Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6.

--

Sau khi dùng xong bữa sáng , Jihoon ra ngoài vườn chơi . Cậu mải mê nghịch những viên đá đầy màu sắc trong những bồn nước .

Có một mùi gì đó rất lạ , giống như mùi tanh của máu ...

" A... Người của anh ... máu "

Jihoon hốt hoảng khi nhìn thấy bộ dạng dính đầy máu tươi của Daniel . Anh ta đứng trước mặt cậu , nở một nụ cười lạnh ngắt .

" Phải , là máu . Máu của loài người "

" Anh mau rửa những thứ này đi .. Mọi người sẽ hoảng sợ khi nhìn thấy nó "

" Hừ , không cần cậu quan tâm "

  Jihoon lấy ra một chiếc khăn ướt , muốn lau sạch vết máu trên mặt anh thì bị chặn lại .

" A..đau quá .. bỏ tay tôi ra"

" Cậu nghĩ cậu đủ tư cách để chạm vào mặt tôi sao ?"

Nói xong , anh ta quay người bỏ đi .

Không đủ tư cách cái khỉ gì chứ ... Đúng là làm ơn mắc oán mà....

--

Dạo gần đây , cậu thường  cảm thấy buồn ngủ vô cùng . Chỉ cần đặt người xuống một nơi ấm áp nào đó cũng khiến cậu chìm vào giấc ngủ .

" Bảo bối ~ hôm nay thực sự mệt mỏi "

" Woojin , hôm nay em thấy người của anh Daniel dính đầy máu ."

" À tính khí của anh ấy có phần không tốt . Đừng quan tâm "

" Vậy à..!"

" Nói xem  hôm nay ở nhà em đã làm những gì "

" Chỉ là ra nghịch vài viên đá trước sân "

" Không tồi "

Nói xong , Woojin đặt một nụ hôn nhẹ vào cánh môi của cậu . Rất nhẹ và rất nhanh .

" Dạo này , anh thực sự rất bận sao ?"

" Ừm ... Có lẽ chỉ vài ngày nữa sẽ được ở bên em cả ngày . Nhìn em có vẻ buồn chán nên tôi đã mang đến cho em một món quà . Là một thú nuôi "

" Thật sao a~ Vậy là em đã có bạn . Cảm ơn anh "

" Vậy , mình làm đi !"

" Đừng hòng nghĩ đến điều đó "

Nửa đêm , khi còn đang say giấc , Jihoon có thể cảm nhận được có một tiếng động đang phát ra từ nhà tắm . Bất giác tò mò , cậu tiến tới cánh cửa và nhìn qua khe hở .

Cái quái gì vậy....

" Woojin ... Anh đang làm gì vậy "

" Jihoon...A...."

Máu , nhiều máu quá ...Bên cạnh là xác của một nữ nhân ...

" Tại sao ? Kia là sao chứ ?"

" Hồi nãy anh có ra ngoài làm vào việc . Cô ta đã lẻn vào phòng của chúng ta , ý định là tấn công em . May mắn anh trở về phòng kịp lúc "

" Tấn công em sao ? Tại sao chứ "

" Không biết nữa "

--

Sau khi dùng xong nước nóng , Woojin quấn một chiếc khăn mỏng quanh hông , tiến về phía giường ngủ , bàn tay hư hỏng bắt đầu trêu chọc Jihoon .

" Nào , nhột quá Woojin . Em muốn đi ngủ "

Bàn tay hư hỏng vẫn tiếp tục xoa nắn cánh mông . Jihoon thấy thế liền quay người lại , dùng tay bứt mạnh "đám rừng nguyên sinh " giữa chân anh . Không nói cũng đủ hiểu , cảm giác thốn đến nhường nào .

" Đúng là chiều em quá sinh hư !"

Nói xong liền ôm chặt cậu từ phía sau , vùi đầu vào hõm cổ mà hít . Mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc khiến anh cảm thấy dễ chịu .

" Đừng rời bỏ tôi ! Hứa đi ,hãy ở bên tôi mãi mãi "

Nghe thấy câu nói này , Jihoon bất giác nở một nụ cười .

" Em sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi ~"

--

Ngày hôm sau , mọi người đều tất bật trang trí lại lâu đài , nghe nói sẽ phải đón tiếp một người quan trọng . Ai ai cũng đều bận rộn .

Khi màn đêm buông xuống , cách cổng được mở ra . Một đoàn người di chuyển vào trong .

" Chào mừng công chúa trở về !"

Người kia bỏ mũ áo choàng xuống , bước về phía Woojin , đột nhiên ôm chầm lấy .

" Em rất nhớ anh ~"

" Ji Eun , cô làm gì vậy "

Cô ả nghe thấy liền cười lớn .

" Chẳng lẽ ôm cũng không được sao ?"

" Ừ , không được !"

" Tại sao ?"

" Phu nhân của ta sẽ ghen !"

Nói xong , anh quay người trở về phòng . Đương nhiên , trong lòng ả đang tức giận vô cùng . Vốn dĩ sau chuyến đi vừa rồi , trở về ả mong muốn sẽ có thể nối lại tình duyên đã lỡ . Nhưng thái độ của Woojin vẫn vậy , lạnh lùng , cố ý tránh mặt .

" Tôi sẽ khiến anh hối hận !"

--

Lễ săn bắt được tổ chức . Trong buổi tối này , tất cả các vampire đều được tự do ra ngoài săn bắt . Mục tiêu chính là con người .

Jihoon lúc này đang bày vẻ mặt khó chịu khi bị người kia bắt ngồi im trên lòng , tay ôm chặt eo cậu .

" Tại sao phải ngồi tư thế này !"

" Tôi thích tư thế này . Em mau ngoan ngoãn ngồi im đi "

" Không thoải mái a~"

Một lúc sau , các vampire bắt đầu mang con mồi trở về . Các tiếng hét trong vô vọng vang lên . Bọn họ đều biết sau đêm nay , chắc chắn họ sẽ bị chết , một cái chết đau đớn .

Jihoon hốt hoảng nhìn những người đang bị trói chặt phía dưới .

" Họ sẽ bị giết sao..."

" Phải , họ sẽ bị giết "

" Thật tàn nhẫn , làm ơn đừng làm hại họ "

" Nguồn thức ăn của vampire là họ . Và nơi này cũng cần vài vampire canh gác . Đợi đến khi họ biến đổi , cho họ làm việc đó cũng không sao "

Tiếng kêu cứu vang lên . Một tiếng nói quen thuộc . Jihoon quay lại nhìn phát hiện cậu bạn cùng lớp đang bị trói phía dưới .

" Taehee , là Taehee . Woojin , đó là Taehee , người học cùng lớp em . Hoàn cảnh thực sự đáng thương a~ "

" Em muốn cứu nó ? "

Jihoon khẽ gật .

Woojin ra lệnh cho bọn thuộc hạ đưa Jihoon xuống dưới .

" Taehee , đừng sợ . Là mình đây , Park Jihoon "

Người bạn kia sửng sốt nhìn .

" Jihoon , chỗ này thực sự nguy hiểm lắm . Mau đi đi "

" Mình đến cứu cậu mà !"

Phựt ...

Một mũi tên được bắn vào chính giữa bả vai của Taehee . Máu không ngừng chảy . Không nói cũng đủ hiểu lúc này Jihoon hốt hoảng đến nhường nào .

" Taehee , cố chịu đựng chút nữa , sắp tháo xong rồi "

" Đối với những con người lắm lời cần kết liễu luôn , không nên kéo dài thời gian "

Ji Eun giương cung lên lần thứ hai . Lần này , mục tiêu không phải là người ban nãy mà chính là vị nhân tình của hoàng tử . Lần này , cô ta sẽ nhắm thẳng vào phía tim mà bắn . Chỉ có như vậy mới có thể diệt sạch hoàn toàn .

" Cô đang làm gì vậy ?"

" Woojin , kia là con người , phải giết chúng "

" Đừng hòng động vào em ấy "

Anh tức giận mà tiến tới bóp chặt cổ cô ta .

" Anh...làm gì ..vậy...mau buông"

Ném ả sang một bên , Woojin buông lời cảnh báo .

" Đừng để ta thấy việc này lần nữa !"

Nói xong , anh đi xuống phía dưới , ôm lấy Jihoon mang về phòng .

" Taehee đang bị thương . Mau bỏ em ra đi "

" Yên tâm , ta đã ra lệnh chữa trị cho đứa bé đấy rồi "

" Tại sao lại bắn cậu ấy chứ..! Máu thực sự chảy rất nhiều ..."

" Tôi xin lỗi , đều là do tôi không cẩn thận . Em mau nghỉ ngơi đi "

Woojin khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu rồi dặn .

" Ở đây nghỉ ngơi , tôi xuống hoàn thành xong lễ săn bắn rồi quay trở về đây "

__

" Thật tức chết mà !!! Tại sao luôn luôn bảo vệ thằng nhóc đó chứ "

Ji Eun tức giận mà đập phá những đồ vật trong phòng của mình . Cứ tưởng sau khi về sẽ nối lại được tình cảm bị rạn nứt , nào ngờ lại bị cản đường .

Park Woojin , anh sẽ phải hối hận vì đã không chọn tôi ....








_END CHAP ^^

Ảnh này Au des đó >< nhìn có têu nghiệt không chứ

Vote cho mình để mình ra chap mới nhanh hơn nha <3 cảm ơn mọi người đã ủng hộ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro