Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Sức nặng

Cảnh báo: Chương này có chứa cảnh máu me và bạo lực.
_________________

"Một thiếu nữ xinh đẹp nên thận trọng hơn vào giờ này. Thật nguy hiểm khi một người phụ nữ lang thang quanh thị trấn khi đêm xuống."

Với đôi mắt xem xét, hồ ly cẩn thận quan sát chàng lính khi anh ta trượt mở cánh cửa được làm thủ công bằng gỗ và giấy hanji* của khu doanh trại ở ngoại ô cung điện. "Nguy hiểm sao?" bẽn lẽn hỏi, chớp hàng mi dài với anh khi bước vào chỗ anh ở.

*Chất liệu Hanji: nghĩa đen là "giấy của người Hàn Quốc". Nguyên liệu chủ yếu làm nên chất liệu vải Hanji chính là xơ vỏ cây dâu tằm. (Theo Everon)

"Đúng vậy. Một khuôn mặt xinh đẹp như em chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều nguy hiểm," người lính nhận xét trong khi liếc nhìn cáo ta từ trên xuống dưới, người đang mặc một bộ hanbok màu hồng và trắng. "Thật may mắn khi anh đã tìm thấy em trong chuyến tuần tra của mình."

"Một sự may mắn cho...anh sao?" trêu chọc.

dễ dàng khiến đôi môi râu ria của anh ta giương lên thành một nụ cười khúc khích. "Ý tôi là (may mắn) cho anh, nhưng tôi cho rằng anh không sai."

Trong khi người đàn ông đóng cánh cửa gỗ lại, hồ ly hít một hơi dài. Kẻ ngốc này đã chìm sâu trong trạng thái kích thích của anh ta nên có lẽ thậm chí không cần phải thao túng anh ta bằng sự mê hoặc của . Cơ mà, nếu khiến chàng lính đắm chìm hơn một chút, có thể tâm hồn anh sẽ có vị thỏa mãn hơn và cũng sẽ dễ dàng tách rời khỏi anh hơn. Dù vậy, đêm nay cáo ta cũng chết thèm mùi vị của gan, nhưng luôn lo lắng về những bằng chứng đẫm máu mà nó để lại.

"Tôi cho rằng mình khá may mắn khi gặp được một người lính rộng lượng và đáng tin cậy sẵn sàng bảo vệ tôi." Cô nàng hồ ly tạm dừng một chút trước khi thêm vào, "Lại còn đẹp trai nữa."

Kiểm tra không gian xung quanh bằng các giác quan tinh nhuệ của mình, cáo ta mỉm cười với chính mình khi nhận ra rằng người đàn ông dường như sống một mình, vì vậy có lẽ mớ hỗn độn không đáng để bận tâm. bẽn lẽn nhón gót, vòng tay ra sau lưng và cúi đầu xuống để tỏ vẻ nhu mì. Và có thể ngửi thấy sự kích thích dâng trào của anh ta trước cảnh tượng phục tùng này.

Cáo ghi nhớ trong đầu một cách cẩn thận. Người này sẽ khá hung hăng nếu không đủ nhanh.

"Có lẽ em muốn thể hiện lòng biết ơn của mình?" anh ta gợi ý, giờ đang cởi thắt lưng gắn vũ khí của mình trước khi ném chúng đi.

Khi người lính cởi bỏ chiếc áo giáp dày cộp, đôi mắt của cáo ta nhanh chóng chú ý đến nơi thanh kiếm trong vỏ của anh ta rơi xuống đất. Hiện tại anh ta đang háo hức bước nhanh về phía , vì vậy nhanh chóng nhìn anh ta bằng đôi mắt màu đỏ ngọc lấp lánh. Tuy nhiên, ý chí của anh ta mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì mà ả đã dự đoán vì anh ta vẫn hung hăng lao về phía trước khi đôi tay to lớn đầy chai sạn của anh ta nắm lấy eo . Với một cái siết tay mạnh bạo dường như đã để lại vết thâm tím, người đàn ông kéo vào để hôn một cách thô bạo.

Đôi khi con mồi của hồ ly rất lành tính và ả cần bỏ ra chút nỗ lực để khuyến khích sự tự tin của những người đó để hôn . Những lần khác, con mồi của thậm chí còn bạo lực một cách ngu ngốc với , như thể họ thực sự muốn chế ngự . Nhưng thường xuyên hơn cả, họ là sự kết hợp của hai loại người trên, giống như người lính này, người trở nên bạo dạn bởi bản chất tán tỉnh của cáo ta và háo hức được chạm vào .

Mùi hương của người đàn ông giờ đang lấn át cô nàng hồ ly, nhưng khi tay anh ta bắt đầu luồn qua gấu áo jeogori* của , rít lên và tóm lấy cổ anh. đẩy người đàn ông ra sau đủ xa để có thể nhìn vào mắt anh ta. Tròng mắt đỏ của nóng lên và cuối cùng, đôi mắt của người đàn ông bắt đầu xuất hiện những tia sáng hồng ngọc nhỏ.

*Jeogori: phần áo ngoài của Hanbok

"Lùi lại," ra lệnh.

Có một chút do dự trước khi người lính thực sự tuân theo. Tuy nhiên, anh ta dường như tìm thấy giọng nói của chính mình dưới sự quyến rũ của hồ ly. "M-mày là cái giống gì vậy?"

Con cáo tự hỏi ý chí của anh ta phải mạnh mẽ đến mức nào khi anh ta đang cố gắng chống cự với sức mạnh của ngay bây giờ.

"T-tại sao mày làm thế?!" người lính lắp bắp.

Tại sao? Bởi vì cần ăn. Không có lý do nào khác, con người ngớ ngẩn. Nó chỉ đơn giản là đẳng cấp loài. Loài mạnh săn bắt loài yếu. "Suỵt, mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi."

"Con quỷ khốn khiếp!" anh ta đột nhiên quát tháo. "Con KHỐN! Tao sẽ-!"

"Ngừng nói chuyện!" ra lệnh, giương đôi mắt đỏ rực của mình để nhấn chìm anh ta trong đợt tấn công cưỡng bách thứ hai.

Quai hàm của anh ta đột nhiên cứng lại. Anh ta cố gắng hét vào mặt một lần nữa chỉ để thấy rằng giọng nói của anh ta bị tê liệt.

Chỉ vài phút trước, cáo ta còn định ăn một bữa no nê. định tiêu thụ linh hồn của người lính trước khi xé xác anh ta ra, nhưng giờ đây khi đang lo lắng về sức mạnh tinh thần của con mồi, ả vội vàng lấy thanh kiếm của anh ta trên sàn. Sau khi rút chiếc hwando* ra khỏi vỏ, tiến lại gần người lính đến mức người đàn ông giờ đây có thể ngửi thấy mùi hoa nhài và gỗ đàn hương từ bộ hanbok của . Thật trớ trêu khi tỏa ra một mùi hương dễ chịu như vậy trong khi bắt đầu cởi từng chiếc cúc và cà vạt trên chiếc áo choàng màu xanh mòng két của anh ta bằng một cái lướt nhẹ của lưỡi dao.

*Hwando: một loại kiếm của Triều Tiên

Trong một giây thoáng qua, người đàn ông chiến đấu với sự mê hoặc của và cảm thấy má mình co giật, giống như anh ta đã kiểm soát được khuôn mặt của mình trong một thời gian ngắn. Anh ta không lãng phí thời gian trước khi buột miệng, "Làm-làm ơn đừng! Tôi có một đứa con trai!"

không thích ý chí ngoan cường của anh ta chút nào. Độ sáng trong tròng mắt của nhanh chóng tăng trở lại và người đàn ông đột nhiên cảm thấy một hơi ấm kỳ lạ bao trùm toàn bộ cơ thể mình khi một làn sương màu hồng ngọc bắt đầu từ từ chảy vào tầm nhìn của anh ta. Tầm nhìn của anh ta tiếp tục tràn ngập hơi ấm kỳ lạ đó cho đến khi anh hoàn toàn chìm đắm trong đó.

Bây giờ, con cáo đã cởi bỏ tất cả các nút thắt trên áo choàng của người đàn ông, sử dụng lưỡi kiếm để đẩy đuôi áo ra để lộ ra bộ ngực trần của anh ta. Theo cách này, cáo sẽ dễ dàng xác định được nội tạng của anh ta ở đâu. Ả không muốn vô tình làm vỡ bất cứ thứ gì sẽ làm hỏng những thứ tốt đẹp.

"Cảm ơn vì bữa ăn," ả lịch sự nói trước khi đâm thanh kiếm vào ngực người đàn ông.

Jimin tỉnh dậy với một tiếng thở hổn hển. Đôi tay ả vươn ra và quơ quào để nắm bắt thực tế xung quanh mình. May mắn thay, những ngón tay của ả đã tìm thấy lớp vải mềm mại của chiếc đệm đi văng mà ả đã nằm ngủ trong hai tuần rưỡi qua. Ả cảm thấy lồng ngực phập phồng, cơ thể lấm tấm mồ hôi lạnh và có mùi máu mơ hồ xộc vào mũi.

Đây đã là đêm thứ ba liên tiếp Jimin nằm mơ.

Đêm qua là một tài xế xe tải trung niên đã đến đón ả.

Đêm hôm trước là một thanh niên mà ả đã dụ dỗ đi vào nhà thổ.

Thở hổn hển, ả ngồi dậy và nhanh chóng liếc nhìn xung quanh. Gác xép hơi sáng, vậy nghĩa là mặt trời đã mọc và Minjeong đã ở dưới lầu làm việc. Jimin rất biết ơn vì nhờ vậy em sẽ không cần hỏi về trạng thái điên cuồng của ả sáng nay. Cáo ta nghi ngờ rằng có bất kỳ câu chuyện nào mà ả có thể bịa ra vào sáng sớm trong khi ả vẫn đang lảo đảo trên bờ vực của ý thức và thực tại.

Jimin mệt mỏi thở dài trong khi những suy nghĩ lộn xộn của ả chạy lung tung. Tại sao ả thậm chí còn có những giấc mơ này? Có phải ả đã từng có những giấc mơ hoặc ác mộng trong suốt những lần khác khi ả ở trong cơ thể con người của mình hay không? Ả chẳng thể nhớ. Có cảm giác như cáo đã sống rất nhiều kiếp mỗi lần ả quay trở lại thế giới này và tất cả những lần ghé thăm trước đây của ả bắt đầu mờ nhạt cùng nhau. Và cùng với đó, tất cả ký ức về tất cả con mồi của ả chẳng là gì ngoài một đống máu không thể phân biệt được.

Nhưng Jimin không muốn mùi vị của máu trong miệng hay trong ký ức của ả. Ả muốn mùi vị ngọt ngào của một chiếc bánh quế tươi mới đã được làm nguội ngay bây giờ.

Tuyệt vọng muốn thoát khỏi những suy nghĩ choáng ngợp của chính mình, Jimin lao ra khỏi giường và cố gắng tắm nhanh nhất có thể để có thể bắt đầu làm việc.

***

Như thường lệ, Jimin sẽ bắt đầu làm việc sau Minjeong khoảng một giờ và khi ả vừa mặc quần áo xong thì có tiếng gõ cửa gác xép. Biết rằng đó phải là một trong những người thợ làm bánh khác, ả đáp lại.

"Ồ, chào buổi sáng, Yoona...unnie," cáo ta chào, nhìn chằm chằm vào chiếc túi nhựa trên tay người phụ nữ.

"Chào buổi sáng, Jiminie! Chị mang đến một loạt món ăn tối cho hai đứa nè!" Yoona nói với một nụ cười rạng rỡ trước khi bước vào trong.

Jimin nhẹ nhàng mỉm cười khi ả nhìn vào số lượng hộp lố bịch mà Yoona lấy ra khỏi túi và bắt đầu chất đầy tủ lạnh của họ. "Tôi thực sự thích món japchae* mà chị đã mang đến lần trước."

*Japchae: miến xào Triều Tiên

"Em thích thật hả?" Yoona kêu lên.

"Vâng, nó rất ngon. Cảm ơn chị."

"Minjeong nói với chị rằng em thích thịt! Vì vậy, lần này chị đã làm cho hai đứa một ít thịt lợn cay và một ít thịt bò nướng. Ăn chúng cùng với cơm và kim chi! Đó là cách ăn tốt nhất. Chị sẽ làm samgetang* cho hai đứa vào cuối tuần này."

*Samgetang: canh gà hầm sâm

"Cảm ơn chị," Jimin trả lời, cảm thấy một chút ngượng ngùng đang làm ấm đôi má của ả. Ả đã dần quen với việc Minjeong nuông chiều ả như thế này, nhưng vẫn có chút bất ngờ khi có người khác cũng hành động như vậy. "Chị thật tốt bụng."

"Thật tốt khi được ăn một bữa cơm nhà!" Yoona vừa nói vừa đóng cửa tủ lạnh. "Chị hy vọng Minjeong đã không bắt em ăn tất cả đống pizza và ramen mà đang làm tắc nghẽn tĩnh mạch của em ấy. Chị ước con bé sẽ nấu ăn một lần."

Jimin nao núng. "Chị có thể nhắc lại những gì vừa nói không?"

"Chị đã nói rằng thật tốt khi được ăn một bữa cơm nhà," Yoona lặp lại, giờ quay trở lại ngưỡng cửa gác xép nơi Jimin đang đứng. "Ý chị là, Minjeongie đã từng nấu ăn rất nhiều trước đây, nhưng em ấy đã... dừng lại sau một thời gian. Đứa trẻ đó," cô thở dài trong khi lắc đầu. "Em ấy khiến cho bản thân mình trở nên bận rộn."

"Chị... nói rằng em ấy không nấu ăn sao?" cáo ta hỏi, vẫn còn bối rối trước câu nói có vẻ mâu thuẫn khi ả nghĩ về mọi bữa ăn mà cô gái tóc vàng đã chiêu đãi ả.

Yoona lắc đầu. "Chẳng có thời gian cho việc đó đâu. Em ấy vùi mình vào công việc và bất cứ thứ gì khác có thể sau khi chia tay — một nỗi đau khác sau sự ra đi của bố em ấy. Đó chỉ là... rất nhiều chuyện kịch tính đã xảy ra với em ấy cùng một lúc, nối tiếp nhau. Chúng thật tồi tệ."

Jimin sững sờ, tự hỏi tại sao bên trong ả đột nhiên lại cảm thấy nặng nề như vậy. Ả biết rằng Minjeong cực kì tốt bụng, nhưng có phải em cần đánh đổi bằng việc hy sinh bản thân mình để duy trì thái độ đó hay không? Bối rối, cáo ta cắn môi và Yoona nhận thấy sự im lặng kỳ quặc kéo dài.

"Chị đã nói gì sai sao?"

"Không," Jimin trả lời, giờ đã thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình. "Tôi chỉ...tôi chỉ ngạc nhiên thôi. Minjeong thực sự đã nấu hầu hết bữa tối cho tôi kể từ khi tôi đến đây."

Yoona khó có thể tin được. "E-em ấy đã nấu ăn sao?"

"Vâng."

Một nụ cười chậm rãi nở rộng trên môi Yoona và con cáo tự hỏi liệu người phụ nữ có biết điều gì đó mà ả không biết không. "Điều đó...điều đó thực sự rất tuyệt," Yoona nói.

Jimin gật đầu lia lịa. "Ừ. Em ấy thực sự rất tuyệt."

Người phụ nữ kia khẽ cười trước khi tự đính chính. "Jimin, ý chị là thật tuyệt khi Minjeong có tâm trạng nấu nướng trở lại."

***

Hiện tại đang ở trong gian bếp của tiệm bánh, Jimin rất biết ơn khi được vây quanh bởi tất cả những người thợ làm bánh và những cái miệng trò chuyện rôm rả của họ. Đó là một sự phân tâm đáng hoan nghênh khỏi những suy nghĩ khiến tâm trí ả lo lắng gần đây, vì vậy ả háo hức vùi mình vào công việc của ngày hôm nay, và hân hoan học hỏi những điều mới.

"Yoona unnie, tại sao chúng ta cần làm lạnh bột bánh quy vậy?" Jimin hỏi.

"Bánh quy bơ có vụn bánh mềm vì có rất nhiều bơ trong đó," Yoona dịu dàng giải thích khi cô ấy bọc cục bột bằng màng bọc thực phẩm. "Thật khó để xử lý ở nhiệt độ phòng vì nó rất mềm, nó sẽ dính vào mọi thứ. Đó là lý do tại sao tốt nhất là em nên để nó trong tủ lạnh một chút. Điều đó sẽ giúp cho việc cán bột và cắt bột thành hình dễ dàng hơn!"

"Ồ, tôi hiểu rồi." Cáo đã đặt ra nhiều câu hỏi sáng nay trong khi ả cố gắng tập trung cao độ vào những gì đang ở ngay trước mặt mình. "Vậy tại sao chúng ta không thường làm bánh quy bơ?"

"Đây là một món bánh theo mùa," Seungwan trả lời từ phía bên kia của cáo ta. "Mùa đông đang đến gần và những chiếc bánh nhỏ nhắn này hoàn toàn phù hợp cho kỳ nghỉ lễ! Em sẽ thích chúng - đặc biệt là sau khi chúng ta nhúng chúng vào sô cô la!"

Jimin cười toe toét một cách tự nhiên trước cách nói chuyện sôi nổi của Seungwan. Thật tuyệt khi thấy ai đó nhiệt huyết với thứ mà họ thích làm.

"Này, chị Jimin."

Nghe thấy giọng nói của Minjeong, con cáo quay đầu lại và mỉm cười ngay khi nhìn thấy người thợ làm bánh tóc vàng đang nhìn về phía mình. "Hửm?"

"Chị có thể giúp em di chuyển một số thứ trong phòng đựng thực phẩm được không?"

"Ừ!" Jimin trả lời, rời khỏi bàn trung tâm trong háo hức để có thể thực hiện yêu cầu của Minjeong.

Cáo bước theo sau chủ cửa hàng và khi cả hai đi về phía phòng đựng thực phẩm, Minjeong hỏi, "Chị có thể tiếp quản quầy thu ngân sau bữa trưa không? Chị Aeri sẽ ra ngoài sau buổi trưa và em phải ra ngoài mua thêm ít dâu tây. Chúng ta vừa nhận được một vài đơn đặt bánh cho ngày mai."

"Tôi có thể, nhưng Aeri nói rằng tôi không nên thao tác trên máy tính tiền mà không có sự giám sát," Jimin trả lời khi họ bước vào phòng đựng thực phẩm.

Minjeong cười khúc khích trước sự thận trọng của cô chị họ khi em bấm vào bóng đèn phía trên hai người. "Không sao đâu mà. Em tin chị."

Điều đó làm cho lồng ngực của cáo ta co thắt một cách tuyệt vời và đau đớn cùng lúc tại cùng một thời điểm. Cố gắng lờ đi cảm giác mâu thuẫn, Jimin nhìn xung quanh trước khi hỏi, "Vậy, em cần giúp gì ở đây?"

Minjeong đóng cửa phòng đựng thực phẩm trước khi trượt tay lên eo của cáo ta. "Không gì cả," em nói, cười toe toét đến tận mang tai.

Lông mày của Jimin nhíu lại trong sự bối rối. "Vậy tại sao em lại—?"

Cô gái tóc vàng kéo Jimin về phía trước.

"Oh." Cáo ta để mình bị kéo về phía trước cho đến khi môi của họ gần như chạm vào nhau. "Ồ, giờ thì tôi biết rồi," ả thì thầm qua một nụ cười trước khi cúi xuống hôn người thợ làm bánh.

Trước đây Jimin chưa bao giờ quan tâm đến việc hôn, nhưng ả thực sự thích hôn Minjeong.

Cử chỉ của ả với con người này thật khác lạ. Đây không phải chỉ là một nhiệm vụ khi cáo ta có thể cảm nhận được rất nhiều tình cảm từ cách mà cô gái tóc vàng áp sát vào mình. Nó làm cho ả cảm thấy đặc biệt. Jimin sẽ sẵn lòng làm việc này cả ngày, nhưng Minjeong đã khuyên rằng hai người không nên làm điều này trong khi làm việc trước mặt những người thợ làm bánh khác, bởi em nhận định rằng điều đó là 'thiếu chuyên nghiệp', bất kể điều đó có nghĩa là gì.

Vì vậy, việc Minjeong phá vỡ quy tắc của chính mình và hôn ả một cách ngu ngốc bên trong phòng đựng thực phẩm được đóng kín khiến Jimin thực sự phấn khích, đó là lý do tại sao ả cũng thất vọng khi cô gái tóc vàng lùi lại.

Jimin liếm môi, nếm một chút dư vị cà phê mà Minjeong đã để lại trên miệng ả. Jimin chuẩn bị cúi xuống cho một nụ hôn khác, nhưng người thợ làm bánh đột nhiên tựa đầu vào vai ả, thở dài thườn thượt như thể em đã trút bỏ sức nặng của cả thế giới thông qua một hơi thở đó.

Với đôi lông mày nhíu lại lo lắng, Jimin vòng tay ôm lấy Minjeong. "Em có ổn không?" ả hỏi, nhẹ nhàng xoa đầu cô gái tóc vàng.

"Không có gì, em chỉ..." Minjeong ngập ngừng một lúc, thở dài thườn thượt một lần nữa. "Em chỉ thực sự thích chị." Em ngẩng đầu lên để đặt một nụ hôn khác lên môi Jimin. "Phiền thật đấy."

Cáo ta cười khúc khích trước khi rướn người để chạm nhẹ trán mình vào trán Minjeong. "Tôi cũng thấy em rất phiền."

***

Thật ra thích Minjeong thực sự phiền. Thật nực cười , Jimin nghĩ. Thật nực cười khi mọi thứ về chuyến đi đến thế giới này của ả lại cảm thấy rất khác vào lần này. Đó là một điều không thể, thực sự. Chỉ mới hai tuần rưỡi trôi qua, hầu như chẳng là gì trong vòng đời dài dăng dẳng của hồ ly. Tuy nhiên, đối với ả, những tuần này như thể là một cuộc đời hoàn toàn mới và ả thấy nó hoàn toàn khó hiểu và lố bịch.

Gần đây, Jimin bắt gặp bản thân tưởng tượng ra phản ứng của Minjeong nếu ả tiết lộ thân phận thật sự của mình, đây không phải là điều thường xảy ra đối với hồ ly trong các chuyến đi đến cõi phàm trần của ả. Không thể phủ nhận rằng, Minjeong tốt bụng và dễ đồng cảm, nhưng không đời nào em cảm thấy ổn khi biết người phụ nữ sống trong nhà mình thực sự là một hồ ly...phải không?

Ngày hôm nay, do chủ tiệm bánh cần ra khỏi tiệm trong một giờ, Jimin phải thực hiện công việc tính tiền một mình, mặc dù Aeri có thể sẽ không tán thành quyết định của em họ cô.

Khi tiệm bánh thưa khách hơn, Jimin nhận ra rằng giấy in hóa đơn sắp hết và cần được thay thế bằng một cuộn mới. Cáo mở các ngăn kéo nhưng chẳng tìm thấy cuộn nào. Ả cúi xuống để xem liệu ả có thể tìm thấy bất kỳ cuộn giấy in nào dưới quầy ở các kệ thấp hơn không, nhưng khi ả đang quét mắt tìm kiếm các cuộn giấy in, ả lại thấy một khẩu súng ngắn nòng ngắn đang nằm yên trên giá ở mặt dưới của quầy.

Nhìn vào khẩu súng, ả cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hồ ly đã từng bị bắn trước đây, khi người dân trong một ngôi làng đuổi ả ra khỏi làng. Nó chắc chắn không phải do một vũ khí tinh vi như khẩu súng dưới quầy này gây ra, nhưng ả đã bị một viên đạn xuyên qua vai trong cuộc đi săn đó. Jimin chưa bao giờ quên làm thế nào mà một quả cầu chì nhỏ bé như vậy lại có thể gây ra nhiều tổn thương đến thế cho cơ thể con người yếu ớt của ả. Và khi nhìn vào kích thước nòng của khẩu súng ngắn này, Jimin thậm chí không muốn tưởng tượng ra kích thước của những viên đạn dành cho nó.

"Này, Jimin—"

Cáo ta suýt đập đầu vào mặt dưới quầy khi giật mình nhảy dựng lên. Bằng cách nào đó mà ả đã chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, vì vậy ả đã không nghe thấy hay ngửi ra được Aeri đã quay trở lại tiệm bánh. Và từ tư thế cúi người trên sàn, Jimin ngước nhìn cô nàng nhiếp ảnh gia và nhận thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của cô, trông có vẻ cực kỳ không thoải mái về những phát hiện của Jimin.

"N-này. Tôi tưởng cô tan làm rồi," Jimin nói.

"Tôi đã vô tình để quên điện thoại của mình ở đây," Aeri nói, bước vào để lấy thiết bị từ phía sau quầy tính tiền. "Jimin, cô đang làm-?"

"Tôi đang tìm một cuộn giấy in hóa đơn mới," cáo ta nhanh chóng giải thích. Khi đứng dậy, ả nuốt nước bọt một cách khó khăn, cố giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh khi ả không muốn giọng mình nghe có vẻ sợ sệt. "Tại sao lại có... súng ở đây?"

Aeri trông rất lo lắng về phát hiện này của ả. "Nó là của chú tôi — cũng chính là bố của Minjeong, chú ấy đã mua nó cho tiệm bánh."

"...Để làm gì cơ?"

Người kia trông có vẻ e ngại về việc giải thích nó, nhưng cuối cùng cô cũng đã nói. "Tiệm bánh đã bị cướp một lần," Aeri nhanh chóng tóm tắt trước khi đi vào chi tiết hơn. "Lúc đó, Minjeong và tôi vẫn còn là những đứa trẻ, vì vậy bọn tôi không biết gì về chuyện đó khi nó xảy ra và trước đây em ấy không sống ở đây. Ừm, dù sao thì, lúc đó bọn tôi còn khá nhỏ, nhưng tiệm bánh đã từng bị cướp bằng dao. Việc đó khiến chú tôi không thể chấp nhận được - với một người từng phục vụ trong quân đội như chú - nên chú đã mua một khẩu súng để giữ lại trong tiệm bánh."

Jimin hít một hơi thật sâu. "Để... bắn những tên cướp sao?"

"Có lẽ," Aeri nhún vai trả lời. "Có lẽ chú tôi ghét cảm giác bất lực khi chuyện đó xảy ra. Chú thường đưa Minjeong đến nơi tập bắn súng khi em ấy đã đủ lớn để có thể sở hữu một chiếc súng. Tôi không nghĩ chú ấy thích ý nghĩ về việc em ấy không thể tự bảo vệ bản thân mình."

Điều đó khiến Jimin thực sự lo lắng, thực tế là Minjeong thực sự biết cách sử dụng súng. Jimin chưa bao giờ nghi ngờ bản chất tốt bụng của Minjeong trước đây, nhưng giờ đây cô nàng hồ ly biết rõ hơn rằng con người kia không đơn điệu như ấn tượng ban đầu của em. Nếu Minjeong giống Yizhuo— điều hoàn toàn có thể xảy ra—em cũng phải có một mặt bảo vệ chết người và Jimin có thể tưởng tượng ra cảnh Minjeong sẵn sàng sử dụng một loại vũ khí giống như thế này để bảo vệ bản thân và bạn bè của em. Bất luận những kỉ niệm tuyệt vời nào mà cáo ta có được khi tiếp xúc với chủ tiệm bánh trước đây đều nhanh chóng bị dập tắt.

Bị làm phiền bởi cảnh tượng Minjeong cầm khẩu súng ngắn trên tay, cáo ta lùi lại một bước dài khỏi quầy.

"Cô sẽ không nghĩ ra bất kì ý tưởng kỳ lạ nào chứ?" Aeri lo lắng cười.

Jimin không thấy vui chút nào. Ả nhanh chóng lắc đầu trước khi thành thật nói với người phụ nữ kia, "Không. Tôi chỉ...thực sự không thích súng."

Đột nhiên thái độ của Aeri trở nên dịu lại. Cáo ta đã quen với việc cô cực kỳ bảo vệ em họ của cô, nhưng ả không thể quen khi cô cũng dành sự quan tâm cho ả cho đến khi ả đột nhiên cảm thấy bàn tay của Aeri đặt trên lưng mình. "Này, cô ổn chứ?"

"Ừm," Jimin nhanh chóng nói dối. "Chỉ...ngạc nhiên thôi."

"...Về điều gì đó liên quan đến quá khứ của cô sao?" Aeri cẩn thận hỏi.

Jimin nghiến chặt quai hàm, nhưng gật nhẹ đầu với người phụ nữ kia.

Aeri nhẹ nhàng xoa lưng ả. "Này, cô không cần phải lo lắng về điều đó, được chứ? Nó ở đó để bảo vệ mọi người trong cửa hàng cô có Minjeong ở đây để bảo vệ cô mà."

Điều đó khiến Jimin cảm thấy tốt hơn và tồi tệ hơn cùng một lúc. "Ừ-ừm," ả trả lời một cách tê liệt.

Aeri cúi xuống và kéo mở một trong các ngăn kéo trước khi cố gắng nhanh chóng thay đổi chủ đề cuộc trò chuyện. "Này, tôi sẽ đi lấy cho cô vài cuộn giấy in hóa đơn từ đủ đựng văn phòng phẩm. Có vẻ như ngoài đây hết mất rồi."

***

Đó là một ngày dài và mệt mỏi về tinh thần đối với Jimin. Bắt đầu ngày mới bằng việc thức dậy sau một cơn ác mộng buồn nôn và vào cuối ngày làm việc, một vị khách hàng thô lỗ nhất hành tinh (ả nghĩ) đã đến cửa hàng của họ.

Có một người đàn ông bước vào tiệm bánh gần giờ đóng cửa và tỏ ra vô cùng tức giận về việc bánh tart trứng đã được bán hết sạch trong ngày. Đó là một vấn đề hết sức bình thường, nhưng khách hàng kia đã phun ra những lời lẽ xúc phạm nghiêm trọng, ngu ngốc và thô bỉ đến nỗi cáo ta chỉ muốn nhảy qua quầy thu ngân, cưỡng chế hắn ta, rồi ra lệnh cho hắn quỳ xuống để xin lỗi Minjeong vì nhân phẩm rẻ rách của hắn.

Nhưng người thợ làm bánh tóc vàng dường như đã biết được bản năng hiếu chiến của cáo ta và em đã tóm lấy cánh tay của Jimin trước khi ả có thể hành động. Đó chỉ là một cử chỉ rất nhỏ và Minjeong chẳng nói ra lời nào, nhưng Jimin vẫn biết được rằng em muốn nói, 'Đừng' vào lúc đó.

Con cáo mệt.

Một phần ả ước rằng ả có thể trở lại thế giới linh hồn để tránh cơn đau đầu ngày càng tăng mà cõi phàm trần mang lại cho ả, nhưng Jimin nhanh chóng nhớ ra lợi ích của chuyến ghé thăm lần này khi Minjeong cẩn thận đặt một bát súp nóng hổi trước mặt ả.

"Đây là món gì vậy?" con cáo hỏi.

"Dwaeji gukbap*. Đây là một đặc sản từ Busan," Minjeong cười rạng rỡ một cách tự hào. "Em đã làm theo công thức của mẹ và em đã chuẩn bị nước dùng từ tối qua, vì vậy mong chị sẽ thích nó."

*Dwaeji gukbap: canh thịt lợn

Môi cười khúc khích, nhưng Jimin lại cảm thấy tim mình hơi nhói lên khi nghĩ về cuộc trò chuyện với Yoona sáng sớm nay. "Tôi thích mọi món em làm," ả thành thật nói với người thợ làm bánh. "Cảm ơn em vì đã nấu ăn trở lại."

Nước dùng xương lợn đậm đà và có hương vị thơm ngon, hoàn hảo để ăn cùng với hẹ, kimchi, với những miếng mắm tép mặn và vị cay của tương ớt. Cơm ngấm tất cả các hương vị phong phú đó một cách tuyệt vời và Jimin đánh giá cao khi cho rằng bữa ăn nóng hổi là hoàn hảo với thời tiết se lạnh và nó cũng giúp xoa dịu một ngày tồi tệ.

Sau khi bữa tối kết thúc và những chiếc bát được đẩy sang một bên, họ trò chuyện một chút như thường lệ. Tối nay, Minjeong có một chút dính người hơn bình thường khi em đưa tay ra để nắm lấy tay Jimin. Người thợ làm bánh nhẹ nhàng xoay đầu ngón trỏ của em trên mu bàn tay của Jimin. "Vậy thì...chị có muốn làm gì khác tối nay không?" em nhếch mép, cẩn thận nhướng một bên lông mày.

Hoàn toàn đắm mình trong suy nghĩ về những gì em đã làm trước đó, cáo ta suy nghĩ trong một phút. "Tại sao em lại tốt tính thế hả, Minjeong?"

Đó không hẳn là những gì Minjeong nghĩ Jimin sẽ nói, vì vậy em hơi do dự trước khi cười nhẹ. "Sao chị lại hỏi vậy?"

Jimin khẽ nhún vai, giờ có chút xấu hổ về câu hỏi của ả. "Tôi không biết...Tôi chỉ đang nghĩ về gã đần độn bước vào tiệm bánh gần giờ đóng cửa và em đã lịch sự với hắn ta như thế nào." Ả dừng lại trước khi quyết định nói thêm, "Tôi cũng đã nghĩ về việc bằng cách nào mà tôi lại xuất hiện ở bãi đậu xe vào đêm hôm đó và em đã đưa tôi vào nhà ra sao. Tại sao em lại làm như vậy?"

Ngạc nhiên trước độ nghiêm túc của cuộc trò chuyện, Minjeong ngừng việc chậm rãi chọc vào mu bàn tay của cáo ta, nhưng vẫn tiếp tục nắm lấy tay ả. "Chị có biết câu thành ngữ 'hãy đặt mình vào vị trí của người khác' không?"

Jimin từ từ ngước mắt lên và thích cái cách mà ánh mắt của Minjeong không hề có một chút trịch thượng nào. Ả lắc đầu.

"Nó có nghĩa, giống như, đặt mình vào góc nhìn của ai đó. Nó là một cách để đồng cảm với mọi người. Nó giúp chị đưa ra những quyết định mà có lợi cho tất cả những ai có liên quan."

"Tại sao?"

"Chị biết đấy, tất cả mọi người đều có những chuyện tồi tệ trong cuộc sống của họ. Đôi khi, khi một khách hàng cư xử thô lỗ với em, em sẽ cố khiến họ tin tưởng. Có lẽ họ đã có một ngày tồi tệ. Có lẽ họ đã bị sa thải khỏi công việc của họ. Có thể họ vừa mất đi một người thân yêu, đánh nhau với một người bạn, không làm tốt bài kiểm tra —chị không bao giờ biết được. Mọi người đều có những chuyện tồi tệ trong cuộc sống, vì vậy có lẽ họ xứng đáng được nhận một chút tử tế để một ngày của họ không quá tồi tệ như thế nữa."

"Em cũng sẽ nghĩ như vậy với một người như...Chaehyun sao?"

"Ý em là," Minjeong ngừng lại, cẩn thận lựa chọn từ ngữ. "Em sẽ không nói dối, đã có lúc em bị tổn thương đến mức em ước gì những điều tồi tệ sẽ xảy ra với em ấy," em thừa nhận. "Nhưng khi thời gian dần trôi, đôi khi em cố nghĩ xem mình đã như thế nào trong mối quan hệ của bọn em và em đã đuổi em ấy đi như thế nào".

Jimin chế giễu. "Nhưng cô ta là người đã lừa dối em, phải không?"

"Phải, nhưng mà," Minjeong nhẹ nhàng thở ra trước khi tiếp tục thừa nhận, "Em nghĩ em cũng sẽ làm vậy nếu em bị mắc kẹt với phiên bản đó của chính mình. Em đã... cực kì giận dữ với cả thế giới về cái chết của bố em. Em đã biến thành một con người khác - một người yêu tồi. Em đã đổ lỗi cho em ấy rất nhiều và em ấy không đáng bị như vậy. Lúc đó, em cơ bản là một chất độc.

Cáo lắc đầu. "Em không phải là —"

"Em đã từng," Minjeong nói với một nụ cười buồn. "Như em đã nói, mọi người đều có những chuyện tồi tệ đang diễn ra xung quanh cuộc sống của họ. Và có lẽ hành vi xấu không phải lúc nào cũng có thể được tha thứ vì lí do đó, nhưng em nghĩ rằng một chút tử tế sẽ giúp ích rất nhiều cho những người cần nó. Những cử chỉ tử tế nhỏ nhặt nhất cũng có thể có ý nghĩa đối với người khác."

"Như thế nào cơ?"

"Như thể," Minjeong nghĩ ra một ví dụ để nói với cáo ta. "Như thể ai đó nhận được bánh tart trứng từ tiệm bánh yêu thích của họ vào cuối một ngày tồi tệ. Hoặc có thể giống như... một cái ôm vào cuối một ngày tồi tệ."

Có một chút run rẩy yếu ớt trong giọng nói của Minjeong và Jimin đột nhiên nhớ lại cái đêm mà ả đã tìm thấy người thợ làm bánh ngồi khóc nức nở trên sàn và cách mà ả đã ôm Minjeong cho đến khi em khóc đến ngủ thiếp đi.

Có một sự rung động nhẹ trong bụng Jimin khi ả có cảm giác giống như đêm đó. Được mong muốn, được cần đến, và quan trọng.

Như thể ả có ý nghĩa đối với em.

"Và với trường hợp của chị," Minjeong tiếp tục trả lời câu hỏi trước đó của Jimin. "Em đã nghĩ về việc sẽ thế nào nếu em là người đột ngột thức dậy giữa hư không...lạc lõng và cô đơn," cô gái tóc vàng nói với khóe môi dẫu xuống. "Em sẽ rất sợ hãi và bối rối. Vì vậy, em nghĩ mình cần phải giúp chị. Làm sao em có thể ngó lơ được kia chứ?"

Jimin mím môi lại để ngăn chúng run lên. Ngực ả cảm thấy nặng trĩu.

Cáo ta luôn mang trong mình một niềm kiêu ngạo rằng ả có thể làm gì tùy thích đối với con người chỉ vì ả mạnh hơn họ về mọi mặt. Ả có thái độ bề trên đối với con người vì sự ngu xuẩn của họ và vì số phận bi thảm của họ khi đã được trao cho một hình dạng thấp kém hơn nhiều so với ả.

Nhưng họ không ngu ngốc. Họ không phải là những kẻ thiếu hiểu biết về thế giới. Họ hiểu được rằng, mặc dù có những khác biệt rất lớn, nhưng tất cả bọn họ đều giống nhau.

Cơ thể thì cần thức ăn, nước uống và nơi trú ẩn.

Trong khi tâm hồn thì cần sự đồng cảm...và sự đồng hành.

Jimin nhẹ nhàng chun mũi trước khi nói, "Em không bao giờ có thể là độc dược. Đừng bao giờ tự nói về bản thân mình như thế nữa."

***

Nó lại xảy ra vào đêm hôm đó. Jimin mơ thấy máu và thịt trên tay ả cùng với mùi vị của nội tạng và linh hồn bên trong khuôn miệng. Sự khác biệt lần này là, khi ả thức dậy, ả không ở một mình.

"Chị Jimin. Này, chị Jimin!"

Cáo đã làm Minjeong tỉnh giấc, và em hiện đang quỳ trên sàn và cúi xuống, nhẹ nhàng lay ả dậy. Gác xép hầu như không được thắp sáng, chỉ có ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn của Minjeong tỏa ra từ giường ngủ của em là thứ duy nhất chiếu sáng cho phần còn lại của gác xép. Ánh sáng ấm áp cũng đủ sáng để Jimin có thể nhìn thấy hàng lông mày nhăn lại đầy lo lắng và cái cau mày căng thẳng của Minjeong.

"Chị ổn chứ?" Minjeong hỏi, giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào như mọi khi.

Không. Jimin nuốt khan, mơ hồ nhận ra ả đang hít thở nặng nhọc như thế nào và làn da ả ướt đẫm mồ hôi lạnh ra sao. Cơ thể con người thật phiền phức. Cáo ta khẽ rên rỉ khi ả chống người ngồi dậy. Ả khom người, chống khuỷu tay lên đầu gối khi cố gắng xóa đi dấu vết của một cơn ác mộng khác. Một miền kí ức khác. Một vụ giết người khác.

"Xin lỗi," Jimin thì thầm. "Tôi đã làm em thức giấc sao?"

"Không sao đâu mà. Chị ổn chứ? Trông có vẻ như chị đã gặp ác mộng."

Vẫn đang trong thời gian hồi phục lại ý thức và cố gắng nắm bắt lấy thực tại, Jimin mím chặt môi, choáng ngợp bởi trọng lực khủng khiếp đang đè nặng lên ngực ả. "Tôi không biết," ả thấy mình thành thật trả lời.

Minjeong lấp đầy khoảng trống trên đi văng nơi Jimin đã nằm xuống trước đó. Em dịu dàng vòng tay qua vai của Jimin trước khi tựa cằm vào hõm cổ của ả. "Chị đã nhớ ra điều gì đó về quá khứ của mình sao?"

Cáo ta mím môi dưới vào giữa hai hàm răng. Với cảm giác hơi ấm từ cơ thể em áp sát vào lưng ả và vòng tay em trìu mến ôm ả thật cẩn trọng, Jimin gần như vỡ òa và sẵn sàng kể cho Minjeong nghe hết mọi chuyện.

Gần như.

Thay vào đó, ả cắn vào lưỡi của mình.

"Ừm," ả chỉ trả lời đơn giản.

"Chị có muốn nói về nó không?" Minjeong thận trọng hỏi.

Jimin lắc đầu.

Làm thế nào mà ả có thể làm thế?

Nhân tiện thì, Minjeong, tôi là một hồ ly. Đúng vậy, một con cáo chín đuôi. Tôi đến thế giới của em với ý định ăn thịt loài người. Tôi không hề có ý định cứu em khỏi tên hiếp dâm đó. Tôi đi đến trường học để giết một nam sinh. Tôi đã thoáng nghĩ về việc giết em và bạn bè của em. Nhưng thay vào đó, tôi nghĩ mình đã vô tình

Con cáo nao núng khi hơi ấm từ cơ thể và vòng tay của Minjeong đột ngột rời khỏi ả, cảm giác đó ngay lập tức khiến ngực ả đau nhói vì lý do nào đấy. Người thợ làm bánh tóc vàng đứng dậy khỏi chiếc đi văng và đi vòng sang phía bên kia của Jimin trước khi chìa một tay xuống. "Lại đây nào."

Và Jimin không hỏi tại sao. Theo bản năng tin tưởng người thợ làm bánh tóc vàng, ả đưa tay ra và nắm lấy tay em. Minjeong dắt ả đi qua khu gác xép thiếu ánh sáng, đi thêm vài bước để vào phòng ngủ của em, và mang Jimin đến giường của em.

Như hầu hết những đêm khác, em dỗ dành Jimin tiến vào giấc ngủ và nhẹ nhàng kéo chăn lên vai ả. Tuy nhiên, điều khác biệt duy nhất vào tối nay là Minjeong sẽ nằm bên cạnh Jimin.

Ả đã từng chế nhạo Minjeong rất nhiều vì em là một thợ làm bánh nhỏ bé, gầy gò, yếu ớt đến nỗi ả có thể dễ dàng bẻ gãy và thao túng chỉ bằng một cái chớp mắt nhẹ nhất. Nhưng Jimin đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé, trong khi đột nhiên Minjeong lại vô cùng mạnh mẽ khi em ôm ả trong vòng tay của em suốt đêm, và thủ thỉ với Jimin rằng hãy chỉ mơ đến những thứ ngọt ngào thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro