Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Hệ Thống Giải Cứu Nữ ChủThể loại: NP, nhất công đa thụ, có ngược có ngọt, hệ thống, mau xuyên, HE.Nhân vật chính: Tống Thường Lạc x các nữ chủ.Thường Lạc ngẫu nhiên thành người được chọn xuyên vào ngược văn, nhiệm vụ của cô chính là đá bay pháo hôi, đem nữ chủ và nam chính lại gần nhau. Nhưng... có điều gì đó sai sai...…
ác giả: Nguyệt Hạ Khuynh Ca Editor: V.O Nguồn: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403327 Thể loại: Xuyên không , dị giới, sủng Giới thiệu: P/S: Tiếp nối QUYỂN 1, editor tớ đây lại ed. tiếp QUYỂN 2, mời mọi người đón đọc (T.T) Nàng là huyết mạch duy nhất mà Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống hạ giới. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, một khi trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, năm hệ thần thú gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, ai thiếu của nàng những gì đều phải trả trở lại cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, giẫm đạp hết thảy. Đại sư tỷ tâm ngoan thủ lạt, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt, nhà ngươi gọi ra thú vật tàn bạo, mang đi ninh hầm. Nhặt được băng sơn mỹ nam..... Ách, cái này phải xử lý thế nào? Mĩ nam mắt phượng nheo lại: "Không bằng đóng gói mang đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta." "Hả? Ta dùng cái gì có thể mua được mạng của ngươi?" "Lòng của nàng." "Nói hươu nói vượn! Ta khi nào thì giao tim ta cho ngươi, ta như thế nào lại không biết?" Bạch Vũ trợn mắt nhìn. Mĩ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Đời trước."…
- Chủ thụ, cổ trang , thụ xuyên- Tác giả : Dualeokhongngot - Tình trạng : 76 chương + 7 phiên ngoại ( hoàn) Văn án : Lưu Triệt là một gay, rất nổi tiếng trong giới. Ngồi gục mặt ở một quầy rượu, xung quanh là đám bạn tốt đang cười nhạo. Đúng vậy y rất nổi tiếng, nhưng là nổi tiếng với đám 0, Lưu Triệt cảm thấy bất hạnh. Bản thân y là 0 nổi tiếng với 0 làm gì? Lưu Triệt cao lớn cường tráng, đường nét góc cạnh tuấn mỹ. Dáng người chuẩn 1 nhưng tâm hồn chuẩn 0. Tâm hồn chuẩn 0 tác dụng gì, đâu ai muốn thượng y. Bị xe đâm, tỉnh dậy liền thấy mình ở một nơi xa lạ, bỗng nhiên có một tướng công và một đứa con. Đây là cố sự của một tiểu thụ phấn đấu không ngừng. Truyện do mình viết các bạn đừng đem đi nhé!…
Thể loại: Hiện đại, cường thủ hào đoạtSố chương: 98Tên nhân vật: Hà Nghiên, Phó Thận Hành, Lương Viễn Trạch.Câu chuyện giữa một gã đàn ông lòng dạ hiểm ác cùng một linh hồn không chịu khuất phục, từ đó tạo nên một mối quan hệ nhập nhằng sai trái rồi sẽ đi về đâu?Bốn năm trước, cô đem hắn tống vào tù, cho đến khi xác định hắn bị lãnh án tử hình, mới thật sự yên tâm. Bốn năm sau, hắn kéo cô xuống địa ngục, tận mắt nhìn cô dù cho bị vũ nhục tổn thương nhưng vẫn không từ bỏ hận thù. Đây là một màn trả thù được chuẩn bị công phu, cũng là một màn báo thù bền bỉ kiên nhẫn. Phó Thận Hành đã mắc phải một lỗi sai, đó là luôn cho rằng, Hà Nghiên sẽ là đồ vật bị hắn nắm trong lòng bàn tay.Phó Thân Hành không phải là một kẻ sẽ vì thấy cô đáng thương mà nương tay. Hà Nghiên cũng không phải là một người phụ nữ dễ dàng từ bỏ ý đồ của mình.Trích đoạn:Sống sót, bất luận thế nào cũng phải sống sót!Người Hà Nghiên run cầm cập, trong tâm trí đang có những âm thanh điên cuồng gào thét. Bố mẹ cô sống cả đời hiền lành lương thiện, chắc chắn không chịu đựng nổi cái chết bi thảm của cô. Hơn nữa, cô còn có Lương Viễn Trạch, anh ấy vẫn đang đợi cô đến.Cô thật không nên lái xe một mình trên đường quê, không nên nghĩ lái xe là an toàn, càng không nên tốt bụng phanh xe khi nhìn thấy có người nằm sõng soài trên đường. Cô nên đạp chân ga cho xe đè qua.Nhưng bây giờ không phải là lúc hối hận tự trách, bởi vì cô đang trên bờ vực của cái chết.…
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…