Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Đức 1

Sau vài ngày cân nhắc, Đức quyết định liên hệ với ông Thành để thẳng thắn đặt vấn đề vay tiền. Ông Thành vốn đã biết trước hoàn cảnh của Đức từ Hoàng, vì vậy ông ta không lấy làm bất ngờ khi nhận được cuộc gọi.

Sau một hồi trao đổi, ông đồng ý cho vay và hẹn Đức đến gặp vào chiều hôm sau.

Đức đến đúng giờ.

Căn biệt thự của ông Thành nằm sâu trong một con hẻm rợp bóng cây. Cánh cửa sắt trước nhà mang vẻ lạnh lẽo, kín đáo, khiến người đứng bên ngoài khó đoán được bên trong đang có những gì.

Khi Đức bấm chuông, ông Thành tự mình ra mở cửa. Ông đưa mắt nhìn Đức từ đầu đến chân, chậm rãi như thể đang cân nhắc giá trị của một món hàng.

Chiếc áo thun ôm sát lồng ngực, còn quần kaki làm nổi bật đôi đùi săn chắc và vòng mông căng đầy sau nhiều tháng luyện tập. Đức vốn là một quân nhân, nên thân hình của anh mang vẻ rắn rỏi, khỏe khoắn, khác hẳn những người đàn ông thường xuyên ngồi trong văn phòng.

Ông Thành nghiêng người sang một bên, nhường lối.

"Cậu vào nhà đi".

Đức bước qua cửa. Sau khi mời anh ngồi xuống, lão Thành rót nước rồi bắt đầu hỏi rõ số tiền Đức cần vay. Cuộc trò chuyện ban đầu diễn ra khá bình thường, cho đến khi ông Thành đặt chiếc ly xuống bàn và nói thẳng:

"Không phải tôi không muốn cho cậu vay, thế nhưng giấy tờ của cậu không đủ. Dù cậu có là sĩ quan thì uy tín cũng chưa đủ để tôi cho vay số tiền lớn như vậy.

Đức im lặng chờ đợi. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị từ chối, nhưng vẫn hy vọng Thành sẽ đưa ra một phương án khác.

Thế rồi, ông Thành nhìn thẳng vào mắt Đức.

"Tuy nhiên, nếu cậu muốn vay thì vẫn có cách."

Đức hơi nhíu mày nhưng vẫn hỏi.

"Cách gì?"

Ông Thành tựa lưng vào ghế, giọng bình thản đến mức khiến Đức thấy bất an.

"Lấy thân cậu ra mà vay"

Câu nói ấy rơi xuống giữa căn phòng yên tĩnh.

Đức đứng bật dậy. Mặt anh đỏ lên vì tức giận, hai bàn tay siết chặt bên hông.

"Tôi không phải loại người đó."

Nói xong, Đức quay người bước ra khỏi biệt thự. Anh đóng cửa mạnh đến mức những tán cây bên ngoài cũng rung lên theo tiếng động.

Dọc đường trở về, Đức nghiến răng. Ông cảm thấy nhục nhã, phẫn uất, đồng thời không ngừng tự nhủ rằng mình sẽ không bao giờ quay lại nơi đó.

Thế nhưng, nợ nần không chờ đợi Đức thêm một giây phút nào nữa.

Ngay từ tối hôm ấy, chủ nợ đã gọi liên tục. Những khoản lãi cũ tiếp tục chồng lên nhau, khiến số tiền Đức phải trả ngày càng lớn. Anh cố tìm cách xoay xở, nhưng hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác đều chỉ mang đến thêm bất lực.

Đến đêm thứ ba, Đức ngồi một mình trong căn phòng tối. Ánh đèn ngoài hành lang hắt vào, đủ để anh nhìn thấy bộ quân phục đang treo trên tường.

Anh nhìn nó rất lâu.

Bộ quân phục từng khiến anh cảm thấy tự hào. Nó gắn với những tháng ngày rèn luyện, với kỷ luật và danh dự mà anh luôn cố giữ gìn. Thế nhưng anh lại sa vào cờ bạc sâu đến mức thành nghiện. Đức tự trách bản thân, nhưng mà bây giờ có hối hận cũng đã muộn màng. Trong đêm ấy, Đức chỉ cảm thấy bản thân đã bị dồn đến đường cùng.

Anh  không muốn quay lại căn biệt thự đó.

Anh ghê tởm lời đề nghị của lão Thành.

Anh vẫn cho rằng đó là một yêu cầu bẩn thỉu, không thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, những cuộc gọi đòi nợ vẫn tiếp tục vang lên. Cuối cùng, Đức hiểu rằng mình không còn nhiều lựa chọn.

Sáng hôm sau, anh quay lại biệt thự.

Đức đứng trước cánh cửa sắt, bàn tay nắm chặt thành cửa. Một lúc lâu sau, ông mới đủ can đảm bấm chuông.

Khi ông Thành xuất hiện, Đức không nhìn thẳng vào ông ta. Giọng anh khàn đặc vì mất ngủ.

"Tôi chấp nhận yêu cầu của ông."

Ông Thành không tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông chỉ khẽ cười, rồi mở rộng cửa.

"Vào trong đi."

Căn phòng phía trong có ánh đèn vàng nhạt. Không gian yên tĩnh đến mức Đức có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.

Ông Thành đóng cửa lại, sau đó nhìn Đức.

"Cởi hết quần áo"

Đức đứng yên vài giây. Hàm anh siết chặt, ánh mắt hướng xuống sàn nhà. Sau cùng, anh vẫn chậm rãi làm theo.

Khi bộ quần áo cuối cùng được đặt sang một bên, thân hình được thao luyện của Đức hiện ra dưới ánh đèn. Vai rộng, bụng rắn chắc, đôi đùi khỏe và vòng mông căng đầy và con cặc dù chưa cương nhưng vẫn khá to. Đó là cơ thể của một người đàn ông đã dành nhiều năm rèn luyện, nhưng lúc này lại đứng bất động trong sự miễn cưỡng.

Ông Thành vác cái bụng phệ bước tới.

"Quỳ xuống."

Đức không đáp. Anh chỉ chậm rãi quỳ xuống theo yêu cầu.

Thành tự mở khóa quần, để lộ con cặc to đen đã cương cứng. Ông ta đưa nó về phía Đức, rồi nói bằng giọng lạnh lùng:

"Ngậm vào rồi bú cặc tao, đừng có mà cắn."

Đức cúi đầu. Sau đó như là đã hạ quyết tâm, anh đưa lưỡi chạm nhẹ vào đầu khấc đang rỉ nước nhờn của lão Thành, rồi ngậm hết cả con cặc vào miệng. Mùi và vị của con cặc già làm anh nhợn lên, anh chỉ muốn nhổ ra nhưng lão Thành nắm lấy đầu Đức, ép đầu anh vào sâu hơn nữa. Đức cố gắng nuốt sâu con cu hôi hám đó của lão già bụng phệ nhưng nhiều lần vẫn nhợn ra.

"ưm..uwmm..ẹo..ưm.ẹo"

Lúc lâu sau, lão Thành thả nhẹ tay ra, sau đó nhịp nhàng hẩy cặc vào miệng Đức, để Đức tự làm quen. Nước dãi chảy ra từ miệng đức, men theo cằm mà rơi xuống đất.

Đức biết mình đang làm điều mà bản thân từng nghĩ sẽ không bao giờ chấp nhận. Cảm giác ghê sợ lại dâng lên một lần nữa, khiến anh muốn lùi lại. Tuy nhiên, vì số nợ treo trên đầu nên anh vẫn phải tiếp tục.

Sau một lúc, Thành kéo Đức đứng dậy, lão ta bảo anh khom người xuống, chống hai tay lên giường rồi cong lưng chu mông ra. Sau đó lão già quỳ xuống phía sau đít của Đức. Hai bàn tay già tách má mông căng tròn ra, lưỡi của lão chậm rãi liếm dọc khe đít, rồi đâm nhẹ vào lỗ lồn vẫn còn đang khép chặt. Đây là cái lồn của một tên đàn ông chưa bị ai khai mở, và hôm nay, cặc lão sẽ khai phá vùng đất này. Đức giật mình, hai tay bấu chặt vào ga giương, anh thở ra một hơi nặng nề vì những nhộn nhạo mà lão Thành mang lại.

"Đừng... chỗ ấy..."

Giọng anh khàn đi vì căng thẳng.

Tuy nhiên, Thành không dừng lại. Ông ta tiếp tục kích thích vùng nhạy cảm ấy, sau đó dùng gel bôi trơn để chuẩn bị cho việc xâm nhập. Khi nhận thấy cơ thể Đức đã bớt căng cứng, lão ta từ từ đưa một ngón tay vào.

Đức lập tức co người.

"Ahhh.. shit...chậm thôi."

Thật ra Đức có tìm hiểu sơ qua về việc đàn ông đụ nhau thì sẽ làm như thế nào, thế nhưng khi thật sự có một vật chui vào lỗ đít vẫn làm anh của thấy có chút khó chịu.

Ông Thành không đáp. Ông ta tiếp tục xoay nhẹ ngón tay, từng chút một làm giãn cơ vòng. Đức cắn chặt răng, cố chịu đựng cảm giác căng tức và khó chịu.

Chỉ đến khi nhận thấy lồn của Đức đã mềm hơn, Thành mới đứng lên.

"Quỳ lên giường."

Đức bước lên giường, sau đó quỳ xuống, hạ thấp ngực và nâng cao phần hông.

Tư thế ấy khiến đôi đùi quân nhân của Đức căng ra. Hai bàn tay ông bấu chặt ga giường, còn ánh mắt chỉ hướng xuống phía trước.

Ông Thành đứng phía sau, cạ con cặc của lão vào vị trí rồi bắt đầu chậm rãi ấn vào lồn trai.

Đức bật ra một tiếng kêu rên vì đau và thốn.

Cảm giác bị một con cặc to đâm vào khiến cơ thể anh căng cứng. Lỗ đít anh vẫn chưa quen với sự xâm nhập, nên mỗi chuyển động đều mang đến cảm giác thốn và nóng rát.

Thành nắm lấy hông Đức, tiếp tục đâm sâu hơn.

"Thả lỏng ra, mày càng gồng thì chỉ càng đau thôi."

Đức thở nặng nhọc.

"Tôi... đang cố."

Khi lão Thành đảnh cả con cặ vào sâu trong Đức đến tận gốc, Thành bắt đầu chuyển động. Mỗi lần ông đẩy tới đều khiến Đức cúi thấp người hơn. Hai tay ông siết chặt ga giường, răng cắn chặt để không bật ra tiếng kêu. Cảm giác này quả thật quá thốn.

Một lúc sau, Đức không chịu nổi nữa.

"Đau, ông chậm xíu..ahh"

Ông Thành mặc kệ, vẫn tiếp tục đâm rút.

Đức quay đầu sang một bên, giọng đứt quãng:

"Nhẹ thôi, đừng có mạnh quá."

Thành cúi xuống, bụng phệ áp vào lưng dưới săn chắc của Đức. Hơi thở của ông ta phả vào gáy người sĩ quan.

"Mày đã vay thì phải chịu."

Đức nhắm mắt.

Anh không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa.

Nói rồi lão Thành tiếp tục thúc hông vào mông Đức, bờ mông săn chắc của anh tưng lên mỗi khi lão ta dập vào. Thành khá thích đụ trai ở tư thế doggy, ở tư thế này lão ta có thể nhìn thấy được cảnh lồn của những tên đàn ông đang phun ra nuốt vào cặc của lão. Những bờ mông săn chắc tưng lên khi lão nắc hay cơ lưng rắn rỏi siết lại do thốn mỗi khi lão đâm sâu vào tận cùng. Lão ta cũng thích nắm đầu đám trai mà kéo ngược ra sau, như thể lão đang ngự trị trên họ. 

Sau khi đụ Đức thêm chục cú, ông Thành rút ra rồi kéo Đức đứng dậy. Ông đẩy Đức úp vào tường, bảo ông bạnh một chân sang bên.

Đức làm theo, nhưng hai chân đã bắt đầu run.

Thành tiếp tục đụ anh từ phía sau, nhịp mạnh hơn vì trọng lực giúp ông ta nhấn vào càng sâu. Đôi đùi săn chắc của Đức run lên vì phải chống đỡ sức nặng cơ thể. Vòng mông căng đầy bị va chạm liên tục, còn lỗ đít của anh chỉ còn lại cảm giác nóng rát và đau đớn. Thành với tay ra trước, nắm lấy con cặc của Đức thì thấy nó chưa cứng hẳn, liền cười khẩy rồi bỏ ra, bây giờ thì lão chỉ lo việc đụ sao cho mình thật sướng là được. Lần này, tư thế đứng khiến Đức khó giữ thăng bằng hơn. Mỗi chuyển động đều khiến phần hông của bị kéo về phía sau, rồi lại bị đẩy ngược trở lại.

Đức không thấy sướng.

Anh chỉ cảm thấy mình như đang bị hiếp.

"Không có hứng à?"

Đức không trả lời câu hỏi của lão già.

Anh không muốn giải thích. Cũng không muốn nghe thêm bất cứ điều gì.

Khi đôi chân Đức bắt đầu yếu đi, ông Thành rút ra, rồi kéo Đức xoay người lại. Sau đó lão ta vòng tay qua người anh rồi bế lên. Tuy lão nhìn có vẻ già và chậm chạp, thế nhưng lực tay và sức của lão khá mạnh, Đức dáng người khá cao và cũng không nhẹ ký, thế nhưng lão Thành vẫn có thể bế lên dễ dàng.

Đức hơi giật mình, hai đùi theo phản xạ khoác vào hông Thành. Anh phải ôm lấy vai người đàn ông lớn tuổi để giữ thăng bằng.

Thành đâm vào lỗ hậu của Đức, sau đó lão vừa đi vừa tiếp tục đụ vào lồn trai trẻ.

Mỗi bước chân của ông ta đều khiến Đức cảm nhận rõ sự chuyển động của con cặc thép đang đậm chọt trong cơ thể mình. Lão Thành định hôn Đức, thế nhưng anh nghiến răng tránh đi, mặt úp vào cổ Thành, hơi thở của anh nóng hổi nhưng nặng nề vì đau thốn.

Không lâu sau, Thành bế anh đến mép bàn. Ông ta đặt Đức nằm nửa người lên mặt bàn, rồi tiếp tục đụ thật mạnh bạo. Lúc này lồn của Đức đã hoàn toàn giãn nở, nên lão Thành có thể dễ dàng đam rút mà không trở ngại gì nữa.

Hai tay Đức bấu chặt mép bàn. Hai chân anh run lên, mồ hơi lăn dài từ thái dương của anh xuống tới cằm rồi rơi lên vai. Còn cơ thể của anh lúc này đã mệt đến mức không thể chống cự.

Thành vẫn không dừng lại.

Ông ta tiếp tục đụ Đức cho đến khi đạt cực khoái, xuất tinh vào bên trong Đức. Sau đó, ông giữ nguyên tư thế trong một khoảng thời gian dài, như thể muốn biến hành động ấy thành dấu ấn cuối cùng của cuộc giao dịch.

Cuối cùng, ông ta rút ra.

Đức đứng không vững. Một tay anh phải vịn vào bàn để giữ thăng bằng. Cảm giác thốn vẫn còn chạy dọc sống lưng, khiến anh không thể đứng thẳng hoàn toàn.

Ông Thành ngồi xuống ghế, thở nặng nề.

Một lúc sau, ông nhìn Đức rồi nói:

"Tao sẽ chuyển khoản cho mày trước một nữa."

Đức nhìn lão nhưng không đáp.

Thành tiếp tục:

"Cầm trước số tiền đó rồi trả nợ đi, lần sau mày đến, tao sẽ đưa cho mày số còn lại."

Đức cúi xuống nhặt quần áo. Anh mặc lại bộ quân phục lại trong im lặng. Từng chiếc cúc được cài ngay ngắn, từng nếp áo được chỉnh lại như thể anh đang cố khôi phục chút tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân.

Anh không nhìn vào gương. Anh cũng không nói cảm ơn.

Sau khi mặc xong, Đức bước ra khỏi biệt thự. Cánh cửa sắt khép lại phía sau, ngăn cách anh với căn phòng đen tối nơi mọi chuyện vừa xảy ra.

Dọc đường về, Đức không gọi điện cho bất cứ ai.

Anh chỉ lặng lẽ bước đi. Cảm giác đau đớn lẫn nóng rát vẫn còn ẩn ẩn giữa hai đùi. Mỗi bước chân đều nhắc anh nhớ đến những gì mình vừa trải qua.

Đức đã lấy được tiền.

Nhưng số tiền ấy không còn đơn giản là một khoản vay.

Nó đã được đổi bằng thân thể, bằng danh dự và bằng sự miễn cưỡng mà anh không thể nào quên. Đức dừng lại dưới một tán cây, ngẩng đầu nhìn bầu trời đã ngả chiều.

Anh nhớ đến đơn vị mà mình công tác, nhớ đến những tháng ngày rèn luyện và những điều từng khiến mình tự hào. Thế nhưng, giờ đây, tất cả những gì còn lại trong đầu ông chỉ là một sự thật lạnh lẽo:

Anh đã lấy được tiền, thế nhưng cái giá mà anh phải trả quả thật quá lớn.

Không có khoái cảm.

Không có sự thỏa mãn.

Chỉ có cảm giác thốn đau, sự nhục nhã và món nợ vừa được trả nhưng phải đổi bằng thân thể này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro