Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi là ai ? Tôi là gì của họ ? Tôi sẽ sống sao trong cuộc đời này ? Tôi , một đứa con gái với một phong cách , tính cách , tính tình y trang một thằng con trai . Mọi người nhìn tôi và nói tôi là một con LES. Đúng , tôi là LES , tôi yêu một cô bé nhỏ hơn mình 2 tuổi. Nhưng cuộc sống đâu lường trước được gì , người tôi từng yêu thầm 4 năm , cậu ấy trở về . Lòng tôi vẫn xao xuyến ...... __________________ Chuyện này là chuyện có thật nhé , mình chính là người con gái đó . Mình sẽ mượn tên của Gil,Isaac,Chi Pu để kể chuyện ha Mình sẽ Drop chuyện Tiếng Sét Ái Tình vì nó xàm quá nhừng mình sẽ trở lại
CÙNG NÀNG NÓI CHUYỆN TRĂM NĂMTác giả: Hạ QuânThể loại: Bách hợp, hiện đại, cách biệt tuổi tác, ngọt, HENhân vật chính: Khuất Tĩnh Văn x Kỳ Mặc VũSố chương: 90Trạng thái: Đã hoàn thànhDĩ tĩnh vi tông,Tích mặc như kim.…
Sẽ làm sao nếu Phú Sát Dung Âm là hoàng hậu nhưng tâm tình không ủ dột nữa? Sẽ làm sao nếu Dung Âm không sống trong sự tranh giành hậu cung mà sống trong sự sủng ái của các phi tần khác?…
Tác giả: Quảng Lăng Tán NhiThể loại: Hiện đại, GL, ngược tâm, gương vỡ lại lành, HECouple: Diệp Tòng Y x Trầm Hàn SanhEdit: Đằng Nguyên Yến TửVăn án:Ký ức của cô không còn nguyên vẹn do một tai nạn, ấy thế mà trong mắt mọi người cô lại có một cuộc sống gần như hoàn hảo. Nhưng khi gặp một người, cô lại mãnh liệt muốn phá vỡ sự hoàn hảo của chính mình, trăm ngàn điều rối ren, mâu thuẫn, dây dưa, trốn tránh, cuối cùng cô lựa chọn đạo nghĩa và trách nhiệm, cô hoàn thành cho tình yêu của người khác. Tuy nhiên, một quyển nhật ký, lại làm cho cô một lần nữa vực dậy cái tôi trước kia, khoảnh khắc nước mắt rơi xuống, Diệp Tòng Y rốt cuộc cũng hiểu được, vì sao trong lòng cô luôn có cảm giác bất an, khó chịu, vì sao dễ dàng bị hấp dẫn như vậy, vì sao cuối cùng lại không thể trốn thoát khỏi ánh mắt kia, nguyên nhân của tất cả đã bắt đầu từ rất lâu...P/s: Lần đầu tiên mình edit, xin mọi người đọc bằng tấm lòng cởi mở *cúi*…
Truyện repost để đọc offline ^~^.Vì lý do giới hạn chương nên mình đã làm tiếp 1 phần 2.Link:KHÔNG CÓ KIẾP SAU (Một hữu lai sinh)Tác giả: Nguyệt Hạ TangThể loại: ảo tưởng không gian, hoan hỉ oan gia, khoa học viễn tưởng, tương lai giá không, 1×1, HE..Nhân vật chính: Mục Căn, OliviaNhân vật phụ: Alpha, Sigma...Mần by Bi (p2t92.wordpress.com)Với sự giúp sức của bộ ba 3p QT, GG và Baidu Văn án: "Thế giới này tồn tại vì con --" (hay "Mọi việc xảy ra trong thế giới này đều vì con mà sinh ra") ---------------------------------- Điều thứ 1300: Người máy mất chủ nhân giám thị nên bị tiêu hủy ngay - [Ấn bản thứ 53 về Điều lệ Quản lý tổng hợp người máy giữa các hành tinh] "Nhiên liệu không đủ! Nhiên liệu không đủ!" "Mức độ hư hại của đuôi thuyền là 65%, hãy lập tức phái kỹ sư sửa chữa!" "Phi thuyền sắp bay khỏi khu vực thiên thạch, trước khi nhận được thông báo chính thức, xin các vị hành khách đừng tháo dây an toàn trên người, rất cám ơn sự hợp tác của quý vị." Ánh đèn trong khoang thuyền đã chuyển sang cảnh cáo đỏ biểu thị tình huống cực kỳ nguy hiểm, gay cấn hơn khi tiếng còi báo động, giọng nam máy móc và giọng nữ nhân loại êm tai đan xen nhau, cấu thành cảnh tượng hết sức hỗn loạn.…
Truyện tự sáng tác về SaiGon Phantom AOV nói riêng và AOV nói chung. Là truyện BL. Couple chính: Lai Bâng x Jiro Vui lòng không reup tại bất cứ đâu khác.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…