Đức 3
Vài ngày sau, Đức lại bị ông Thành gọi đến biệt thự, vẫn mặc nguyên bộ quân phục. Nếp áo còn thẳng, hàng cúc được cài ngay ngắn, trông chẳng khác gì một người đang chuẩn bị bước vào buổi làm việc bình thường. Thế nhưng, bên trong anh đã không còn chút bình tĩnh nào.
Anh bước vào phòng khách mà không nhìn Thành.
Sau những đêm trước, Đức đã hình thành một thói quen khiến chính anh cũng thấy ghê tởm: lặng lẽ cởi bỏ quân phục, đặt mọi thứ xuống sàn rồi đứng chờ người đàn ông đang ngồi trên ghế da lên tiếng. Lần này cũng vậy.
Thành ngồi vắt chân, nhìn viên sĩ quan trước mặt như nhìn một món hàng mà lão phải vất vả lắm mới có được. Ông ta vỗ nhẹ lên đùi rồi nói bằng giọng khô khốc:
"Quỳ xuống. Làm xong rồi nói chuyện."
Đức siết chặt hàm. Anh muốn phản kháng. Anh muốn hỏi tại sao mình phải đứng ở đây, tại sao một người từng được kính trọng như anh lại rơi vào tình cảnh này. Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn làm theo.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng họ.
Thành không vội vàng. Ông đẩy Đức xuống sàn, yêu cầu anh quỳ ngay trước mặt mình. Đức miễn cưỡng làm theo. Thành bắt đầu ép buộc anh thực hiện những hành vi dâm dục mà anh không hề mong muốn.
Đức nhắm mắt, cố giữ cho hơi thở không trở nên hỗn loạn. Anh biết mình có thể phản kháng, thế nhưng những khoản nợ và đoạn clip trong tay chủ nợ lại khiến anh không dám nghĩ đến hậu quả.
Thành không quan tâm đến sự miễn cưỡng ấy. Ông ta tiếp tục áp đặt, nắm tóc và ghì chặt đầu Đức, rồi lão dập cặc vào miệng anh, buộc anh phải chịu đựng theo ý mình.
Một lúc sau, Thành kéo Đức đứng dậy rồi đẩy anh về phía cái bàn thấp ở sát tường.
Ông ta bảo Đức nằm ngửa trên bàn thấp, rồi lão lôi ở đâu ra hai cuộn dây da, sau đó trói hai tay Đức vào chân bàn. Rồi lão lại lấy một cuộn dây da khác, buộc hai đầu dây vào đùi Đức, sau đó tròng dây qua cổ của anh. Tư thế này ép cho hai chân của Đức banh ra, bị kéo gập lên trên. Lúc này lồn của Đức hiện rõ trước mặt lão Thành. Ông ta quỳ giữa hai chân anh, nâng mông sĩ quan lên, tách ra đôi mông săn chắc. Lão ta thích thú ngắm nhìn lỗ lồn vẫn đang sưng nhẹ bị lộ ra dưới ánh đèn. Thành đưa lưỡi liếm vòng quanh miệng lỗ, sau đó đẩy đầu lưỡi vào khe đít Đức mà bú. Đức giật mình, tiếng rít thở nặng thoát qua kẻ răng, hai tay của anh đã bị trói nên không thể bấu gì ngoài mép bàn.
Sau khi bú lồn Đức chán chê, lão Thành đứng dậy với tay lấy gel. Lão ta đổ một lượng lớn lên lồn Đức, sau đỏ đổ lên cặc mình rồi xoa đều. Con cặc to đen của lão từ từ đâm vào lồn của trai thẳng, cái lồn này lão đã đụ mấy lần nhưng lần nào cũng sướng như lần đâu. Cảm giác được đụ quả thật khiến lão sướng đến tận óc.
"Ahhhh....má nó...đụ lần nào cũng sướng vãi cặc" lão Thành rít lên trong khi hông dập cả chục cú liên tiếp vào lồn trai trẻ.
Thành tiếp tục đụ Đức mạnh bạo, dập liên hồi.
Dập đã cặc thì lão ta tháo dây, kéo Đức dậy rồi đẩy anh nằm ra giữa sàn. Sau đó lão ta tiếp tục đi đến nằm đè lên anh, ép cho một chân của Đức co lên, một chân thẳng ra với tư thế nằm nghiêng, rồi lão nhét cu vào Đức mà đụ dữ dội. Lão dập cú nào là Đức nhăn mặt cú nấy vì sự thốn không thể tả. Một tiếng tiếp theo, lão ta cứ chiếm đoạt cơ thể anh bằng những động tác mạnh bạo và áp đặt. Đức rít lên vì đau,
"Ahh...shit...đau..chậm lại"
Nhưng những tiếng kêu nhanh chóng bị chặn lại bởi giọng nói lạnh lùng của người đàn ông ấy.
"Im. Đừng kêu."
Đức cắn chặt môi.
Anh không muốn bị lão Thành đụ. Anh cũng không muốn tiếp tục sống như thế này. Thế nhưng, giữa những điều tồi tệ đang bủa vây, đôi khi người ta chỉ còn cách chọn thứ ít tồi tệ nhất.
Thời gian trôi qua nặng nề.
Thành thay đổi tư thế, tiếp tục cuộc cưỡng ép cho đến khi thỏa mãn phóng hết mớ tinh dịch vào người Đức. Anh chỉ có thể nằm im, quay mặt đi, cố gắng tách mình khỏi những gì đang diễn ra.
Anh không muốn nhớ đến cảm giác ấy. Thế nhưng, mỗi lần Thành chạm vào mình, những ký ức lại ùa về.
Những cuộc gọi của chủ nợ.
Những tin nhắn đe dọa.
Đoạn clip mà anh không thể tự tay xóa bỏ.
Và nỗi sợ rằng nếu anh chống đối lại lão thì mọi thứ anh đang cố bảo vệ có thể sụp đổ chỉ sau một đêm.
Đức biết cơ thể mình đôi khi vẫn phản ứng trước những kích thích không mong muốn. Điều đó càng khiến anh cảm thấy nhục nhã, bởi anh không thể kiểm soát hoàn toàn những phản ứng tự nhiên của bản thân.
Thế nhưng, phản ứng của cơ thể không có nghĩa là anh muốn điều đó.
Anh vẫn không muốn bị Thành đụ.
Anh vẫn không chấp nhận những gì mà lão già ấy đang làm.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, lão Thành mặc nhanh cái quần đùi, rồi khoác áo ngồi trở lại ghế da. Lão thở ra một hơi rồi nhìn Đức đang cúi xuống nhặt quân phục.
Lần này, giọng ông không còn vẻ đùa cợt.
"Nữa tiền nợ cờ bạc còn lại của mày, tao trả hết"
Đức dừng tay.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Thành.
Ông tiếp tục:
"Vả lại sau này nếu mày cần tiền đánh bạc thì cứ nói. Tao cho. Đổi lại, khi tao muốn gặp, mày phải đến."
Thành ngả người ra sau, ánh mắt vẫn không rời khỏi Đức.
"Mày có một đêm để suy nghĩ, mai trả lời tao."
Đức đứng im.
Anh muốn mắng ông ta. Muốn đập tan chiếc bàn trước mặt. Muốn nói rằng mình không phải món hàng để người khác đem ra trao đổi.
Thế nhưng, những con số lại lần lượt hiện lên trong đầu anh.
Tiền gốc.
Tiền lãi.
Những cuộc gọi không ngừng nghỉ.
Đoạn clip có thể bị gửi đến bất kỳ ai.
Cũng như...tiền để đánh bạc...
Đức cúi xuống mặc lại quân phục. Hai bàn tay anh run nhẹ, nhưng anh vẫn cố cài từng chiếc cúc cho thật ngay ngắn.
Đêm hôm đó, Đức trở về nhà.
Anh không bật đèn. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ hắt xuống nền nhà.
Đức ngồi trên mép giường, hai tay đan vào nhau. Suốt đêm, anh không thể ngủ.
Một bên là danh dự.
Một bên là cùng đường.
Danh dự bảo anh phải đứng dậy, phải rời khỏi căn biệt thự ấy và không bao giờ quay lại.
Thế nhưng, sự cùng đường lại nhắc anh rằng nếu không trả được nợ, anh có thể mất nhiều hơn những gì mình đang có, bao gồm cả danh dự.
Gần sáng, Đức đưa tay che mặt.
Anh hiểu mình sẽ nhận lời.
Không phải vì anh chấp nhận người đàn ông ấy.
Mà bởi vì anh muốn sống tiếp mà không bị chủ nợ dồn đến đường cùng.
Chiều hôm sau, Đức quay lại biệt thự.
Lần này, anh không cởi quân phục ngay. Anh đứng giữa phòng khách, đối diện Thành, rồi nói một hơi như thể chỉ cần dừng lại, anh sẽ không thể tiếp tục:
"Tôi chấp nhận đề nghị của ông. Sau này, khi ông cần thì tôi sẽ đến, tiền thì ông đưa tôi khi tôi cần."
Đức dừng lại một chút.
Anh nhìn thẳng vào Thành rồi nói tiếp:
"Nhưng ngoài chuyện đó, tôi sẽ không chấp nhận thêm bất cứ điều gì khác."
Căn phòng im lặng.
Thành nhìn anh vài giây rồi bật cười ngắn. Trong tiếng cười ấy có sự khoái chí của một người vừa đạt được điều mình muốn, nhưng đồng thời cũng có sự khinh miệt dành cho kẻ đang đứng trước mặt.
"Được."
Ông gật đầu.
Đức không đáp. Anh chỉ đứng yên, hai bàn tay buông bên hông.
Thỏa thuận đã được nói ra.
Và kể từ giây phút ấy, món nợ không còn chỉ là những con số trên giấy. Nó đã trở thành một sợi dây vô hình buộc chặt lấy cuộc đời anh.
Đức biết mình vẫn có thể bước ra khỏi căn biệt thự này. Thế nhưng, anh cũng hiểu rằng từ hôm nay trở đi, mỗi lần Thành gọi, anh sẽ phải đối mặt với một câu hỏi mà không ai có thể trả lời thay mình:
Anh đang cố cứu lấy cuộc đời mình, hay đang từng bước đánh mất chính mình?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro