Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2 .

....

Jihoon lúc này buồn chán vô cùng . Mặc dù trong phòng có TV và snack nhưng cảm giác vẫn trống vắng . Khẽ thở dài một tiếng , cậu bước đến phía ban công , ngắm nhìn . Tuyết vẫn đang rơi ngoài kia . Khung cảnh bên ngoài hoang vu đến lạ . Không một bóng người , chỉ toàn cây .

Hắt xì ...

Đáng ghét thật , sao lại cảm thấy lạnh vậy cơ chứ ..

Jihoon ghét cái lạnh và ghét bị lạnh . Cậu tự hỏi tại sao trẻ con lại thích nghịch tuyết cơ chứ . Cầm điện thoại di động lên , Jihoon giật mình nhìn 2 cuộc gọi nhỡ đang hiện lên . Là số của dì.. Nhưng ở nơi thế này lấy đâu sóng điện thoại để gọi lại cơ chứ . Cậu liền xóa nó đi , coi như không thấy gì .

" Đang làm gì thế ? "

Cửa phòng chợt mở . Woojin bước vào trong  .

" Anh về rồi sao . Bữa tối ... có chưa thế . Tôi hơi đói "

" Lúc nào cũng có . Nhưng trước khi ăn phải nói cho tôi một điều "

" Được , điều gì ? "

" Em nhìn thấy được tương lai gần sao ? "

" Chẳng phải tôi đã bảo rồi sao "

"  Ừ vậy xuống tầng ăn thôi "

Jihoon đi sau anh . Nhờ ra khỏi phòng nên cậu mới biết cái lâu đài này rộng lớn đến chừng nào . Quả thật khiến người ta mỏi chân . Nhưng ở đây nơi nào cũng thấy gia nhân , họ có mặt ở khắp nơi . Nhưng khuôn mặt lúc nào cậu cũng thấy cứng đờ , không cảm xúc . Phía dưới bàn ăn đã được bày sẵn .

" Mời mọi người dùng bữa "

Jihoon thích thú , lấy một phần pasta ăn . Cậu vừa ăn , vừa lẩm bẩm khen " Vampire các anh đúng là thật biết hưởng thụ nha "

Một nam nhân bước đến , ngồi vào bàn ăn , nhìn Jihoon .

" Đây là gì vậy ? " Anh ta ngạc nhiên hỏi

" Người của ta " Woojin trầm giọng nói .

" Thật sao .. Thật không ngờ anh cũng hứng thú với giường chiếu sao . Em tưởng anh chỉ quan tâm đến chuyện chính trị"

" Có tin ta bẻ răng em không KuanLin , ai dạy cách ăn nói thế hả "

KuanLin không để ý tới người đang ngồi gào thét kia , quay ra nhìn Jihoon . Cậu thấy thế , liền gượng cười .

" Anh...cũng là hoàng tử giống người đó..sao ? "

" Đúng rồi ... À mà anh cái gì chứ , từ giờ phải gọi cậu là phu nhân rồi "

" Thật khéo đùa .."

Sau khi ăn xong , Jihoon được lệnh bắt về phòng . Đến cửa phòng , đột ngột đứng lại bắt chuyện cùng chị gái giúp việc . Sau khi được giải thích thì mới hiểu tại sao mọi người mặt ai cũng cứng ngắt không lấy một biểu cảm .

" Chẳng phải tôi kêu em về phòng sao , sao lại dám đứng ở đây buôn chuyện "

Tiếng Woojin vang lên . Nữ gia nhân sợ hãi lui đi .

" Về phòng bây giờ quả thực chán vô cùng . Tôi chỉ nói chuyện một xíu thôi mà"

Thấy biểu cảm đáng sợ trên khuôn mặt anh , Jihoon lập tức chạy về phòng .

" Tôi về phòng rồi đấy  . Đúng là đáng sợ mà "

Woojin bước vào phòng . Tay cầm thêm một chai rượu vang . Jihoon thấy thế liền tò mò hỏi .

" Anh cũng uống rượu nữa sao ? "

" Muốn uống không ? "

" Aizz thật là , sao lại rủ người chưa đủ tuổi uống cơ chứ "

" Không muốn về nhà à ? "

" Anh muốn đuổi tôi đi sao ... Đừng mà tôi biết làm nhiều việc nhà lắm , biết nấu ăn nữa . Đừng đuổi tôi đi mà "

" Xem kìa , lần đầu tiên tôi thấy một con người đòi ở lại cùng Vampire . Đúng là ngoài giỏi ăn thì em chẳng giỏi gì cả "

" Này , tất cả bài kiểm tra của tôi đều đạt 8O điểm trở lên đó "

" Được , vậy ở đây làm người tình của tôi là được . Muốn ra ngoài chút không ?"

" Được ra sao ? Vậy đợi tôi thay đồ "

Jihoon thích thú đóng một lớp áo dày cùng Woojin xuống sân . Anh mở một cánh cổng ra , bước ra ngoài chính là trung tâm Seoul . Nhìn thấy cảnh tượng này , Jihoon không khỏi "ồ" lên .

" Bây giờ việc đầu tiên phải đi đổi tiền "

Woojin ghé vào một cửa hàng vàng bạc ven đường , lấy từ túi ra một túi vàng nhỏ đặt lên . Sau khi lấy được tiền rồi , anh khẽ hỏi cậu .

" Muốn mua gì không ? "

" Ngài Park thật là tốt bụng quá đi . Tôi cá chắc là không một vampire nào tốt bụng như ngài "

" Đến đó nhé ?"

Woojin chỉ tay về phía toà nhà Lotte . Jihoon thấy vậy gật lia lịa . Do gần đến ngày giáng sinh nên bên trong khá đông người .

" Qua phía kia đi , tôi muốn mua vào bộ đồ "

" Nae ... "

Jihoon đi theo Woojin đến đó . Sau khi chọn được đồ ưng ý , anh hài lòng bảo cậu .

" Bộ đồ này hợp với em đấy , tôi thanh toán nhé ?"

" Sao lại chọn mấy bộ hường phấn như vậy chứ !"

" Mang về nhớ mặc chúng thường xuyên "

" Đi về thôi , tôi cần đi ngủ . Mai tôi phải đi học ..."

" Tôi có nói cho em đi học sao ?"

" Cái gì chứ .... Anh đang cản trở tương lai của đất nước đấy "

" Không quan tâm " 

...

 " Sao anh lại ở đây , chẳng lẽ ngủ chung ??" 

" Đúng rồi , đừng nháo , nằm xuống đi " 

" Tôi sẽ ra sofa ..." 

" Cẩn thận không em sẽ không biết mình sẽ bị đá ra ngoài lúc nào đâu " 

 Nghe thấy câu nói này , Jihoon ngoan ngoãn ôm gối trở lại , nằm xuống cạnh anh ta . 

       Chỉ giỏi ức hiếp người lành...

" Nghe thấy hết đấy " 

" Biết rồi , thưa ngài Park , tôi sẽ ngoan ngoãn đi ngủ " 

" Mai tôi có thể về nhà lấy đồ và chào hỏi mọi người một chút được không ? " 

" Được , giờ ngủ đi . Tôi không còn sức tiếp chuyện với em đâu " 

--













Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro