Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả:Dữu Nhất Chỉ LêThể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại, SủngNhóm dịch: An Hồng Đậu TeamNguồn:yeungontinh.vn------------VĂN ÁN:Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nàng yêu nàng biết bao nhiêu. Sau khi nàng bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân. Mãi cho đến ngày đó, nàng nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt hắn. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ thù đến rồi cũng tuẫn táng theo nàng. Sống lại một đời, nàng muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng hắn, yêu hắn, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa......…
Tác giả : Thanh ĐườngTrạng thái: Chưa hoànCr cover: Vespertin.Editor : Hoằng VũVăn án: Hướng Tinh lần thứ nhất nhìn thấy Hoắc Đông, hắn một thân Âu phục màu đen, biểu tình cấm dục mà trang nghiêm. Trên ngón áp út lấp lánh chiếc nhẫn kim cương. Nam nhân lạnh lùng, khí thế như vậy nếu lên giá với hắn không biết sẽ như thế nào?! Hướng Tinh cô thực sự hơi hiếu kỳ...Từng bước từng bước dụ hoặc, lòng tham không đáy, tình dục khó thoát. Giới hạn vượt rào bắt đầu mơ hồ...…
Hán Việt: Ngã bị ngũ cá phản phái ba ba tranh trứ sủngTác giả: Cấm Chiêu Sơ Kiến NhaEdit by: KlaraHa1314Tình trạng: cv-on going, edit-on going~~~~~~~~~~~~~~Diệp Tang có năm vị ba ba tội ác tày trời đều nằm trong tiểu thuyết, làm nhiều chuyện xấu, cuối cùng đại vai ác bị nam chủ pháo hôi diệt.Mà bé muốn nỗ lực ôm chặt đùi của ba ba, ngăn cản bọn họ đi tìm đường chết mới có thể đi lên đỉnh cao nhân sinh.......Vai ác số 1 trùm thương nghiệp: "Trời lạnh rồi, Đoạn gia nên phá sản thôi."Vai ác số 2 chỉ số thông minh cao: "Lão tử hôm nay nhất định phải dạy họ Đoạn làm người."Vai ác số 3 thiên tài y học: "Sống lại một đời ta nhất định làm hắn trả giá đại giới."Vai ác số 4 đại thần điện cạnh, vai ác số 5 ảnh đế: "Hôm nay không phải hắn chết chính là ta mất mạng."Tiểu đoàn tử không lên tiếng ôm chặt một cái đùi trong đó: Ba ba, Tang Tang đói bụng ~Đám vai ác đang làm việc ác:...... Đi ngươi, ngươi chết ta mất mạng, lão tử muốn vội vàng về nhà hống khuê nữ!Vì thế toàn bộ thành phố A đều biết, năm vị đại lão phát rồ, tàn nhẫn độc ác không sợ trời không sợ đất chỉ sợ con gái khóc????Mọi người: "......" Từ từ, kịch bản này không đúng?Một đàn các vị đại lão này hiện giờ đều vội vàng làm cha?......Đám vai ác làm mưa làm gió, ngàn tính vạn tính cũng chưa nghĩ đến, chính mình ngậm đắng nuốt cay đem tiểu manh oa nuôi lớn cư nhiên bị Đoạn gia tiểu sói con kia lừa đi!!!Đoạn Cận Diễn ôm chặt cô bé trong ngực: "Chạy cái gì? Tang Tang kêu một tiếng ca ca, anh hết thảy đều cho em."~~~~~~~~~~~~~~Note: Do not reup…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…