Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Sơn Hữu Thanh MộcBản gốc: Hoàn 174 chươngNguồn: wikidichEditor: Cutimap, @ChiuVn754, @user86844642Ngày mở hố: 3-8-2020Ảnh bìa: cám ơn nàng @QuanTinh404 đã tặng nhé~~~Tiểu thuyết ngôn tình thường xuất hiện một loại nam phụ, bọn họ cố chấp, điên cuồng, hung ác, lại nham hiểm, bởi vì bị tác giả đãi ngộ bất công nên có kết cục ảm đạm, làm người đọc cảm thấy khó chịu tức tối, từ đó sinh ra oán niệm với tiểu thuyết.Quý Thính chính là bị loại oán niệm này của người đọc trói định, từ đây thông qua việc xuyên qua từng thế giới trong tiểu thuyết tận sức trợ giúp nam phụ bi thảm thay đổi kết cục, đạt được viên mãn happy ending.~~~Cảnh báo: Nam chính biến thái âm u, cẩn trọng khi lọt hố!…
Tác giả: Quân SanhEditor chính: Mặc Quân Tịnh TúcConvert-er: Giáp DãNguồn convert: WikidichTruyện được edit đã có sự cho phép của Giáp DãThể loại: Ngôn tình, Hệ thống 1v1Bookcover: Do một bạn độc giả rất thích bộ truyện nên đã làm tấm bìa này tặng nhóm dịch. Chân thành cảm ơn bạn!~~~~~Vì tìm ra hung thủ sát hại mình, Hạ Diệc Sơ và Hệ thống 233 làm hiệp nghị, cô xuyên qua các thế giới để hoàn thành nhiệm vụ, còn Hệ thống 233 sẽ trợ giúp cô trở lại thế giới của mình.Chỉ là, Hạ Diệc Sơ ở trên đường làm nhiệm vụ, thường xuyên sẽ gặp phải một vài Boss bị hắc hóa, một lời không hợp thì đông lạnh không khác gì một tảng băng di động, còn nói hay thì nắm tay cười nói vui vẻ.Hệ thống: Thỉnh dùng một từ hình dung ấn tượng trong lòng mình về đối phương:Hạ Diệc Sơ: Tốt.Thẩm Già Diệp: Của riêng tôi.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lời editor:Truyện theo tại hạ đánh giá là hayMọi người tuyệt đối không hối hận khi nhảy hốHoan nghênh tới hố của tại hạMà truyện thái giám cũng ráng chịu nhaChào mừng những người lọt hố…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…