Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

vớ va vớ vẩn
_________

   Đau là cảm giác, là suy nghĩ hay cảm xúc, hoặc chỉ là một lời nói, một ánh nhìn. Chỉ cần còn lưu lại vết xước từ tâm trí, còn giữ lấy kí ức tổn thương, cơ thể còn phản ứng với những vết sẹo ẩn qua giác mạc, nỗi đau vẫn còn đấy.

   Nỗi nhớ là hình bóng, là kí ức, chỉ cần còn ngăn chứa, còn không gian, như hòn than vùi tro còn toả khói, không còn cháy, nhưng ủ một mồi lửa âm ỉ nung nấu mãi tới khi lụi tàn.

Chết không phải là kết thúc, nó chỉ là dấu phẩy ngắt quãng để tìm lời cho cảm giác thăng hoa nối tiếp.

Nhìn chính mình chết đi hay tự mai một cũng là một khoái cảm cho não bộ.

   Nhưng nếu sự mục rữa dần dần lại không tới từ chủ đích của bản thân? Một nỗi khô khốc như chờ đợi đến ăn mòn thể xác, một nỗi nhớ muốn chối bỏ cắn chết từng lí trí còn níu lại.
Một thâm tâm nương theo tiếc nuối dần bị trói khoá vì sai lầm tự tạo ra

Liệu có còn là tình yêu?

   Hạt mưa cuối mang theo tia nắng nhiệm màu, vút thành mảnh thuỷ tinh găm qua đất đá vỡ tan lời yêu đương trĩu nặng.

   Tôi không giải thích được tiếng yêu, là em tới trao tôi giọt nhung nhớ trên khoảnh cát sa mạc, như màn bụi bủa vây rồi chìm lắng, mực nước dâng trào qua vùng cằn cỗi nứt lạnh, nhấn chìm tâm tư tôi.
 
   Tôi đâu hiểu được tôi yêu em, chỉ muốn em nhiều hơn đêm tối lạnh, muốn em kề bên không phủ sớm sương mai, muốn trao em nỗi lòng từ đáy vực thẳm.

   Tôi sẽ tìm em khi em đi mất, tìm trong thổn thức với lo âu, tìm em trong kí ức em u sầu, tìm trong vùng cát lún nhấn tôi sâu. Tôi chỉ biết tôi cần thế, dẫu có biến bay theo dấu chân em phai nhoà, dẫu có nhão nát trong nỗi đau đang cấu rỉa.

Vậy đó có phải là yêu không?

Tình ta không rõ nhưng đủ tỏ
Kết thúc chưa? Hay em tôi bỏ ngỏ

Em cứ thế vội đi, chẳng cho tôi lấy một lời giải đáp, tôi tìm em trong từng dòng tâm trí, mong em sẽ quay trở về.

   Em về có kể tôi nghe không? Rằng em đi vì tôi không bày tỏ, hay đôi ta mãi chẳng rõ ràng hơn? Là vì ta tìm nhau khi nắng tắt, khi chẳng còn đủ đắm đuối trao nhau, khi sau bao nhọc nhằn một vòng xoay quả đất. Tôi đòi em ở bên như níu một giọt sương cuối đọng lại, rồi khi nắng chiếu lên những hoạ cảnh đẹp đẽ, tôi lại chẳng còn cần sắc trong veo còn vương trên nhành lá rủ.

   Nhưng tình yêu có lẽ là một thứ diệu kì, như một chất kích thích trùm lên não bộ, một mũi tiêm như ống thuốc tê ngấm dần vào từng dòng suy nghĩ và xúc cảm, đem tới một tình yêu cuốn ta vào chốn mê dại của vùng vô thực rằng ngày tươi đẹp vẫn ở bên. Một chút nhỏ nhặt sẽ như liều an thần thích đáng, để tôi nhớ lấy mà mong ngóng trông chờ.

Nhưng tôi đã dùng nó quá nhiều, bên em quá nhiều, cần em quá nhiều,...

   Từng mạch máu nghẹn ứ trong hộp sọ, tai ù đi và con tim như thắt lại. Tôi cần một chút quá liều. Nhưng chẳng còn mụ mị bủa vây nào cả, vị thiên sứ sẽ không ngỏ lời với những thèm khát cá nhân chẳng đem lại lợi ích tốt đẹp, một con nghiện chao đảo trong cơn đói khát vẫy vùng.
Tầm mắt mờ đục, tìm em.
Kí ức bấu víu theo ánh dương cuối chân trời, nhớ em

Cần em
Tôi muốn nhớ mùi cỏ cháy ảo diệu, mơ màng bóng hình cũ nát của người tôi nhớ thương, thấy em, trong hão ảnh nhiễu màu, tìm tôi.

Yêu ơi, hay để tôi đi theo em nhé?

   Để tình ta không còn là tiếc nuối ngày khờ dại, để tôi không còn cố chấp chối bỏ những tâm tư, để tôi tìm em về với ngày nắng mới, để ta lại được ở với những thơ ngây của ngày đầu.

Không hoàn hảo, nhưng sẽ tốt hơn.

    Tôi biết tình ta cũng sẽ chẳng đến đâu, hai mảnh đời vô định quấn lấy nhau, sợi tơ vương mong manh mãi chẳng dứt. Ta đẩy nhau xa, không cần lời kết, chỉ là đắm đuối cũng đã dần mỏi mệt, hai mảnh hồn vốn dĩ chẳng một lần giao thoa. Không có dấu chấm hết, vì chưa đặt bút bắt đầu.

    Để khi tâm tư sục sôi đến điên loạn, như cháy lên đốt dần những lớp bọc lấy nhịp đập vì nhung nhớ, vì muốn thêm. Dòng kí ức chảy trôi từng nơi khối óc nhàu nhĩ, xói mòn những chối từ của thân thể, đặc quánh thành lời tương tư quẩn quanh mọi suy nghĩ.

   Để khi chẳng còn tìm lại được lời giải đáp, tôi mới hiểu rằng tiếng yêu em – là khi con tim sống theo những chờ mong về hình bóng của một điều kì diệu sẽ về bên mình, khi bản thân tôi đã chỉ còn đợi những phút giây cận kề từng hơi thở.

   Tôi có yêu em đến thế không? Có ngóng trông một cảm xúc dung hoà nhiều đến thế? Có thật sự đợi chờ đến dại khờ một nỗi nhớ chỉ là những dâng trào chốc lát trong tim mình?

   Vốn dĩ trong tôi chẳng rộng lòng như vậy, em đến chỉ để khoả lấp những khoảng vụn rơi theo một cuộc tình đã nát tan. Tôi không đủ yêu mình để vội nhặt từng mảnh vỡ xếp lại thành trái tim, em chẳng đủ chân thành đợi chờ tôi hoàn thiện.

   Trái tim tôi có trọn vẹn cũng không nghĩ sẽ mãi dành cho em, tôi cứ thế đợi em khâu lại vết chắp vá quanh mạch đập buộc ghì khối thịt bục bở, nhặt nhạnh lấy tình cảm dư thừa em vứt bỏ nhồi vào trong. Quả tim rỗng chằng chịt vết kim băng, lại lấp đầy rồi nung nấu bằng bóng hình em dang dở. Hai mảnh đời nghĩ sẽ lướt qua mau, tôi lại cố giữ lấy tâm tình em từ thiện, ôm trong mình mớ bùn đất em trao tay, cố níu lấy vì là em để lại.

   Tôi có còn được tơ tưởng về ánh mắt em không? Rồi ta có cạnh bên đan lấy từng dòng xúc cảm, kéo nhau theo mũi tên vô hình của thiên sứ trắng đã găm sâu vào trong tôi từ bao giờ?

   Sẽ không, một kẻ vụ lợi chỉ đợi em tới vì mình, tôi chưa từng chịu hiểu tình cảm ta trao nhau cũng chỉ nhen nhóm lên từ một phía, là tôi chối bỏ. Em dư dả sự yêu thương tạm bợ, bố thí cho tôi sự đồng cảm xa xỉ tôi tìm kiếm, em trút bỏ được phiền toái của những tình yêu luôn sinh sôi em mang trong thân thể. Hết lợi ích cho đi, ta rời xa đáng nhẽ cả hai không lưu luyến, chỉ có tôi ôm lấy mộng tưởng rồi dần dần dằn vặt vì nhớ nhung.

   Và em đi mất rồi, khuất bóng khỏi từng nơi trong cuộc sống tôi, chỉ còn tồn tại trong từng vùng kí ức nhạt nhoà, từng nơi cuối đáy mắt tôi tìm tới.

Chẳng bằng một lời thuyết giáo, tôi như con chiên tự mình làm gãy cánh, trông chờ một thiên sứ đã khép mi xoa dịu mình trong bạt ngàn sải cánh tự tìm tới. Em răn dạy tôi, cho tôi hiểu về tình yêu, cho tôi thấy nỗi nhớ em nặng trĩu, tôi mông lung trong chuỗi nhu cầu dồn nén chính mình từng tuỳ hứng chẳng trân trọng.

   Tôi muốn chui vào chính tâm trí mình ôm lấy mọi hình bóng em, muốn bóp nghiến con tim dừng đập lại để thả em ra, muốn với theo em mọi nơi con ngươi này lia tới, moi móc nhãn cầu tìm dấu em. Tôi muốn phá tan mình ra để được thấy em vẫn còn bên trong từng tế bào ruột thịt ấy.

   Cho tôi theo cùng em, cho tôi tìm em, cho tôi bên em với, trao em một lời từ biệt và van nài. Trăm ngàn lời viết lên không một lời xin lỗi, tôi chỉ đem tiếc nuối một liên kết chẳng thể gọi tên và nghi hoặc chính mình nơi nhớ nhung em bỏ lại.

   Khi ánh mắt em trao tôi chất chứa ánh ban mai và dung thứ, tôi xin rút mọi lời thương em, sẽ quỳ xuống, hôn lên thân thể ấy ngọc ngà, sẽ xin em vì những yêu chiều tôi làm được gom thành một lời xin lỗi, xin cho mọi lỗi lầm và cả những yêu thương, chẳng cần em nói lời tha thứ, tôi sẽ chỉ mong hàng mi em dịu lại, vệt nắng chan vào đôi môi em mỉm cười, và em sẽ lại bên tôi tới khi hai ta cùng chạm tay vào một dấu kết, để chuyện ta chấm thức chấm hết, dẫu rằng chẳng biết nơi bắt đầu.

Cho tôi một lần bên em như giấc mộng phút ban đầu, để em sẽ không một chút than sầu
Cho tôi yêu em bằng khổ đau tôi dằn vặt, đợi chờ thời gian mau qua ngày ta chẳng gặp mặt
Tình ta sẽ phủ trên nứt vỡ và vụn gai, để trao nhau chân thành và đắm đuối khi đã được sửa sai
Không là duy nhất hay mãi mãi, nhưng sẽ bù đắp nếu có nhau ở tương lai.

_______
linh ta linh tinh

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro