Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

c4

Như lời đã nói , sau bữa sáng , cô tranh thủ chỉnh trang lại một chút để che đi những vết hằn đỏ trên gương mặt . Cảm thấy lớp phấn mỏng kia không thể lấp đi hết . Cô bèn dùng khẩu trang để che kín mặt . Một phần cũng vì không muốn ai đó nhìn thấy cô đi ra khỏi nhà họ Đăng theo đúng như lời ông Đăng yêu cầu ban đầu .

Gần 1 tiếng sau , Mỹ Yên đã có mặt tại quầy tiếp tân của bệnh viện trung tâm . Cũng không biết cô Tâm đã được đưa đến đây hay chưa . Trước mắt cô cứ hỏi thăm trước rồi sau đó hẵn tính .

- Cho hỏi có một bệnh nhân nữ tên Dịp Tâm đã đang kí phẫu thuật ở đây . Cô kiểm tra giúp tôi xem bệnh nhân đó đã đến đây chưa ?

- Được , cô chờ một chút để tôi kiểm tra .

Cô tiếp tân lướt đôi tay vài vòng lên bàn phím vi tính . Không đầy một phút sau Mỹ Yên cũng nghe được thông tin mình cần tìm .

- Bệnh nhân Dịp Tâm 56 tuổi , mắc bệnh ung thư máu . Bệnh viện đã tiếp nhận điều trị cho bà ấy lúc sáng sớm nay . Chắc bây giờ bà ấy đã được đưa đến phòng khử khuẩn để chuẩn bị phẫu thuật rồi . Cô theo hướng bên này đi dọc hành lang rồi rẽ phải là đến .

- Tôi cảm ơn cô .

Mỹ Yên nghe theo hướng dẫn rồi bỏ đi ngay . Đi một hồi cô cũng tìm được căn phòng khử khuẩn mà cô tiếp tân nói . Trên hàng ghế chờ hía trước phòng còn có bà Lý đang ngồi ở đó . Thấy cô đi tới , bà Lý có vẻ sốt sắng lẫn chút khó chịu cau có nói .

- Trời ơi sao bây giờ cô mới tới . Tôi có nhiều thời gian để chờ cô như vậy sao ? Đúng là phiền phức , làm lỡ hết giờ giấc của tôi rồi . Cô có đền được không ?

Mỹ Yên nghe xong chỉ biết cúi đầu rồi luống cuống xin lỗi bà .

- Con xin lỗi , con xin lỗi . Dì cũng biết con không dễ dàng gì ra ngoài được mà . Dì bỏ qua cho con một lần có được không ?

Bà Lý liếc mắt nhìn sơ qua người cô một lượt . Mới cách có một đêm mà nhìn cô trông khác hẳn . Bà tặc lưỡi rồi nói giọng mỉa mai .

- Mới có một ngày mà cũng bào tiền nhà đó không ít nhỉ . Chắc bây giờ cô đâu cần tôi đưa tiền lo cho bà Tâm đâu đúng không . Chắc bây giờ cô mua luôn tôi còn được chứ huống hồ gì một ca phẫu thuật .

- Không không , dì đừng hiểu lầm . Đây là ba thây quần áo con đã cũ . Sợ sẽ không hợp với lối sống của gia đình nên mới mua cho con vài bộ áo mới . Dì đừng bỏ cô Tâm của con mà tội nghiệp .

Bà Lý theo lời ông Đăng muốn tìm con dâu là trẻ mồ côi . Vô tình bà ta tìm được một cô gái sắc nước hương trời như cô . Thấy tính tình cô cũng hiền hậu lại thật thà dúng kiểu nhà quê . Nghĩ ông Đăng sẽ ngả một cái giá rất cao để mua Mỹ Yên . Bà đã ra sức thuyết phục hết lời nhưng mãi cô vẫn không chịu ưng . Nhưng đến cùng thì ông trời cũng chịu giúp bà khi cho bà hay tin người nuôi dưỡng cô từ nhỏ đến lớn là cô Tâm đang mắc bệnh nan y . Lợi dụng điểm đó bà liền ngỏ ý sẽ tài trợ toàn bộ cho ca phẫu thuật của cô Tâm . Đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết của cô Tâm . Cô đành miễn cưỡng gật đầu nghe theo bà Lý . Chỉ hy vọng cô Tâm có thể bình bình an an mà sống hết quãng đời còn lại .

Kế hoạch đã xong , cô đã được gả bán vào nhà họ Đăng . Những tưởng cô sẽ còn lâu mới được lòng nhà bên đó . Nhưng không ngờ cô lại một bước lên mây nhanh thế này . Vốn là một kẻ tham lam , tàn nhẫn . Bà Lý đương nhiên sẽ để cô tự lo cho cô Tâm kể từ bây giờ .

- Có gì đâu mà tội nghiệp . Chẳng phải cô đã có chồng , có nhà chồng giàu có rồi sao ? Dù gì thì tôi cũng đã đóng tiền tạm ứng cho bà Tâm rồi . Xem như tôi cũng không thất hứa với cô . Mọi việc về sau cô tự lo liệu đi . Đừng có tìm tôi nữa , tôi còn rất nhiều việc phải xử lí . Tôi đi đây .

Bà Lý dứt khoát lướt qua cô muốn rời khỏi đó . Cô bỗng nhiên như một kẻ đói đang cố níu lấy tay bà ta chỉ đợi ban xin một chút ân huệ .

- Bà Lý bà đừng đi , bà đùng bỏ cô Tâm như vậy mà . Bà đã hứa sẽ tài trợ hết ca phẫu thuật này . Sao bà lại nuốt lời ngay lúc này chứ ?

- Tôi hứa với cô lúc nào ? Cô đừng có gắp lửa bỏ tay người . Tôi không có tiền cũng không có lòng từ bi bát ái đó đâu . Tiền tạm ứng tôi đã đóng rồi . Là 30% chi phí phẫu thuật đó . Cô tưởng con số đó là ít à . Số tiền đó đủ cho tôi sống 1 tháng đó cô biết không ? Thôi , cô đừng đôi co với tôi ở đây nữa . Mọi người nhìn vào lại nghĩ tôi đang là kẻ ức hiếp cô thì không nên .

- Bà Lý , bà đừng đi , bà Lý .

Bà Lý mạnh tay gạt tay cô ra khỏi người mình rồi nghoe nguẩy đi mất dạng . Cô có không cam tâm gọi với theo thì bà cũng không có ý dừng bước chân lại để nghe . Nhịp tim lại tăng lên , tâm tư lại rối bời , cô như bất lực hoàn toàn bởi tình thế trước mắt . Cô Tâm đang ở trong đó , cô biết làm sao đây ?

Nhìn vào phòng khử khuẩn , cô Tâm đã đượcc thay một bộ đồ bệnh nhân màu xanh của hy vọng . Chợt nhìn thấy cô tần ngần ngoài bức tường kính . Cô Tâm nhoẻn cười rồi gật đầy tỏ ý không sao . Có lẽ cô Tâm đag muốn cô hãy yên tâm thì phải . Nhìn cảnh đó , cô lại nghẹn ngào không dám nhìn thêm một giây . Cô xoay người đi , dùng tay bịt miệng để không phải thốt ra tiếng nấc . Biết làm sao đây , nếu cô còn không lo hơn nửa số tiền còn lại . Thì cô Tâm liệu có hoàn thành được ca phẫu thuật này hay không .

Không được , mọi cố gắng hy sinh của cô không thể oan uổng . Cô phải nghĩ ra cách khác để cứu lấy người đã cưu mang mình như máu mủ ruột thịt . Không để mất thêm thời gian , cô vụt chạy đi để tìm con đường sống cho cô Tâm . Ngoài con đường tấp nập xe cộ đông đúc , cô dường như chóang ngộp với không khí ngột ngạt nơi thành thị này . Rõ ràng đông người đến thế , nhưng sao cô lại cảm thấy thế giới này như chỉ một mình bản thân cô tự chống chọi đương đầu với biển cả .

Đôi chân cô bước vô thức về một hướng . Ánh mắt rảo quanh như đang tìm kiếm một thứ gì đó . Được một lúc , cô chợt đứng sững lại . Trong đầu cô lại lóe ra một suy nghĩ điên rồ .

- Đi vay , đúng vậy , ở thành phố này có lẽ chỉ có thể đi vay mới có tiền nhanh nhất thôi . Đúng vậy , mình phải đi vay .

Thoạt đầu cô muốn quay về hỏi vay ông Đăng một ít tiền . Nhưng lại nghĩ mình mới về đó , nếu hỏi mượn tiền liệu có phải ông Đăng sẽ hiểu lầm cô muốn trục lợi không . Nếu hỏi Thành Luân thì lại càng không thể . Ở thành phố này , ngoại trừ bà Lý , ông Đăng cùng Thành Luân ra cô không còn biết ai nữa . Đến mức này , ngoài việc đi vay cô chẳng codn biết cách nào để giải quyết chuyện cấp bách này .

Không biết cô đã đi được bao lâu cho đến khi cô thấy trước mắt là một tiệm mì nhỏ . Ngoài cửa còn có một chú bảo vệ . Người nhà quê như cô không biết nên tìm ai để hỏi vay mượn . Vì vậy cô đành đến hỏi người dễ bắt chuyện như chú đây .

- Chú cho con hỏi một chuyện được không ?

Chú bảo vệ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân . Thấy cô cũng tươm tất ra dáng người đàn hoàn . Chú cũng thân thiện nhưng vẫn dè chừng vì cô luôn đeo khẩu trang kín mặt .

- Cô hỏi chuyện gì ?

- Cho con hỏi quán mì này có cần nhân viên phục vụ không ? Con muốn xin vào làm có được không ?

- Chuyện này cô phải vào hỏi bà chủ chứ sao hỏi tôi ? Mà tôi thấy dáng vẻ cô thế này không giống như người đang cần việc làm thì phải .

- Con .. con ..

- Có chuyện gì thì nói thẳng đi . Ấp úng như vậy làm gì ? Tôi với cô cũng không quen biết , có gì mà ngại đâu chứ .

- Con .. thật ra con đang cần gấp một số tiền . Con không biết làm sao để vay mượn . Nên con mới muốn vào đây làm rồi cầu xin bà chủ cho con ứng vài tháng lương . Sau đó con sẽ làm việc ở đây để trả nợ dần . Con chỉ là muốn vay tiền , con không có ý gì khác đâu chú .

Chú bảo vệ có vẻ nghi ngờ nhìn cô . Quả thật nhìn thee nào vô cũng khônv giống kẻ thiếu thốn vật chất để phải đi hỏi vay tiền thế này .

- Tôi không biết , chuyện đó cô vào hỏi bà chủ đi . Tôi chưa bao giờ thấy ai xin vào làm để ứng lương như cô . Nhưng tôi nói cho cô biết trước nhé . Ở thành phố này muốn xin xỏ gì ai thì cũng nên mở rộng đầu óc ra mà suy nghĩ . Chứ cứ tin vội rồi gặp ai cũng cầu xin như cô thì xem chừng bị gạt đấy . Cô thì nghĩ mọi chuyện đơn giản . Còn họ thì không đâu , việc gì có lợi cho họ thì họ làm thôi .

- Dạ , con cảm ơn chú đã nhắc nhở . Vậy con vào trong trước .

Cô bước qua chú rồi đi vào trong . Chú vẫn nhìn theo cô như có điều gì muốn nói thêm . Nhưng rồi chú lại thu ánh nhìn , lắc đầu vài cái rồi đốt một điếu thuốc , rít lấy vài hơi tiếp tục công việc .

Mỹ Yên đang đi đến quầy gọi món để hỏi găp bà chủ . Không khí trong quán khá náo nhiệt vì có khá đông thực khách xung quanh .

- Cô cần gọi món gì ?

Nhân viên quán thấy cô đến gần thì liền hỏi . Cô vẫn không mở khẩu trang rồi nói nhỏ .

- Cho tôi gặp bà chủ được không ?

- Cô nói sao ?

- Cho tôi gặp bà chủ được không ?

- Cô cần gặp bà chủ có chuyện gì ?

- Tôi .. tôi muốn xin vào làm .

- Ai cần gặp tôi đó .

Giọng nói trần thấp của một người phụ nữ vang lên từ lối ra vào phía sau quầy gọi món . Lúc bà bước ra ai nấy đều cúi đầu chào , chắc hẳn đây chính là bà chủ rồi , cô cũng nhanh trí chào hỏi .

- Là tôi , tôi muốn gặp bà chủ có chút việc .

Chủ quán là bà Hoa , là chủ tiệm mì nhỏ này tận 30 năm . Ở đây không ai lại không biết bà chính là người cho vay nặng lãi . Mỹ Yên đúng thật đã xui đến tận cùng khi liên tiếp tự dấn thân vào nhiều động quĩ .

- Dạ bà chủ , tôi là Mỹ Yên , bà có thể sang bên kia một chút tôi có chuyện muốn nói với bà .

- Được thôi , mời .

Bà Hoa dẫn cô đi sang một phía khác vắng một chút cho tiện việc trò chuyện .

- Cô ngồi đó đi , có việc gì cứ nói thẳng . Ở đây tôi rất nhiều việc , tôi không có nhiều thời gian đâu .

Cô ngồi ở phía đối diện , cảm giác hồi hộp lo sợ khiến cô bối rối . Nhưng nghĩ đến cô Tâm còn đang phẫu thuật . Cô lại mạnh dạn rồi nói .

- Thưa bà chủ , tôi có thể xin vào đây làm được không ?

- Nhìn cô không giống người giỏi làm việc tay chân nhỉ ?

- Tôi cũng không dám giấu gì bà . Người thân của tôi đang bệnh rất nặng . Tôi lại không có đủ tiền điều trị cho bà ấy . Bà chủ , bà có thể nhận tôi vào đây làm . Sau đó bà cho tôi ứng trước một khoản tiền lương cho tôi đóng viện phí trước . Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ đến đây làm việc để trừ nợ cho bà . Bà giúp tôi được không ?

- Tôi và co hình như không có quen biết . Tiệm mì này của tôi cũng không phải là lớn lao gì mấy . Nếu cô có làm việc ở đây tôi cũng không trả lương cao cho cô được . Nên xin lỗi , tôi không giúp được cho cô . Phiền cô đi tìm nơi khác xin giúp đi .

- Bà chủ , thật sự là tôi không có nhiều thời gian đi tìm nơi khác . Tôi cũng không phải người thành phố nên tôi không thể vào xin những nơi cao sang hơn được . Bà chủ , tôi thật sự rất cần tiền . Bà giúp tôi xem như tạo phúc đi bà chủ .

- Cô mở khẩu trang ra xem nào . Ít nhất tôi cũng phải biết gương mặt của người cần giúp chứ .

Nghe vậy , cô vội vàng tháo ngay khẩu trang rồi nói .

- Như vầy được rồi chứ , bà đồng ý giúp tôi rồi đúng không ?

Bà chủ bỗng nhìn chằm chằm vào cô . Khóe môi có hơi nhếch lên một nét mờ ám . Tuy gương mặt có vài vết thương hằn đỏ nhưng vẻ xinh đẹp của cô không thể lẫn vào đâu được . Như thể một kẻ buôn lậu đã nhắm được con mồi . Bà chủ quán liền nói tiếp .

- Tôi không có khả năng giúp được cô . Nhưng tôi biết có chỗ để cô vay tiền . Nếu cô đồng ý thì tôi đưa cô đi . Nhưng tôi nói trước , mọi việc là do cô quyết định . Tôi sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm gì cả .

Nghe được tin tốt , cô không nghĩ nhiều mà gật đồng đồng ý ngay .

- Được , được , bà chủ giúp tôi là tôi đã mang ơn bà rồi . Tôi sẽ tự chịu trách nhiệm về việc này . Bà mau chỉ giúp tôi . Tôi đang cần rất gấp .

- Được , đi theo tôi .

Nói xong bà cũng đứng lên đi về lối sau của tiệm mì . Cô vẫn không nghĩ ngợi gì mà đi theo sau bà . Rẽ vào vài con hẻm nhỏ , ba chủ dừng chân lại ở một căn nhà khá xập xệ cạnh tòa chung cư cao lớn .

- Cậu Tam , cậu Tam có nhà không ? Tôi có việc cần tìm cậu đây cậu Tam .

Bà chủ quán lớn tiếng gọi ai đó tên Tam . Cô nhìn quanh nơi này khá thanh vắng , yên tĩnh . Bà chủ vừa gọi xong , bên trong liền có vài nam nhân vẻ mặt bậm trợn đi ra phía hai người . Cô có chút e sợ nên nép ra sau bà chủ . Một tên cầm đầu ra chào hỏi bà chủ rồi nói .

- Chị Hoa , sao hôm nay lại đến tìm bọn em vậy . Có mối làm ăn gì sao ?

- Cũng không có gì , tôi vào thẳng vấn đề để đỡ mất thời gian vậy . Tôi có đứa cháu cần vay một số tiền gấp . Cậu xem có giúp được cho nó không ?

- Chị nói ai , là cô gái sau lưng dì à ?

Tên Tam nhìn sang phía cô vẻ dò xét . Bà Hoa nghe vậy thì cười lớn .

- Đúng , là nó đó . Cậu xem giúp được không thì giúp cho nó . Tôi không ép cậu đâu đấy . Tôi còn việc , chắc tôi đi về trước .

Nói rồi bà liền xoay lại nhìn cô rồi nói tiếp .

- Cô cứ ở đây là thủ tục vay tiền đi . Tôi phải đi trước . Tôi không thể bỏ tiệm quá lâu được . Yên tâm , ở đây không ai làm gì cô đâu .

Tuy có chút sợ , nhưng đã tìm được đến đây . Cô cũng không thể quay đầu được nữa .

- Vậy bà chủ về trước , lát nữa xong việc tôi sẽ quay lại cảm ơn bà sau .

- Được rồi , tôi đi trước đâu cậu Tam . Nhớ đừng làm khó người ta đó nhé .

- Chị Hoa yên tâm , cùng là chỗ quen biết tôi sao dám làm khó cô gái này chứ .

Bà Hoa đi khuất , tên Tam cùng ba tên đằng sau nhìn cô rất lạ . Cô cảm giác được điều đó , nhưng không hiểu sao lúc này cô lại không còn chút đề phòng nào nữa mà đi vào trong cùng chúng .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro