Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

.

Vào một buổi sáng ngày thứ tư của một tuần chẳng có gì đặc biệt, khi đồng hồ trên tường vừa chỉ đúng 7 giờ 23 phút 16 giây, trong một căn phòng có bốn bức tường màu trắng hơi ngả kem, một cánh cửa gỗ màu nâu nhạt ở phía bên phải, một chiếc rèm cửa màu xanh nhạt có những hình ngôi sao nhỏ màu trắng được treo trước ô cửa sổ hình chữ nhật rộng khoảng một mét hai, một chiếc giường đơn đặt sát tường với ga giường màu xanh da trời có một chiếc gối hình con mèo nằm hơi lệch sang bên trái, một chiếc tủ gỗ thấp có ba ngăn kéo mà ngăn thứ hai đang mở hé vì người ta đã quên đóng nó từ tối hôm trước, một giá sách có vài quyển truyện, vài quyển vở, một hộp bút màu vàng nhạt, một chiếc đèn bàn có chụp đèn màu trắng, một chiếc ghế xoay màu xám và một chiếc bàn học bằng gỗ sáng màu đang đặt sát cửa sổ, có một cô gái mười một tuổi đang ngồi trước một chiếc máy tính xách tay màu bạc của hãng Lenovo, trên màn hình máy tính là một trang giấy trắng gần như hoàn toàn trống trơn ngoại trừ một dòng chữ nhỏ ở giữa màn hình ghi "Tên phim:", cô gái ấy có mái tóc đen dài ngang vai hơi xoăn nhẹ ở phần đuôi, hai mắt màu nâu đen, khuôn mặt còn nét trẻ con, hai má hơi ửng vì ánh nắng buổi sáng, cô đang mặc một chiếc áo phông màu vàng nhạt có hình một đám mây trắng nhỏ ở chính giữa, một chiếc quần dài màu xanh đậm và đôi tất màu trắng có hai đường kẻ màu xanh ở gần cổ chân, bàn tay phải của cô đang đặt lên con chuột máy tính màu đen, bàn tay trái đang chống nhẹ dưới cằm, khuỷu tay trái tì lên mặt bàn, trên đùi cô lúc này còn có một con mèo cái thuộc giống mèo nhà lông ngắn, bộ lông tam thể gồm những mảng trắng, vàng cam và đen xen kẽ, phần ngực trắng, bốn chân có màu trắng ở mức độ khác nhau, chiếc đuôi có những khoang màu đen và cam, hai mắt màu xanh vàng đang mở to nhìn màn hình máy tính với vẻ mặt bình thản như thể nó cũng đang tham gia cuộc họp quan trọng về việc đặt tên phim, trên người con mèo có tổng cộng ba con chí nhỏ, một con đang ở gần phần cổ, một con đang ở vùng lưng và một con đang ở gần chân sau, nhưng tất nhiên chẳng ai trong căn phòng biết rằng ba con chí ấy đang có một cuộc sống riêng cực kỳ bận rộn, bởi một con đang bò chậm rãi, một con đang dừng lại như thể đang suy nghĩ về tương lai, còn con thứ ba thì dường như đã quyết định rằng nơi hiện tại nó đang đứng là vị trí lý tưởng nhất trên toàn bộ cơ thể con mèo, và điều đáng nói là con mèo vừa được tắm vào buổi sáng bằng loại sữa tắm dành cho thú cưng có mùi hoa cúc dịu nhẹ, loại sữa tắm mà cô gái vừa nhớ ra rằng mình đã mua ở cửa hàng cách đây hai tuần, khiến cô bắt đầu tự hỏi liệu con mèo có thích mùi sữa tắm ấy hay không, liệu nếu con mèo biết nói thì nó sẽ nói "thơm" hay "không thơm", liệu một con mèo có thật sự quan tâm đến chuyện mình vừa được tắm bằng sữa tắm mùi hoa cúc hay không, và liệu ba con chí kia có thích mùi hoa cúc ấy hay không, nhưng trước khi kịp suy nghĩ sâu hơn về vấn đề này, cô lại nghe thấy tiếng động ngoài sân và nhìn qua cửa sổ, nơi có một con chó đực thuộc giống chó ta đang bị xích ở gần chiếc cột gỗ cạnh sân, bộ lông màu vàng nâu, phần mõm đen, hai tai cụp xuống hai bên đầu, bốn chân có những mảng lông màu trắng nhỏ, chiếc đuôi dài đang liên tục ve vẩy sang trái rồi sang phải, con chó đang ngồi chứ không nằm, đầu hơi nghiêng về phía căn phòng, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô gái như thể nó cũng muốn tham gia vào câu chuyện, và nếu con chó biết nói thì có lẽ nó sẽ nói rằng nó cũng vừa được tắm bằng chính loại sữa tắm dành cho chó có mùi hoa cúc mà con mèo vừa dùng, bởi sáng nay người trong nhà đã quyết định tắm cho cả hai con bằng hai loại sữa tắm có cùng mùi hoa cúc, khiến cô gái đột nhiên nảy ra một câu hỏi hoàn toàn không liên quan đến việc đặt tên phim rằng nếu con chó biết nói thì nó sẽ nhận xét gì về mùi sữa tắm, liệu nó sẽ nói "thơm", "không thơm", "tạm được", "tôi không quan tâm", hay đơn giản chỉ nhìn cô gái rồi sủa một tiếng, và trong lúc con chó ngoài sân đang suy nghĩ một cách rất nghiêm túc về những chuyện mà chẳng ai biết nó có thật sự suy nghĩ hay không, trên chiếc bàn ngay bên cạnh máy tính có một chiếc cốc thủy tinh trong suốt đựng khoảng hai phần ba cốc nước lọc mát, chiếc cốc có một hình mặt cười màu vàng được in ở phía trước, bên cạnh chiếc cốc thủy tinh là một chiếc bình giữ nhiệt màu tím nhạt có nắp màu trắng, trên thân bình có một hình ngôi sao màu bạc nhỏ, chiếc bình đang được đặt ngay ngắn cạnh một quyển vở toán màu xanh lá, phía trước quyển vở toán là một chiếc đĩa sứ màu trắng trên đó còn lại ba miếng bánh quy hình tròn có những hạt chocolate nhỏ màu nâu, bởi trước khi ngồi vào máy tính cô gái đã ăn hai chiếc bánh quy và uống vài ngụm nước nhưng sau đó lại mải suy nghĩ đến mức quên mất mình đang ăn dở, bên cạnh đĩa bánh là một quả chuối đã bóc một nửa vỏ và đang nằm trên một chiếc khăn giấy màu trắng, còn ở góc bên phải của bàn có một hộp bút màu vàng nhạt chứa mười hai chiếc bút chì, bốn chiếc bút bi, hai chiếc tẩy, một chiếc thước kẻ dài hai mươi xen-ti-mét và một chiếc kéo nhỏ, phía dưới bàn có một đôi dép màu hồng đặt song song với nhau nhưng chiếc bên trái hơi lệch về phía trước khoảng năm xen-ti-mét, trong khi ngoài cửa sổ, bầu trời buổi sáng có màu xanh rất nhạt ở gần đường chân trời nhưng càng lên cao càng xanh hơn, tuy chưa đạt đến màu xanh đậm của buổi trưa, phía bên trái bầu trời có một đám mây lớn màu trắng pha một chút xám ở phần đáy, hình dáng giống một con cá voi đang nằm ngang, bên cạnh đám mây lớn ấy có ba đám mây nhỏ hơn, trong đó đám thứ nhất tròn và thấp giống một cục bông, đám thứ hai dài và mảnh như một dải khăn, còn đám thứ ba bị gió thổi thành hình hơi cong, xa hơn nữa về phía góc phải có một lớp mây rất mỏng gần như trong suốt, ánh nắng xuyên qua khiến phần rìa của nó sáng lên như được phủ một đường viền bạc, trên bầu trời có tổng cộng bảy con chim đang bay, trong đó có ba con chim sẻ nhỏ màu nâu xám đang bay thành một nhóm hình chữ V không thật sự đều, một con chim én màu đen có phần bụng trắng đang bay thấp gần mái nhà đối diện, hai con bồ câu màu xám nhạt đang bay song song với nhau và một con chim nhỏ màu vàng nâu đang đậu trên dây điện rồi thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn xuống đường, ngoài bảy con chim ấy còn có bốn con bướm, một con bướm màu vàng có những chấm đen nhỏ trên cánh đang bay quanh một bụi hoa màu trắng ở ban công nhà bên cạnh, một con bướm màu xanh nhạt đang bay lên rồi lại hạ xuống gần chậu cây, một con bướm màu cam có viền đen đang đậu trên một chiếc lá xanh và gần như không chuyển động, còn con cuối cùng có đôi cánh màu trắng hơi trong suốt đang bay vòng vòng quanh một bông hoa tím, phía trên bụi hoa ấy có hai con ong nhỏ màu vàng đen đang bay qua bay lại, một con đang đậu lên một bông hoa màu trắng để lấy mật còn con kia đang bay thành những vòng tròn nhỏ quanh một cụm hoa màu vàng, dưới mặt đất ở khu vườn phía sau nhà có một con mèo tam thể đang nằm cuộn tròn trên một chiếc ghế gỗ màu nâu và đang lim dim ngủ, còn trên bức tường thấp gần đó có một con thằn lằn màu xám đang nằm phơi nắng, tất cả những sinh vật nhỏ bé ấy đều đang bận rộn với những việc của riêng mình, chẳng con nào biết rằng trong căn phòng phía bên kia cửa sổ đang có một cô gái phải đối mặt với một vấn đề mà theo cô lúc này quan trọng chẳng kém gì một cuộc họp khẩn cấp của cả thế giới, bởi cô đã ngồi trước máy tính gần hai mươi phút chỉ để quyết định xem bộ phim mà mình còn chưa viết nội dung, chưa tạo nhân vật, chưa xây dựng thế giới, chưa nghĩ phản diện, chưa biết mở đầu ra sao và thậm chí chưa biết bộ phim sẽ dài bao nhiêu tập nên được gọi là gì, cô nhìn dòng chữ "Tên phim:" trên màn hình, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, con mèo tam thể trên đùi khẽ cựa mình rồi lại nằm im, con chó ngoài sân khẽ vẫy đuôi, chiếc cốc nước phản chiếu một vệt sáng nhỏ lên mặt bàn, chiếc bình giữ nhiệt màu tím nhạt vẫn đứng cạnh quyển vở toán, ba chiếc bánh quy chocolate vẫn nằm trên đĩa, quả chuối vẫn nằm trên khăn giấy, ba con chí trên người con mèo vẫn tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn của riêng chúng, cô gái lại uống thêm một ngụm nước từ chiếc cốc thủy tinh trong suốt có hình mặt cười màu vàng, rồi đặt cốc xuống bàn ngay bên cạnh chiếc bình giữ nhiệt màu tím nhạt, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ và tự hỏi liệu một cái tên phim có cần phải nghe thật bí ẩn hay không, nếu bí ẩn thì có nên có chữ "mộng" hay không, nếu có "mộng" thì có nên liên quan đến giấc mơ không, nếu liên quan đến giấc mơ thì có nên liên quan đến luân hồi không, nếu liên quan đến luân hồi thì có nên có nhiều kiếp sống không, nếu có nhiều kiếp sống thì liệu nhân vật chính có nhớ được kiếp trước không, nếu nhân vật chính nhớ được thì liệu đó là may mắn hay bất hạnh, nếu đó là bất hạnh thì có nên đặt tên phim nghe buồn không, nếu nghe buồn thì liệu "Luân Hồi Vạn Mộng" có phù hợp không, và chính khoảnh khắc ấy, sau khi nhìn chằm chằm vào màn hình thêm vài giây, cô gái gõ từng chữ một cách chậm rãi, đầu tiên là chữ "L", tiếp theo là "u", rồi "â", "n", sau đó là một khoảng trắng, tiếp đến là "H", "ồ", "i", rồi thêm một khoảng trắng nữa, cuối cùng là ba chữ "Vạn Mộng", để rồi trên màn hình chiếc máy tính Lenovo màu bạc xuất hiện dòng chữ lớn "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", trong khi ngoài cửa sổ bảy con chim vẫn tiếp tục bay, bốn con bướm vẫn tiếp tục lượn, hai con ong vẫn tiếp tục tìm mật, con chó ta đực lông vàng nâu vẫn ngồi ngoài sân và thỉnh thoảng ve vẩy đuôi, con mèo tam thể cái vẫn nằm trên đùi cô gái, ba con chí vẫn tiếp tục sống cuộc đời bí ẩn của chúng, những đám mây lớn nhỏ vẫn chậm rãi trôi qua bầu trời xanh nhạt, chiếc cốc thủy tinh vẫn còn khoảng một phần ba lượng nước, chiếc bình giữ nhiệt màu tím nhạt vẫn nằm im bên cạnh quyển vở toán, ba chiếc bánh quy chocolate vẫn nằm trên chiếc đĩa trắng, quả chuối vẫn nằm trên khăn giấy, chiếc quạt vẫn quay đều, chiếc đồng hồ vẫn chạy từng giây, và cô gái sau khi nhìn dòng chữ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" khoảng mười giây lại nghiêng đầu, im lặng, nhìn con mèo trên đùi, nhìn con chó ngoài sân, nghĩ đến mùi sữa tắm hoa cúc, nhìn ba chiếc bánh quy, nhìn quả chuối, nhìn bầu trời, nhìn bảy con chim, bốn con bướm, hai con ong, rồi lại nhìn màn hình và bắt đầu nghĩ rằng thật ra "QUY HƯ", "U MINH", "ĐÊM KINH HOÀNG" cũng khá hay, và ngay khoảnh khắc ấy cô gái chợt nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục như thế thì đến tối cô vẫn chưa chọn được tên phim, đến ngày mai cô vẫn chưa chọn được tên phim, đến tuần sau cô vẫn chưa chọn được tên phim, còn con mèo thì có thể đã được tắm thêm một lần nữa, con chó cũng có thể được tắm thêm một lần nữa, ba con chí có thể đã chuyển nhà, ba chiếc bánh quy có thể đã biến mất, quả chuối có thể đã chín hơn, những đám mây trên trời đã thay đổi hình dạng, bảy con chim đã bay đi nơi khác, bốn con bướm đã tìm được những bông hoa mới, hai con ong đã trở về tổ, con thằn lằn đã tìm được một bức tường ấm hơn, chiếc cốc nước đã được uống hết, chiếc bình giữ nhiệt đã được mở ra, chiếc máy tính Lenovo vẫn còn sáng, chiếc đồng hồ vẫn tiếp tục chạy, và bộ phim vẫn chưa có nổi một cảnh mở đầu, khiến cô gái cuối cùng chỉ có thể ngả người ra ghế, nhìn trần nhà, thở dài một tiếng rồi lẩm bẩm rằng có lẽ vấn đề lớn nhất của ngày hôm nay không phải là không nghĩ ra được tên phim, mà là nghĩ ra quá nhiều cái tên hay đến mức không biết phải bỏ cái nào, trong khi con mèo trên đùi vẫn im lặng, con chó ngoài sân vẫn im lặng, ba con chí vẫn im lặng, bảy con chim vẫn bay, bốn con bướm vẫn lượn, hai con ong vẫn tìm mật, những đám mây vẫn trôi, chiếc quạt vẫn quay, chiếc đồng hồ vẫn chạy, và ở giữa tất cả sự bình yên vô nghĩa ấy, dòng chữ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn sáng trên màn hình như thể nó hoàn toàn không biết rằng mình vừa được chọn, bị nghi ngờ, bị thay thế, rồi lại được cân nhắc lần nữa chỉ trong chưa đầy một phút. =))))))))

Và rồi, sau khi dòng chữ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn còn sáng trên màn hình, cô gái bỗng cảm thấy có điều gì đó chưa ổn, không phải vì cái tên chưa đủ hay, cũng không phải vì cô đã thay đổi ý định lần thứ mười bảy, mà bởi cô đột nhiên nhận ra rằng mình chưa xác định được chiếc ghế xoay màu xám mà mình đang ngồi có bao nhiêu bánh xe, thế là cô cúi xuống nhìn, phát hiện chiếc ghế có tổng cộng năm bánh xe, trong đó bốn bánh đang nằm đúng vị trí, còn một bánh hơi nghiêng sang trái khoảng ba độ vì từ tối hôm qua cô đã xoay ghế quá nhiều lần trong lúc suy nghĩ, điều này khiến cô bắt đầu tự hỏi liệu một chiếc ghế có năm bánh thì có cân bằng hơn một chiếc ghế có bốn bánh hay không, nếu có năm bánh thì tại sao không làm sáu bánh, nếu làm sáu bánh thì có phải chiếc ghế sẽ chạy nhanh hơn không, nếu chiếc ghế chạy nhanh hơn thì có thể dùng nó thay xe đạp không, nếu dùng được thì tại sao mình vẫn phải đi xe đạp đến trường, rồi từ xe đạp cô lại nghĩ đến bánh xe, từ bánh xe nghĩ đến bánh xe của con chó đồ chơi nằm dưới gầm giường, từ con chó đồ chơi lại nghĩ đến con chó thật ngoài sân, từ con chó thật ngoài sân lại nghĩ đến việc con chó có bao nhiêu sợi lông trên người, nhưng sau khi cân nhắc một lúc cô quyết định rằng đếm từng sợi lông của con chó có thể mất quá nhiều thời gian, đặc biệt khi con chó còn có thể cử động, vì vậy cô chuyển sang đếm số móng chân của nó, rồi phát hiện con chó có bốn chân, mỗi chân có móng, nhưng ngay lập tức lại tự hỏi móng của chó có màu gì, thế là cô nhìn ra sân và phát hiện móng chân của con chó màu đen, nhưng vì khoảng cách quá xa nên cô không chắc mình nhìn đúng, và chính sự không chắc chắn ấy lại khiến cô nghĩ rằng có lẽ cần phải mở cửa đi ra sân để nhìn gần hơn, nhưng nếu mở cửa thì con chó có thể chạy vào nhà, nếu con chó chạy vào nhà thì con mèo trên đùi có thể giật mình, nếu con mèo giật mình thì ba con chí trên người nó có thể bị ảnh hưởng bởi chuyển động, nếu ba con chí bị ảnh hưởng thì chúng có thể chuyển sang vị trí khác, và nếu chúng chuyển sang vị trí khác thì toàn bộ thống kê "ba con chí, một con gần cổ, một con ở lưng, một con ở chân sau" sẽ trở nên sai lệch, vì vậy cô quyết định không mở cửa, nhưng ngay sau đó lại nhận ra rằng mình đang suy nghĩ quá xa và quay trở lại màn hình máy tính, nơi "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn đứng đó một cách vô tội, khiến cô lại bắt đầu suy nghĩ liệu chữ "LUÂN" trong "LUÂN HỒI" có đẹp hơn chữ "QUY" trong "QUY HƯ" hay không, rồi cô mở ứng dụng ghi chú và gõ hai chữ "LUÂN HỒI", xóa đi, gõ "QUY HƯ", xóa đi, gõ "U MINH", xóa đi, gõ "ĐÊM KINH HOÀNG", nhìn một lúc lâu rồi cũng xóa, sau đó cô viết "TÊN PHIM" bằng chữ in hoa, bên dưới viết "1. LUÂN HỒI VẠN MỘNG", "2. QUY HƯ", "3. U MINH", "4. ĐÊM KINH HOÀNG", rồi nhìn danh sách ấy khoảng ba giây và tự hỏi tại sao mình không đặt tên phim là "5", bởi số 5 nghe cũng khá bí ẩn, nếu khán giả nhìn thấy poster chỉ có một con số 5 thì chắc chắn sẽ tò mò rằng "5 là gì?", nhưng rồi cô lại nhận ra rằng nếu phim tên "5" thì người ta sẽ không biết đọc là "Năm" hay "Five", và nếu có phần hai thì sẽ là "5: Phần 2", nghe như một bài toán, nên cô gạch bỏ ý tưởng đó, sau đó lại nghĩ đến tên "Mây", rồi "Gió", rồi "Nắng", rồi "Bóng", rồi "Mộng", rồi "Hư", rồi "U", rồi cuối cùng cô nhận ra mình đang biến việc đặt tên phim thành một trò chơi nối từ không có điểm dừng, trong lúc con mèo trên đùi bỗng ngáp một cái, duỗi chân trước, vô tình làm rơi chiếc bút bi màu xanh đang nằm gần mép bàn xuống sàn, chiếc bút rơi xuống tạo thành một tiếng "cạch", cô gái cúi xuống nhặt bút, nhìn chiếc bút và phát hiện trên thân bút có một vết xước dài khoảng hai xen-ti-mét, rồi cô tự hỏi vết xước đó xuất hiện từ khi nào, ai đã làm xước, làm bằng cách nào, tại sao cô chưa từng để ý, liệu chiếc bút có biết mình bị xước không, nếu chiếc bút biết nói thì nó sẽ buồn không, và nếu tất cả đồ vật trong phòng đều có thể nói thì có lẽ chiếc bàn sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị đặt sách lên, chiếc ghế sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị xoay, chiếc máy tính sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị mở, chiếc cốc sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị uống nước, chiếc bình giữ nhiệt sẽ phàn nàn vì lúc nào cũng bị mang đi, chiếc dép sẽ phàn nàn vì bị đá lung tung, còn chiếc kéo sẽ phàn nàn vì lâu rồi chưa được sử dụng, nhưng đáng sợ nhất là nếu chiếc máy tính có thể nói thì có lẽ nó sẽ nhìn cô gái rồi hỏi "Bao giờ cô mới quyết định xong tên phim?", và cô gái chắc chắn sẽ giả vờ không nghe thấy, bởi vì cô không muốn thừa nhận rằng mình đã dành gần một tiếng đồng hồ chỉ để viết một dòng chữ rồi xóa nó khoảng hai mươi lần, trong khi ngoài sân con chó đực lông vàng nâu vừa đứng dậy, đi được ba bước về phía bên trái, quay đầu nhìn cô gái, ngồi xuống, thè lưỡi, thở hồng hộc, rồi lại đứng lên, quay sang phải, đi hai bước, quay lại vị trí cũ, khiến cô gái bắt đầu nghi ngờ rằng con chó cũng đang gặp khủng hoảng lựa chọn giống mình, chỉ khác là cô đang chọn tên phim còn con chó có thể đang chọn hướng đi, và nếu con chó thật sự đang chọn hướng đi thì liệu nó có phân vân giữa trái, phải, tiến, lùi hay không, liệu nó có nghĩ "hay là đứng yên", và nếu nó chọn đứng yên thì tại sao vừa nãy nó lại đi ba bước, sau đó cô lại nhìn con mèo trên đùi và nhận ra con mèo đã đổi tư thế, từ nằm nghiêng sang cuộn tròn, khiến cô phải cập nhật lại thông tin rằng con mèo hiện tại không còn nằm theo tư thế ban đầu nữa, rồi cô lại nghĩ rằng nếu con mèo thay đổi tư thế thì ba con chí cũng phải thay đổi vị trí, và nếu ba con chí thay đổi vị trí thì thống kê ban đầu lại tiếp tục sai, khiến cô cảm thấy việc theo dõi ba con chí còn phức tạp hơn việc theo dõi cốt truyện của một bộ phim dài hai trăm tập, trong khi bản thân bộ phim còn chưa được viết, và chính lúc ấy, một con ruồi không biết từ đâu bay vào phòng, bay vòng quanh chiếc đèn bàn ba vòng, bay qua chiếc cốc nước hai lần, đậu lên mép cửa sổ khoảng bốn giây, sau đó bay xuống gần quả chuối, khiến cô gái nhìn nó và tự hỏi con ruồi này từ đâu đến, nó có phải con ruồi duy nhất trong nhà không, hay còn những con ruồi khác đang ở đâu đó, nếu có mười con ruồi thì chúng đang làm gì, nếu có một trăm con thì sao, và nếu có một triệu con thì căn phòng có còn nhìn thấy được không, nhưng trước khi câu hỏi ấy đi quá xa, cô gái quyết định đóng cửa sổ, nhưng vừa định đứng lên thì con mèo lại nằm nặng hơn trên đùi khiến cô không nỡ nhấc nó xuống, thế là cô tiếp tục ngồi yên, nhìn màn hình, nhìn con mèo, nhìn cốc nước, nhìn bình giữ nhiệt, nhìn bánh quy, nhìn quả chuối, nhìn con chó, nhìn bầu trời, nhìn mây, nhìn chim, nhìn bướm, nhìn ong, nhìn thằn lằn, nhìn con ruồi, rồi nhìn lại màn hình và nhận ra rằng đã hơn một tiếng trôi qua kể từ lúc cô bắt đầu nghĩ tên phim, nhưng thứ duy nhất cô hoàn thành được là một bản thống kê cực kỳ chi tiết về mọi thứ xung quanh mình, còn tên phim thì vẫn đứng yên ở đó, và sau khi suy nghĩ thêm đúng mười hai giây, cô gái xóa dòng "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", gõ "QUY HƯ", nhìn nó năm giây, xóa đi, gõ "U MINH", nhìn nó bảy giây, xóa đi, gõ "ĐÊM KINH HOÀNG", nhìn nó chín giây, xóa đi, rồi lại gõ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", ngồi im, uống nước, ăn thêm một miếng bánh quy, nhìn con mèo, nhìn con chó, nhìn chiếc đồng hồ, nhìn chiếc quạt, nhìn bầu trời, rồi đột nhiên mỉm cười và nói: "Hay là làm cả bốn bộ thật?", khiến chiếc máy tính Lenovo màu bạc vẫn im lặng, chiếc cốc nước vẫn im lặng, chiếc bình giữ nhiệt vẫn im lặng, con mèo vẫn im lặng, con chó vẫn im lặng, ba con chí vẫn im lặng, bảy con chim vẫn bay, bốn con bướm vẫn lượn, hai con ong vẫn tìm mật, con thằn lằn vẫn phơi nắng, con ruồi vẫn bay, những đám mây vẫn trôi, chiếc đồng hồ vẫn chạy, chiếc quạt vẫn quay, và toàn bộ vũ trụ dường như đã đồng ý rằng đây chính là cách giải quyết hợp lý nhất cho một vấn đề vốn dĩ chỉ cần chọn một cái tên. =))))))))))))
Và rồi, sau khi dòng chữ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn còn sáng trên màn hình, cô gái bỗng cảm thấy có điều gì đó chưa ổn, không phải vì cái tên chưa đủ hay, cũng không phải vì cô đã thay đổi ý định lần thứ mười bảy, mà bởi cô đột nhiên nhận ra rằng mình chưa xác định được chiếc ghế xoay màu xám mà mình đang ngồi có bao nhiêu bánh xe, thế là cô cúi xuống nhìn, phát hiện chiếc ghế có tổng cộng năm bánh xe, trong đó bốn bánh đang nằm đúng vị trí, còn một bánh hơi nghiêng sang trái khoảng ba độ vì từ tối hôm qua cô đã xoay ghế quá nhiều lần trong lúc suy nghĩ, điều này khiến cô bắt đầu tự hỏi liệu một chiếc ghế có năm bánh thì có cân bằng hơn một chiếc ghế có bốn bánh hay không, nếu có năm bánh thì tại sao không làm sáu bánh, nếu làm sáu bánh thì có phải chiếc ghế sẽ chạy nhanh hơn không, nếu chiếc ghế chạy nhanh hơn thì có thể dùng nó thay xe đạp không, nếu dùng được thì tại sao mình vẫn phải đi xe đạp đến trường, rồi từ xe đạp cô lại nghĩ đến bánh xe, từ bánh xe nghĩ đến bánh xe của con chó đồ chơi nằm dưới gầm giường, từ con chó đồ chơi lại nghĩ đến con chó thật ngoài sân, từ con chó thật ngoài sân lại nghĩ đến việc con chó có bao nhiêu sợi lông trên người, nhưng sau khi cân nhắc một lúc cô quyết định rằng đếm từng sợi lông của con chó có thể mất quá nhiều thời gian, đặc biệt khi con chó còn có thể cử động, vì vậy cô chuyển sang đếm số móng chân của nó, rồi phát hiện con chó có bốn chân, mỗi chân có móng, nhưng ngay lập tức lại tự hỏi móng của chó có màu gì, thế là cô nhìn ra sân và phát hiện móng chân của con chó màu đen, nhưng vì khoảng cách quá xa nên cô không chắc mình nhìn đúng, và chính sự không chắc chắn ấy lại khiến cô nghĩ rằng có lẽ cần phải mở cửa đi ra sân để nhìn gần hơn, nhưng nếu mở cửa thì con chó có thể chạy vào nhà, nếu con chó chạy vào nhà thì con mèo trên đùi có thể giật mình, nếu con mèo giật mình thì ba con chí trên người nó có thể bị ảnh hưởng bởi chuyển động, nếu ba con chí bị ảnh hưởng thì chúng có thể chuyển sang vị trí khác, và nếu chúng chuyển sang vị trí khác thì toàn bộ thống kê "ba con chí, một con gần cổ, một con ở lưng, một con ở chân sau" sẽ trở nên sai lệch, vì vậy cô quyết định không mở cửa, nhưng ngay sau đó lại nhận ra rằng mình đang suy nghĩ quá xa và quay trở lại màn hình máy tính, nơi "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn đứng đó một cách vô tội, khiến cô lại bắt đầu suy nghĩ liệu chữ "LUÂN" trong "LUÂN HỒI" có đẹp hơn chữ "QUY" trong "QUY HƯ" hay không, rồi cô mở ứng dụng ghi chú và gõ hai chữ "LUÂN HỒI", xóa đi, gõ "QUY HƯ", xóa đi, gõ "U MINH", xóa đi, gõ "ĐÊM KINH HOÀNG", nhìn một lúc lâu rồi cũng xóa, sau đó cô viết "TÊN PHIM" bằng chữ in hoa, bên dưới viết "1. LUÂN HỒI VẠN MỘNG", "2. QUY HƯ", "3. U MINH", "4. ĐÊM KINH HOÀNG", rồi nhìn danh sách ấy khoảng ba giây và tự hỏi tại sao mình không đặt tên phim là "5", bởi số 5 nghe cũng khá bí ẩn, nếu khán giả nhìn thấy poster chỉ có một con số 5 thì chắc chắn sẽ tò mò rằng "5 là gì?", nhưng rồi cô lại nhận ra rằng nếu phim tên "5" thì người ta sẽ không biết đọc là "Năm" hay "Five", và nếu có phần hai thì sẽ là "5: Phần 2", nghe như một bài toán, nên cô gạch bỏ ý tưởng đó, sau đó lại nghĩ đến tên "Mây", rồi "Gió", rồi "Nắng", rồi "Bóng", rồi "Mộng", rồi "Hư", rồi "U", rồi cuối cùng cô nhận ra mình đang biến việc đặt tên phim thành một trò chơi nối từ không có điểm dừng, trong lúc con mèo trên đùi bỗng ngáp một cái, duỗi chân trước, vô tình làm rơi chiếc bút bi màu xanh đang nằm gần mép bàn xuống sàn, chiếc bút rơi xuống tạo thành một tiếng "cạch", cô gái cúi xuống nhặt bút, nhìn chiếc bút và phát hiện trên thân bút có một vết xước dài khoảng hai xen-ti-mét, rồi cô tự hỏi vết xước đó xuất hiện từ khi nào, ai đã làm xước, làm bằng cách nào, tại sao cô chưa từng để ý, liệu chiếc bút có biết mình bị xước không, nếu chiếc bút biết nói thì nó sẽ buồn không, và nếu tất cả đồ vật trong phòng đều có thể nói thì có lẽ chiếc bàn sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị đặt sách lên, chiếc ghế sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị xoay, chiếc máy tính sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị mở, chiếc cốc sẽ phàn nàn vì ngày nào cũng bị uống nước, chiếc bình giữ nhiệt sẽ phàn nàn vì lúc nào cũng bị mang đi, chiếc dép sẽ phàn nàn vì bị đá lung tung, còn chiếc kéo sẽ phàn nàn vì lâu rồi chưa được sử dụng, nhưng đáng sợ nhất là nếu chiếc máy tính có thể nói thì có lẽ nó sẽ nhìn cô gái rồi hỏi "Bao giờ cô mới quyết định xong tên phim?", và cô gái chắc chắn sẽ giả vờ không nghe thấy, bởi vì cô không muốn thừa nhận rằng mình đã dành gần một tiếng đồng hồ chỉ để viết một dòng chữ rồi xóa nó khoảng hai mươi lần, trong khi ngoài sân con chó đực lông vàng nâu vừa đứng dậy, đi được ba bước về phía bên trái, quay đầu nhìn cô gái, ngồi xuống, thè lưỡi, thở hồng hộc, rồi lại đứng lên, quay sang phải, đi hai bước, quay lại vị trí cũ, khiến cô gái bắt đầu nghi ngờ rằng con chó cũng đang gặp khủng hoảng lựa chọn giống mình, chỉ khác là cô đang chọn tên phim còn con chó có thể đang chọn hướng đi, và nếu con chó thật sự đang chọn hướng đi thì liệu nó có phân vân giữa trái, phải, tiến, lùi hay không, liệu nó có nghĩ "hay là đứng yên", và nếu nó chọn đứng yên thì tại sao vừa nãy nó lại đi ba bước, sau đó cô lại nhìn con mèo trên đùi và nhận ra con mèo đã đổi tư thế, từ nằm nghiêng sang cuộn tròn, khiến cô phải cập nhật lại thông tin rằng con mèo hiện tại không còn nằm theo tư thế ban đầu nữa, rồi cô lại nghĩ rằng nếu con mèo thay đổi tư thế thì ba con chí cũng phải thay đổi vị trí, và nếu ba con chí thay đổi vị trí thì thống kê ban đầu lại tiếp tục sai, khiến cô cảm thấy việc theo dõi ba con chí còn phức tạp hơn việc theo dõi cốt truyện của một bộ phim dài hai trăm tập, trong khi bản thân bộ phim còn chưa được viết, và chính lúc ấy, một con ruồi không biết từ đâu bay vào phòng, bay vòng quanh chiếc đèn bàn ba vòng, bay qua chiếc cốc nước hai lần, đậu lên mép cửa sổ khoảng bốn giây, sau đó bay xuống gần quả chuối, khiến cô gái nhìn nó và tự hỏi con ruồi này từ đâu đến, nó có phải con ruồi duy nhất trong nhà không, hay còn những con ruồi khác đang ở đâu đó, nếu có mười con ruồi thì chúng đang làm gì, nếu có một trăm con thì sao, và nếu có một triệu con thì căn phòng có còn nhìn thấy được không, nhưng trước khi câu hỏi ấy đi quá xa, cô gái quyết định đóng cửa sổ, nhưng vừa định đứng lên thì con mèo lại nằm nặng hơn trên đùi khiến cô không nỡ nhấc nó xuống, thế là cô tiếp tục ngồi yên, nhìn màn hình, nhìn con mèo, nhìn cốc nước, nhìn bình giữ nhiệt, nhìn bánh quy, nhìn quả chuối, nhìn con chó, nhìn bầu trời, nhìn mây, nhìn chim, nhìn bướm, nhìn ong, nhìn thằn lằn, nhìn con ruồi, rồi nhìn lại màn hình và nhận ra rằng đã hơn một tiếng trôi qua kể từ lúc cô bắt đầu nghĩ tên phim, nhưng thứ duy nhất cô hoàn thành được là một bản thống kê cực kỳ chi tiết về mọi thứ xung quanh mình, còn tên phim thì vẫn đứng yên ở đó, và sau khi suy nghĩ thêm đúng mười hai giây, cô gái xóa dòng "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", gõ "QUY HƯ", nhìn nó năm giây, xóa đi, gõ "U MINH", nhìn nó bảy giây, xóa đi, gõ "ĐÊM KINH HOÀNG", nhìn nó chín giây, xóa đi, rồi lại gõ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", ngồi im, uống nước, ăn thêm một miếng bánh quy, nhìn con mèo, nhìn con chó, nhìn chiếc đồng hồ, nhìn chiếc quạt, nhìn bầu trời, rồi đột nhiên mỉm cười và nói: "Hay là làm cả bốn bộ thật?", khiến chiếc máy tính Lenovo màu bạc vẫn im lặng, chiếc cốc nước vẫn im lặng, chiếc bình giữ nhiệt vẫn im lặng, con mèo vẫn im lặng, con chó vẫn im lặng, ba con chí vẫn im lặng, bảy con chim vẫn bay, bốn con bướm vẫn lượn, hai con ong vẫn tìm mật, con thằn lằn vẫn phơi nắng, con ruồi vẫn bay, những đám mây vẫn trôi, chiếc đồng hồ vẫn chạy, chiếc quạt vẫn quay, và toàn bộ vũ trụ dường như đã đồng ý rằng đây chính là cách giải quyết hợp lý nhất cho một vấn đề vốn dĩ chỉ cần chọn một cái tên, nhưng ngay sau khi đưa ra quyết định tưởng như vô cùng sáng suốt ấy, cô gái lại nhìn bốn cái tên trên màn hình và nhận ra rằng nếu làm cả bốn bộ thì cô phải nghĩ bốn cốt truyện, mà nếu có bốn cốt truyện thì phải có bốn nhân vật chính, mà nếu có bốn nhân vật chính thì phải đặt tên cho bốn người, mà nếu đặt tên cho bốn người thì cô phải nghĩ họ gì, mà nếu có họ thì phải nghĩ gia đình, mà nếu có gia đình thì phải nghĩ bố mẹ, anh chị em, ông bà, hàng xóm, trường học, giáo viên, bạn bè, món ăn yêu thích, màu yêu thích, môn học yêu thích, thú cưng yêu thích, thói quen buổi sáng, thói quen buổi tối, và nếu nhân vật có thú cưng thì cô lại phải nghĩ thú cưng ấy là chó hay mèo, nếu là mèo thì màu gì, nếu là chó thì giống gì, nếu là chó ta thì bộ lông màu gì, nếu bộ lông màu vàng nâu thì có giống con chó ngoài sân không, nếu giống thì liệu có phải cô vừa vô tình lấy cảm hứng từ con chó ngoài đời thật để xây dựng nhân vật hay không, và nếu đúng như vậy thì con chó ngoài sân có quyền nhận tiền bản quyền hay không, rồi cô lại nhìn con chó ngoài sân và tự hỏi liệu một con chó có hiểu khái niệm bản quyền không, nếu không hiểu thì có cần giải thích không, nếu giải thích thì phải giải thích bằng ngôn ngữ nào, nếu dùng tiếng người thì con chó có hiểu không, nếu không hiểu thì phải dùng tiếng chó, nhưng cô không biết tiếng chó, vì vậy vấn đề bản quyền của con chó tạm thời được hoãn lại, sau đó cô lại nhớ đến con mèo trên đùi, nhìn nó và nhận ra rằng con mèo đang liếm chân trước, khiến cô bắt đầu tự hỏi tại sao mèo lại thích liếm lông, nếu mèo liếm lông thì có phải nó đang tự tắm không, nếu nó đang tự tắm thì sữa tắm hoa cúc buổi sáng có còn ý nghĩa gì không, nếu sữa tắm không còn ý nghĩa thì tại sao cô lại nhớ đến nó nhiều như vậy, rồi cô lại nhớ đến ba con chí, và ngay lập tức cô tự hỏi liệu ba con chí có được tính là ba nhân vật phụ hay không, nếu tính là nhân vật phụ thì phải đặt tên cho chúng, nhưng nếu đặt tên thì phải phân biệt con nào là con thứ nhất, con nào là con thứ hai, con nào là con thứ ba, mà muốn phân biệt thì phải theo dõi vị trí của chúng, nhưng con mèo vừa mới cựa mình nên vị trí của cả ba con đã thay đổi, vậy nên cô gái quyết định không đặt tên cho ba con chí nữa, nhưng vừa quyết định xong cô lại nghĩ rằng nếu sau này ba con chí xuất hiện trong phim thì khán giả sẽ không biết chúng là ai, vì thế có lẽ nên gọi chúng là Chí Một, Chí Hai và Chí Ba, nhưng Chí Một nghe giống tên nhân vật trong một bộ phim nào đó, Chí Hai nghe như một bài toán, còn Chí Ba nghe như tên một cửa hàng bán bánh, nên cô lại bỏ ý tưởng ấy, sau đó cô nhìn chiếc bút bi màu xanh vừa rơi xuống đất và tự hỏi nếu chiếc bút có thể trở thành nhân vật thì nó sẽ là nhân vật tốt hay xấu, nếu là nhân vật tốt thì tại sao nó lại thường xuyên bị rơi, nếu là nhân vật xấu thì tại sao nó vẫn viết được, nếu nó là phản diện thì vũ khí của nó có phải là mực không, nếu vũ khí là mực thì một cây bút bi có thể chiến đấu bằng cách nào, và nếu bút bi có thể chiến đấu thì tại sao cây bút chì không tham gia, nếu bút chì tham gia thì cục tẩy sẽ đóng vai trò gì, nếu cục tẩy đóng vai trò chữa lành ký ức thì nghe khá hợp với "Luân Hồi Vạn Mộng", nhưng nếu đã có cục tẩy thì tại sao không đặt tên phim là "Luân Hồi Cục Tẩy", và ngay khi nghĩ đến cái tên ấy cô gái đã cảm thấy toàn bộ bầu không khí bí ẩn của bộ phim vừa biến mất trong chưa đầy một giây, thế là cô xóa "LUÂN HỒI CỤC TẨY" khỏi trí nhớ, nhìn lại "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", gật đầu một cái như thể vừa đưa ra quyết định quan trọng nhất thế kỷ, nhưng đúng lúc ấy chiếc đồng hồ trên tường chuyển từ 8 giờ 31 phút 42 giây sang 8 giờ 31 phút 43 giây, cô nhìn kim giây và chợt nghĩ rằng kim giây đang chạy theo vòng tròn, từ đó nghĩ đến vòng tròn, từ vòng tròn nghĩ đến bánh xe, từ bánh xe nghĩ đến chiếc ghế, từ chiếc ghế nghĩ đến năm bánh xe, từ năm bánh xe nghĩ đến số năm, từ số năm nghĩ đến cái tên "5", từ "5" nghĩ đến "Five", từ "Five" nghĩ đến tiếng Anh, từ tiếng Anh nghĩ đến bài kiểm tra, từ bài kiểm tra nghĩ đến trường học, từ trường học nghĩ đến lớp học, từ lớp học nghĩ đến bảng đen, từ bảng đen nghĩ đến phấn, từ phấn nghĩ đến bụi phấn, từ bụi phấn nghĩ đến việc tại sao bụi lại có thể bay, từ bụi bay nghĩ đến mây, từ mây nghĩ đến bầu trời, từ bầu trời nghĩ đến bảy con chim, từ bảy con chim nghĩ đến tại sao chim có thể bay mà con người không thể tự bay, từ con người nghĩ đến việc nếu con người bay được thì xe đạp có còn cần thiết không, từ xe đạp lại quay về bánh xe, từ bánh xe quay về chiếc ghế, và sau một vòng suy nghĩ dài đến mức chính cô cũng không biết mình vừa đi qua bao nhiêu chủ đề, cô lại quay về đúng chiếc ghế xoay màu xám ban đầu, nhìn năm bánh xe dưới chân mình và nhận ra rằng từ đầu đến cuối cô vẫn chưa kiểm tra xem cái bánh xe hơi nghiêng ba độ kia có thật sự nghiêng ba độ hay không, thế là cô cúi xuống nhìn lần nữa, nhưng vì không có thước đo góc nên cô không thể xác định chính xác, vì vậy cô lấy chiếc thước dài hai mươi xen-ti-mét trong hộp bút ra, đặt cạnh bánh xe, rồi nhận ra chiếc thước không dùng để đo góc được, nhưng đã lấy ra rồi thì cô lại nhìn nó và phát hiện trên thước có một vết mực nhỏ ở số mười ba, khiến cô tự hỏi ai đã làm vết mực ấy, rồi nhớ ra có thể chính mình đã làm, nhưng không nhớ lúc nào, và từ đó cô bắt đầu suy nghĩ về trí nhớ, từ trí nhớ nghĩ đến giấc mơ, từ giấc mơ nghĩ đến "Vạn Mộng", từ "Vạn Mộng" nghĩ đến "Luân Hồi", từ "Luân Hồi" nghĩ đến bốn bộ phim, từ bốn bộ phim nghĩ đến bốn poster, từ bốn poster nghĩ đến bốn màu, từ bốn màu nghĩ đến màu của con mèo, từ màu mèo nghĩ đến tam thể, từ tam thể nghĩ đến ba màu trắng, vàng cam và đen, từ ba màu nghĩ đến ba con chí, từ ba con chí nghĩ đến con chó, từ con chó nghĩ đến sữa tắm hoa cúc, từ sữa tắm hoa cúc nghĩ đến mùi hương, từ mùi hương nghĩ đến hoa, từ hoa nghĩ đến bướm, từ bướm nghĩ đến ong, từ ong nghĩ đến mật, từ mật nghĩ đến bánh ngọt, từ bánh ngọt nghĩ đến bánh quy, từ bánh quy nghĩ đến ba chiếc bánh còn lại trên đĩa, từ ba chiếc bánh nghĩ đến hai chiếc đã ăn, từ hai chiếc đã ăn nghĩ đến việc tại sao mình lại ăn hai cái chứ không phải một hoặc ba cái, từ đó cô lại nghĩ rằng nếu ăn ba cái thì trên đĩa còn hai cái, nếu ăn bốn cái thì còn một cái, nếu ăn năm cái thì hết, nhưng nếu hết bánh thì cô sẽ không còn gì để nhìn khi suy nghĩ, và nếu không còn gì để nhìn thì cô có thể sẽ nhìn quả chuối, nếu nhìn quả chuối thì sẽ nhớ rằng quả chuối đã bóc một nửa vỏ, nếu bóc hết thì sẽ ăn, nếu ăn thì phải bỏ khăn giấy, nếu bỏ khăn giấy thì phải đứng lên, nếu đứng lên thì con mèo có thể rời khỏi đùi, nếu mèo rời khỏi đùi thì ba con chí có thể tiếp tục cuộc hành trình của chúng, và nếu ba con chí tiếp tục cuộc hành trình thì cô lại phải cập nhật thống kê, vì vậy cô quyết định không ăn quả chuối nữa, nhưng vừa quyết định xong thì bụng cô kêu một tiếng rất nhỏ, khiến cô nhìn quả chuối, nhìn bánh quy, nhìn cốc nước, rồi nhìn con mèo như thể con mèo có thể đưa ra lời khuyên, con mèo không nói gì, bởi vì nó là mèo, cô gái gật đầu như thể vừa nhận được một câu trả lời sâu sắc, rồi quay lại máy tính, nhìn bốn cái tên, nhìn một lúc lâu, sau đó gõ thêm một dòng thứ năm vào danh sách: "5. KHÔNG BIẾT", nhìn nó khoảng mười giây, rồi tự nhiên thấy cái tên "KHÔNG BIẾT" lại khá hợp với tình trạng hiện tại, nhưng sau đó cô nhận ra nếu phim tên "KHÔNG BIẾT" thì khán giả hỏi "Tên phim là gì?" cô sẽ phải trả lời "Không biết", nghe như cô đang không biết thật, nên cô xóa nó, rồi lại nghĩ rằng có lẽ cách tốt nhất là làm cả năm bộ, bốn bộ có tên nghiêm túc và một bộ tên "Không Biết", nhưng nếu làm năm bộ thì phải làm năm poster, năm trailer, năm cốt truyện, năm dàn nhân vật, năm đoạn mở đầu, năm đoạn kết, năm phần nhạc nền, năm lần đau đầu, và nếu đã mất công như vậy thì tại sao không làm luôn mười bộ, nếu làm mười bộ thì có thể đặt tên từ 1 đến 10, nhưng nếu đặt tên bằng số thì lại quay về vấn đề "5" lúc nãy, và nếu đã quay về "5" thì vòng suy nghĩ lại hoàn thành một vòng, giống như luân hồi, khiến cô gái đột nhiên nhìn màn hình với ánh mắt sáng lên và nói "A!", bởi vì cô vừa nhận ra mình đã vô tình tìm được ý nghĩa cho cái tên "LUÂN HỒI VẠN MỘNG", nhưng chỉ ba giây sau cô lại quên mất mình vừa định nói gì, khiến cô ngồi im nhìn màn hình, nhìn con mèo, nhìn con chó, nhìn chiếc ghế, nhìn chiếc bút, nhìn cốc nước, nhìn bánh quy, nhìn quả chuối, nhìn bầu trời, nhìn mây, nhìn chim, nhìn bướm, nhìn ong, nhìn thằn lằn, nhìn con ruồi, rồi nhìn lại màn hình, và sau khoảng mười giây im lặng cô gái thở dài, gõ thêm một dòng vào tài liệu: "Cốt truyện: chưa biết", xuống dòng tiếp theo: "Nhân vật: chưa có", xuống dòng tiếp theo: "Phản diện: chưa nghĩ", xuống dòng tiếp theo: "Tên phim: LUÂN HỒI VẠN MỘNG", rồi cô nhìn bốn dòng chữ ấy và cảm thấy vô cùng hài lòng vì ít nhất một thứ đã được hoàn thành, trong khi chiếc máy tính Lenovo vẫn sáng, chiếc cốc nước vẫn còn nước, chiếc bình giữ nhiệt vẫn đứng yên, ba chiếc bánh quy vẫn còn trên đĩa, quả chuối vẫn nằm trên khăn giấy, con mèo vẫn nằm trên đùi, con chó vẫn ở ngoài sân, ba con chí vẫn tiếp tục tồn tại ở đâu đó trên bộ lông tam thể, bảy con chim vẫn bay trên trời, bốn con bướm vẫn lượn quanh hoa, hai con ong vẫn tìm mật, con thằn lằn vẫn phơi nắng, con ruồi vẫn bay quanh căn phòng, năm bánh xe của chiếc ghế vẫn nằm dưới chân, chiếc bút bi màu xanh vẫn có vết xước dài khoảng hai xen-ti-mét, chiếc thước vẫn có vết mực ở số mười ba, chiếc đồng hồ vẫn chạy từng giây, chiếc quạt vẫn quay đều, và cô gái sau khi nhìn tất cả những thứ ấy thêm một lần nữa lại chợt nghĩ rằng có lẽ mình nên bắt đầu viết cốt truyện, nhưng ngay khi đặt tay lên bàn phím, cô lại nhìn thấy con mèo, rồi nhớ đến sữa tắm hoa cúc, rồi nghĩ đến hoa cúc, rồi nghĩ đến hoa, rồi nghĩ đến bướm, rồi nghĩ đến ong, rồi nghĩ đến mật, rồi nghĩ đến bánh, rồi nghĩ đến bánh quy, rồi nhìn ba chiếc bánh còn lại, rồi nghĩ đến việc tại sao lại là ba chiếc, rồi nghĩ đến số ba, rồi nghĩ đến ba con chí, rồi nghĩ đến số năm vì chiếc ghế có năm bánh, rồi nghĩ đến số bảy vì có bảy con chim, rồi nghĩ đến số bốn vì có bốn con bướm, rồi nghĩ đến số hai vì có hai con ong, rồi nghĩ đến số một vì có một con ruồi đang bay, rồi ghép tất cả lại thành 1-2-3-4-5-7 và tự hỏi tại sao lại thiếu số sáu, thế là cô bắt đầu đi tìm số sáu trong căn phòng, tìm trên đồng hồ, tìm trong hộp bút, tìm trên quyển vở, tìm trên chiếc thước, tìm dưới gầm bàn, tìm trên chiếc bình giữ nhiệt, tìm trên chiếc cốc, tìm trên đĩa bánh, tìm trên máy tính, nhưng không tìm thấy gì đặc biệt liên quan đến số sáu, cho đến khi cô nhận ra mình đang mang sáu thứ trên người gồm áo, quần, tất, và ba thứ khác mà cô không chắc có nên tính hay không, rồi cô lại bắt đầu phân tích xem một bộ quần áo gồm bao nhiêu món, và nếu tất là hai chiếc thì có tính là một món hay hai món, khiến vấn đề số sáu trở nên phức tạp hơn dự kiến, rồi cô quyết định bỏ qua số sáu, nhưng ngay khi bỏ qua cô lại nhớ rằng mình đang làm phim về "Luân Hồi Vạn Mộng", và nếu đã luân hồi thì không thể bỏ qua bất kỳ con số nào vì mọi thứ đều có thể quay trở lại, thế là cô lại nhìn đồng hồ, thấy kim giây đã chạy thêm rất nhiều vòng, và cô chợt nhận ra từ lúc bắt đầu suy nghĩ đến giờ đã gần hai tiếng, nhưng thay vì lo lắng, cô chỉ gật đầu một cái, gõ thêm một dòng cuối cùng vào tài liệu: "Ngày mai bắt đầu viết", rồi đóng máy tính, nhưng vừa đóng được một nửa thì cô lại mở ra vì chợt nghĩ rằng nếu ngày mai mới bắt đầu thì hôm nay chưa thật sự bắt đầu, mà nếu chưa bắt đầu thì tên phim vẫn có thể thay đổi, và nếu tên phim có thể thay đổi thì bốn bộ phim vẫn chưa chắc là bốn bộ phim, và nếu chưa chắc thì có thể thành năm bộ, và nếu thành năm bộ thì lại có số năm, mà số năm lại liên quan đến chiếc ghế năm bánh, và chiếc ghế năm bánh lại liên quan đến xe đạp, và xe đạp lại liên quan đến bánh xe, và bánh xe lại liên quan đến con chó, và con chó lại liên quan đến sữa tắm hoa cúc, và sữa tắm hoa cúc lại liên quan đến con mèo, và con mèo lại liên quan đến ba con chí, và ba con chí lại liên quan đến thống kê, và thống kê lại liên quan đến việc cô gái phải xác định chính xác vị trí của từng con chí, nhưng cô không thể làm điều đó vì con mèo vừa đổi tư thế lần nữa, thế là cô gái nhìn con mèo, nhìn màn hình, nhìn bốn cái tên, nhìn năm bánh xe, nhìn ba chiếc bánh quy, nhìn bảy con chim, bốn con bướm, hai con ong, một con ruồi, một con thằn lằn, một con chó, một con mèo, ba con chí, một chiếc cốc, một chiếc bình giữ nhiệt, một chiếc máy tính Lenovo, một chiếc ghế xoay màu xám, một chiếc bút bi bị xước, một chiếc thước có vết mực, một quả chuối đang chờ được ăn, rồi cuối cùng cô gái nghiêm túc kết luận rằng vấn đề hôm nay không phải là cô không biết chọn tên phim, mà là căn phòng này có quá nhiều thứ để suy nghĩ, và ngay khi cô vừa nghĩ xong câu ấy thì con chó ngoài sân sủa một tiếng, con mèo trên đùi mở mắt, con ruồi bay qua màn hình, chiếc ghế kêu "cạch" một tiếng vì bánh xe nghiêng, chiếc bút bi lại lăn thêm vài centimet trên sàn, chiếc đồng hồ chuyển sang giây tiếp theo, một đám mây hình con cá voi ngoài trời bị gió thổi méo thành hình củ khoai, một con chim bay ngang qua cửa sổ, một con bướm đậu xuống chiếc lá, một con ong bay vòng quanh bông hoa, con thằn lằn đổi vị trí trên tường, ba con chí tiếp tục làm những việc không ai biết, và cô gái nhìn tất cả những chuyện đó trong im lặng khoảng năm giây rồi quay lại màn hình, nơi dòng chữ "LUÂN HỒI VẠN MỘNG" vẫn sáng một cách kiên định, khiến cô gái gật đầu thật mạnh như thể cuối cùng đã tìm được chân lý của cuộc đời, nói "Được, quyết định rồi", đưa tay đặt lên bàn phím, chuẩn bị viết cảnh mở đầu, nhưng đúng lúc đó cô lại nhìn thấy chiếc cốc nước có hình mặt cười màu vàng và tự hỏi tại sao hình mặt cười lại cười, rồi mọi chuyện lại bắt đầu từ đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #nhầm