Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

52

Đây là lần đầu tiên Kim Taehyung nghe được Jungkook thổ lộ tình yêu, trong lòng kích động không thôi, lập tức liền biến bị động thành chủ động, ngậm lấy đôi môi cậu dùng sức mút vào, nước mắt chảy xuống nơi gắng bó của hai người, hương vị mằn mặn, nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào.

"Taehyung! Anh..." Park Bogum không thể tin trừng mắt nhìn Kim Taehyung, lúc trước khi hai người kết giao Kim Taehyung chưa bao giờ nổi giận, thậm chí ngay cả một câu nói nặng cũng không có, vậy mà hiện tại lại hung thần ác sát đối với mình nói lời bạo thô.Hiện tại ngay trước mặt mình lại thản nhiên ôm hôn người con trai khác.

"Cút!" Kim Taehyung chợt nhớ ra còn có sự hiện diện của người khác, anh căn bản là không hề cho Park Bogum có cơ hội mở miệng thêm nữa, trước mặt Jungkook trực tiếp đóng cửa lại.

"Taehyung..." Jungkook cũng chưa thấy qua Kim Taehyung nổi giận như thế, thậm chí lần đem mình đuổi ra khỏi nhà cũng không giận đến vậy. Cậu lăng lăng nhìn anh, có chút phản ứng không kịp.

"Jungkook, tay em! Chảy nhiều máu quá, chúng ta phải đi bệnh viện mới được! Bên ngoài trời lạnh, chờ một chút anh đi lấy áo khoác cho em." Kim Taehyung đóng cửa lại lập tức lo lắng chạy đến bên cạnh Jungkook, nắm tay cậu lên nhìn nhìn, xoay người định lấy áo khoác chuẩn bị đưa Jungkook đi bệnh viện.

"Không sao không sao, đã hết chảy máu rồi, đổi miếng băng khác là được." Jungkook vội vàng bắt lấy Kim Taehyung.

"Không được! Lỡ vết thương bị nhiễm trùng thì tính sao!?" Kim Taehyung vẫn kiên trì muốn đi bệnh viện.

"Một vết thương nhỏ mà thôi, thật sự không sao. Em lập tức đi lấy miếng băng khác." Jungkook nhìn đến bộ dáng lo lắng của Kim Taehyung, vì không muốn anh bận tâm, nhanh chóng đi đổi băng cá nhân.

"Em đừng lộn xộn, anh đi lấy cho." Kim Taehyung giữ chặt Jungkook, tự mình chạy đi giúp cậu lấy băng cá nhân.

Kim Taehyung nâng tay Jungkook lên, thật cẩn thận đem băng cá nhân đã bị nhuộm máu xé bỏ, nhìn đến vết thương bị hở miệng, đau lòng đến hốc mắt đều đỏ.

"Vết thương rộng như vậy còn nói là không có gì! Đau lắm phải không!?" Kim Taehyung giúp Jungkook thay băng cá nhân mới, lại trẻ con thổi thổi, môi thiếp lên ngón tay bị thương của Jungkook không ngừng khẽ hôn.

"Taehyung, em không có cố ý đẩy ngã Park thiếu gia..." Jungkook được Kim Taehyung ôn nhu chăm sóc, cảm động đến sóng mũi cay cay, trong lòng vẫn nhớ chuyện lúc nãy Park Bogum ác ý cáo trạng, lo lắng hướng Kim Taehyung giải thích cho rõ.

"Jungkook thực xin lỗi, đều là anh không tốt. Thực xin lỗi thực xin lỗi..." Kim Taehyung ngẩng đầu nhìn bộ dáng lo lắng của Jungkook, lòng tràn đầy hối hận đem cậu ôm vào trong ngực, liên tục nói xin lỗi, trong giọng nói đã dẫn theo vài phần nghẹn ngào.

Đối với Kim Taehyung mà nói, Park Bogum đã trở thành quá khứ, hiện tại chỉ là một người ngoài không liên quan. Cho nên anh đối với việc Park Bogum đòi tái hợp căn bản không để trong lòng, cảm thấy chỉ cần mình cự tuyệt thì từ nay về sau hai người sẽ không còn quan hệ gì, cái gì gặp lại vẫn là bằng hữu đều là do anh tùy tiện nói ra. Kim Taehyung cũng không tính đem chuyện Park Bogum đến tìm mình nói cho Jungkook nghe, cũng không phải cố ý giấu diếm, chủ yếu là vì anh nghĩ Jungkook biết rõ chuyện trước kia của mình cùng Park Bogum, không muốn vì chuyện của Park Bogum mà làm cho cậu bận tâm.

Nhưng Kim Taehyung quên mất lúc Park Bogum tìm đến công ty khẳng định sẽ có nhân viên nhìn thấy, hơn nữa lại xem nhẹ tốc độ lan truyền tin đồn trong công ty, tin đồn càng truyền càng xa sự thật, cuối cùng rơi vào tai Jungkook không biết đã biến thành loại chuyện nhảm gì.

Tan tầm hai người gặp nhau, Kim Taehyung đã phát hiện sắc mặt Jungkook không tốt. Nhưng bởi vì gần đây Jungkook vừa lên làm quản lí tài chính, công việc thật sự rất nhiều, cho nên khi cậu nói sắc mặt không tốt là do làm việc mệt mỏi, Kim Taehyung cũng liền thật sự tin tưởng. Sau đó Jungkook ở nhà nấu cơm lại không cẩn thận bị dao cắt trúng, Kim Taehyung đau lòng cậu bị thương, nên không suy nghĩ nhiều tại sao Jungkook trù nghệ thuần thục như vậy, lại bị dao cắt trúng tay.

Thẳng đến hiện tại Park Bogum tìm tới cửa, Kim Taehyung mới nhớ tới những phản ứng không bình thường của Jungkook, đoán rằng ở trong công ty cậu có lẽ đã nghe được chuyện Park Bogum đến tìm mình. Nếu lúc trước anh đem việc này nói rõ ràng với cậu, như vậy dù hiện tại Park Bogum có nháo đến mức nào thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến hai người. Sai ở chỗ là Kim Taehyung không đem chuyện này nói cho Jungkook nghe, hiện tại bị Park Bogum đến nhà gây rối như vậy, vốn là là chuyện rất đơn giản lại trở nên phức tạp.

Bất quá hiểu lầm có thể dùng miệng để giải thích, nhưng ủy khuất mà Jungkook phải chịu lại làm Kim Taehyung hận chết chính mình. Kim Taehyung cùng Park Bogum kết giao năm năm, sao lại không hiểu hắn là dạng người gì. Điêu ngoa, tùy hứng, làm người xử sự không để ý đến ai, vô luận làm cái gì cũng không chịu nửa điểm thiệt thòi. Với loại tính cách này của Park Bogum thì Jungkook làm sao đánh được hắn!?

Hơn nữa, dựa vào vết thương trên tay Jungkook bị hở miệng, trong lòng Kim Taehyung đã có thể đoán ra đại khái, nhất định là Jungkook bị đánh lại không phản kháng, bị Park Bogum chạm đến vết thương. Vốn dĩ trong lòng Kim Taehyung đã không còn tình cảm đối với Park Bogum, nhưng cũng không đến nỗi thành cừu nhân thâm cừu đại hận, nếu không có việc ngày hôm nay, sau này hai người liền nước giếng không phạm nước sông. Nhưng hiện tại người mà mình phủ trong lòng yêu thương lại bị Park Bogum khi dễ, Kim Taehyung không chỉ hận chính mình, mà đối với Park Bogum cũng chán ghét cực kỳ.

"Jungkook, anh lúc trước cùng Park Bogum chia tay là bởi vì mẹ của Park Bogum sinh bệnh muốn cậu ta kết hôn sinh con, nhưng xế chiều hôm nay Park Bogum đột nhiên tới tìm anh nói mẹ cậu ta giả bệnh lừa cậu ta, hiện tại muốn một lần nữa cùng anh tái hợp..." Kim Taehyung chuẩn bị đem chuyện của Park Bogum nhất nhất nói rõ cho Jungkook nghe, nói đến khúc Park Bogum muốn tái hợp, anh cảm giác được Jungkook đột nhiên giơ tay lên ôm chặt chính mình.

Đối với nguyên nhân mà Kim Taehyung cùng Park Bogum chia tay, từ lần Kim Taehyung uống say Jungkook đã biết. Chính là hiện tại vừa nghe anh nói mẹ của Park Bogum không có bị bệnh, Park Bogum còn muốn tiếp tục cùng Kim Taehyung cùng một chỗ! Trong lòng Jungkook liền sợ hãi muốn chết, sợ sẽ mất đi Kim Taehyung, sợ giấc mộng vất vả lắm mới viên mãn của mình sẽ bị phá hủy. Lần đó bị Kim Taehyung đuổi ra khỏi nhà, cậu chưa có được cái gì, nên mất đi cũng không sao cả, còn có thể một mình đem đoạn tình cảm không có kết quả này cắt đứt. Nhưng hiện tại đã nếm được hạnh phúc, cả đời Jungkook sẽ vô pháp tự kềm chế mà hãm ở trong ngọt ngào mà Kim Taehyung mang lại.

Jungkook dùng hết khí lực toàn thân ôm chặt Kim Taehyung, vô luận như thế nào cũng luyến tiếc buông tay.

"Jungkook, anh không phải là người mà ngay cả tình cảm của mình cũng không rõ ràng. Anh biết người hiện tại anh yêu là ai, ở cùng ai sẽ hạnh phúc hơn. Anh cũng đã trực tiếp nói rõ với Park Bogum, anh nói anh đã có được người yêu rồi, hơn nữa hiện tại cuộc sống thực hạnh phúc. Sở dĩ không nói chuyện Park Bogum tìm đến cho em biết, là vì sợ em sẽ suy nghĩ nhiều, nhưng không nghĩ tới Park Bogum sẽ tìm tới cửa. Jungkook, thực xin lỗi thực, để em ủy khuất nhiều như vậy..." Kim Taehyung biết trong lòng Jungkook thực khẩn trương cùng bất an, phản thủ nhanh đưa cậu ôm lấy, còn vì chuyện của Park Bogum mà không ngừng giải thích.

"Taehyung ...Taehyung..." Trái tim vẫn luôn lơ lửng cuối cùng cũng kiên định lại, Jungkook rốt cuộc nhịn không được ghé vào đầu vai Kim Taehyung thấp giọng nức nở.

"Jungkook, anh yêu em!" Kim Taehyung đem Jungkook buông ra một chút, nhìn hai mắt đỏ hồng vì khóc của cậu trịnh trọng nói.

"Em cũng yêu anh!" Jungkook thấu qua hôn lên môi của Kim Taehyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #vkook