12. Mộng
Jung Jae Hyun nằm trên giường, hai tay chân duỗi thẳng theo thân, cái dáng nằm bất hủ. Anh với lấy lọ kẹo bơ lạc đặt trên chiếc tủ ở đầu giường, thành thạo mở lọ, bóc một viên kẹo rồi bỏ vào miệng. Xong xuôi Jaehyun đậy nắp rồi lại đặt lọ kẹo về vị trí cũ. Jaehyun không hề mở mắt, bàn tay cũng không hề phải mò mẫm lấy lọ kẹo hiển nhiên rằng vị trí của nó đã ở đó rất rất lâu rồi.
11h30, Jaehyun mở mắt, anh ngồi dậy, cứ như vậy nhìn vào khoảng không vô định một lúc lâu. Hai chú chó ngồi trên ghế sofa phía đối diện cũng đang nhìn anh.
- Chào!
Jaehyun vẫy tay như một đứa trẻ, đôi mắt nhỏ bé hơi sưng và thâm sau một giấc ngủ dài chập chờn nhưng vẫn cố gắng thể hiện nét mặt vui vẻ với hai chú chó của mình. Ngược lại, hai chú cún chẳng vui mừng khi thấy chủ, chúng thậm chí còn chẳng thèm vẫy đuôi mừng. Jaehyun thở dài bất lực nhìn chúng chơi đùa cùng nhau bên cạnh hai cái máy sưởi ấm áp. Đặt chân xuống nền đất, dường như cái lạnh đã ngấm sâu vào mọi thứ, nền đất giờ giống như mặt sông băng Hwacheon vậy. Jaehyun bỗng cảm thấy cái lạnh, nhanh chóng khoác thêm áo ấm, nhưng tuyệt nhiên vẫn đi chân trần. Anh xuống nhà, không buồn nhìn xung quanh lập tức trở vào phòng thí nghiệm.
Trên 4 bức tường là những tấm bảng lớn được ghi chép chằng chịt những công thức. Jaehyun bắt đầu bằng việc lau sạch những tấm bảng, miệng không ngừng ngâm nga một công thức hoá học dài dằng dặc như đang niệm thần chú. Phấn trên bảng bắt đầu bay trong không khí, khiến căn phòng dần trở nên bụi bặm có sức sống. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào qua tấm rèm màu xám yếu ớt tô bóng khói mờ trên bộ xương sống nhân tạo được dựng lên rất tỉ mỉ. Trên từng huyệt đạo được đánh dấu chấm đỏ đều cắm những cây kim ghim vị trí cần ghi nhớ. Những tiêu bản mô, đốt sống thật cũng được lưu trữ trong những chiếc lọ chứa dung dịch màu óng vàng bày hàng dãy trên những chiếc giá đặt chạy dọc theo căn phòng rộng lớn.
So với việc sử dụng máy tính để giải quyết những phức tạp trong việc định lượng hàm lượng và chế tạo thuốc thì anh thích dùng phấn và bảng hơn. Những con chữ đều đặn ngay ngắn trên màn hình máy tính quá đỗi quy chuẩn khiến mọi thứ trở nên lạc lõng trong cả mớ những thứ viết ra. Việc phải lần mò những lệnh thức in đậm hay bôi màu, chi bằng viết chúng ra rồi làm theo ý thích. Chỉ một chốc một lát, bốn chiếc bảng lớn lại bị lấp đầy. Jaehyun làm theo định lượng, công thức đã chuẩn bị rồi bắt tay vào tính toán dựa trên hồ sơ bệnh án của Yuta mà Jungwoo đem về từ bệnh viện.
Jaehyun đã làm việc này nhiều tuần nay nhưng không có kết quả khả quan. Thời gian của Yuta không còn nhiều, cũng có nghĩa là thời gian của Jaehyun cũng sắp hết.
Ngày tập hồ sơ được đưa về, Jaehyun đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu nó. Đó không hẳn là căn bệnh khó đến mức như ung thư hay AIDS, nhưng trong cả 6 tỉ người sống trên trái đất, con số 0,004 % của anh và Jungwoo cũng chưa là gì so với 0,000000002% cơ hội sống của Yuta. Trên thế giới hiện nay mới chỉ có 3 trường hợp được phát hiện có triệu chứng tương tự, hai trường hợp đã tử vong, vậy có thể nói Yuta là người duy nhất còn sống cho tới thời điểm này. Từ khi sinh ra trong cơ thể Yuta đã nhiễm một loại virut lạ, nó tấn công vào xương sống, ăn mòn mô trơn và canxi trong xương khiến xương sống trở nên yếu dần rồi gãy vụn. Đáng lẽ ra cơ thể Yuta sẽ không thể trụ quá 3 tháng sau khi sinh nhưng vì Midkine chất ức chế virut trong cơ thể của Yuta quá dư thừa, nó phần nào ngăn chặn virut tấn công cơ thể. Nhưng càng lớn, lượng Midkine cần càng nhiều tới nỗi cơ thể Yuta không thể cung cấp đủ Midkine cần thiết. Đó là lý do vì sao Yuta vẫn phải sử dụng nhiều loại thuốc bổ sung từng phần trong khoảng thời gian dài. Jaehyun biết không phải là phương pháp tốt, ngay cả những ống tiêm mà Jaehyun tạo ra cũng chỉ giúp Yuta cung cấp đủ lượng mô và canxi bị ăn mòn trong 3 ngày chứ không thể nào ngăn ngừa triệt để virut sản sinh.
Để virut không tiến triển, một là phải giảm mức sản sinh lượng mô và canxi thấp hơn lượng virut cần trong cơ thể để chúng bị ức chế mãi mãi, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc Yuta phải đeo một bộ khung xương sống giả và ngồi xe lăn trong suốt phần đời còn lại.
Hoặc Midkine là giải pháp, nếu có thứ đó và tiêm trực tiếp vào sống lưng để ức chế virut thì sẽ xoay chuyển được toàn bộ tình hình. Giả sử bây giờ Jaehyun có bỏ ra 15 tỷ won để tạo ra Midkine nhân tạo thì Yuta của anh cũng chẳng thể đợi được quá 1 năm chứ chẳng nói đến 5 năm cho số Midkine cần hoàn thành.
Jaehyun gục mặt xuống bàn, ngón tay nghịch ngợm đẩy viên phấn lăn qua lăn lại đều đều, đầu óc anh trống rỗng. Mùi của những bụi phấn vẫn còn, nhưng nó không khó chịu bằng lòng Jaehyun lúc này. Nụ cười của Yuta là thứ ám ảnh tâm trí anh vào thời điểm anh quyết định chiếm đoạt Yuta cho riêng mình. Nhưng rồi đến giờ, cơn đau đớn hành hạ, tiếng rên rỉ cố gắng chịu đựng và cả cái dáng nằm co quắp cộng thêm những giọt nước mắt ấy lại càng khiến lòng Jaehyun như có ai đang gây ra một trận hoả hoạn.
Ngước lên nhìn chiếc đồng hồ quả lắc lớn đặt trong phòng, 10 phút nữa Jungwoo sẽ có mặt và với những viên thuốc. Ngày Jaehyun đề nghị giao kèo, anh vì chỉ muốn có hồ sơ bệnh án của Yuta mà đã chấp nhận điều trị tâm lý trở lại. Jungwoo nói anh bị rối loạn tâm lý phức hợp, cộng thêm rối loạn lưỡng cực nên việc điều trị là cần thiết. Tuy việc này đã được ngừng lại từ hai năm trước, nhưng vì Yuta, anh chấp nhận sử dụng thuốc trở lại theo yêu cầu của Jungwoo.
Tiếng xe của Jungwoo đã dừng ở cửa, Jaehyun ra khỏi phòng nghiên cứu, khoá trái lại như cũ rồi trở về phòng ngủ.
Tiếng bước chân đều đều của Jungwoo in dấu trên từng bậc cầu thang, chuẩn xác đến từng giây. Jungwoo đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại, đứng ở hành lang ngay gần cầu thang để nghe điện. Từ khoảng cách đó Jaehyun chỉ có thể nghe thấy tiếng nói mờ ảo không rõ tiếng. Vài phút sau, tiếng nói ấy dừng hẳn, tiếng bước chân lại bắt đầu nện đều đều, một lần nữa Jungwoo dừng ở ngưỡng cửa phòng.
