Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

[1]
Mydeimos được Khaslana đưa về nhà khi hắn ta hai mươi tuổi. ( tuổi ở đây là của Khas )

Khaslana phải thừa nhận rằng ban đầu hắn chỉ đơn giản là muốn tìm một người bạn chơi cùng với em trai mình. Hắn và Phainon đã mất cha mẹ từ nhỏ và sống lang thang trên đường phố, thậm chí còn phải nhặt nhạnh, cướp thức ăn với chó hoang. Năm mười lăm tuổi, Khaslana gia nhập một băng đảng để kiếm sống, bắt đầu từ một tên tay sai và cuối cùng giết chết ông trùm để trở thành thủ lĩnh mới. Hắn sở hữu cả kỹ năng và sự xảo quyệt, đủ tàn nhẫn để xử lý ngay cả những phi vụ béo bở như buôn bán vũ khí một cách dễ dàng. Nhược điểm duy nhất là công việc mờ ám này vốn dĩ không ổn định, đầy rẫy những mối đe dọa công khai và ngầm, Hắn phải cảnh giác với người ngoài đồng thời đề phòng những kẻ phản bội trong nội bộ. Mặc dù hắn có thể chu cấp cho Phainon một khoản tiền lớn, thuê bảo mẫu, tài xế và những người hầu khác, đảm bảo em trai không thiếu thốn gì về thức ăn, đồ uống và giải trí, nhưng anh vẫn khó có thể chăm sóc em trai mình như trước đây.

Phainon nhỏ hơn Khaslana mười tuổi. Cha mẹ cậu đã qua đời và Khaslana thì gia nhập băng đảng, vì vậy Phainon còn quá nhỏ để nhớ và không biết gì về những phi vụ mờ ám của anh trai mình, chỉ coi hắn ta như một doanh nhân bình thường. Khaslana gửi cậu đến một trường tiểu học danh tiếng, nơi nhiều đứa trẻ được cha mẹ cảnh báo không được gây sự với cậu bé tóc bạc mắt xanh này, kẻo lại xúc phạm người đàn ông giống sói đứng sau cậu. Cuộc sống học đường của Phainon vừa êm đềm vừa khó chịu. Êm đềm vì giáo viên và bạn bè đều cưng chiều cậu, cho phép cậu làm bất cứ điều gì mình muốn, thậm chí không cần phải gọi phụ huynh đến lớp, khó chịu vì mọi người đều tránh mặt cậu. Tuy còn nhỏ, Phainon rất tinh ý, cậu biết rằng người khác không muốn chơi với mình, và những người hiếm hoi bắt chuyện với cậu thì hầu hết đều nói những lời nịnh nọt.

Vì vậy, khi Khaslana dẫn Mydei đến và nói với cậu rằng đây là bạn mới của cậu, Phainon đã vô cùng vui mừng.

Nhưng cậu không biết rằng đứa trẻ ngoan ngoãn, gọn gàng trước mặt mình lại là người mà Khaslana đã nhặt được từ một đống xác chết.

Ở đây có nhiều hơn một băng đảng, Khaslana là người mới, nên đương nhiên cũng sẽ có những thành viên kỳ cựu. Trận chiến giữa các băng đảng là chuyện thường tình, nhưng khi Khaslana hai mươi tuổi, vào năm thứ hai nắm quyền lãnh đạo Okhema, hắn đã làm một điều mà chưa ai từng dám làm trước đây.

Hắn ta đã lãnh đạo cuộc tiêu diệt băng đảng Kremnos.

Băng đảng Kremnos là một gia tộc lâu đời, có tiếng tăm. Mặc dù quyền lực của họ đã suy giảm đáng kể, nhưng họ vẫn là một thế lực đáng gờm, vẫn còn giữ được một số ảnh hưởng. Nhưng Khaslana không quan tâm đến những chuyện đó. Nếu họ làm phiền hắn, hắn sẽ loại bỏ họ. Nói về danh dự và sự kiềm chế của gia tộc với một người từng bị buộc phải chiến đấu với chó để kiếm ăn là vô ích. Cuộc chiến kéo dài ba ngày, nửa bầu trời đêm bị bao phủ bởi khói và ánh sáng. Mọi gia đình ở Amphoreus đều đóng chặt cửa, không ai dám bước chân ra ngoài cho đến khi có tin báo rằng băng đảng Kremnos đã bị tiêu diệt. Sau đó, một số người lo sợ bình luận về hắn: một kẻ điên, một kẻ điên có can đảm, tháo vát và tàn nhẫn.

Khaslana không hề hay biết rằng mình đã trở thành người có thể ngăn người ta khóc trong đêm. Đó là một đêm mưa khi thảm họa hủy diệt Kremnos xảy ra. Những giọt mưa rơi xuống và đổ lên đống khói mù mịt. Những tên đàn em của hắn khoác một chiếc áo khoác dài lên người hắn. Hắn đứng trên tấm ván cửa chạm khắc bị vỡ, tay cầm khẩu súng lục có nòng vẫn còn ấm, và không biểu lộ cảm xúc nhìn chằm chằm vào bóng người đứng trước mặt.

Nó rất nhỏ, cỡ bằng Phainon, hơi gầy và phủ đầy bụi, giống như một chú mèo con bị ướt mưa.

Đó là ấn tượng đầu tiên của hắn về Mydeimos và cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ chẳng hề dễ chịu chút nào.

" Thưa sếp, đây là con trai của Eurypon."

Ánh mắt Khaslana lướt qua đứa trẻ, nhận thấy nó hoàn toàn không giống bất kỳ người thừa kế nào của một gia đình danh giá: quần áo rách rưới, quan trọng hơn, chất lượng rõ ràng là đáng ngờ. Trước đây, hắn đã từng thấy con cái của các đồng nghiệp, tất cả đều ăn mặc xa hoa, áo lót được may đo riêng bởi các thợ may tư nhân, áo khoác ngoài là những thương hiệu thiết kế quốc tế độc quyền, và đồng hồ đeo tay luôn được trưng bày nổi bật—loại đồng hồ mà người bình thường thậm chí không thể nhận ra, vì có lẽ chỉ có một vài chiếc trên thế giới.

Nhưng đứa trẻ trước mặt hắn không hề tỏ ra quan tâm đến bất cứ điều gì trong số đó. Nó cảnh giác, không phải vì sợ hãi, mà giống như đang cân nhắc một cuộc tấn công vô ích. Khi Khaslana đến, hắn nghe lỏm được thuộc hạ bàn tán rằng Eurypon có mối quan hệ căng thẳng với người vợ đã khuất và do đó không ưa con trai bà, bỏ rơi cậu bé từ nhỏ trong một căn nhà hẻo lánh. Nhưng ngay cả số phận dường như cũng không thương xót kẻ đã bỏ rơi vợ con này, dù có nhiều tình nhân, hắn vẫn không thể có đứa con thứ hai, mất hết gia sản trong nhục nhã và cuối cùng là cả mạng sống.

Cậu tên là gì?

Khaslana không phải là người kiên nhẫn

" Mydeimos ".

Âm thanh không lớn nhưng rất rõ ràng và không có rung chấn, điều này khá bất thường.

Hắn nhìn chằm chằm vào đứa trẻ, trái tim vốn đã chai sạn của hắn bỗng cảm thấy một chút thích thú.

"Mydeimos, cậu có muốn sống không?"

Những người xung quanh tỏ ra ngạc nhiên, điều này nghe không giống như những lời Khaslana thường nói, cũng như trước đây hắn ta chưa từng nương tay với đối thủ của mình.

Đứa trẻ ngoái nhìn lại hắn. Những hạt mưa trút xuống, cuốn trôi bụi bẩn trên khuôn mặt cậu, khiến nó lấm tấm những vết loang lổ, nhưng đôi mắt vàng của cậu vẫn trong veo và tinh khiết.

" Muốn "

Vì vậy, Khaslana đã cưu mang cậu bé, tha mạng cho cậu và biến cậu thành bạn chơi cùng của Phainon.

Một người bạn luôn trung thành và tận tụy.

"Đừng nói với Phainon bất cứ điều gì —nguồn gốc của cậu, công việc kinh doanh của tôi hay lý do cậu đến đây."

Các hầu gái trong biệt thự dẫn Mydeimos vào bồn tắm nước ấm, thơm ngát, trong khi Khaslana ngồi trên ghế bành quan sát họ tắm rửa cho đứa trẻ lem luốc.

Hắn ta cảm thấy như thể đang chiêm ngưỡng một con vật cưng đắt tiền được chăm sóc chu đáo. Khác biệt là vật cưng chỉ cần ngoan ngoãn và làm hài lòng chủ nhân còn Mydeimos phải giữ kín nhiều điều cho riêng mình.

Thú cưng không biết số phận nào đang chờ đợi chúng khi chúng làm điều sai trái nhưng Mydeimos thì biết.

"Ít nhất thì trông cậu cũng bắt đầu giống người rồi."

Khaslana chống tay lên một chân và lười biếng nhìn cậu bé vừa tắm rửa và mặc quần áo xong trước mặt mình.

Mặc áo sơ mi trắng, quần yếm và đôi giày da thủ công sáng bóng, mái tóc vàng óng mượt của cậu bé trông như được gội bằng loại dầu gội nào đó. Cậu ấy trông giống như một quả lựu chưa chín hẳn với mùi hương trái cây thoang thoảng.

"Thưa ngài Khaslana, tôi chưa từng thấy một đứa trẻ nào xinh đẹp đến thế ngoài cậu chủ nhỏ."

Người quản gia của biệt thự đứng gần đó đã khéo léo nịnh nọt Khaslana, hắn liếc nhìn ông ta, cảm thấy lời ông ta nói là đúng. Tuy nhiên, vẻ đẹp của một người không phải là tiêu chuẩn đánh giá của Khaslana, sự vâng lời và thấu hiểu mới là điều quan trọng. Hắn nhìn xuống Mydeimos đang im lặng, nhướng mày và dùng ngón tay véo nhẹ cằm mềm mại của đứa trẻ.

"Cái tên Mydeimos nghe trang trọng quá. Cậu có tên nào khác không?"

Thái độ của hắn ta rõ ràng là kiêu ngạo, nhưng vẻ mặt của Mydeimos vẫn không thay đổi. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn Khaslana, sau một lúc cậu thốt ra một cái tên: "Mydei".

"Mydei..." Khaslana suy nghĩ về cái tên đó một lúc, thấy chúng có vẻ chấp nhận được. "Được rồi, thế này là được. Từ hôm nay trở đi, cậu sẽ sống trong ngôi nhà này. Nếu cần gì, cứ nói với quản gia. Cậu không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì khác, chỉ cần nhớ một điều—"

"Hãy chăm sóc Phainon thật tốt nhé."

Họ đối mặt với nhau, ánh mắt chạm nhau, một sự trưởng thành vượt xa tuổi tác. Mydeimos mặc cho Khaslana để lại những vết đỏ trên hàm mà không hề phản kháng, như thể cậu ta thực sự là một con mèo ngoan ngoãn.

"Vâng, thưa ngài."

[2]
Phainon lần đầu gặp Mydei khi cậu ta mười tuổi.

Cậu bé đang trên đường về nhà sau giờ học thì bất ngờ được quản gia báo tin rằng người anh trai lâu ngày không gặp đã trở về. Cậu vội vàng đưa cặp sách và áo khoác cho quản gia rồi chạy vào sảnh chính của tòa nhà. Sảnh vốn yên tĩnh giờ đây tràn ngập âm thanh. Một người đàn ông tóc vàng ngả lưng trên ghế sofa, ánh đèn chùm dịu nhẹ chiếu xuống vai áo sơ mi và áo vest của anh ta. Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt điển trai với những đường nét sắc sảo. Ánh sáng và bóng tối hòa quyện trên cấu trúc xương mặt anh ta, giống như những bức tượng được bán với giá hàng trăm triệu đô la tại các buổi đấu giá riêng mà Phainon thường lui tới.

"Anh trai!" Phainon kêu lên, ban đầu với vẻ vui mừng, nhưng giọng cậu nhỏ dần vì kìm nén. Cậu không quá thân với Khaslana. Khi Phainon năm tuổi, anh trai cậu giao cậu cho bà của một người quen chăm sóc, và sau đó họ không gặp nhau trong ba năm. Cho đến sinh nhật thứ tám của Phainon, có tiếng gõ cửa phòng cậu. Ánh sáng mờ ảo, chập chờn trong hành lang chiếu sáng một nhóm người nghiêm nghị mặc đồ đen. Khaslana đứng ở phía trước, mặc một bộ vest mà Phainon chỉ từng thấy trên truyền hình, tay cầm một chiếc mũ chóp. Hắn chào bà cụ và một người bên cạnh hắn mở một chiếc cặp. Một xấp tiền lớn làm bà cụ và cậu bé giật mình. Khaslana vỗ nhẹ đầu Phainon, khuôn mặt anh thể hiện sự trưởng thành và điềm tĩnh vượt xa tuổi tác: " Phainon, đi thôi."

Đó là vài ký ức ít ỏi về người anh trai của cậu, tiếp theo là hàng loạt những cuộc gặp gỡ và chia ly vội vã. Cậu được đưa đến một dinh thự tráng lệ, nơi vô số người gọi cậu là "Thiếu gia", gần như quỳ xuống phục vụ cậu. Phainon không học trường tiểu học trong khu chung cư cũ của bà. Vào ngày đầu tiên đi học, Khaslana đưa cậu đến một ngôi trường lớn và uy nghiêm. Hiệu trưởng cúi đầu khúm núm trước mặt bọn họ và một hàng giáo viên chào đón họ bằng những nụ cười. Từ khoảnh khắc đó, Phainon hiểu rằng có điều gì đó đã khác. Cậu không còn cần phải tằn tiện cùng bà, thậm chí bán cá sau khi mặt trời lặn nữa. Giờ đây, cậu chỉ cần ra lệnh, và những món ngon sẽ được dọn ra ngay lập tức. Không ai trong trường dám xúc phạm cậu, mặc dù bản thân các học sinh khác đều giàu có và quyền lực.

"Phainon", Khaslana cắt ngang dòng suy nghĩ của Phainon, nhìn em trai mình với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy, "Trường học thế nào rồi?"

Phainon hoảng loạn và vội vàng báo cáo điểm thi của mình. Khaslana lắng nghe chuỗi điểm số mà không hề thay đổi nét mặt. Chỉ sau khi Phainon báo cáo xong một cách lo lắng, hắn ta mới gật đầu và ra hiệu cho phía bên kia: " Mydei, lại đây."

Mãi đến lúc đó Phainon mới để ý thấy có người đứng cạnh hắn. Cậu bé tóc vàng đứng rất chỉnh tề, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu khiến Phainon nhớ đến những con búp bê mà các cô gái trong lớp cậu hay chơi. Họ sẽ nghịch những khuôn mặt tròn trịa, tinh tế và đáng yêu ấy, còn những con búp bê thì vẫn bất động, giữ một vẻ bình tĩnh phi nhân tính.

"Từ hôm nay trở đi, Mydei sẽ sống cùng em. Cậu ấy là con trai của người anh em đã khuất của anh, một doanh nhân. Em phải sống hòa thuận với cậu ấy."

Khaslana thản nhiên nghịch mái tóc vàng của Mydei, trong khi ánh mắt của Phainon đảo qua đảo lại giữa hai người trước khi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của anh trai mình: "Thật sao?"

"Dĩ nhiên là thật rồi." Khaslana vỗ vai Mydei và cậu bé lập tức bước tới. Cậu dừng lại trước mặt Phainon, người có thể dễ dàng đếm được hàng mi dày trên đôi mắt vàng óng ấy: "Thiếu gia Phainon, tôi tên là Mydei, rất hân hạnh được gặp ngài."

Giọng điệu của cậu bé có vẻ nghiêm túc, không giống giọng trẻ con, nó nhẹ nhàng và trầm ấm, không phải là chất giọng trong trẻo, ngây thơ. Phainon không quen với điều đó, bản thân cậu thường rất dễ tính và thậm chí còn hay cằn nhằn với quản gia và người hầu, " Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

"Thưa thiếu gia, tôi mười tuổi."

Phainon cau mày: "Vậy thì cậu bằng tuổi tôi... Đừng cứ gọi tôi là ' Thiếu gia ' nữa, chẳng phải chúng ta là người nhà, đáng lẽ phải sống chung với nhau sao?"

Giờ đến lượt Mydei sững sờ. Cậu bé gần như sững người, ánh mắt thoáng chút hoảng sợ. Cậu theo bản năng nhìn Khaslana và bắt gặp vẻ mặt trầm ngâm của người đàn ông.

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Ba người họ đều có những suy nghĩ khác nhau. Phainon nhìn Mydei, người đang im lặng với vẻ mặt khó hiểu. Cuối cùng, Khaslana lên tiếng: "Được rồi, cứ gọi em ấy là Phainon."

Mydei run lên gần như không thể nhận thấy trong giây lát, rồi ngẩng đầu lên và mỉm cười: " Vâng, Phainon."

"Tôi tên là Mydei."

Nhiều năm sau, khi Phainon nhớ lại buổi chiều hôm ấy, lần đầu tiên gặp Mydei, cậu kinh ngạc nhận ra những dòng cảm xúc ngầm và bí mật ẩn sâu trong ánh mắt họ. Tuy nhiên, lúc đó anh chỉ tràn đầy niềm vui khi gặp được một người bạn mới, nên đã vội vàng nắm lấy tay Mydei, muốn dẫn cậu bé đi xem đài phun nước và khu vườn trong nhà. Mydei bị kéo đi, loạng choạng đi theo, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn lại. Khaslana dựa vào ghế sofa, khuôn mặt điển trai không biểu lộ cảm xúc. Hắn quan sát sự do dự trong mắt Mydei, nhìn hai bóng người trẻ con khuất dần ở cuối hành lang. Người quản gia tiến đến và mang cho hắn một tách cà phê.

"Tôi không biết tính khí của thiếu gia Phainon tốt hay xấu."

"Từ góc nhìn của người bình thường, điều đó đương nhiên là tốt." Khaslana nhấp một ngụm cà phê, mặc dù hắn không nói thêm gì nữa nhưng mọi người có mặt đều hiểu.

Đối với những người bất thường như họ, điều đó chắc chắn không tốt.

"Vậy...ngài định để thiếu gia Phainon tiếp quản sao...?"

Người quản gia ngập ngừng hỏi một câu, Khaslana lắc chiếc cốc sứ Ginori tinh xảo, chăm chú nhìn dòng nước xoáy bên trong.

"Con đường này vốn dĩ dành cho tôi bước đi một mình, phải không?"

Hắn ta quay đầu nhìn người quản gia đang lo lắng: "Tôi biết ông rất quý mến Phainon."

"Đừng lo, đó là em trai tôi, một cậu bé ngoan."

Người quản gia rùng mình, cúi đầu không dám nhìn người đàn ông trước mặt lần nữa. Khaslana chuyển ánh mắt và nhìn vào những ô cửa sổ kính lớn từ sàn đến trần của đại sảnh. Bên ngoài cửa sổ là một khoảng sân đầy hoa. Nhà thiết kế đã bỏ ra hàng chục triệu để tạo nên cảnh quan trang nhã này. Hai đứa trẻ đang chạy nhảy trong đó, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên chúng. Nơi đây thực sự trông giống như một thiên đường vô tư lự trên trái đất.

"Dù sao thì, tôi cũng phải là một người anh trai tốt."

Một làn gió nhẹ thoảng qua biển hoa, một trong những bóng người dừng lại. Cậu bé tóc vàng chậm rãi quay lại và ánh mắt họ chạm nhau qua khung cửa sổ có rèm che.

Khaslana nâng ly lên tỏ vẻ đáp lại, rồi cậu bé nhanh chóng quay mặt đi khi thấy.

Hắn ta bật cười thành tiếng.

"Tất nhiên, tôi phải cho em trai mình những gì nó muốn."

Một cuộc sống xa hoa, ăn mặc sang trọng, tuổi thơ vô tư và tình bạn mà hắn không thể mang lại—

Không có lựa chọn nào tốt hơn một thú cưng ngoan ngoãn và xinh đẹp.

—————————————————
Đây là lần đầu mình dịch fic cho otp, nên có sai sót ở đâu mn góp ý nha🍀❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro