Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác phẩm: Ánh trăng từng hôn hoa hồng đỏ.Tác giả: Nhập Nhập Nha.Người dịch: An Lam.Thể loại: Bách hợp, cường cường, hôn nhân, cận thủy lâu đài, sảng văn.Số chương: 128 chương chính văn.Tình trạng: Dịch hết chính truyện, đang dịch ngoại truyện Nhân vật chính: Thích Nguyên Hàm & Diệp Thanh Hà.…
Cuộc sống này chỉ là những con số.Tác Giả: Lam TịchEdit: Pmk (Bạch Tử Khả Lạc - Đại Hoa Tâm củ cải :)) ~)Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung.Tiến độ bản Raw: HoànTiến độ edit: Hoàn!Giới thiệu:Phương Ngưng: Tổng thanh tra thiết kế, châm ngôn: dù thời điểm nào, cũng phải ngẫng cao đầu, ưỡn ngực, mỉm cười, tốt tính, bất luận tâm tình, mặc kệ hoàn cảnh.Diệp Lê: Kiến trúc sư, châm ngôn: Dù có thế nào, cũng không thể tự tạo cho chính mình sự ngột ngạt.Hồng San: Giám định đồ cổ, châm ngôn: Phương thức làm việc bình thường, luôn cho đối phương một con đường lui.Điền Hàm: Phóng viên tòa soạn báo, châm ngôn: Không cần biết người da trắng hay da đen, chỉ là cần là người yêu sách đều là người tốt.Có người nói, khi làm một chuyện gì đó, nếu muốn chuyện đó trở thành vĩ đại, trước tiên phải xem bản than kiên trì được bao lâu, nếu là một năm, tuyệt đối không có khả năng, nhưng nếu là hai mươi năm, tự khắc có cơ hội.Tôi nghĩ, cuộc sống hay tình yêu cũng đều như vậy.Nhân vật chính: Phương Ngưng, Diệp Lê | Nhân vật phụ: Hồng San, Điền Hàm,...…
Tên truyện: Anh là của emẢnh bìa: bff desCollect : tìm trên mạng.Tác giả: MộcThể loại: Hiện đại, ngược, tình cảm, tâm lý, H+Anh là của em, vì là của em, nên đừng hỏi tại sao em lại cứ bám theo anh, vì từ khi sinh ra, ông trời đã nói, ba mẹ em, ba mẹ anh cũng đều nói, "anh chính là của em, là vị hôn thê của em". Hà Thiên Tranh cả ngày luôn bám theo Diệp Chính Hàn. Anh có đuổi cô cũng không đi "Cô tốt nhất là nên tránh xa tôi một chút!""Hàn, cho em một cơ hội được yêu anh được không? ""Cô yêu tôi?" "Đúng đúng""Vậy tôi chính là không yêu cô. Hết yêu tôi, Diệp Chính Hàn liền có thể suy nghĩ lại !""....!!!????"~~~Truyện này là đứa con đầu của mình viết vào năm 2018 mọi người ạ. Nó còn hơi teenfic và bị ảnh hưởng bởi ngôn tình Trung nên mọi người thông cảm nha. Không cho phép chuyển ver, đừng khiến tao bắt bọn mày đi tù !…
Lịch post truyện: t3+t7. Hôm đó, tiệc kết hôn kết thúc, anh nói: "Em chỉ là Lục phu nhân trên danh nghĩa, đừng có bất cứ si tâm vọng tưởng gì! Ông nội được trăm tuổi, chúng ta liền ly hôn." Cô ngước mắt cười, "1000 vạn!" Anh ném cho cô một chiếc thẻ ngân hàng chuẩn bị xoay người. "Lục Thiếu, là một năm 1000 vạn, không đủ một năm, vẫn tính là 1 năm tiền phí. Ngoài ra, tìm một luật sư, trước tiên kí giấy thoả thuận ly hôn!" Lục Dĩ Thừa đột nhiên phát hiện, người phụ nữ này còn muốn ly hôn hơn cả anh! ____ "Lục phu nhân, nếu nhớ không lầm mà nói, tối hôm qua là em vi ước!" Lục thiếu cố ý kéo chăn ra, đem chứng cứ phạm tội tối hôm qua còn lưu lại lộ ra ngoài. "Tôi cưỡng bức anh?" "...... Đúng vậy!" "Nếu nhớ không lầm mà nói, Lục thiếu anh từng là quân hàm thiếu tướng đi? Hơn nữa còn chịu qua huấn luyện đặc thù, thậm chí còn tham dự qua một rất nhiều nhiệm vụ đặc biệt." "Còn rất hiểu biết về tôi sao!" "Cho nên, anh cho rằng, tôi có thể cưỡng bức anh cái gì?" Kỳ thật, sau khi trọng sinh, Cố Nhất Nặc chỉ có hai tâm nguyện: Thứ nhất: nợ cô, sẽ phải đền gấp bội. Thứ hai: Không phải của cô thì kiên quyết không cần! Lục Thiếu: Vậy tôi thuộc loại nào? Xin lỗi Lục Thiếu, cả hai...…
Ác Nhân Thành ĐôiTác giả: Quỷ Quỷ Mộng DuThể loại: xuyên không, điền văn, nữ cường, cực sủng, sạch, 3sSố chương: 230c + 2NTGiới thiệu:Như thế nào là ác? Chính là khiến người ta kinh sợ, căm ghét, cảm thấy bị ức hiếp. Vậy làm sao để ngăn chặnThánh nhân nói, dạy chi, thuận chi, lấy thiện độ chiĐiều này Trang Thư Đình chỉ cười nhạt, giết người bất quá chỉ là cái chớp mắt, cần gì khiến cho mọi việc phức tạp?Nàng hiểu rằng có nhân ắt có quả, tự nhiên sẽ không hối hận, nhưng, nếu có ai để dựa vào, vậy thì thật tốt********Truyện này nữ chính là cô nhi, xuyên không về một gia đình thư hương nhưng cha là cặn bã. Vì muốn bảo vệ em trai và mình thoát khỏi mẹ kế ác độc và bà nội nhẫn tâm, nàng tìm đến Tộc trưởng xin được đuổi khỏi nhà, bắt đầu con đường kinh doanh buôn bán để nuôi em trai thành tàiNam chính cực ác nhưng lại cực dễ thương với nữ chính. Dễ thương đến nỗi đám ám vệ bên cạnh anh sau khi khiêng hết của cải tài sản và tất cả những tài vật quý giá mang sang nhà nữ chính (nữ chính không biết) thì thầm than:"Công tử, cũng may ngài chỉ yêu một người, chứ yêu kiểu lỗ vốn thế này, chỉ có ngài mới có"Nhảy hố đi mọi người ❤️…
Tác giả: Vĩnh Ninh GiaThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, công sủng thụ, siêu sủng văn, H+Văn án:Sống trên đời 35 năm, tận cho đến lúc chết, Ngụy Triệt anh mới chân chính hiểu thấu lòng người.Chết đi, mới chân chính nhận ra sự hiện diện của em, muốn bên em, muốn yêu em, muốn che chở em.Đáng tiếc, đã quá muộn!......"Ngụy Triệt.. Ngụy Triệt.. em vẫn không thể từ bỏ anh""Ngụy Triệt, anh biết không, chỉ cần là anh, thì dù bất cứ đâu, bất cứ điều gì, em đều nguyện ý tin tưởng, dâng hết trái tim, thể xác, không hối tiếc.""Nam Nam... không cần vội, anh đi tìm em.""Nam Nam... em đừng khóc, đừng sợ, anh ở đây.".................Nhân vật: Ngụy Triệt - Từ Nam…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…