- Anh dậy rồi à?
Jungwoo giờ đứng đối diện anh, nhẹ nhàng như một cơn gió lướt qua, khẽ chỉnh lại chiếc áo khoác xộc xệch trên người anh. Trong đáy mắt bộc lộ ra chút ngạc nhiên, hai chân mày sát lại gần.
- Anh đã ăn trưa chưa?
Jaehyun lắc đầu: "Chưa!"
Sắc mặt Jungwoo bỗng thay đổi, cậu đã phát hiện ra điều gì đó. Jungwoo yên lặng. Cái yên lặng khiến không gian lạnh lẽo xung quanh càng trở nên lạnh gấp bội.
- Nào, thuốc của ngày hôm nay. Chịu khó nhé, rồi anh sẽ khá hơn thôi.
Jungwoo đối xử với Jaehyun một cách nhẹ nhàng như cách một đứa bé nâng niu món đồ chơi quý giá.
Jungwoo đặt thuốc trên mặt bàn, như mọi khi, cậu sẽ đứng quan sát Jaehyun uống thuốc. Nhưng hôm nay lại khác, Jungwoo bỏ anh lại đó rồi trở xuống bếp. Anh nhìn vào cái khoảng trống ở ngưỡng cửa, nơi mà vẫn thường có một chàng trai mặc suit sậm màu đứng nhìn mình với ánh mắt trìu mến.
Jungwoo có tâm sự gì đó.
Những suy nghĩ trước đây đã vội bay theo những hơi ấm đột ngột của Jungwoo. Jaehyun cầm theo túi thuốc xuống bếp.
- Hôm nay Jungwoo không nhìn Jaehyun uống thuốc.
Jungwoo chuẩn bị ít đồ ăn nhẹ cho anh, hâm nóng lại vài món rồi đặt lên bàn. Những món đơn giản, bổ dưỡng, hầu như đều là những thực phẩm mà Jaehyun thường sử dụng hàng ngày.
- Anh phải ăn chút gì trước khi uống thuốc chứ. Hơn nữa, việc đó không cần nữa, anh có thể tự uống thuốc mà.
Jaehyun ngồi vào bàn ăn, một bát yến mạch đặt trước mặt cùng một bình sữa, Jaehyun bắt đầu rót sữa vào bát. Bên cạnh còn có vài lát bánh mỳ bơ lạc, ít salad, cháo bào ngư và thịt. Nhưng Jaehyun chỉ chọn yến mạch.
- Gần đây anh ngủ ngon giấc không Jaehyun?
Jaehyun gật đầu, lặng lẽ đưa từng thìa yến mạch lên miệng.
- Việc nghiên cứu đến đâu rồi, chiều nay Yuta sẽ tới bệnh viện để tái khám định kỳ, đến lúc đó em sẽ mang kết quả mới nhất về cho anh.
Ngoài việc lặng lẽ ăn phần ăn của mình, Jaehyun có lẽ do sử dụng thuốc trễ hơn mọi ngày nên đầu óc có chút minh mẫn lạ thường. Rõ ràng anh đang tự đưa phiền phức tới cho Jungwoo, riêng công việc, việc chăm sóc cho anh và giải quyết những việc riêng cũng đã đủ mệt mỏi, vậy mà ngay cả những việc nhỏ nhặt đó cậu cũng phải giúp anh. Jaehyun cười nhạt, trong lòng bỗng cảm thấy mình là kẻ vô dụng.
- Jungwoo có mệt không?
Jungwoo khi đó đang gọt táo cũng dừng lại trước câu hỏi của anh. Có điều gì đó lạ lẫm giống như viên tẩy xoá đi dần những nếp nhăn đang trầng lên trên trán Jungwoo.
- Không, em không mệt, sao lại hỏi điều đó?
- Vừa lo cho Jaehyun, lại bận, giờ lo cho cả Yuta.
Jungwoo khi đó muốn rơi nước mắt vì bước đầu trong việc sử dụng thuốc dường như đã có hiệu quả. Trong suốt 4 năm liền chưa một lời Jaehyun hỏi cậu như thế, 4 năm liền anh chỉ mặc mỏng manh một chiếc áo màu trắng nhưng hôm nay anh đã có cảm giác lạnh.
- Chỉ cần anh khoẻ mạnh, em sẽ không sao hết.
Jungwoo đặt đĩa táo về phía Jaehyun, miếng táo gọt đẹp đẽ như bàn tay của một cô tiên gác bếp vừa tạo ra. Kim Jung Woo mà Jaehyun chưa bao giờ quên chính là người có trái tim giống như thiên thần.
Trong ký ức mơ hồ của Jaehyun vào cái ngày anh tỉnh lại trong bệnh viện của 4 năm trước, Jungwoo ngủ gục bên cạnh với gương mặt tái nhợt. Cho dù tinh thần anh lúc đó không tỉnh táo đi chăng nữa thì một người học sơ qua về y cũng có thể hiểu sắc mặt đó là do mất máu quá nhiều mà gây nên.
Trong đầu óc khác lạ của Jaehyun khi đó bắt đầu hình thành nên việc phải coi trọng số máu đang chảy trong cơ thể, không thể khiến sự hy sinh của Jungwoo trở thành vô nghĩa. Vậy mà vào cái ngày đó, khi anh vô tình lạnh lùng làm tổn hại bản thân, nhìn những giọt máu ngọt lạnh tô đỏ cổ tay bằng một đường đậm kéo dài đứt quãng tới sàn chính anh đã quên đi mất lời hứa ấy. Trong giây phút Jung Jae Hyun yêu thương Kim Jung Woo thức tỉnh, hắn ta đã biết mình đang lạc lối, hắn vội vàng tìm cách cầm máu, hắn suy nghĩ về mọi thứ, nhớ lại tiếng gào thét của Jungwoo vào ngày hôm đó. Jaehyun yêu Yuta vẫn có thể ghi nhớ và cảm nhận nỗi đau của Jungwoo và truyền đến cho Jaehyun của Jungwoo.
- Xin lỗi Jungwoo.
Tâm trạng Jungwoo trùng xuống, đầu cậu hơi cúi, ánh mắt bắt đầu thay đổi. Jungwoo của ngày xưa dần trở về, và Jaehyun của ngày xưa cũng giống như đang ẩn hiện chớp nhoáng.
- Anh đã trở về.
Jaehyun không hiểu lắm từ "trở về" kia đang nói đến ai, kẻ điên loạn chạy theo Yuta hay kẻ ngờ nghệch cả ngày chỉ biết quanh quẩn bên mấy chú chó hay là chính Jung Jae Hyun của ngày xưa cũ. Nhưng chính Jaehyun bây giờ còn chẳng xác định được rõ mình là ai và những suy nghĩ trong đầu óc anh là gì.
- Xin lỗi.
Jungwoo nhìn vào mắt Jaehyun, bàn tay nhẹ nhàng vuốt từ phía sau vành tai cho đến đỉnh cằm. Hai ánh mắt dừng lại vài giây nhìn nhau rồi ánh mắt Jaehyun đảo qua nơi khác.
- Jungwoo dừng lại, đừng đọc suy nghĩ, dừng lại.
Jungwoo chỉ cười nhẹ nhàng buông bàn tay ra khỏi cằm anh. Nụ cười nhẹ nhàng đó lớn dần rồi có xen chút đau xót.
- Em chưa bao giờ đọc suy nghĩ của anh, đến ngay cả thuật thôi miên cũng chưa từng sử dụng. Thuốc cho anh uống, em biết anh nghĩ rằng em đang cố ngăn cản anh và Yuta nhưng trên thực tế, những viên thuốc đó chỉ hỗ trợ cho việc hoạt động trí não của anh. Em chưa bao giờ hại anh cả.
Jaehyun mân mê gói thuốc trong tay, dần cảm thấy mình là người đã gây ra tất cả rắc rối.
- Xin lỗi về chuyện của Yuta.
- Không đâu Jaehyun, anh sẽ chỉ cảm thấy có lỗi vào lúc này, khi tinh thần của anh không chịu sự tác động. Chỉ một lát nữa thôi, anh sẽ chẳng còn nhớ gì về những lời xin lỗi đó như cả trăm lần khác.
Jaehyun im lặng.
- Vậy, bây giờ, khi Jaehyun đang ở trạng thái bình thường nhất, anh có thể cho em biết vì sao anh lại bắt cóc Yuta không?
Jaehyun vẫn giữ im lặng, còn Jungwoo có vẻ như đã bắt đầu nản chí. Cậu rót một cốc trà ấm rồi ẵm một trong hai chú chó lên tay, chú chó còn lại cũng quẫy đuôi mà theo Jungwoo ra phòng khách. Từ phía phòng khách dội vào giọng nói đều đều nhàn nhạt pha đặc sự thất vọng.
- Thôi không cần trả lời đâu, cũng như những lần khác, cứ để Jung Jae Hyun của lúc này im lặng rồi biến mất đi.
Jaehyun thoáng thấy ánh nắng bị che khuyết bởi chiếc bóng lớn. Jungwoo từ khi nào đã lớn như vậy, từ khi nào trở thành người uy quyền và từ khi nào trở nên đanh thép. Anh ước gì đây chỉ là một cơn mộng ảo, sau khi những viên thuốc ấy trôi xuống dạ dày, lan toả thấm nhuần vào từng mạch máu sẽ khiến anh tỉnh lại, trở về cái ngày đầu tiên anh gặp Yuta. Nếu anh không ở đó vào thời điểm ấy, có lẽ vào một lúc nào đó Jaehyun sẽ đủ dũng cảm để bước tới bên cạnh Yuta và đưa tay ra nói:
- Chào anh, tôi là Jung Jae Hyun.
------------------------------------------------------------
Tiêu bản: Là mẫu thí nghiệm, thường là bộ phận trên cơ thể của con người hiến tặng hay động vật.
Midkine: Chất sản sinh ra trong tế bào thai từ 6 tuần tuổi cho đến khi bào thai được hình thành hoàn chỉnh nhằm mục đích cưỡng chế các tế bào vi rút lạ xâm hại phá huỷ tế bào sinh trưởng và phát triển hình thành thai nhi. Tuỳ vào lượng Midkine sản sinh ra ở mỗi bào thai là khác nhau dẫn đến trong những tháng đầu của chu kỳ hình thành thai nhi có nhiều bà mẹ không giữ được con. Ngược lại, Midkine trong bào thai dư thừa tuỳ mức độ sẽ khiến đứa trẻ phát triển khoẻ mạnh hơn, trong một vài trường hợp phát triển được não bộ hơn người. Để tổng hợp được Midkine nhân tạo đủ sử dụng cho một người lớn, phải cần tới 15 tỷ won và 5 năm liên tục. Trong một vài trường hợp rủi ro có thể hỏng giữa chừng vì một vài lý do bảo quản Midkine lỏng không tốt hay lượng tạp chất sản sinh giữa các lần không đồng đều.
Rối loạn tâm thần phức hợp: Là kiểu dạng rối loạn phổ biến ở những người đang ở sau thời kỳ của những cú shock tinh thần. Dạng rối loạn này không có định nghĩa hay quy luật cụ thể, trong mỗi trường hợp sẽ biến thể theo một dạng khác nhau, chính vì vậy người ta gọi nó là "phức hợp"- Là tập hợp của nhiều dạng phức tạp nhất.
Rối loạn lưỡng cực: Là dạng rối loạn tâm lý giới hạn. Bệnh nhân không nhận thức được về giới hạn của cơ thể, đôi khi sẽ rất hiểu rõ cái này, đôi khi lại không biết cái đó là cái gì. Trong trường hợp của Jaehyun, rối loạn lưỡng cực thể hiện rõ nhất ở việc nhiệt độ cơ thể nóng lạnh thất thường, Đó không phải là do cơ thể mà do tín hiệu truyền về não bộ bị rối loạn lưỡng cực dẫn đến Jaehyun không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể một cách chính xác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro