Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2


Chương 2 - Tống Mộ Vân

Khương Dao không biết tình tiết trong mộng là thật hay giả, nhưng nàng biết, Tống Mộ Vân hiện tại đúng là đang ở nhạc phường.

Nàng tuy là nữ nhi của tội thần, nhưng nếu đi tạo quan hệ, chịu bỏ tiền ra thì cũng có thể chuộc thân, chỉ vì phụ thân nàng đắc tội Hoàng thượng, không ai dám đứng ra chuộc thân cho nàng mà thôi, Mộ Dung Thanh đều là âm thầm thao tác vì rất sợ bị Hoàng thượng phát hiện.

Khương Dao hạ quyết tâm, nếu giấc mộng kia là thật, Mộ Dung Thanh nhất định sẽ đi nhạc phường tìm Tống Mộ Vân, nàng liền phái người đi nhạc phường nằm vùng, vừa nhìn thấy Mộ Dung Thanh đến là lập tức trở về báo cho nàng.

Quả nhiên, liên tiếp năm ngày liền, Mộ Dung Thanh đều đến nhạc phường.

Có kẻ gan lớn đi vào hỏi thăm tú bà, biết được Mộ Dung Thanh quả thật mấy ngày nay đều chọn cùng một nữ tử, chính là người có gia đạo sa sút — Tống Mộ Vân.

Thế nhân đều không biết Mộ Dung Thanh từng có lòng yêu mến Tống Mộ Vân, bản thân nàng ấy cũng không biết, hiện giờ Mộ Dung Thanh lại liền đi nhạc phường tìm Tống Mộ Vân năm ngày, chuyện trong mộng nàng đã tin một nửa, nửa còn lại phải tự mình đi nghiệm chứng.

Để xem Mộ Dung Thanh có phải giống như trong thoại bản hay không, mặt ngoài một bộ, sau lưng một bộ.

Mặt ngoài đối với ai cũng ôn văn nho nhã, sau lưng lại còn có sở thích động tay động chân.

Trong cảnh trong mơ mà nàng làm người đứng xem kia, Mộ Dung Thanh đối xử với Tống Mộ Vân chưa từng được tính là tốt, giai đoạn đầu liên tục động thủ đả thương người, dùng lời lẽ vũ nhục, đều muốn làm nàng tức đến tỉnh giấc!

Mãi cho đến khi hai người hiểu rõ tâm ý của nhau mới khá lên một chút.

Trong thoại bản miêu tả thật đúng là có ý tứ, Mộ Dung Thanh vì Tống Mộ Vân nói chuyện nhiều vài câu với Khương Hoài mà tâm sinh ghen ghét, dùng roi quất đánh Tống Mộ Vân, thế mà còn viết là "đánh vào thân ngươi, đau ở lòng ta"?

Ngươi đau mà ngươi còn đánh, ngươi đã đánh rồi thì ngươi đau cái rắm ấy à!

Khương Dao tức giận bất bình, cảm thấy Thất hoàng tử không phải là con người, đồng thời cũng cảm thấy Tống Mộ Vân có mắt không tròng, người ta khi dễ ngươi như vậy mà ngươi còn thích hắn, có ý tứ gì chứ, đây không phải là thèm ngược đãi sao?

Tức chết đi được, giang sơn mà giao vào tay hai người các ngươi thì ta cảm giác sắp chơi xong đến nơi rồi.

Ngày hôm sau, thời tiết phong cảnh tú lệ, Khương Dao tự mình đi Nguyệt Thượng phường rình rập, ở trong góc đợi một lúc lâu, rốt cuộc cũng thấy một thân y phục thường của Thất hoàng tử bước xuống xe ngựa, đi vào bên trong.

"Xùy, thật đúng là một ngày cũng không chịu bỏ sót mà."

Khương Dao theo ở phía sau đi vào, không hề bị cản lại, bổn triều dân phong cởi mở, cũng sẽ có nữ tử tới tìm nữ tử ngoạn nhạc, có tiền là được.

Trong một góc, đúng là Mộ Dung Thanh cùng tú bà ăn mặc diễm lệ sang trọng.

Nàng đến gần, nghe thấy thanh âm kiêu căng của Mộ Dung Thanh, "Ừm, vẫn là nàng ta, đưa đến ghế lô của ta, nhớ rõ bảo nàng nghe lời một chút, đừng để người khác tới gần ghế lô."

Khương Dao cười ra tiếng, cũng không che giấu mà trực tiếp mở miệng, giọng điệu mang theo vài phần cợt nhả, "Nha, Thất hoàng tử cũng tới dạo nhạc phường sao?"

Mộ Dung Thanh nghe thấy có người gọi mình thì sợ tới mức suýt nữa hồn phi phách tán, kinh ngạc quay đầu lại, "Khương Dao? Sao ngươi lại ở đây??!"

Có lẽ là quá mức chấn kinh rồi, hắn còn chưa kịp trưng ra bộ dạng nho nhã ôn hòa như ngày thường, trừng lớn tròng mắt nhìn nàng.

Khương Dao mặc một thân kính trang đỏ rực như lửa, đôi tay chống nạnh, làm ra bộ dáng điêu ngoa trước kia, "Thất hoàng tử, đã lâu không gặp nha, vừa rồi Thúy Trúc nói nhìn thấy ngài, ta còn tưởng nàng gạt ta đấy, đường đường là Thất hoàng tử, sao có thể giống như chúng ta đi dạo nhạc phường chứ, không ngờ tới nha, chậc chậc chậc."

Mộ Dung Thanh đen mặt, hận không thể lao lên bịt miệng Khương Dao lại, nói chuyện thì nói chuyện, kêu lớn tiếng như vậy làm gì, hận không thể cho những người khác đều biết thân phận của ta có phải không!

Khương Dao tiến lại gần, khóe miệng hơi hơi cong lên, "Vừa rồi nghe Thất hoàng tử gọi một cô nương? Biết hát khúc uống rượu không, để bổn tiểu thư cũng đi theo vào mở mang tầm mắt một chút đi."

Việc cấp bách là phải xác định xem giấc mộng kia rốt cuộc có phải là thật hay không, nàng mới dễ bề tính toán.

Thất hoàng tử cắn răng tức giận, "Ngươi muốn mở mang tầm mắt thì không thể tự mình gọi một người sao, tể tướng phủ liền thiếu tiền đến vậy à?"

Khương Dao lắc đầu bướng bỉnh, biểu tình thập phần chân thành tha thiết, "Thiếu tiền chứ, tiền gọi một cô nương cũng không có, cầu Thất hoàng tử cho tiểu nữ ké một chút đi, ngày sau nếu có cơ hội, tiểu nữ chắc chắn sẽ báo đáp."

Đương nhiên đây chỉ là lời nói khách sáo xã giao, nếu đã xác nhận chuyện mơ thấy thật sự là chuyện về sau sẽ phát sinh, nàng xử tử Mộ Dung Thanh còn không kịp, báo đáp? Tưởng bở.

Mộ Dung Thanh sắc mặt một trận xanh một trận trắng, nếu không phải chính mình lén lút đi ra ngoài không mang theo tùy tùng, hắn hận không thể đem Khương Dao đánh đuổi ra ngoài!

"Ngươi không có tiền thì đi về trước đi, cùng ta dùng chung một người thì ra thể thống gì?"

Đại khái là vì chạm đến chuyện của Tống Mộ Vân, sắc mặt Mộ Dung Thanh không được tốt cho lắm, miễn cưỡng ôn hòa nói.

Khương Dao càng thấy hắn như vậy thì càng không có khả năng rời đi, ngạnh quấn lấy một hai phải cùng Mộ Dung Thanh đi vào cho bằng được.

"Thất hoàng tử điện hạ không phải là còn muốn cùng nàng kia làm chút chuyện gì, cho nên mới không chịu cho ta đi theo chứ? Trời còn chưa có tối đâu, việc gì mà vội vàng thế."

Hiện tại là ban ngày, ban ngày gọi cô nương đa phần là để nghe đàn gảy nói chuyện phiếm, hiếm có ai làm chuyện kia.

Bổn triều tuy dân phong cởi mở, nhưng cũng không cởi mở đến mức có thể đem loại chuyện giường chiếu này treo ở đầu môi, nếu không phải về sau còn cần dùng đến Khương gia, Thất hoàng tử quả thực muốn mắng một câu không biết liêm sỉ, không có giáo dưỡng.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải thỏa hiệp, Khương Dao vì để cùng Mộ Dung Thanh đi vào, đem cả Khương Hoài ra để gán ép, hỏi Mộ Dung Thanh có phải không xem Khương Hoài là hảo huynh đệ hay không, đến cả nàng là thân tỷ tỷ của Khương Hoài mà cũng không chịu chiếu cố một chút.

Mộ Dung Thanh không có biện pháp, hắn cần Khương Hoài, cần Khương gia, cho dù có nhìn thấy người Khương gia là thấy phiền, hắn cũng không thể một chút mặt mũi cũng không nể, cuối cùng chỉ có thể lạnh mặt, "Nếu Khương tiểu thư đã muốn cùng bổn hoàng tử đi vào như vậy, thế thì đi cùng đi."

Nghe hắn đồng ý, Khương Dao nhướng mày, có chút hưng phấn nói với tú bà bên cạnh, "Chuẩn bị chút rượu và thức ăn đưa qua đi, bổn tiểu thư muốn ăn, cô nương thì cứ lấy người hắn vừa gọi ấy, nhanh chóng đưa lại đây nha."

"Dạ, ta liền đi làm ngay đây."

Tú bà cười khanh khách phe phẩy cây quạt rời đi.

Thất hoàng tử có ghế lô riêng của mình, là một nơi yên tĩnh, phải đi xuyên qua sân viện mới có thể đến.

Mới vừa bước đi vào Khương Dao liền hoảng sợ, dựa vào, phía sau cửa có treo một chiếc roi da, Thất hoàng tử hắn thực sự có bệnh à?

Tình cảnh trong mộng lại được chứng thực thêm một chút.

Nàng ở trong mộng từng thấy qua gian phòng này, Mộ Dung Thanh nhục nhã nàng, khinh rẻ nàng, đánh đập nàng, cứ như vậy, nàng thế mà còn có thể yêu Mộ Dung Thanh sao?

Nàng là bị điên rồi sao?

Nàng có thể nào bình thường một chút không!

Rốt cuộc là ai viết ra quyển thoại bản ngu xuẩn đến tận đây, một chút đầu óc cũng không thèm dùng!

Ai lại đi thích một kẻ cả ngày vũ nhục chính mình, đánh chửi chính mình cơ chứ!

Khương Dao càng nghĩ càng sinh khí, nhưng gương mặt nàng sinh ra trông liền rất có khí thế dữ dằn, ngày thường vẫn luôn là bộ dáng này, Mộ Dung Thanh cũng không nhìn ra được có điểm gì bất đồng, chỉ nghĩ đến việc chính mình hôm nay khó khăn lắm mới cắt đuôi được đại ca nhị ca để tới đây, lại cố tình đụng phải một Khương Dao ngang ngược không nói lý này.

Từ lần trước hắn đi Khương gia đến nay, Khương Dao tựa hồ đã không còn giống trước nữa.

Trước kia Khương Dao tuy cũng có tính khí đại tiểu thư, nhưng đối với hắn ít nhất cũng coi như cung kính hữu hảo, hiện giờ lại......

Có chút hùng hổ dọa người.

Thất hoàng tử căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.

Chẳng lẽ là mấy vị huynh đệ kia của hắn ở trước mặt Khương Dao nói xấu gì hắn sao?

Quả thật có khả năng này.

Phụ hoàng tuổi tác đã cao, mấy vị huynh đệ kia của hắn mỗi một người đều ngo ngoe rục rịch, mấy ngày nay liền đi tìm tể tướng lôi kéo làm quen, hy vọng có thể đạt được sự ủng hộ của tể tướng.

Hắn cũng không ngoại lệ.

Nhưng hắn cùng Khương Hoài quan hệ tốt, khả năng đã chọc người khác kiêng kị, nên chuyên môn ở trước mặt Khương Dao nói xấu hắn?

Thất hoàng tử trầm mặc xuống dưới.

Hắn không nói lời nào, Khương Dao kỳ thực cũng chẳng thèm quản hắn, quay đầu nhìn bài trí trong phòng, không hổ là ghế lô chuyên môn chuẩn bị cho Thất hoàng tử, mặt ngoài thanh nhã lịch sự, trên thực tế mỗi một món đồ trang trí đều cực kỳ quý trọng, tặc lưỡi, không biết Mộ Dung Thanh lúc hứng lên đánh nát một hai cái thì có phải bồi tiền không đây.

Tiếng "kẽo kẹt" nhẹ nhàng vang lên, cửa bị đẩy ra.

Khương Dao theo tiếng nhìn lại, là một nữ tử mà toàn thân đều toát lên vẻ xinh đẹp tuyệt trần.

Da trắng như tuyết, môi hồng tựa anh đào, thân hình mảnh khảnh nhỏ nhắn, ngũ quan tinh tế phối hợp với đôi mắt đạm mạc, càng mang lại một loại sức hút thanh lãnh đến chí mạng.

Chính là người mà nàng từng gặp qua vài lần, nhưng chưa từng nói chuyện cùng...... Tống Mộ Vân.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #bhtt