1.
1. Tsukishima Kei đang rất bối rối.
Anh chẳng bao giờ tin khi người ta nói rằng bạn không thể kiểm soát cảm xúc của mình, bởi vì anh khá tự tin rằng mình hoàn toàn có thể kiểm soát được cảm xúc. Cho đến khi Kageyama Tobio xuất hiện. Một chàng trai đẹp trai, một chuyền hai thiên tài... và quan trọng nhất, là người mà Tsukishima thầm thích.
Đó là một điều khá dễ đoán vì nhiều cô gái cũng phải lòng Kageyama, cậu ấy nhận được thư dán trên tủ giày của mình hằng tháng. Điều đó hoàn toàn hợp lý. Cậu ấy rất dễ thương, cực kỳ giỏi môn thể thao mình chơi, cậu ấy có tất cả những tiêu chuẩn sắc đẹp, yếu tố thoả mãn những cô gái mê truyện thanh xuân vườn trường đó. Nhưng giá mà cậu ấy không phải là một tên đơn bào. Không phải ngốc theo tiêu chuẩn học thuật, mà là ngốc khi nói đến bất cứ điều gì liên quan đến chuyện tình cảm.
2. Nói cho cùng, câu lạc bộ bóng chuyền là một câu lạc bộ gồm những cậu thiếu niên đang trong độ tuổi dậy thì vì vậy các anh chị khóa trên thì thoải mái hơn khi nói về mẫu người lý tưởng của họ (họ sẽ không phân biệt đối xử miễn là bạn chia sẻ cho họ theo kiểu có qua có lại).
Kageyama là tên nhóc ngốc nghếch luôn trả lời những câu hỏi đó. "Em không biết. Em sẽ biết khi gặp người ấy." Và câu trả lời đó luôn bị Hinata hoặc Tanaka chê lên chê xuống bằng những câu như. "Cậu chẳng thú vị gì cả Bakageyama! / Chú mày trả lời kiểu gì vậy!?" Tsukishima nhớ lại số lượng nữ sinh mà Kageyama đã từ chối trong tháng này — ba người. Đôi khi anh tự hỏi liệu họ có biết về điểm số tệ hại của Kageyama hay không.
Vị trí của anh trong cuộc đời Kageyama là đồng đội và gia sư toàn thời gian vậy nên anh chưa bao giờ đề nghị kèm riêng Hinata, việc đó luôn chỉ dành riêng cho tên nhóc Kageyama mà thôi. Cho dù anh luôn muốn phát điên lên vì Kageyama khó nhớ các thuật ngữ không liên quan đến bóng chuyền, anh vẫn mong chờ những buổi kèm riêng với cậu ấy.
Các buổi học của họ cũng có hiệu quả đấy chứ, Kageyama từ xuất phát điểm hầu như môn nào cũng trượt đã tiến bộ đến mức đạt điểm trung bình cho tất cả các môn. Điểm số của cậu đương nhiên là không tốt bằng Tsukishima, người luôn đạt điểm gần như tuyệt đối, nhưng dù sao đó cũng được coi là sự nỗ lực cải thiện của cậu. Một sự tiến bộ có được phần lớn là nhờ vào Tsukishima.
3. "Vì lễ hội trường sắp đến, nhà trường đã thông báo rằng tất cả các câu lạc bộ thể thao sẽ được nghỉ tập luyện trong hai tuần. Hãy tận dụng thời gian này để đóng góp cho lớp học và cho cơ thể nghỉ ngơi vì chúng ta đã tập luyện không ngừng nghỉ và thi đấu giao hữu liên tục trong hai tháng qua. Hẹn gặp lại mọi người!!" Takeda thông báo với nụ cười thường ngày của mình. "Mình không thể tin là chúng ta không được tập luyện trong hai tuần!! Thật tệ!" Hinata rên rỉ trong khi Kageyama trông chán nản vô cùng. "Đồ ngốc, cậu cần giúp lớp chuẩn bị cho hoạt động mà mọi người đã chọn. Cậu thậm chí còn không biết lớp mình sẽ làm gì à?" Tuy ngoài miệng thì trêu chọc, nhưng thực chất Tsukishima chỉ như vậy vì muốn biết lớp của Kageyama sẽ làm hoạt động gì trong lễ hội mà thôi. "À, lớp chúng tớ toàn là trai đẹp (ikemen), nên chúng tớ đã quyết định mở tiệm cà phê cosplay. Kageyama thực ra là nhân vật chính đó! Cậu ấy sẽ cosplay Sasuke trong Naruto!"
A mời gọi như thế thì Tsukishima nhất định phải đến thăm lớp học của họ thôi.
"Còn các cậu thì sao? Các cậu định làm gì?" Hinata hỏi Yamaguchi, người mà cậu biết chắc sẽ trả lời thành thật chứ không phải nói kháy cậu. "À, lớp chúng tớ sẽ tổ chức trò chơi giải đố thoát hiểm kiểu escape room ấy. Nhớ đến chung vui với bọn tớ nhé! Tsukki phụ trách phần câu hỏi vì cậu ấy thông minh nhất!" Yamaguchi nói. "Á! Tớ nghĩ tớ không trả lời được câu hỏi đâu, vả lại, tớ còn phải làm nhiệm vụ nướng takoyaki trong khi hóa trang thành Atsushi từ Bungo Stray Dogs nữa!" Hinata khoe khoang. "Ừ, có lẽ cậu ấy nói đúng đấy, Tsukki. Chúng ta cần giúp đỡ lớp. Dù sao thì đây cũng là lễ hội trường đầu tiên của chúng ta mà."
"Nhớ đến thăm lớp bọn anh nhé? Bọn anh năm nay chơi lớn với một gian hàng bói toán vì sắp tốt nghiệp rồi! Phần của anh là xem bói cho các chú đó!" Sugawara nói với một cái nháy mắt, vòng tay qua vai Hinata và Kageyama. "Anh rất mong được gặp các em ở đó!" Tsukishima biết rằng mình phải đến thử chỗ đó bằng bất cứ giá nào.
4. Một tuần chuẩn bị cho lễ hội đã trôi qua và lễ hội trường chính thức bắt đầu. Tsukishima đang mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu với bộ đồ trang trọng bên trong để trông giống một thám tử chuyên nghiệp. Khoảnh khắc anh nhìn thấy Kageyama trong bộ đồ cosplay thì anh như bị hớp hồn. Đẹp đến mức đó thì đúng là phạm luật rồi!! "Này Tsukishima! Cậu cũng là thám tử đấy à? Hay quá. Cậu nên ăn ở quán cà phê của chúng tớ trong giờ nghỉ!" Giọng Hinata cắt ngang dòng suy nghĩ của Tsukishima. "Vậy nếu tớ ăn ở quán cà phê của các cậu, tớ muốn món takoyaki do chính đức vua làm." Tsukishima giấu ý định thật sự của mình bằng giọng trêu chọc và một nụ cười nhếch mép. "Được thôi. Tớ sẽ làm cho cậu món đắt ăn nhất." Kageyama nói không chút do dự như thể cậu ta thật sự giỏi nấu ăn. Vậy là Ttsukishima không còn lựa chọn nào khác ngoài ăn bất cứ thứ gì Kageyama làm cho anh.
Món takoyaki và milkshake đắt nhất của lớp họ, chúng có giá cao hơn nhiều so với số tiền Tsukishima dự định chi cho ngày hôm đó, nhưng điều đó không quan trọng nữa rồi. Đó là một cơ hội hiếm hoi để Tsukishima thưởng thức món gì đó do chính người mình thương chuẩn bị. "Ồ! Tớ thấy Yamaguchi và Yachi rồi! Chúng ta đủ người rồi, đi đến lều bói toán của tiền bối Suga thôi!" Hinata nói trước khi kéo cả bốn người lên tầng ba. "Đồ ngốc. Bọn họ đang hẹn hò mà." Tsukishima lẩm bẩm, ám chỉ Yamaguchi và Yachi.
"Họ đang hẹn hò à? Tuyệt thật đấy. Tớ đã có linh cảm là họ nhìn nhau suốt trong lúc tập luyện." Kageyama đáp, khiến Tsukishima ngạc nhiên vì cậu ta nghe thấy.
5. "Tiền bối Suga! Chúng em đều ở đây rồi!" Hinata tự hào nói, khiến Sugawara mỉm cười. "Tuyệt! Yamaguchi và Yachi có thể đến lều xem bói tarot, Hinata thì đến chỗ Asahi, anh ấy xem chỉ tay cho. Còn hai đứa thì..." Sugawara nói, kéo cả Kageyama và Tsukishima đến một cái lều trống không có gì ngoài một cái bàn và một quả cầu pha lê bên trong, "Hai đứa sẽ được xem tương lai của mình." Tukishima có linh cảm xấu về chuyện này. Nhất là khi cậu biết Sugawara có thể đã đoán được tình cảm thầm kín của anh dành cho Kageyama. "Đặt lòng bàn tay lên quả cầu pha lê đi và nó sẽ cho hai đứa thấy tương lai... trong tâm trí! Anh sẽ không thể nhìn thấy đâu nên đừng ngại. Nhưng nó giống như hai người đã du hành đến tương lai vậy á!" Một lần nữa, Tsukishima lại có linh cảm xấu về chuyện này. Khi cả hai cùng đặt lòng bàn tay lên quả cầu pha lê, họ như bị điện giật nhẹ. Tsukishima nhận ra Kageyama đang đứng bên cạnh mình, vẫn như thường lệ.
Anh từ từ nhìn về phía trước và không thể tin vào mắt mình. Đó là phiên bản lớn tuổi hơn của bọn họ... và bọn họ dường như... đang thân mật! "Cái quái gì thế?!" Tsukishima chửi đổng cả lên, rút tay khỏi quả cầu pha lê. Cái quái gì vậy? Kageyama cũng nhìn thấy điều đó sao? Tại sao đó lại là tương lai của họ?! Chắc chắn chúng ta đã bị anh Sugawara lừa! Đây là một âm mưu lợi dụng những ham muốn sâu thẳm nhất của những người chạm vào quả cầu pha lê.
"Tại sao tớ lại nằm dưới thế?" Kageyama phân vân, xác nhận rằng anh ta cũng nhìn thấy điều tương tự. "Đồ ngốc!! Đó thực sự là điều cậu quan tâm lúc này sao?!" Tsukishima mắng lại, mặt đỏ bừng. Anh không ngờ người bên cạnh mình, Kageyama thực sự quan tâm hơn đến... vị trí của họ trong mối quan hệ, chứ không phải việc làm thế nào mà họ lại rơi vào tình huống đó ngay từ đầu à?
"Ô. Cái gì? Anh không nhìn thấy viễn cảnh của hai cậu nhưng có vẻ như tương lai hai người đang quấn lấy nhau, phải không?" "Ừ, chúng em đã quấn quýt lấy nhau. Chúng em đang..." Trước khi Kageyama kịp thốt ra nữa câu sau, Tsukishima đã nhanh tay bịt miệng cậu ta lại. "Chúng em đi đây. Cảm ơn anh, tiền bối Sugawara" Tsukishima nói, cố gắng giữ lại chút thể diện cuối cùng trước khi kéo Kageyama ra khỏi lều.
"Cậu giận à? Chúng ta cùng thấy mà, phải không?" Kageyama hỏi vu vơ. Sự thờ ơ của Kageyama lúc này khiến Tsukishima như muốn phát nổ. Cậu ta đúng là một tên ngốc trong chuyện tình cảm và cậu ta sắp làm Tsukishima phát điên rồi!
"Đúng, tớ đã thấy hết rồi. Tớ không biết chuyện đó xảy ra bằng cách nào! Có lẽ quả cầu pha lê đó là trò lừa đảo!" Tsukishima hoảng loạn biện minh cho sự luống cuống cũng như những hình ảnh không hợp mắt kia. "Ừm, tớ không nghĩ vậy đâu. Tớ nghĩ đó là tương lai của chúng ta."
Hả?
Hả?
"Cái gì? Ngài đang nói gì vậy, đức vua? Cậu thích tớ hay sao?"
"Ừm tớ thích. Có gì xấu đâu?"
...Hả?
Hả?
Ôi trời ơi cái chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?!!
10.06.26
Note của người dịch: hì hì chả biết hai bạn nhỏ thấy gì. Tsukishima bị anh Sugawara gài bẫy rồi nhá (⁎⁍̴̛ᴗ⁍̴̛⁎)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro