chắc chắn cậu ấy sẽ dần chấp nhận được cô thôi .

- Con cũng mong được như lời dì nói .

- Vậy không phiền thiếu phu nhân nữa , tôi đi xuống dưới trước đây .

Đợi dì Hạ đi khỏi cô mới đứng lên đi về phía cửa . Mon men theo con đường duy nhất dẫn ra hành lang ngoài kia mà đi nhẹ bước về đó . Gần đến nơi cô lại thấy đôi chân anh lấp ló đằng sau bức tường . Chỉ có vậy , nhưng cô lại hoảng hốt gọi anh rồi chạy nhanh về hướng đó .

- Thành Luân .

Đứng trước anh , hình bóng một nam nhân ngày thường khí thái thế nào . Bây giờ lại ngồi bệt dưới nền đất lạnh buốt , đầu tóc đã rối bời , quần áo lại sộc sệt như đã vừa trải qua một chuyện khủng khiếp lắm . Đôi mắt anh nhắm nghiền như đã ngủ . Thế nhưng một vài giọt ẩm ước vẫn còn đọng lại trên đó . Anh khóc sao ? Nỗi ám ảnh đó , sự hành hạ đó lại khiến anh khóc được sao ? Nghĩ đến đó , tim cô lại nhói lên . Cái cảm giác này không giống như sự đồng cảm . Không phải sự thương hại . Lại càng không phải sự xót xa cho một người bạn . Có lẽ cô không nghĩ ra được bản thân mình đã động lòng trắc ẩn sau khi biết quá nhiều việc về anh rồi .

Như trúng phải một thuật thôi miên , đôi chân cô nhẹ nhàng từng bước đến bên cạnh anh . Bây giờ cô mới nhìn thấy rõ sự sợ hãi đang hằn trên gương mặt anh . Môi anh dường như đang mấp máy điều gì đó . Cô đỡ đầu anh ghì vào vai mình rồi cố gắng lắng nghe những gì anh đang nói .

- Đừng đi mà , con sợ lắm . Mẹ đừng đi có được không ? Ba như vậy con phải làm sao ? Ba bị thương nặng lắm , tiểu Luân sợ lắm mẹ ơi .

Nghe được nhũng gì anh nói , lòng cô lại co thắt đến đau điếng . Sao anh lại phải trải qua những chuyện như thế chứ ? Chỉ là một đứa trẻ con đang tuổi lớn , làm sao nó có thể chấp nhận một sự thật kinh khủng như thế chứ . Cứ cho là ông trời đang ra một đề toán thử thách cho một người tài như anh . Nhưng một thử thách khó như vậy đối với một đứa trẻ như anh thì đã quá tàn nhẫn rồi .

- Không sao rồi , em ở đây , em sẽ ở cạnh anh . Anh đừng sợ nữa , em ở đây , Mỹ Yên sẽ ở cạnh anh . Luân à , anh đừng sợ nữa .

Bàn tay anh lần đầu tiên nhẹ nhàng siết lấy eo cô tạo thành một cái ôm mà trước đây chưa bao giờ có .

- Đừng đi , đừng bỏ tôi đi . Xin em đừng đi .

- Em không bỏ đi , Mỹ Yên ở đây với anh . Anh đừng sợ nữa .

- Mỹ Yên , Mỹ Yên .

Trong cơn mê anh liên tục gọi tên cô . Cũng không biết anh có ý thức được cái tên anh đang gọi hay không . Nhưng sự vô thức đó của anh lại vô ý làm cô thấy ấm lòng . Cơn gió nhẹ ngoài kia thổi vào từng hơi lạnh buốt . Có lẽ anh cũng đã thấm lạnh nên cái ôm có siết lấy cô nhiều hơn . Cảm nhận được điều đó , cô cũng ôm sát anh hơn một chút rồi nhẹ giọng .

- Luân à , em đưa anh về phòng nhé . Ở ngoài này lạnh quá . Mau , đứng lên đi cùng em nào .

Thành Luân như kẻ say rượu không biết được mình đang trong tình thế nào . Anh ghì vào vai cô rồi đi từng bước liêu xiêu về phòng . Đưa anh đến cạnh giường , cô đặt anh nằm ngay ngắn rồi tận tay đắp chăn ngang người anh . Lúc này anh đã chịu nằm yên không còn nói sảng trong cơn mê , cũng không còn ngọ nguậy gì nữa . Cô trở sang phía tủ quần áo muốn tìm một thứ gì đó có thể trải xuống đất nằm tạm . Nhưng tìm mãi vẫn không có thứ gì . Vừa nghĩ tối nay có lẽ phải ngủ dưới nền gạch nữa rồi . Thế nhưng cô lại nghe thấp thoáng , dường như anh đang gọi cô .

- Mỹ Yên .. đừng đi , đừng đi .

Mỹ Yên đóng vội cửa tủ rồi đi đến cạnh anh . Tự ý nắm lấy tay anh rồi thỏ thẻ .

- Em đây , anh tìm em sao ?

- Đừng đi , đừng bỏ đi .

- Được được , em không đi . Em đang ở đây cùng anh mà .

Vừa nói xong thì cả người cô liền bị anh nhấc bổng rồi kéo hẳn lên giường nằm sát cạnh anh .

- Á..

Bị đòn bất ngờ cô kêu lên một tiếng vừa đủ nghe rồi im lặng hẳn đi vì cả người mình đang nằm gọn trong người anh . Với khoảng cách này tim cô lại loạn nhịp mà đập lên liên hồi . Chưa bao giờ cô ở gần một nam nhân nào khác đến như vậy . Đây là lần đầu tiên , nhưng nó mang lại cho cô một cảm giác được chở che rất vững chắc . Chẳng mấy chốc cô đã êm đềm chìm vào giấc ngủ say . Đêm nay , cả hai con người đã đồng điệu trong lối nghĩ , thậm chí đôi tim cũng dần đồng điệu chung nhịp đập . Họ đã ngủ một giấc thật ngon và trọn vẹn .

Sáng hôm sau , khi cô giật mình tỉnh giấc thì mặt trời đã treo quá ngọn cây . Giật mình đi nhanh xuống giường vào vệ sinh cá nhân rồi thay một bộ đồ khác  sau đó đi ra ngoài .  Đã hứa hôm nay đến tiệm mì phụ giúp để tích góp tiền lương nhằm trả khoản nợ kia . Vậy mà cô lại quên bén đi mất .

- Ba con có viẹc ra ngoài tầm chiều mới về . Ba cho con đi nha .

Ông Đăng đang đọc một vài tờ báo buổi sáng dưới phòng khách thì nghe cô lên tiếng . Kéo cái kính lão thấp xuống một chút , ông nhìn cô rồi nói .

- Có việc gì mà con đi lâu vậy . Bây giờ mới sáng mà đến chiều mới về ?

- Dạ .. dạ con , vì cô Tâm không ai chăm sóc nên con muốn đến đó chăm sóc cô vài hôm thưa ba .

Nếu là vậy thì ba không cản con . Mà này , tối qua con và thằng Luân làm sao vậy ? Nửa đêm lại om sòm là thế nào ?

- Tối qua anh ấy lại phát bệnh nên có hơi lớn tiếng làm phiền đến ba . Thay mặt anh ấy con xin lỗi ba .

- Vậy mà ba còn tưởng hai đứa đã tốt lên một chút rồi . Thôi con có việc thid đi đi . Nhớ về sớm là được .

- Dạ vậy con đi trước . Con sẽ thu xếp về nhà trước khi Thành Luân có mặt .

- Giờ giấc của nó thất thường , con cứ tranh thủ về sớm là được rồi .

- Dạ ba .

Xong xuôi cô mới đi ra khỏi nhà họ Đăng . Cũng giống như hôm qua , để không ai biết cô là người của ngôi nhà này . Cô lại bịt khẩu trang che kín mặt rồi mới ra ngoài . Đi một lúc cô mới sựt nhớ . Lúc sáng vừa tỉnh dậy , lo đến việc phải đi làm trả nợ khiến cô quên mất việc tối qua cô và Thành Luân dã ngủ cùng nhau . Không biết sáng nay lúc anh thức dậy anh đã có phản ứng gì . Nhìn thấy cô anh có vấy lên nỗi ám ảnh nữa hay không . Nhưng chắc là không , vì cô đã ngủ một giấc rất dài và bình yên rồi còn gì .

Đứng bên vệ đường chờ taxi , được một lúc thì điện thoại trong túi xách lại reo . Là một dãy số lạ đang gọi đến . Tuy vậy , cô vẫn bắt máy .

- Là ai vậy ?

- Cô em có nhận ra giọng tôi không ?

Giọng nói hơi quen , hình như cô đã nghe qua ở đâu đó rồi . Hơi nhíu mày tập trung suy nghĩ . Nhưng rồi lại không nhớ ra nên cô lại hỏi .

- Anh là ..

- Cô em mau quên quá đó . Tôi là Tam đây .

- Anh Tam , ơ dạ , anh gọi tôi có việc gì vậy ?

- Tôi gọi để nhắc cô rem chiều nay nhớ phải đến đóng tiền lãi cho tôi đấy .

- Tiền lãi ? Tiền lãi là sao ? Chẳng phải đến cuối tháng mới đóng sao ?

- Cô em đã đọc qua hợp đồng rồi thì sao lại hỏi tôi ? Tôi đây cho vay tiền nóng . Tiền lãi môic ngày mỗi đóng cho tôi . Tôi không lấy tiền tháng . Phiền cô em đọc lại hợp đồng rồi cứ theo đó mà làm đúng là được . Đừng để tôi phải thanh lí hợp đồng đòi lại hết số nợ đó nhé .

Nghe đến đây , chân tay cô như bủn rủn . Cả người bỗng lạnh toát đi .

- Tôi .. tôi không biết trong hợp đồng có điều khoản này . Vậy tôi .. hôm nay tôi phải đóng bao nhiêu tiền lãi với số mợ 200 nghìn tệ ?

Bên kia , tên Tam nhếch lên khóe môi nham hiểm khi con mồi đã vào tròng . Khá hài lòng với chiến lợi phẩm này . Hắn lại ôn tồn nói .

- Trong hợp đồng ghi rõ tiền lãi mỗi ngày là 10% số tiền gốc . Tức là chiều nay cô phải đem 20 nghìn tệ đến đây cho tôi .

Ngh xong số tiền phải đóng mà cô há hốc miệng . Cổ họng cứ như cứng đơ , tai lại như ù đi . Khó khăn lắm cô mới lên tiếng hỏi lại được .

- Anh .. anh nói 20 nghìn tệ tiền lãi sao ?

- Phải .

- Nếu tôi đi làm thì cùng lắm 1 ngày tiền công chỉ hơn 1 nghìn tệ . Tôi lấy đâu ra số tiền lớn như vậy để đoang lãi cho anh chứ ?

- Đó là việc của cô , tôi không cần biết . Tôi có địa chỉ nhà cô , đàn em tôi cũng luôn theo sát cô . Cô có muốn chạy cũng chạy không khỏi . Vậy đi .

- Nè , nè , anh Tam , anh Tam .

Tên Tam nói xong thì cúp máy ngang . Mỹ Yên còn cố gọi theo nhưng đối lại là một hàng dài tiếng tít tít chói tai .

- 20 nghìn tệ , mình tìm đâu ra 20 nghìn tệ . Sao mình có thể ngu ngốc đên nỗi không xem hết hợp đồng đã kí chứ . Thôi chết rồi , địa chỉ đó là nhà họ Đăng . Mình đã quá thật thà , đã quá tin người rồi .

Cô tự chửi rủa bản thân mình sao lại dễ để bị gạt đến như vậy . Khi hợp đồng có yêu cầu điền nơi ở , cô liền không nghĩ nhiều mà ghi lên địa chỉ nhà họ Đăng . Bây giờ lại đụng ngay bọn giang hồ cho vay nặng lãi . Nếu cô làm trái ý bọn chúng , có khi nào chúng sẽ đến nhà làm loạn không ?

Ở Long Vũ , Thành Luân đang ngồi thất thần nhìn cánh tay tối qua đã để cô gối đầu thạt lâu . Anh nghĩ mãi cũng không ra đêm qua hai người đã ngủ cùng nhau thế nào . Sao anh có thể để cô nằm trong lòng mình . Sáng nay khi tỉnh dậy là đã nhìn thấy cô . Gương mặt êm đềm say giấc đó lại khiến tâm tình anh thôi dậy sóng . Là tại vì sao chứ ? Không lẽ anh không còn nỗi ám ảnh khi có nữ nhân gần cạnh bên nữa sao ?

- Cao Lương , cậu vào đây một chút .

Dừng lại dòng suy nghĩ , anh nhấc máy điện thoại gọi gặp Cao Lương . Rất nhanh Cao Lương đã vào đến trước mặt anh .

- Đăng tổng có gì gọi tôi . Cậu giúp tôi điều tra một cô gái tên Mỹ Yên . Nghe nói cô ta là trẻ mồ coi ở đâu đó ngoài vùng ngoại ô phía Tây thành phố .

Cao Lương chợt sững người khi nghe anh nhắc đến hai tiếng "cô gái" . Hai tiếng này chưa bao giờ xuất hiện trên môi anh mà dịu dàng , nhỏ nhẹ đến thế .

- Đăng tổng , anh vừa nói đến "cô gái" sao ?

- Có gì lạ sao ?

- À dạ không không , tôi chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi . Được , tôi sẽ giúp anh điều tra . Trong thời gian sớm nhất tôi sẽ gửi cho anh kết quả .

- Được .

Không cần biết anh còn nỗi ám ảnh chết tiệt đó hay không . Nhưng đột nhiên anh lại muốn biết thân thế thật sự củ cô . Muốn biết hết mọi thứ về cô để không phải bận lòng vì mớ suy nghĩ bồng bông ở trong đầu .

Mở điện thoại di động của mình lên , nhấn vào cái tên Mỹ Yên trong danh bạ . Đây là số điện thoại cô do ông Đăng nhắn qua cho anh . Một điều gì đó đã khiến anh lưu lại . Và dĩ nhiên số điện thoại cô là số nữ nhân duy nhất có tên trong danh sách này . Anh chần chừ nửa muốn gọi cho cô , nửa lại không muốn . Nghĩ tới nghĩ lui anh lại thả điện thoại xuống bàn rồi thả lỏng đầu óc .

" Mày bị mê hoặc rồi sao Luân ? Tỉnh táo lại xem nào . Một lần bị nữ nhân phản bội mày vẫn cứ dễ tin như vậy sao ?"

Ở tiệm mì , Mỹ Yên đã được bà Hoa nhận vào làm phục vụ . Đương nhiên không có gì là dễ dàng như vậy . Trừ khi bà ta là đồng minh của tên Tam . Mỹ Yên không quen với công việc chân tay . Nhưng đây là hy vọng cuối cùng cô có được để làm công trả nợ . Vì thế cô đành cố gắng học cách bưng bê quét dọn phục dịch trong tiệm mì bà Hoa . Đến trưa , nỗi bất an ngày càng tăng cao . Cô không thể nhịn được nữa nên liền đi tìm bà Hoa , muốn nhờ bà chỉ cách giúp mình .

- Bà chủ , thật ngại quá lại làm phiền bà nghĩ trưa .

- Không sao , cô cứ việc nói đi.

- Tôi ..

- Không cần ngại , cô cũng như một thành phần của tiệm mì này rồi . Có khó khăn gì cứ nói ra . Giúp được tôi sẽ giúp .

- Tôi .. thật không giấu gì bà chủ . Số tiền hôm qua tôi vay của anh Tam . Hôm nay đã đến kì đóng lãi . Nhưng số tiền lãi quá cao , tôi thật quá vô ý khi kí tên vào hợp đồng cho vay nặng lãi đó . Bà chủ , bà có cách gì giúp tôi không ?

Bà Hoa vờ như đang quan tâm cô . Nghe cô nói thế bà liền bày ra bộ mặt trách mắng .

- Sao cô lại bất cẩn như vậy chứ ? Nếu là cho vay nặng lãi thì cô không thể trốn đi được đâu . Làm sao đây , tiền lãi mỗi ngày coi phải đóng bao nhiêu lận .

Bà đột nhiên lớn tiếng khiến cô càng run sợ đến phát khóc .

- Vậy phải làm sao đây hả dì ? Con thật sự sợ lắm .

- Nếu cô làm ở đây chỉ e là không đủ để trang trải cho bản thân cô nữa , huống hồ gì là trả nợ . Hay tôi giúp cô tìm một công việc khác nhiều tiền hơn chịu không ?

Giờ phút này , chỉ cần biết có công việc có thể kiếm tiền nhiều hơn là cô lại không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay .

- Dạ , được vậy thì tốt quá rồi bà chủ . Sau này khi làm có tiền ổn định con sẽ quay về báo đáp ân tình này của bà .

- Được rồi , đừng nói quá lên như thế . Cô ngồi đây đợi một chút . Tôi đi gọi điện thoại tìm chỗ làm viẹc khác cho cô .

Nói rồi bà liền đứng lên đi ra phía sau khu nhà bếp . Nhìn ngang ngó dọc đảm bảo không có ai bà mới áp điện thoại lên tai rồi nói .

- Bà Chung , chỗ bà có đang cần người không ? Tôi có một con mồi mới vẫn còn tươi lắm đây .

- Cần chứ , bà có thì cứ đưa qua cho tôi . Tôi mà lúc nào chẳng cần người . Hàng tốt như bà nói thì bà yên tâm chuyện hoa hồng đi nhé .

- Được được , để tôi sắp xếp đưa nó qua đó cho bà ngay đây



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro