Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
THỂ LOẠI: Hiện đạiFic dịchNHÂN VẬT: Kwon Ji Yong & Lee Seung Ri, BigBangTRANSLATOR: An Thu TrangLink FB: https://www.facebook.com/trang.moon.503?fref=tsTÌNH TRẠNG: HoànFic đã được sự cho phép của ss Trang để chia sẻ cho các bạn fan Gri cùng đọc.Vui lòng không chuyển ver ( vì đây là tác phẩm viết riêng cho Gri), không mang đi nơi khác khi không có sự cho phép của người dịch và mình.Mọi hành vi sao chép hay thay đổi, hoặc làm ảnh hưởng đến Gri mình sẽ báo cáo và report acc…
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng GiảiConvert: WikidichEdit: SCR0811Tóm tắt:Mễ Uyển là đại sư bắt yêu, nhưng do giết quá nhiều yêu quái nên bị đàn yêu hợp lực vây đánh, cuối cùng hao hết linh lực, bị nhốt trong Mặc lâm cho đến chết. Cũng may, nhờ chút yêu lực còn sót lại giữ cho linh hồn không bị tận diệt nên 500 năm sau, Mễ Uyển nhờ cơ duyên xảo hợp mà trọng sinh vào người một cô gái trùng họ trùng tên. Sau khi trọng sinh, Mễ Uyển từng bắt yêu cả đời quyết định chuyển sang làm một người bắt yêu "lành tính", noi theo phẩm chất cao thượng yêu không đánh ta ta sẽ không đánh yêu, làm một người phàm bình thường. "Anh trai à, tôi không tới để bắt yêu, tôi chỉ trèo tường ra ngoài để giảm béo thôi." Ngày đầu tiên Mễ Uyển trèo tường gặp được nhân vật lớn."..." Phàn Thần chưa bao giờ bị ai nhìn thấu thân phận, đưa mắt nhìn theo con nhóc đang trèo tường. ...^^...Sau này, Mễ Uyển mở một phòng khám dành cho yêu tộc, chủ yếu làm về mảng chăm sóc trước sinh. Mễ Uyển: "Cần người chăm sóc trước sinh không? Chỉ 30 vạn, đảm bảo phục vụ chu đáo."Chúng yêu quái: "Sinh con thật đắt mà."Đây là câu chuyện về ngày đầu tiên trèo tường đã bị mãnh thú theo dõi. Thụ yêu siêu cấp có tiền, thích mua đất xây công viên VS Chuyên gia bắt yêu đam mê kiến tiền…
Tên truyện: Hạ Lưu (Vượt quá giới hạn - Cao H)Tác giả: Hạ Đa Bố Lí NgangNguồn: xinyushuwuEditor: SeranĐộ dài: 107 chương---------------------------------------------------------------------Văn án: Hắn là giáo sư thượng lưu, lại cùng với cô làm chuyện hạ lưu nhất (Anh rể và em vợ yêu đương vụng trộm, bố chồng con dâu cấm kỵ, ngoại tình, cao H)Cảnh báo: thô tục…
Tôi khẽ chớp mắt, trái tim cũng theo đó rung lên từng hồi. Huy Anh chợt tiến lại gần tôi, mang theo mùi hương gì đó chẳng thể diễn tả bằng lời.Có lẽ do hương men nồng say của rượu, hoặc cũng có thể do sâu thẳm trong cõi lòng đơn độc đã bị đánh thức bởi thứ tình cảm khó nói, Huy Anh bỗng nhiên gục xuống hõm vai tôi. Nó chẳng chê hõm vai ấy gầy gò, hay xấu xí mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy người tôi. Chất giọng trầm khàn của kẻ trước mặt cứ như gió xuân thổi nhẹ bên tai, nó nỉ non bên vành tai đỏ ửng của tôi:- Trịnh Hữu Huy Anh suy em đến thế đấy!Lại thế nữa rồi, tôi cố gắng trấn tĩnh đầu óc mình: yêu ai cũng được, ngoại trừ Trịnh Hữu Huy Anh.Des bìa: Nguyen Anh Đá Chanh Tuyết nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".Lưu ý: Truyện còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Rất mong nhận được góp ý từ độc giả để tác giả có thể cải thiện và rút kinh nghiệm cho những tác phẩm sau. Xin chân thành cảm ơn ạ.--------------------------------------------------"Đá Chanh Tuyết" nằm trong chuỗi truyện học đường "Em và Bảo Lộc".…
Tên gốc: Nghịch tập (tạm dịch: phản công) Tác giả: Sài Kê Đản Thể loại: Hiện đại, cường cường, phản công, điểu ti thụ (điểu ti: ám chỉ những người đàn ông có xuất thân thấp kém vừa nghèo vừa lùn vừa xấu, đây là cách tự xưng hô mang tính giễu cợt của bộ phận thanh niên trẻ TQ), cao phú soái ca công, hài hước, Kinh vị (hương vị Bắc Kinh, ý nói văn phong đậm chất Bắc Kinh)…
EM LÀ NGÔI SAO NÀOTác giả: Thường ĐôngNhóm dịch: Kithara_ teamTag: Hiện đại, vườn trường, oan gia, ngọt ngào, 3S --Giới Thiệu--Ngày qua ngày, vào 7 giờ mỗi tối, trò chơi trong kí túc xá lại bắt đầu, Ninh Nhuệ Tinh chấp nhận hình phạt, lúc mở cửa phải huýt sáo với chàng trai dẫn đầu đoàn kiểm tra vệ sinh trường học mà hét lớn khẩu hiệu: "Anh trai đẹp trai quá, yêu đương không?"Sau này, Ninh Nhuệ Tinh chỉ muốn đập chết bản thân mình lúc ấy, chẳng trách, người cô dây vào không phải ai khác, mà chính là hội trưởng hội học sinh luôn nghiêm túc kỉ luật mà cả trường đại học Bắc Hoa đều biết, Giang Dữ.Không biết có phải cô nhìn lầm hay không, mà cô luôn cảm thấy ánh mắt Giang Dữ nhìn mình cực kì không bình thường, tràn ngập tính chiếm hữu, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vào bụng vậy.Thế nên gặp Giang Dữ trên đường, Ninh Nhuệ Tinh cũng muốn trốn đi.Rồi sau đó, Ninh Nhuệ Tinh bị ai đó chặn lại trong một góc, mặt như hoa đào, giọng nói yếu ớt: "Đàn anh, anh muốn làm gì?"Giang Dữ khẽ cười, nét mặt mang theo chiều chuộng: "Nhìn thấy tôi sao lại chạy? Chẳng phải muốn yêu đương sao?"Cả đời này Giang Dữ đều sống rất bình tĩnh tự chủ, chưa từng nghĩ một ngày sẽ gặp được cô gái mình thích, không thể lạnh lùng với cô, mà chỉ có tình cảm.Muốn đan mười ngón tay với cô, muốn ôm cô thật nồng thắm, muốn môi răng quấn quýt, muốn thân mật hơn nữa.…
Bối cảnh của bài viết này là tổng quát, hôn nhân đồng giới, cưới trước yêu sau. Hầu hết các bối cảnh xung đột với hoàn cảnh xã hội hiện tại và các quy tắc khác nhau, dễ gây khó chịu, vì vậy hãy cẩn thận. Văn án: Trước khi kết hôn, Ôn Khinh Hàn nói với Thời Thanh Thu rằng tôi không có thời gian để nhận thức quá nhiều người, phải tìm hiểu họ, vừa tốn thời gian vừa tốn sức. Tốt hơn hết chúng ta ở cùng một chỗ, đỡ phí thời gian cùng công sức.Đây là câu chuyện của một lòng thầm mến.Sau bảy năm, tình yêu cuối cùng cũng đến đúng thời điểm.Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, chậm nhiệt, cưới trước yêu sau, giới giải trí, HE. Nhân vật chính: Ôn Khinh Hàn, Thời Thanh Thu┃Nhân vật phụ: Giản Ý Chi, Phó An Nhiên.Độ dài: 125 chương + 2 phiên ngoại.Nhận xét ngắn gọn về tác phẩm:Ôn Khinh Hàn yêu thầm Thời Thanh Thu bảy năm. Bảy năm sau, cô kết hôn với Thời Thanh Thu dưới danh nghĩa như những người bạn thân thiết ủng hộ lẫn nhau. Tình cảm mà cô giấu kín bao năm cuối cùng cũng được công khai, tình yêu cuối cùng cũng đến. Sự miêu tả đầy cảm xúc trong lời văn của tác giả như nước làm tươi mát lòng người, thể hiện một thứ tình cảm tinh tế, sâu lắng trải qua thời gian vẫn không bao giờ phai nhạt trước mắt người đọc, khiến người đọc không thể nào cưỡng lại và phải nhấm nháp chút cảm giác sâu tận xương tủy.…