.
Translated without the author's permission.
⋆。𖦹°⭒˚。⋆
đói khát, là tất cả những gì đang gào thét, âm ỉ bên trong multi. trong thân thể ấy, hiện hữu nơi tâm trí, và còn sót lại hồn xác hắn. nó dày xéo hắn như con dã thú bụng đang kêu réo, hệt nó cào cấu một cánh cửa và mời gọi người ở trong nhà mở bật cánh cửa ra rồi rủ lòng xót thương cho nó ăn chút dư vị.
ngay từ ban đầu, nếu những người khác đã không làm hắn cảm thấy bức bối đến thế, có lẽ cơn đói này hắn có thể kìm chế dễ dàng hơn. nhưng chẳng có gì là có lẽ cả.
bình thường thì, hắn sẽ đành dằn bụng bằng máu của công nhân, bởi lẽ họ cũng không phản kháng được. hắn thuê họ, họ kí thỏa thuận tuyệt mật, và họ bất lực, nhưng chút ít hữu dụng. giống chính xác những gì multi mong cầu. tuy nhiên, ý nghĩa để bất kì sinh vật sống nào bước vào lò phản ứng, huống hồ chỉ là một công nhân đều bất khả thi. ngay tại khắc này, khiến các luồn suy nghĩ hoang đường chảy ngập tràn đại não hắn, hoàn toàn giống như lúc hắn từng bị đánh úp bởi regime.
" ba ơi? sao ba buồn dạ?"
giọng nói ngọt ngào, ngây thơ được cất lên từ nacho, dễ thương đến tội nghiệp, nhưng nó góp phần nào xoa dịu lại cơn thèm khát ở multi. hắn xiết chặt thanh lan can mà bấy giờ mình vẫn còn nắm, mà cũng không biết đã trôi dài bao lâu.
" ba không sao, nacho. đừng lo cho ba, ba chỉ.. hơi đói bụng một chút thôi. nên là về lại phòng con đi."
nacho với tay vào túi đồ, lục lọi ở trong và nhanh chóng lấy ra một phần bánh mà katie đã nướng vào sáng sớm cho em. đôi mắt long lanh nhìn chăm chăm vào hắn, đợi chờ với hy vọng multi sẽ vươn tay tới và thường thức phần bánh ngọt ấy.
" nacho.."
multi thở dài thườn thượt, đặt hai tay lên mặt. chính bởi vì, hắn còn làm được gì nữa sao? nacho biết rõ hắn đang bị như nào, nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ hắn bất kể thế nào.
" cảm ơn con, nhưng ba không... để dành cho con đi nhé? ba chắc chắn katie đã dốc lòng làm để con vui đấy."
vẻ mặt khó chịu của nacho vẫn còn đó, đôi tai bên trên không ngừng giật vì lo lắng. thấy vậy, multi cúi xuống, đẩy chiếc bánh về phía con mình. bàn tay đeo găng của hắn khẽ xoa đầu nacho, vỗ về em.
" không cần lo cho ba, nha? ba ổn lắm, ba hứa."
sau khi được dỗ ngọt, đứa trẻ ấy vui vẻ mà chui rúc vào lòng hắn, cơ thể ngồi xổm xuống. dù được ôm lấy con mình như thế bao lần đi chăng nữa, nó luôn luôn làm cho multi cảm giác bản thân được tiêm một mũi an thần. cái xúc cảm lạ lùng đó, cái chạm ấm áp đấy bao bọc lấy toàn thân bệnh tật, nhiễm phóng xạ của multi. hắn ngập ngừng, vỗ vỗ lấy lưng nacho. một lúc sau, nacho rời khỏi vòng tay hắn, vẫy tay chào tạm biệt ba trước khi chạy về phòng mình ở phía đối diện.
ngay tức khắc cánh cửa được đóng lại, multi gần như ngã khuỵu, dựa người lên lan can, tay bấu mạnh thanh sắt đến mức găng tay dường như có thể rách toạc. hàm răng nghiến ken két, mắt nhắm nghiền lại với nhau. nanh hắn đau nhức, khốn khổ cuồng cực. chỉ cần hắn tưởng tượng mình sẽ cắm sâu răng nanh vào một cá thể huyết nóng đang chảy liên tục làm hắn rùng minh run rẩy, và cố nén đi tiếng rên rỉ. người hắn co giật, từng thớ cơ bắp cũng giật nảy, cổ cong vòng ở những tư thế không thoải mái do các cơn co rúm gây nên. và nếu hắn để ý đến hình ảnh phản chiếu trên lan can, hắn sẽ thấy mắt hắn chứa đựng cồn cào đầy rẫy.
" hé lô multii!!"
ôi.
ôi không.
cả cơ thể hắn đông cứng, ánh mắt ngay lập tức khóa chặt lấy người với đôi cánh vàng sặc sỡ kia, và bước chân đi ra từ phòng khử trùng tràn ngập phấn khởi.
" a! anh ở đây hả. lô! eo, nay trông anh gớm vãi, anh không tin được mìn-"
" đi đi"
multi không nể nan mà ngắt lời quackity tức khắc.
" hả? ủa tại sao?"
chú chim nhỏ ngơ ngác nói.
" em cần đi ngay bây giờ."
nhà khoa học lập lại yêu cầu của mình một lần nữa, giọng điệu gay gắt nhưng nó lại đứt quãng để thốt ra trọn vẹn câu từ. khi đặt con ngươi mình chăm chú vào quackity ở bậc thang bên dưới, hắn như muốn nhìn thấu qua lớp quần áo để ngắm nghía toàn bộ da thịt cậu, tất thảy những gì hắn tập trung lại là mạch máu đang chảy từng dòng máu huyết đỏ thẩm đong đầy sự sống, thứ hủy hoại, làm bại hoại tâm trí hắn, hay là điều khiến hắn mê muội nghiệp ngập ăn sâu thẳm tận cùng. trái tim đập mãnh liệt kia, bơm huyết đẫm liên tục, nó lại mang đến cảm giác mong manh giống như hắn chỉ cần xé toác nó ra, nâng niu trái tim ấy, cảm nhận nó còn ấm nóng và đập thình thịch trên tay hắn.
" được thôi, nhưng mà tại sao? anh lại nói vòng lòng ấy, multi. anh biết là em ghét điều đó."
" quackity"
giọng nói chắc nịch, cùng lúc đấy tay hắn run lẩy bẩy. hắn có thể dễ dàng túm lấy cổ họng cậu, và cắn xuyên qua bằng cái nanh nhức đau lên làn da trắng, đoạt hết thảy máu đỏ rực tuyệt hảo ấy, để nó êm dịu đi cơn thèm thuồng rộ trong multi.
" em cần đi ra khỏi đây."
" không, nếu anh không nói cho em chuyện quái gì đang xảy ra, và tại sao anh lại co giật như thế? ổn không?"
quackity ngày càng ngày bước chân mình thêm nhiều bậc thang. mùi sắt của máu sộc vào mũi hắn, thứ hương sắc nồng nặc ấy vội vàng phá tan nhận thức multi.
cổ multi giật giật liên tục, làm cho nơi trí óc hắn khó nhọc để mà kiềm đi nỗi khắc khoải mưu cầu. từng bước quackity tiến gần hắn, cố gắng nhấn chìm lại xa dần, cơn đói như muốn bùng phát, thoát ra, tuột khỏi.
" quackity, nếu em bước thêm bước nữa, tôi thề- đi đi, đi trước khi tôi làm hại em."
nhà khoa học điên nói xong liền hối hận, nhưng chẳng thể rút lại được nữa. hắn tự dặn lòng rằng sẽ không khiến cậu đau, làm quackity nhọc lòng. còn đâu người đàn ông đã từng hẹn thề với chính mình chẳng bao giờ hắn ta đụng tới người thương, ấy vậy mà người ấy quá đỗi cám dỗ, cứ như mời gọi hắn đến với mỗi bước cậu đi, mỗi ánh mắt cậu ghim trên hắn, mỗi lần cậu chớp chớp đôi mắt đầy tràn tia sáng, mỗi cử động ở nơi môi cậu? bỗng nhiên, quackity đứng sững.
"làm.. làm hại em? tại sa-"
cậu bắt đầu nói, đột ngột dừng lại ngay tại khi con ngươi cậu bắt gặp nanh của multi đang ghim lên hai cánh môi nứt nẻ bấy giờ, và sau đó quackity hiểu ra.
" à."
" tôi- không, không, không, tôi không bao giờ..."
dù vậy, sao nó lại khó lòng tránh né đi.
" multi, nói cho em chuyện đéo gì đang xảy đi! anh có cần giúp không?"
quackity nói thẳng thừn, quả thật là một chú vịt ương bướng. cậu lại đặt chân mình thêm bước trên cầu thang. multi tưởng chừng như nghe rõ mồn một tiếng máu cậu chảy siết sâu bên trong huyết quản, và hắn đang dần thèm muốn nó.
không, không.. multi không muốn nó.
" quackity, làm ơn.. tôi sẽ.."
multi muốn cậu.
" multi, này!"
thân thể mất đi sự tỉnh táo, lao thẳng về phía trước.
chỉ trong tích tắc, multi nhảy qua thanh lan can, đẩy ngã quackity nằm chỏng vó trên nền sàn, may thay cú ngã ấy được giảm nhẹ nhờ đôi cánh của quackity.
vốn phản ứng nên có nhất của cậu phải là sợ hãi, hoang mang. và tất nhiên, dù thế nó lại hỗn loạn, không đâu ra đâu cuộn trào tận sâu chỗ cậu, điều đấy làm trái tim đập nhanh đột biến, dạ dày quặn thắt, vậy mà cậu lại tò mò, muốn biết chuyện sẽ tiếp diễn như nào. trước khi quackity có thể la thét, hay khóc lóc van nài, cổ áo hoodie đã bị kéo xuống, lộ ra phần da ấm ngược ngạo với không khí lạnh lẽo, bí bách của chỗ thí nghiệm.
và rồi, răng phập đến bất ngờ.
" mul- á!!"
quackity thở gấp. từng chiếc nanh ấy chả do dự mà xuyên qua lớp da cậu, bạo dạng mà găm thớ thịt cậu, như thể nó dâng lên, khẽ gợi mời hắn. hệt dẫn dụ hắn đến bằng khúc ca trăng hoa quyến rũ.
thứ thanh âm vuột ra khỏi miệng của multi khi mà hắn đã được nếm cái mùi vị ngọt thanh hắn khát thèm, mong mỏi hằng tháng qua không còn nghe ra nó là con người nữa. thô ráp, khàn đặc, và tha thiết, muốn thêm càng thêm. những nghĩ suy thấu đáo nhường chỗ lại cho bản năng, để nó ngấu nghiến mĩ vị.
quackity dán mắt lên trần nhà xám xịt. nỗi đau thấm ngập đi hệ thần kinh, tê tái đến mức không cử động nổi. nhưng rồi, cậu nhận ra mình chẳng muốn chạy trốn là bao. rát đau chuyển hóa thành cảm giác tê tê, nóng ấm mặc dù cho máu cậu đang chảy ra, rót vào khoang miệng của tên ma cà rồng kia. quackity thoáng thầm thì trong đầu, thiết nghĩ nếu đây cũng là thứ haiper và graf cảm thấy khi ở gần multi sao.
gã nhà khoa học đấy phát ra tiếng nuốt ừng ực, máu nhỏ giọt, thoát tràn nơi khóe miệng làm vấy bẩn quần áo hai người. quackity gáng gượng người cúi xuống, đặt tay khẽ khàng đặt lên vai multi. dẫu vậy, cùng lúc đó, một cơn nóng bỏng bất chợp đánh thẳng vào nhận thức cậu, như tiếng nhiễu loạn thể hiện dưới loại cảm nhận. một vật thể lạ lùng xâm nhập vào mạch máu của cậu, mò mẫm tìm cách len lỏi vào.
" multi.. mẹ nó, đau em.."
quackity cất tiếng phản kháng lần đầu tiên, cũng là cuối cùng, bởi vì multi giật mình, sự mơ hồ tan rã, sốc đến nổi lùi bật về đằng sau. các hành động bất thình lình ấy làm quackity đau đớn nhăn mặt khi răng nanh rút mạnh ra. huyết đỏ tươi nhuộm mất màu răng trắng vốn có của multi, nhà khoa học tài giỏi thở nặng nề từng hơi, dù cho cách một khoảng xa, quackity vẫn có thể thấy bản thân mình đang chìm trong một chỗ không khí nóng rẫy, muốn cháy da rát thịt.
" địt mẹ.."
multi bật ra câu chửi thề, vén những lọn tóc tết ra một bên và vỗ vào ngực người đối diện như thể cậu đang yếu đi, không còn hơi ấm.
" em coi mình đã làm gì đây!! đĩ mẹ.. tôi đã bảo em cần phải đi mà. không, không, không.."
" anh vừa làm cái gì đấy? đau vãi."
quackity than trách, cố để mắt mở nhìn thẳng vào multi trong khi mình đã xây xẩm mặt mày. cậu nâng tay, chạm đến chỗ mình vừa bị cắn tức thì, các ngón tay bị nhuốm đầy máu chính bản thân, sắc đỏ lan dính nhớp mỗi kẽ tay. mặt multi biến sắc, hắn lẩm nhẩm.
" không."
cậu khóa ánh nhìn vào lòng bàn tay mình, thứ bám đẫm trên tay cậu không phải có máu là duy nhất.
" cái đéo gì thế này.."
quackity thở hổn hển, con ngươi không thể rời tầm nhìn khỏi loại chất lỏng xanh neon nọ đang hòa lẫn và sắc đỏ máu cậu. thứ ánh sáng đó, nó tỏa ra màu sắc y hệt đôi mắt của multi. cậu ngước lên, điếng người với sự bối rối trần trụi, con mắt đó cậu chưa từng thấy nó mãnh liệt như thế.
" đệt, tôi không cố tình đâu. tôi đã nói là em cần phải đi mà- tôi đã nói rồi!"
multi bật dậy, suýt vấp ngã khi chạy chối chết về phòng làm việc của riêng hắn.
cũng cùng lúc đó, quackity chật vật lắm mới đứng dậy được, nhưng đôi chân lại run rẩy. máu từ vết thương trên cổ tuôn vẫy đỏ quần áo, mũi cậu ngào lên mùi sắt nồng đậm. giây lát sau, multi chạy bạt mạng về chỗ cậu, máu vương trên môi và bộ dụng cụ cứu thương cầm ở tay.
" ủa, ê, ê, anh làm ơn giải thích cho em chuyện con mẹ gì đang xảy ra đi! chúa ơi, anh cắn em đau muốn chết luôn á!"
giọng quackity có vẻ không hoảng sợ như multi tưởng tượng.
" tôi sẽ không làm vậy nếu em chịu đi! tôi không muốn.."
multi cắn môi, nếm luôn cả vị máu đông. không muốn làm đau em, hắn không nói hết câu mình cần thốt nên, hệt như quá đau thương để toàn vẹn nó.
quackiry chết trân. multi quỳ gối xuống, xé một dảy băng gạc quấn quanh cổ con chim nhỏ. lau sạch các vết máu bằng khăn giấy ướt, miệng lẩm ba lẩm bẫm với chính mình.
" kurwa, debilu, coś ty zrobił najlepszego, mówiłem Ci."
không một từ nào mà quackity có thể hiểu biết ngoài câu chữ tục tĩu được nói đầu tiên.
" em cảm giác anh hình như là ma cà rồng gì đó.. anh biết đấy."
quackity không ngại ngần mà cười khúch khích với cái tình huống kì quặc này.
" lúc nào cũng chui rúc dưới lòng đất, da thì như chết trôi, hẳn là vậy rồi ha?"
lần này tới lượt multi nhìn chằm chằm cậu.
" tức cười thật đó, quackity. tại sao em lại ép tôi làm đau em chứ? tại sao.."
multi bỏ lửng câu, giọng nhỏ dần, gần như chỉ còn lại tiếng càu nhàu nhỏ xíu.
" em xin lỗi, nhưng mà mấy cái nước xanh lè này là cái gì?"
multi chấp nhận thực tại, nhắm mắt lại. hít sâu một hơi, hắn quyết định nói ra sự thật vì đó là những gì hắn nợ quackity cho hành động ngu ngốc hắn đã vừa gây nên cho cậu.
" tôi không kiểm soát được nó. tôi ăn, tuyết nước bọt của tôi, sẽ tiết ra chất phóng xạ này, tôi đang cố nghiên cứu, nhưng.."
nhà khoa học cắn chặt hàm răng mình, nắm cổ áo hoodie quackity, thu hẹp đi khoảng cách giữa hai gương mặt đỏ phừng phừng.
"em có hiểu mình sẽ ra làm sao nếu không miễn nhiễm với chất phóng xạ không?! em ăn gan trời à!"
dù multi có la hét như thế nào, quackity dường như đã bị mê hoặc vào sâu trong đôi mắt nơi hắn.
" em không phiền.."
quackity lí nhí, nhưng có lẽ nó quá nhỏ để lọt vào tai người còn lại.
" cái gì?"
multi nới lỏng tay, mặc cho vậy cự ly họ vẫn rất gần nhau. một vết máu phai nhạt, mờ mờ ảo ảo hiện trên chiếc nanh trái của hắn.
đó là máu của mình, quackity nghĩ. máu của mình đang ám lên răng anh ấy.
" em nói, anh có thể hút máu của em. em không phiền đâu."
quackity không tài nào hình dung được trong đời mình sẽ được thấy nhà nghiên cứu ngẩn ngờ như bây giờ, giống một con nai tơ bị đèn pha chiếu rọi. đó là biểu cảm kì lạ hiện rõ trên mặt gã đàn ông điên rồ này. hắn há miệng, ngậm lại, và cuối cùng lắc đầu ngao ngán.
" không, không, em không hiểu mình đang nói cái gì cả."
multi phủ phủ áo cậu, vuốt thẳng đi chiếc áo hoodie, và sau đó né tránh ánh mắt chỗ cậu.
" em hiểu mình nói cái gì anh à."
quackity càng nói càng quyết liệt.
" em đang yêu cầu anh."
multi chết đứng người. làm sao cậu con trai này dám, lôi cuốn và rù quến hắn như một tiên cá lộng lẫy, đầy sức hút với từng thứ cậu biểu hiện, rồi nói lên các câu từ đó cho hắn? cậu chắc hẳn phải biết rõ cả thảy điều đó tác động đến nửa trái tim của multi như thế nào.
" quackity."
lời cảnh báo yếu ớt phát ra từ multi.
" multi."
câu lời chắc nịch phát ra từ quackity.
không, multi không phải luôn luôn kiểm soát được mình. và hiện giờ, hoàn toàn không.
giờ đây, khi cơ thể hắn tự động di chuyển lần nữa, để kéo hẹp đoạn không gian vốn không xa của họ và áp môi cả hai lên nhau, cho đôi bên nụ hôn mạnh mẽ. lằn máu khô nứt nẻ ra vì cường độ kịch liệt của cái hôn hoang dại, mềm oặt ở chỗ nước bọt vươn tới.
quackity bị cuốn theo, hơn mọi thứ cậu từng trải qua. cậu cho rằng, đây là thứ xúc cảm độc nhất mà cậu có với multi. nó quá đỗi sai trái, quái lạ, phi lý và hư ảo.
nếu nói cậu không yêu nó thì đó tuyệt nhiên là nói dối. như trót phạm phải sai lầm khi tận hưởng hoan ca này.
multi ôm chặt lấy lưng người thương để tránh việc cậu ngã nhào ra phía sau, ép sát thân xác hai người lại gần với nhau hơn nữa. mùi vị hân hoan chỗ lưỡi multi mà cậu nếm được, hay đơn giản nó chỉ là vị máu tanh tưởi của riêng cậu? khiến đôi cánh cậu vẫy đập, và chính cậu cũng hôn một cách cuồng nhiệt không kém cạnh. răng nanh hắn vô tình cạ lên môi, lưỡi cậu. chú chim nhỏ nhẹ nhàng rùng mình, ấy vậy cậu cũng lộ ra vẻ thích thú, do thế cậu thề rằng cậu có thể cảm nhận được multi đã khẽ cười mỉm trong lúc hôn cậu.
quackity cố nuốt tiếng nỉ non vào trong bụng, nhưng nó cũng buộc phải bật ra khi multi cắn phần môi dưới cậu. nhân cơ hội ấy, luồn lưỡi bản thân vào miệng quackity. đầu lưỡi thử được vị đồng ở bên trong lưỡi multi. cậu tự hỏi, liệu rằng vị máu tươi của cậu có ngon khi so với multi hơn chính bản thân cậu tự mình thưởng thức không.
" multi-"
quackity nỗ lực mở miệng ra để nói, nhưng multi lại nhanh nhanh chóng chóng chen vào. giả sử phải liệt kê những kẻ tham lam vô độ, multi hiển nhiên sẽ có tên, khi hắn khao khát hương ngọt nơi cậu.
họ lảo đảo lùi lại vài bước, tiếng chân lộp bộp vang rồi dội từ tường đá phiến dày xuống sàn. quackity bị kìm kẹp giữa bức tường cùng tên ma cà rồng đang nuốt chửng cậu. sau cùng, cậu hiểu ra mình chẳng hề phiền hà, đau đáu về sự thay đổi này. cánh vàng dang rộng ôm trọn multi, như hệt đùm bọc cả hai khỏi ánh mặt trời nóng rực mà căn bản cũng chả thể tìm tới. bởi lẽ ở trong tối đen mịt mù, họ thấy sự ấm áp.
sự ấm áp đó dần biến thành làn hơi nóng sục sôi, lúc cơ thể hai người đang dốc sức gán kết vào nhau. họ thân mật hết mức có thể, nhưng có vẻ không chỉ một mình multi giải tỏa cơn thèm muốn mà hắn luôn miệng bảo là ghét cay ghét đắng nó. quackity cũng chẳng hề có chút thổn thẹn nào.
tay câu mò xuống thân multi, lần mò áo phòng thí nghiệm rách nát. được thúc đẩy thêm, multi dứt nụ hôn trên môi, để chuyển sang hôn từng cái nóng ran, dinh dính, giáp hết đường viền hàm mềm mại của quackity. hắn thấy lông vũ quackity run bần bật, cảm nhận các ngón tay của cậu ghim mạnh vào lưng mình.
con chim nhỏ vuốt ve đầu multi, mời gọi hắn đặt răng bản thân về chỗ cũ, nơi hắn đã cắn một lần. multi có lẽ hơi do dự, sợ rằng mình sẽ mất trí mà làm cậu đau nếu hắn vẫn còn chút nhân tính. nhưng dù sao nó cũng đã rời đi ngay tại lúc quackity bước chân vào nơi đây rồi.
lần này, multi đưa lưỡi ra liếm nhẹ lên trên làn da kinh diễm, nếp da nóng ấm rồi kế tiếp là vết cắn ban nãy. quackity com rúm người lại, âm thanh run rẩy bứt ra khỏi miệng cậu và khi cậu tính bảo hắn đổi qua chỗ khác thì ngay tức khắc, vị đấng cao thiêng cắm nanh xuyên qua vật tế thần của riêng hắn.
multi gầm gừ những tiếng mơ hồ, cách hút máu đồng thời cẩn trọng hơn. bởi có lẽ rằng vẫn còn thứ gì đó sót lại bên trong trái tim đáng thương kia.
quackity rên rỉ, rít một tiếng dài khi bị vật nhọn đâm đến. nó càng tiến sâu hơn, cảm xúc lạ lùng lại càng dâng trào. và nó thật sự rất tuyệt diệu. có khi cậu nên xông thẳng vào nơi này mỗi ngày mà chẳng cần ai mời. cậu sẽ nghiện ngập cái cảm giác này mất.
" đệt, multi.."
hông cậu vô thức nâng lên, rồi cố để cọ sát với hắn, sự rộn ràng trong bụng cậu giống như một mạch nước đến thời khắc sắp phun trào. cùng lòng xót thương ít ỏi còn lại, multi cho cậu điều cậu đang mong chờ. multi không từ bỏ việc hút máu, hắn nhấc cậu lên rồi vòng nó ngang eo mình, dùng đầu gối như điểm tựa. áp lực làm quackity nhắm chặt mắt và nức nở khe khẽ. cậu dịch người, tiếp tục cọ xát vào nó.
multi rút răng ra. môi an ủi vết cắn bị thủng, lưỡi liếm toàn bộ xung quanh nó, chắc chắn để mình không phí phạm một giọt máu nào cả.
" em có nghĩ rằng.."
giọng tên ma ca rồng khàn khàn, bấu chặt đùi quackity.
" máu của em ngon đến mức nào không? vậy mà lúc nào em cũng chạy nhảy tung tăng trước mắt tôi, phô trương mùi hương đấy, mời gọi tôi. em ác lắm luôn, quackity."
mẹ nó, quackity thấy mình choáng váng. tại vì thử nghĩ mà xem, sao có thể mụ mị đến mức chả cần chút thuốc phiện nào. hoặc, thứ chất phóng xạ nọ đang từ từ ngấm tan vào dòng máu cậu, nhờ multi, từng cái chạm, từng cái nhức nhối đều mang cho niềm đê mê cực hạn.
thế nên, cậu muốn nhiều hơn.
" và anh muốn nó, phải không?"
quackity cười nắc nẻ, nhưng tắt lịm khi nhận ra mình hình như đã lỡ chạm vào chỗ đâu nhói của ai đó.
multi dường như đã vượt một khoảng xa giai đoạn ấy rồi, bởi vì nếu nhìn vào cách hắn đưa môi hai người vào một nụ hôn mới khác. quackity đáp lại cái hôn đó, cấu chặt áo phòng thí nghiệm của multi. quá nhiều lớp áo đang cản trở họ. multi ngã người ra sau, một tích tách máu quackity trượt dài rồi rơi khỏi môi cậu. đoạn khoảng cách bất ngờ khiến quackity bối rối trong chốc lát, cho nên ngay khắc sau, cậu bị lôi xềnh xệch tới phòng mổ do gã nhà khoa học nọ làm, hắn đẩy mạnh cậu không hề thương tiếc lên bàn.
từ góc nhìn quackity, multi trông như kẻ mang lại ánh sáng rực rỡ.
quackity nuốt khàn ngụm nước bọt, rồi kéo mạnh ma cà rồng xuống cùng mình. cả hai gấp gáp cởi bỏ vài lớp quần áo của họ, rồi nhanh chóng nối tiếp trao nhau nụ hôn như thú đói cần ăn. lúc đã gỡ bớt chút quần áo, quackity thì cởi trần, lưng phải dựa vào bàn mổ lạnh lẽo và cứng ngắt, trong khi multi đã vứt áo khoác ngoài ra một bên nhưng vẫn ngoan cố mặc áo cổ lọ. dây chuyền hình thánh giá treo lủng lẳng ở ngoài cổ hắn, và cọ cọ lên xương ức quackity.
multi cúi người hôn nhẹ ngực chú chim nhỏ, lưỡi lướt nhanh qua da thịt. chẳng may hắn làm một tên yếu đuối, thất bại, hắn sẽ cắn xé người dưới thân mình đến khi cậu trở một cơn ác mộng kinh tởm, bại hoại, dị dạng đến nổi sẽ không một ai nhận ra đó từng là con người, và tất cả đều do chiếc nanh nhọn hoắt hắn gây nên.
" em thề là nếu anh không nhanh lên.."
quackity than thở, túm lấy tóc multi mà giật khiến hắn la oai oái.
" em hình như cũng muốn mà?"
multi than thở ngược lại, nhưng như vậy chỉ khiến cậu nở một nụ cười khinh khỉnh với hắn..
ngón tay của nhà khoa học đấy luồn xuống cạp quần thể thao của quackity và nắm kéo thẳng cả quần ngoài, quần lót cậu tuột trong một lần. hắn giật mình hứng thú khi thấy quackity cũng có phần khá mong đợi. để biểu hiện sự hài lòng của mình, hắn vòng tay quang người cậu mà dè dặt vuốt ve, âu ếm.
" a.. địt.."
quackity thở hồng hộc, đầu ngửa ra sau trên bàn mổ. multi nghiêm túc quan sát phản ứng cậu đang có, y hệt cậu là một mẫu vật thí nghiệm hắn cần nghiên cứu tận cùng bên trong, bên ngoài.
multi lợi dụng thời cơ này, để lại cắm răng nanh mình trong cổ cậu lần thứ ba. khi nó được ghim vào, quackity nỉ non, đôi cánh trên đầu bất lực vùng vẩy. lần thứ ba rồi nên hắn dịu dàng hơn với cậu, ấy vậy mà người bị hút máu hiện giờ đã quá tải, và thiết nghĩ nếu hắn uống thêm chút nữa cậu sẽ lăn đùng ra ngất xỉu. khoái cảm chộn rộn ở trong một trăm phần trăm sẽ không giúp cậu được gì thêm.
nhưng hắn không hút quá lâu, hắn vừa nhâm nhi vừa sờ soạng người cậu trước khi rút ra, thè lưỡi ra liếm sạch chỗ máu còn đọng. chắc là đang để dành cho bữa ăn khác.
" shh, tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi."
tên khoa học điên trấn an lúc đang dùng tay ấn vào mảng máu rỉ ra từ vết cắn hồi nãy, thoa đỏ rực cả ngón tay. quackity ngờ nghệch, không hiểu hắn làm vậy để làm chi, đến khi cậu cảm nhận được những ngón tay ngập ngụa máu chạy dọc xuống, một ngón đi vòng tròn trước lỗ dưới của cậu.
" vãi.. anh điên rồi à."
quackity nuốt nước bọt, tiếng thở hổn hển thoát ra khi các ngón tay chậm rãi đâm vào, nhẹ nhàng thăm dò ở trong.
" nhưng mà trông em đâu có phiền lắm đâu nhỉ?"
multi cãi lại với một nụ cười và hàm răng đỏ lòm.
chàng trai tóc nâu rùng mình, và cố gắng thả lỏng cơ thể. dẫu cho là thế, nó vẫn rất khó khi làn hơi thở nóng hầm hập, tràn ngập mùi đồng sắt đang lập lửng trên đầu cậu, đôi mắt không ngừng phát ra ánh neon nhìn chằm chằm vào tâm khảm cậu, giống hệt dộc tìm mọi thứ cậu có, có thể có.
sau nới lỏng đủ rồi, multi quyết định rằng quackity đã sẵn sàng cho thêm một thứ nữa. và ôi, cậu có thể cảm nhận rõ sự khác biệt, một hương vị bừng bừng bỏng cháy dễ chịu bắt đầu lan tỏa và khiến cậu phát rồ. quackity thoáng nghĩ làm sao multi biết được chính xác vị trí có thể khơi lên phản ứng nơi cậu, nhưng dòng suy nghĩ bị cắt ngang khi ngón tay thứ ba phủ đầy máu cũng tham gia việc nới lỏng.
" a.. multi, cái đó-"
quackity rên rỉ, mí mắt nặng trĩu cố mở ra để rồi thấy tên khoa học điên khùng đó đang nhìn xuống cậu chăm chú như cậu là một món ngon, vật lạ cần được thường thức trọn vẹn.
" ổn không?"
hắn hỏi.
" ổn."
multi cười toe toét, giữ tiếp tục tay bên trong đến khi ở dưới quackity đã đủ lỏng. các ngón tay chầm chậm rút ra, quackity kêu rên tiếng bực dọc làm hắn phải dỗ dành người đối diện bằng một cái hôn. để rồi, quackity nhận ra mình không cần gì phải quạo quọ khi multi kéo cả quần và quần trong hắn xuống chỉ một lượt duy nhất. cậu thất thần chảy nước dãi. không lâu sau, multi điều chỉnh tư thế cả hai trên bàn mổ, sau cùng cong người quackity lên trên đó.
" chúa ơi, má nó- lần sau nhớ nói em một tiếng.."
quackity lầm bầm.
" lần sau?"
multi bật cười một tràng dài trong lúc đang chỉnh tư thế. hắn nghe rõ ràng người ở dưới mình đang khó khăn hít thở, ngoái lại nhìn thẳng vào hắn. multi xoa dịu đi sự lo lắng của quackity bằng cách xoa nhẹ nhàng eo cậu, và thong thả xâm nhập vào, trông thấy một loại kháng cự nhưng nó lại như muối bỏ biển.
" trời ơi.."
cơ thể quackity giật nảy liên hồi, vịn chặt mép bàn mổ, e ngại rằng nó sẽ gãy bất chợt. bắt gặp quackity phản ứng như hiện tại, multi hiểu ra bản thân lại càng ngày đói khát hơn bấy giờ.
multi cho rằng chúa đã đúng.
hắn dí ép ngực vào bờ lưng cậu, rút ra rồi đâm đến thô bạo. với một cá thể đầy điều đáng ngờ, điên khùng đủ kiểu, hắn thật tình chú tâm đến tình trạng của quackity. một dư vị nóng như thiêu đốt dạt dào hơn cả cơn thèm thuồng đang sôi sùng sục tận cùng hắn.
màn hoan ái cứ chậm chập, và nó không phải là thứ cậu hy vọng từ tên khoa học điên nọ. hắn có đối xử với người khác như vậy không, hay cậu là ngoại lệ riêng biệt nhất? cậu chẳng có thì giờ để nghĩ ngợi, lo toan về việc đó, nhất là khi multi ban đầu còn đụ rất rề rà, rồi tăng tốc nhanh như chớp. rồi tiếp tục chẳng nhanh chẳng chậm chỉ để ngắm nhìn quackity ngứa ngáy, vặn vẹo và rên lên chứa ngập sự không kiên nhẫn.
từng chiếc lông vũ cạ ngực multi trong mỗi chuyển động. bị mê hoặc bởi khung cảnh người con trai dưới thân mình co giật và hít các ngụm không khí khó nhọc, hắn để hiếu kỳ chiếm trọn trí óc, vươn tay luồn vào đôi cánh vàng trước mắt, chạm khẽ các thớ lông và.
" a! khoan-"
quackity phản xạ ngay tức thì, ưỡn lưng cùng đập vỗ hệt như bản năng. phần cánh trên đầu rung rinh quyết liệt, multi chắc nịch nghĩ hết thảy điều đó thật đáng yêu, và giả thuyết hắn đặt ra đã đúng.
" vậy là cánh em rất nhạy cảm."
multi thì thầm, vuốt nắn đôi cánh. đói khát cồn cào, dù vậy nó lại hung hãn hơn. cái cổ trắng ngần được tô điểm bởi vết cắn do hắn làm nên một lần nữa mời gọi hắn, hắn chịu thua, vì chàng trai này không khác gì là điểm yếu chí mạng của hắn.
thứ báo trước việc tiếp tục bị cắn lên gáy cho quackity chỉ toàn là tiếng gầm gừ mỏng manh, cùng cái liếm láp rã rời. răng nanh cắm sâu vào và cậu liền kêu la. cậu tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào với đớn đau, được chứng minh bằng cách cậu siết chặt xung quanh multi.
" ưm.. uống... uống đi."
quackity cất lên lời nói giữa các tiếng rên khàn ám muội, cắn chặt răng. cậu mặc kệ cảm giác buồn nôn và cơ thể đang yếu dần. cậu chắc chắn sẽ ngất, dù sớm hay muộn. nhưng dẫu sao, cậu chẳng hề để tâm khi mà nó mang lại thứ hệt như thiên đàng.
sự khoan dung chỉ khiến multi càng lúc được đà lấn tới. nhưng thay vì cắn sâu hơn hoặc hút thêm nhiều nhiều máu tươi từ dòng máu đang chảy đều đều, chậm rãi vào trong khoang miệng, hắn chọn túm lấy đôi cánh của quackity và giật mạnh.
hiệu quả gần như lập tức.
" multi!"
quackity co giật mạnh, đầu ngã hẳn ra khỏi mép bàn phẫu thuật. phần thịt bên trong cậu siết chặt quanh nhà khoa học, trước cả khi xúc cảm ấy đột ngột nhấn chìm cậu dù vẫn chưa hề có thêm bất kỳ cái chạm nào.
" tuyệt vời."
multi cảm thán, động tác chậm lại, cho hắn cơ hội để chiêm ngưỡng thân thể run cầm cập của cậu trai tóc nâu mà chẳng phát ra nổi thanh âm khác ngoài tiếng thở hồng hộc đầy nặng nề thoát khỏi cổ họng hắn.
gã ma cà rồng hạ người thẳng xuống để liếm từng lông vũ màu vàng rực rỡ, vương vãi máu lên trên chúng. hắn thoáng nghxi thật đáng tiếc, khi để lại cho các bộ phận cơ thể xinh đẹp của cậu với hỗn hợp kinh tởm hòa lẫn từ máu, nước bọt, hay thậm chí là chất độc.
không, multi bừng tỉnh, sẽ không bao giờ nó kinh tởm được. đó là máu của cậu ấy, thấm trên lưỡi mình.
chả thể nén cơn khát thèm thêm nữa, đặc biệt là khi quackity cũng đáp lại một cách đầy sung sướng và đòi hỏi nhiều hơn từ hắn, multi nhào vào người con trai đang rất kích động kia. quackity tỏa bày cho hắn bằng một bản trường ca hòa tấu của sự khoái lạc mà multi có chết, cũng không tài nào quên lãng nó được.
" multi.. em sắp.. lần nữa đi, em, em sắp.."
quackity kêu khan, cố gắng dịch, chuyển người để chung nhịp độ với hắn, nhưng lại bất khả thi vì cậu hoàn toàn chìm sâu. mọi suy nghĩ đều biến tan, nhường lại chỗ cho việc cậu đắm say hoan lạc lần nữa.
multi nâng cằm cậu lên, ép cậu vào một nụ hôn ngửi thôi cũng thấy mùi tanh máu hiện rõ. quackity bị vượt qua ngưỡng có thể chịu đựng, cuối cùng không còn sức mà chính thức gục ngã, các vệt chất lỏng nhỏ xuống bàn phẫu thuật, và nền sàn trắng tinh, vô trùng.
" tôi cần.."
giọng tên ma cà rồng vang lên trong miệng quackity, cứ ngày một nhanh như trước bất chấp cái cảm giác mà người bên dưới đang trải qua.
" tôi cần.. tôi có thể không? đệt.. tôi cần."
" đến nước này rồi mà anh vẫn.. không chịu nói làm ơn à."
quackity cười khúc khích, rồi thét lên khi tuyến tuyền liệt bị thúc mạnh đến.
" bắn đi.."
được sự cho phép của cậu là đã đủ để hắn rít cạnh cổ cậu và xuất tinh ở trong sau giây lát. quackity cảm nhận được làn chất lỏng ấm nóng nở rộ bên trong cậu, nỗi thõa mãn làm cậu và multi đều sướng rơn đến phát choáng. nhà khoa học kia dừng lại.
tiếng động duy nhất xuất hiện có thể nghe thấy trong căn phòng vô trùng là tiếng thở đầy nặng nhọc, lẫn vui vẻ của cả hai. chung quanh dần dần rõ rằng trở lại ở nơi mắt họ, nhưng quackity cũng chẳng để ý là bao nhiêu. vì thật lòng khó mà làm được.
"quackity."
một tiếng thỏ thẽ ngập ngừng được thốt lên từ multi.
" multi."
Quackity khó khăn nói.
ma cà rồng nuốt nước bọt khi quackity khẽ cười mỉm nhìn hắn cùng vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác. thấp thỏm ở tim khiến hắn khó chịu, từ từ rút ra khỏi quackity và xoa hông cậu như một lời xin lỗi không cần nói cho người ta biết là mình đang biết lỗi. chàng trai tóc nâu nỉ non, giọng điệu có vẻ như khá thất vọng.
multi quay mặt đi, tránh nhìn trực diện đến cảnh tượng quackity đang để thứ kia nhỏ từng giọt tí tách trên sàn nhà. nếu hắn còn nhìn lâu thêm một chút, cơ thể thiếu lý trí của hắn sẽ bỏ cuộc và cứ tiếp diễn việc ăn tươi nuốt sống cậu.
" ê."
quackity như nhìn thấu mà phản đối. ngã người ra nằm ngửa, cậu với tay ra xa hết cỡ để có thể nắm chặt lấy tay multi. cậu kéo multi lại gần sát mình hơn.
" tính đi rồi hả? anh tệ hơn em tưởng đó."
với từng câu chữ cậu nói, quackity đều như muốn thử thách cực hạn của hắn. thách thức sự kiên nhẫn, bản năng nơi hắn, ngay cả sau khi hai người vừa tàn phá nhau hệt dã thú.
"quackity..."
" anh còn nhiều thời gian mà."
cậu nói y như sẽ không cho phép hắn phản đối dù là một tí tẹo.
" nhanh lên đi. "
và multi thì quá, quá dễ mềm lòng.
" ừ."
hắn chịu thua.
" tôi còn nhiều thời gian lắm."
sau tất cả những gì multi còn có thể làm là mềm lòng trước quackity hết lần này rồi đến lần khác.
⋅˚₊‧ 𐙚 ‧₊˚ ⋅
(
1)
⋆˚࿔ᝰ.ᐟ :kurwa, debilu, coś ty zrobił najlepszego, mówiłem Ci
⋆˚࿔ᝰ.ᐟ : fuck fuck, look what u have done, i told u so!
⋆˚࿔ᝰ.ᐟ : địt mẹ, nhìn coi em đã làm ra cái gì rồi đây, tôi đã nói rồi mà!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro