Chap 3: Threshold
Khu Tây Musutafu hiện ra dưới ánh hoàng hôn bẩn thỉu, bầu trời bị nhuộm thành một màu cam đục như nước rỉ sét. Những tòa nhà xám xịt chồng lên nhau, dây điện rối như mạng nhện, tiếng còi xe xa xa vang lên rồi tắt lịm giữa khoảng không đặc quánh mùi khói và rác mục.
Izuku bước đi giữa những con hẻm nồng nặc mùi rác thải, giày cậu giẫm lên lớp nước bẩn loang lổ mà mắt vẫn không hề cúi xuống.
Trên suốt quãng đường, Izuku không cho phép tâm trí mình ngơi nghỉ dù chỉ một nhịp thở. Cậu ép não bộ hoạt động hết công suất để lấp đầy khoảng trống mà nỗi sợ hãi đang chực chờ chiếm lấy. Trong đầu cậu, hình ảnh giải phẫu học của cơ thể con người hiện ra, xoay vần và chi tiết đến từng sợi cơ.
Ánh mắt lướt qua những bóng người vật vờ trong hẻm, nhưng thực chất là đang tự động đánh giá các điểm yếu: mặt sau khớp gối, nơi dây chằng chéo sau dễ mất ổn định khi chịu lực đẩy ngược; động mạch cảnh nằm nông dưới cơ ức-đòn-chũm, chỉ cần một áp lực đủ mạnh để làm gián đoạn lưu lượng máu lên não; hay khớp cổ tay - nơi một góc xoay vượt quá biên độ sinh lý có thể kích hoạt phản xạ đau tức thì.
Những dòng ghi chú từng nằm rải rác trong sổ tay giờ đây bắt đầu co rút, vặn vẹo rồi bò trườn ra khỏi những trang giấy, biến thành một chuỗi mô phỏng lạnh lẽo ngay trong nhãn cầu. Trong cơn mộng du của lý trí, Izuku thấy mình đang "sống" giữa một chiến trường hư ảo, nơi kẻ thù là những bóng đen mang theo sát khí đặc quánh.
Đầu dao gọt trái cây tưởng chừng như đang rạch một đường ngọt lịm vào hõm vai, nơi các bó thần kinh nằm chơ vơ không có xương che chở. Cậu tưởng tượng lưỡi dao xuyên qua lớp màng giữa các xương sườn, tìm đến khoảng không chật hẹp của tâm thất. Từng kịch bản đâm, chọc, và lách lưỡi dao vào những điểm yếu sinh học được tua đi tua lại trong đầu như một đoạn phim kinh dị bị hỏng, ma mị và tàn khốc.
Izuku đứng đó, bất động giữa hẻm cụt, nhưng trong thâm tâm, cậu đã "giết" những bóng đen xung quanh hàng nghìn lần bằng đôi bàn tay trắng.
Hít vào. Thở ra. Giữ bình tĩnh.
Izuku siết chặt quai túi xách, cái lạnh của lưỡi dao xuyên qua lớp vải mỏng như đang mơn trớn lòng bàn tay cậu, một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cái chết. Phải thành công, một ý nghĩ sắc lẹm lóe lên, lạnh lùng như thép. Nếu hôm nay cậu không bước ra khỏi đây với số tiền đó, nếu ván bài này thất bại... thì cậu của ngày mai sẽ chỉ là một cái xác vô danh trong bãi rác của thành phố này.
Khi bóng dáng phòng khám hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt, Izuku không vội vã tiến lại gần.
Cậu chọn một vị trí ở góc phố đối diện, nấp sau xác một chiếc xe hơi cũ nát để tránh bị chú ý nhưng vẫn đủ để bao quát toàn bộ cửa phòng khám. Izuku hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt lại. Trong một khoảnh khắc, cậu để bóng tối sau nhãn cầu giúp mình sàng lọc mọi tạp âm và nỗi sợ, gom chúng lại rồi nén chặt xuống đáy lòng.Khi đôi mắt xanh mở ra lần nữa, mọi sự xao động đều đã bị quét sạch. Chúng trở nên phẳng lặng và lạnh lẽo, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đã tan biến, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất phía trước là có thật.
Cậu bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ, ghi nhớ từng chi tiết của phòng khám. Bàn tay cậu ngứa ngáy vì không có bút để viết những suy nghĩ trong đầu, thay vào đó trong tay cậu là con dao gọt của mẹ.Cấu trúc bản lề cửa thép đã hoen gỉ có thể gây ra tiếng động khi mở, đến những góc chết nơi ánh đèn đường nhấp nháy không thể rọi tới, và cả những vệt máu cũ khô khốc bám vào kẽ gạch trên bậc thềm như một lời cảnh báo thầm lặng. Izuku đứng đó suốt ba tiếng đồng hồ, bất động và lặng lẽ như một phần của bóng tối hẻm cụt.
Trong tất cả những dữ liệu mà não bộ đang thu thập, mùi hương kim loại tanh tưởi bốc lên từ phía xa là thứ rõ ràng nhất nhắc nhở Izuku rằng đây không phải là một phòng khám thông thường. Đó là một nơi nguy hiểm, nơi sự sống được định giá bằng tiền bạc và cái chết luôn trực chờ dưới những lớp bông băng bẩn thỉu. Thứ mùi ấy kích thích bản năng cảnh giác của cậu, lạnh lẽo và sắc lẹm, buộc cậu phải giữ cho tâm trí tỉnh táo đến mức cực hạn.
Izuku lặng lẽ đếm, sáu cái xác được khiêng vào trong những bao tải đen, và mười mấy kẻ đầy máu bò lê lết ra từ cửa sau. Cậu ghi nhớ gương mặt, dáng đi, nhịp độ ra vào của chúng một cách vô thức. Qua đôi mắt của Izuku, thực tế đang bày ra một bức tranh đầy bất ổn.
Gió chiều thổi qua, làm cánh cửa khẽ rung. Izuku vẫn đứng im. Quan sát. Chờ đợi.
Tần suất bao tải được khiêng ra tăng đột biến trong vòng một giờ qua, và những bệnh nhân đi ra đều có vết thương được băng bó cẩu thả, máu thấm đỏ sẫm qua lớp gạc dù chúng chỉ vừa mới bước chân khỏi cửa. Sự hoảng loạn không biểu hiện qua tiếng la hét, mà lộ ra qua cách gã côn đồ liên tục nhìn vào bên trong với vẻ bất an, qua cách những gã to xác vội vã chạy ra ngoài rồi lại tay không trở về với gương mặt tái mét.
Mọi thứ dường như đang mất kiểm soát. Cậu khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ máy móc như đang cố điều chỉnh lại tiêu cự của tâm trí. Có một sự lệch lạc đang diễn ra bên trong căn hầm đó, hoặc là nơi này đang quá tải, hoặc kẻ đang cầm dao bên trong đã mất đi khả năng kiểm soát những biến số sinh học đơn giản nhất.
Đối với Izuku, đó là một sự lãng phí nguồn lực. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, không phải vì lòng trắc ẩn, mà vì sự khó chịu trước một bài toán đang bị giải sai một cách thô thiển. Sự sống đối với cậu lúc này, có lẽ, chỉ là một chuỗi các liên kết protein cần được sắp xếp lại cho đúng trật tự, và kẻ bên trong rõ ràng là một gã thợ tồi.
Đột nhiên, một chiếc xe tải đen không biển số phanh gấp trước cửa, hai gã đàn ông vội vã khiêng thêm một kẻ vào trong. Nhưng lần này, cánh cửa không kịp đóng lại. Qua khe hở hẹp, Izuku nghe thấy tiếng quát tháo giận dữ quyện cùng tiếng đổ vỡ của thủy tinh, và quan trọng nhất là một câu chửi thề đầy bất lực.
"Chết tiệt, máu không cầm được! Tên bác sĩ đó đâu rồi?!"
Đó chính là câu trả lời cho mọi sự hỗn loạn mà Izuku quan sát nãy giờ. Không còn bác sĩ. Không còn ai biết cách xử lý những vết thương phức tạp. Chỉ còn lại một đám villain đang đứng nhìn một cơ thể đang chết dần. Izuku biết mình không cần một lời mời; cậu chỉ cần mang đến thứ mà những kẻ bên trong đang tuyệt vọng tìm kiếm để cứu lấy "hàng hóa" của chúng.
Ánh mắt Izuku đanh lại, phẳng lặng và tập trung. Cậu điều chỉnh lại quai túi xách, siết chặt nắm tay quanh chuôi dao gọt trái cây của mẹ - món vũ khí lạc quẻ nhưng là thứ duy nhất cậu có lúc này. Nếu bước đi này sai, cậu sẽ là bao tải thứ bảy. Nhưng nếu đúng, cậu sẽ có được thứ mình cần.
Và rồi, cậu bước tới.
Nhưng thực tế tàn khốc hơn những gì não bộ có thể mô phỏng. Ngay khi vừa chạm chân đến bậc thềm, một bàn tay thô ráp chộp lấy cổ áo Izuku, nhấc bổng cậu lên như một món đồ chơi. Lưng Izuku đập mạnh vào bức tường gạch nhám đầy rêu mốc, cơn đau điếng người xộc thẳng lên đại não. Đôi chân cậu chới với giữa không trung, đôi giày sờn rách quờ quạng trong vô vọng.
Izuku không vùng vẫy. Cậu biết rõ sự chênh lệch về thể chất giữa một gã villain to xác và một đứa trẻ vô năng; việc kháng cự lúc này chỉ khiến gã siết tay chặt hơn.
Tuy nhiên, cơ thể cậu không nghe theo lý trí. Trong lồng ngực, tim Izuku đập loạn xạ như một con chim bị nhốt trong lồng sắt. Sự sợ hãi, thứ bản năng nguyên thủy nhất, bắt đầu dâng lên và nhấn chìm sự bình tĩnh mà cậu đã cố công xây dựng suốt ba tiếng qua. Những dòng suy nghĩ hối hận trào lên như những cơn sóng biển giận dữ: Mình đang làm gì thế này? Tại sao mình lại nghĩ mình có thể đối đầu với những kẻ này? Mình sẽ chết, mình chắc chắn sẽ chết ở đây...
Đầu óc cậu ù đi. Tiếng máu chảy trong huyết quản vang vọng bên tai như tiếng chuông báo tử.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc bóng tối của nỗi sợ chực chờ nuốt chửng lấy ý thức, những mảnh ký ức vụn vỡ bỗng hiện về, sắc lẹm và đau đớn. Cậu thấy gương mặt khinh miệt của kẻ bắt nạt, thấy tấm lưng đơn độc của Katsuki dần xa khuất, và cuối cùng, hình ảnh Inko đang nằm bất động trên giường bệnh, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió.
Không. Không thể dừng lại.
Nếu cậu chết ở đây, bà ấy cũng sẽ chết. Đó là một hằng số không thể thay đổi.
Nhưng sâu thẳm trong Izuku, một cơn sóng ngầm khác còn dữ dội hơn cả nỗi sợ mất mát. Cậu không cho phép "đứa con tinh thần" của mình mãi mãi chỉ là "lý thuyết trên giấy". Những trang sổ tay nêm nít sơ đồ, những đêm thức trắng để bóc tách từng thớ cơ, mạch máu trong tâm tưởng... chúng là bằng chứng duy nhất cho thấy cậu tồn tại. Nếu cậu lùi bước, toàn bộ thế giới bí mật mà cậu đã tỉ mỉ xây dựng sẽ chỉ là một trò đùa của một kẻ ảo tưởng.
Cậu không được phép để "bọn họ" thắng. "Bọn họ" là những kẻ đã nhìn cậu với ánh mắt thương hại, là gã bác sĩ đã phán xét tương lai cậu bằng một khớp xương thừa, là mọi quy chuẩn của xã hội này vốn dĩ đã gạch tên cậu từ khi mới bắt đầu.
Một sự cố chấp lạnh lẽo nhen nhóm trong đôi mắt xanh. Izuku không cho phép mình từ bỏ, vì từ bỏ lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng cậu thực sự là một kẻ vô dụng. Đôi bàn tay cậu, dù đang run rẩy vì áp lực thể xác, nhưng trong tâm trí, chúng đã bắt đầu thực hiện những đường rạch chính xác như một bản năng.
Cậu phải sống. Phải bước qua cánh cửa đó bằng bất cứ giá nào.
Đây không còn là câu chuyện về lòng trắc ẩn hay nghĩa vụ cứu người cao cả; đó là sự trỗi dậy của một thứ kiêu hãnh lệch lạc, âm ỉ cháy trong lòng một kẻ đã bị tước đoạt tất cả. Izuku muốn chứng minh cho thế giới thấy rằng, ngay cả khi không có Quirk, cậu vẫn có thể nắm giữ sợi dây sinh mệnh của kẻ khác và xoay vần nó trong lòng bàn tay mình.
Cậu phải bước qua cánh cửa này, không phải để đóng vai một người anh hùng cứu thế, mà để bảo vệ 'đứa con tinh thần' của mình khỏi sự vùi lấp. Đó là bằng chứng cuối cùng, là lá bài duy nhất chứng minh cho sự ưu việt của chính cậu trước một xã hội đã từng gạt tên cậu đi không thương tiếc.
Trong khoảnh khắc ấy, lồng ngực Izuku như vỡ vụn trước cơn cuồng nộ. Sự tức giận, niềm mỉa mai cay đắng, và hơn hết là nỗi không cam tâm trào dâng như một cơn lũ, nhấn chìm đi chút lý trí sót lại. Như một phản xạ điên cuồng từ những kịch bản đã diễn đi diễn lại trong đầu, cậu chộp lấy con dao gọt trái cây trong túi, vung một đường sắc lẹm vào cổ tên côn đồ.
Chết đi. Trong cơn mộng du của lý trí, Izuku khao khát được nhìn thấy một màu đỏ tuyệt đẹp phun ra từ nơi lưỡi thép vừa chạm đến. Cậu muốn thấy sắc đỏ rực rỡ ấy bắn tung tóe, rực cháy và tàn nhẫn - một minh chứng rực rỡ cho sự tồn tại của chính cậu. Màu đỏ ấy... phải giống hệt như màu mắt của Katsuki. Đôi mắt đỏ rực luôn nhìn cậu bằng sự khinh miệt, đôi mắt của kẻ đứng trên đỉnh cao, kẻ phản bội và thiêu rụi giấc mơ của cậu thành tro bụi. Izuku muốn tái tạo lại sắc đỏ đó trên cơ thể kẻ khác, muốn nhìn thấy thứ ánh sáng quyền năng ấy vụt tắt dưới lưỡi dao của một kẻ vô năng.
Với Izuku lúc này, cái chết là một sự giải thoát - cho gã, và cho cả tâm hồn đang kiệt quệ của chính cậu. Thế nhưng, màu đỏ ấy chưa kịp bung nở như một đóa hoa tàn khốc, thực tại đã giáng xuống. Izuku bị nện mạnh xuống đất không chút xót thương. Tiếng xương thịt va chạm với nền đá vang lên khô khốc, đầu óc cậu ong ong, tầm nhìn nhòe đi trong cơn choáng váng.
Giây phút ít ỏi nằm bẹp dưới đất, giữa mùi rác rưởi và máu tanh, một ý nghĩ yếu mềm thoáng qua trong đầu Izuku. Hay là cứ nằm xuống đây, để bóng tối nuốt chửng bản thân và tìm lấy sự thanh thản vĩnh viễn? Để không còn phải đuổi theo cái bóng lưng của "Kacchan" thêm một lần nào nữa?
Nhưng không. Cậu phải đứng dậy.
Hình ảnh Katsuki đứng đó, ngạo nghễ với Explosion trong lòng bàn tay, như một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm trí Izuku. Cậu không thể chết như một con sâu cái kiến dưới chân những kẻ như thế này. Cậu phải chứng minh cho bằng được rằng thế giới này vẫn còn nơi cần đến cậu, dù nơi đó có là một hầm ngục tăm tối và họ chỉ coi cậu là một món công cụ rẻ tiền.
Izuku loạng choạng đứng dậy, bàn tay run rẩy quệt đi dòng máu đang chảy xuống mắt. Sắc đỏ dính trên ngón tay cậu... nó vẫn chưa đủ đẹp, chưa đủ sâu thẳm như đôi mắt ấy. Cậu cần phải sống, cần phải bước vào trong, để thực hiện "nghệ thuật" của riêng mình. Gom hết sự tỉnh táo còn sót lại để đánh giá chiến trường. Con dao nằm đó, lạnh lẽo dưới chân, cách cậu và tên khổng lồ chỉ vỏn vẹn mười phân. Khi cậu bước tới định nhặt lại vũ khí, giọng tên villain rít lên đầy đe dọa: "Nhóc, mày chán sống rồi sao?"
Mặc kệ gương mặt vặn vẹo vì giận dữ của kẻ trước mặt, Izuku nhắm nghiền mắt lại. Cậu ép mình hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi giãn nở hết mức để oxy đẩy lùi cơn hoảng loạn đang chực chờ nuốt chửng ý thức. Khi đôi mắt xanh mở ra lần nữa, nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng nó đã bị đè bẹp dưới sức nặng của một quyết tâm tàn khốc. Cậu không nhìn gã như một con người, mà nhìn như một chướng ngại vật cuối cùng trên con đường thực chứng giá trị của bản thân.
Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của gã to xác, giọng nói dù khàn đặc vì bị siết cổ nhưng vẫn rành mạch đến lạ thường.
"Gã bên trong sắp chết rồi đúng không?"
Izuku hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua cánh cửa phòng khám vẫn còn mở hé, nơi mùi kim loại tanh nồng đang bốc lên dữ dội.
"Vết thương ở vùng bụng, dựa trên mùi dịch rỉ ra và tốc độ lan tỏa của vết máu, có lẽ hắn đã bị một quirk hệ hỏa hoặc axit ăn mòn. Các người không có bác sĩ, thậm chí đến một tên nghiệp dư biết sơ cứu bình thường các người cũng không có."
Cậu nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào hiện rõ trên khuôn mặt lấm lem máu và bụi bẩn.
"Nếu không có người can thiệp trong mười phút nữa, gã kia sẽ chết vì sốc nhiễm khuẩn ngay tại đây. Tôi biết, đây chẳng phải ca thất bại đầu tiên hay cuối cùng của các người, nhưng tôi tin là các người không muốn mất thêm một khoản tiền lớn như vậy đâu, đúng không?"
Sự im lặng bao trùm lấy, đặc quánh và nặng nề như khối chì, chỉ còn lại tiếng thở dốc hằn học của gã villain hòa cùng cái nhìn gắt gao như muốn thiêu cháy da thịt. Izuku đứng đó, một đứa trẻ vô năng vừa bị nện xuống đất đến mức máu còn rỉ trên thái dương, nhưng tư thế của cậu lại toát lên một sự áp đảo kỳ quái.
Izuku đứng thẳng, chậm rãi và vững chãi. Cậu không còn là tên nhóc ngu ngốc dễ dàng bị nện xuống đất, kẻ chỉ biết run rẩy trước những nắm đấm của thực tại. Sự đau đớn từ vết thương trên đầu dường như đã bị tách rời khỏi ý thức, chỉ còn lại một khối logic lạnh lẽo đang vận hành.
Giờ đây, Izuku đứng đó với tư thế của một kẻ nắm giữ cán cân. Cậu hiểu rõ giá trị của mình không nằm ở một quirk mạnh mẽ, mà nằm ở thứ cậu có thể mang lại cho họ. Cậu dùng chính lợi thế duy nhất đó để thực hiện một cuộc giao kèo, sòng phẳng và tàn nhẫn trên chính ranh giới mỏng manh của cái chết.
Trong khoảnh khắc ấy, một sự chuyển biến thầm lặng nhưng đáng sợ diễn ra bên trong tâm trí Izuku. Mọi sự sợ hãi ban đầu dường như đã bị gạt sạch khỏi hệ thống thần kinh, nhường chỗ sự tỉnh táo lạnh lùng đến tột độ. Izuku bàng quan nhận ra chính mình đang thích nghi với môi trường bẩn thỉu và tàn nhẫn này nhanh đến mức đáng kinh ngạc - một sự thích nghi tự nhiên, nhịp nhàng mà ngay cả bản thân cậu cũng chẳng bài xích hay ghê tởm.
Cậu nhìn vết máu trên tay mình, rồi lại nhìn gã khổng lồ đang do dự, cảm giác như thể cậu thuộc về nơi này hơn bất kỳ đâu. Bóng tối không còn làm cậu run rẩy; nó bao bọc lấy cậu như một lớp áo khoác quen thuộc.
"Mười phút," Izuku lặp lại, giọng nói không hề có một chút gợn sóng, "Đồng hồ đang chạy, và tiền của các người đang chảy ra sàn kìa."
Gã villain nghiến răng, bắp tay cuồn cuộn định vung lên lần nữa, nhưng rồi tiếng cười khàn đặc của gã đàn ông bên trong căn hầm vọng ra, cắt đứt bầu không khí căng thẳng.
"Cho nó vào."
Một giọng nói khàn khàn, mang theo tiếng cười đầy mùi tiền bạc vang lên từ phía sau cánh cửa.
Tiếng đế giày của cậu chạm vào lớp gạch men vỡ nát, phát ra những âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Bên trong phòng khám còn tệ hơn những gì cậu hình dung; nó không hề giống một phòng khám mà giống một xưởng mổ thịt bỏ hoang. Ánh đèn neon trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, phát ra tiếng kêu tè tè nhức óc, soi rõ những vệt máu khô sẫm màu bám chặt trên tường và đống bông băng bẩn thỉu vứt vung vãi dưới chân.
Giữa đống đổ nát đó, một gã đàn ông ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay cũ kỹ, đôi chân gác lên mép bàn mổ đầy những vết ố vàng.
Gã trông không giống một tên tội phạm bặm trợn, mà giống một nhân viên công sở vừa bước ra từ một cơn ác mộng dài. Mặc bộ vest xám hơi rộng so với dáng người gầy guộc, chiếc cà vạt nới lỏng hững hờ như một sợi dây thừng chưa kịp thắt. Mái tóc gã bù xù như tổ quạ, che bớt đôi mắt giấu sau cặp kính râm tròn nhỏ xíu - thứ phụ kiện kệch cỡm và lạc quẻ trong một căn phòng tối tăm như thế này.
Trên môi gã là điếu thuốc lá cháy dở, khói xám cuộn lên từng vòng, che khuất gương mặt với những nếp nhăn sâu hoắm ở khóe miệng. Gã tỏa ra một thứ mùi kì lạ: mùi thuốc lá ngoại nhập đắt tiền trộn lẫn với mùi sát trùng rẻ tiền và một chút hương nước hoa nồng nặc. Đó chính xác là vẻ ngoài của một kẻ nguy hiểm.
Gã không nhìn vào người đàn ông đang hấp hối trên bàn, mà nhìn chằm chằm vào Izuku bằng một sự tò mò lạnh lẽo.
Izuku đứng đó, đối diện với cái nhìn như muốn lột trần tâm can của gã đàn ông vest xám. Trong lồng ngực cậu, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, âm ỉ và run rẩy như một ngọn nến trước gió. Nhưng rồi, Izuku nghiến chặt răng, cậu cố tình ép chặt nỗi sợ ấy vào góc tối nhất của tâm trí, ép nó phải nhường chỗ cho một thứ cảm giác khác đang trỗi dậy.
Sự cồn cào.
Đó là sự cồn cào của một kẻ đã bị bỏ đói quá lâu về sự công nhận, một sự khao khát mãnh liệt được chứng minh rằng những lý thuyết mình học không phải là rác rưởi. Cơn đói khát ấy bắt đầu lan tỏa ra các đầu ngón tay, khiến chúng ngứa ngáy muốn được chạm vào thực tại, muốn được bóc tách từng thớ thịt, mạch máu để xác nhận xem chúng có giống như trong những trang sách cậu đã thuộc lòng hay không.
Cơn cồn cào ấy dữ dội đến mức nó nuốt chửng cả sự ghê tởm trước mùi máu và tiếng rên rỉ của kẻ sắp chết. Izuku tiến lại gần bàn mổ, ánh mắt xanh phẳng lặng giờ đây ánh lên một tia sáng sắc lẹm, tập trung đến đáng sợ. Cậu lờ đi gã đàn ông đang hút thuốc, lờ đi gã to xác đang đứng chắn cửa, chỉ còn lại cậu và cơ thể đang tan rã trên bàn mổ kia.
Izuku tiến lại gần bàn mổ. Bóng cậu kéo dài dưới ánh đèn neon lạnh lẽo.
Mùi máu kim loại không phải thứ khiến cậu khựng lại.
Là lớp mùi ngọt lợ lẩn phía dưới. Không gắt như axit mạnh. Âm ỉ. Như thứ gì đó đang mục rữa ngay khi còn sống.
Cậu thò tay vào túi áo khoác, lôi ra một đôi găng tay cao su mỏng đã gấp gọn từ trước. Động tác thuần thục đến mức gần như vô thức. Cao su kéo căng qua từng ngón tay, phát ra tiếng rẹt khô khốc.
Không được chạm trực tiếp.
Izuku cúi xuống, dùng kẹp nâng nhẹ mép vết thương. Sau đó, cậu đưa đầu ngón tay đã bọc găng chạm sát vùng da xung quanh, ấn nhẹ.
Mép da không phản ứng như bỏng axit thông thường.
Không đông trắng. Không chai cứng.
Ngược lại — nó mềm. Và lớp mô bên dưới gần như mất hẳn độ đàn hồi.
Nếu là axit vô cơ mạnh, protein phải đông vón ngay khi tiếp xúc. Mép vết thương sẽ co lại và khô. Nhưng ở đây thì không.
Những bọt khí li ti nổi lên trên bề mặt dịch ngả xanh nhạt rồi vỡ ra. Dịch không chảy tràn xuống mà bám dính lại, giữ nguyên vị trí như một môi trường phản ứng đang tiếp tục hoạt động.
Izuku dùng đầu ngón tay ấn nhẹ hơn vào vùng ranh giới giữa mô lành và mô tổn thương.
Ranh giới không rõ ràng.
Hoại tử đang lan.
Không theo kiểu cháy hóa học. Không có dấu hiệu nhiệt làm đông protein. Lớp mô đang rã ra - từng chút một.
Chỉ có pH thấp là không đủ để tạo ra tốc độ phân giải như thế này.
Phải có cơ chế xúc tác.
Một thành phần sinh học tham gia vào quá trình phá vỡ liên kết protein.
Axit hữu cơ... kết hợp với enzyme tiêu hóa.
Quirk hệ sinh học.
Izuku siết nhẹ ngón tay trong lớp găng.
Nếu không loại bỏ toàn bộ mô đã nhiễm và rửa sạch hoàn toàn tác nhân còn sót lại, quá trình phân giải sẽ tiếp tục lan xuống lớp mạc cơ.
Khi cấu trúc thành bụng mất ổn định...
Phúc mạc sẽ bị xâm phạm.
Và khi đó—
Cơ thể hắn sẽ tự hủy.
Izuku rút tay lại, ánh mắt tối đi dưới ánh đèn chập chờn.
Đây không phải một vết thương đã xảy ra.
Đây là một quá trình vẫn đang tiếp diễn.
Cậu ngước lên nhìn gã đàn ông vest xám. Sự sợ hãi đã hoàn toàn bị cơn đói đè bẹp, khiến giọng nói của cậu trở nên lạnh lùng và mang tính áp đặt:
"Tôi cần nước muối sinh lý, kẹp y tế và chỉ khâu. "
Giran nhả một vòng khói tròn trịa vào không trung, đôi môi nhếch lên một nụ cười không rõ là tán thưởng hay giễu cợt. Gã búng nhẹ tàn thuốc xuống sàn gạch vỡ, rồi hất hàm ra lệnh cho gã to xác:
"Lấy cho nó nước muối, kẹp và chỉ. Loại dùng được ấy."
Gã to xác hậm hực bước vào góc phòng, lục lọi trong chiếc tủ sắt hoen gỉ rồi ném một khay dụng cụ lên bàn mổ. Tiếng kim loại va vào nhau loảng xoảng, lạnh lẽo. Izuku kiểm tra nhanh: nước muối sinh lý, vài cái kẹp y tế còn dính vết ố và cuộn chỉ khâu rẻ tiền. Nhưng khay dụng cụ hoàn toàn trống rỗng ở vị trí của dao phẫu thuật.
Izuku khựng lại, ngước mắt nhìn Giran.
"Dao đâu?"
Giran nhếch mép, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn mổ. "Nhóc con, ở đây chúng ta không làm từ thiện. Ta cho nhóc mượn thuốc và chỉ là đã hào phóng lắm rồi. Một 'bác sĩ' thực thụ thì phải tự biết cách xoay sở với những gì mình có chứ, phải không?"
Gã đàn ông vest xám thong thả lùi lại một bước, vòng tay trước ngực, điệu bộ như một khán giả đang chờ xem một vở kịch hài rẻ tiền. Gã đang thử thách cậu. Ánh mắt gã lướt qua đôi bàn tay trắng của Izuku rồi nhìn về phía gã bệnh nhân đang thoi thóp, một sự gợi ý đầy tàn nhẫn. Mày sẽ làm gì khi không có dao trong tay, nhóc con?
Đáng lẽ ra, Izuku phải thấy tức giận. Cậu phải thấy phẫn nộ vì mạng sống của một con người - dù đó có là một villain - lại bị đem ra làm trò đùa bỡn cho một bài kiểm tra năng lực. Nhưng không. Trái tim Izuku đập nhanh đến mức đau đớn, nhưng đó không phải nhịp đập của sự phẫn nộ.
Tất cả những gì Izuku cảm nhận được lúc này là một sự hưng phấn tột độ, một cảm giác sảng khoái đến gai người đang bò dọc sống lưng. Cơn đói sự công nhận và nỗi khao khát thực chứng bài luận của mình đã đẩy sự phấn khích ấy lên đến đỉnh điểm. Mọi quy chuẩn đạo đức thông thường đều tan biến, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng và tàn khốc.
Được thôi, ông muốn chơi thì tôi chơi. Thích thì tôi chiều.
Izuku không nhìn vào khay dụng cụ trước mặt. Cậu nhìn thẳng vào vết thương đang loét ra của gã bệnh nhân, rồi lướt mắt quanh căn phòng để tìm kiếm những "vật thay thế". Trong đầu cậu, hàng nghìn trang bản thảo bỗng chốc tự sắp xếp lại, đưa ra một giải pháp mà không một bác sĩ chính quy nào dám thực hiện.
Một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm hiện lên trên gương mặt lấm lem máu của Izuku, trông nó lạc lõng và đáng sợ đến mức kỳ lạ trên khuôn mặt của một thiếu niên. Cậu không vội vàng. Với một sự điềm tĩnh đến rợn người, Izuku chậm rãi bước lại gần gã côn đồ đang đứng sững sờ đó.
Mặc cho bầu không khí nồng nặc mùi đe dọa, Izuku cúi xuống, nhặt con dao gọt trái cây cán gỗ đã cũ vừa bị văng dưới đất lên. Cậu cầm nó bằng những ngón tay thon dài, đưa lên trước ánh đèn mờ ảo để xem xét lưỡi thép một cách tỉ mỉ, như thể đang chiêm ngưỡng một món bảo vật quý giá.
"Không bén lắm," Izuku khẽ lẩm bẩm, ngón tay cái lướt nhẹ dọc theo cạnh sắc của lưỡi dao, mặc cho nó có thể làm cậu đứt tay bất cứ lúc nào. "Nhưng đủ rồi. Có gì dùng nấy thôi"
Dưới ánh đèn neon nhấp nháy, lưỡi dao phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo, trông nhỏ bé và lạc quẻ đến tội nghiệp giữa "lò mổ". Izuku siết chặt cán dao, cảm nhận lớp gỗ sần sùi chạm vào lòng bàn tay dính đầy mồ hôi. Ánh mắt cậu dần đanh lại, đôi đồng tử xanh co rút, khóa chặt vào thực tại trước mắt với một sự lì lợm tàn nhẫn.
Sự bình thản ấy khiến Giran phải nheo mắt lại sau lớp kính râm, như thể gã vừa nhìn thấy một thứ gì đó vượt ngoài dự tính.
Izuku nhìn cái kẹp y tế dính những vết ố nâu xỉn trên khay, lông mày cậu nhíu chặt lại. Một sự khó chịu thuần túy về mặt kỹ thuật dâng lên, lấn át cả không khí chết chóc xung quanh.
"Dùng được sao? Tiêu chuẩn của ông lạ thật đó," Izuku nói, giọng lạnh tanh.
Cậu không đợi câu trả lời, cũng chẳng cần sự đồng thuận của kẻ đang đứng quan sát. Với những cử chỉ dứt khoát đến mức máy móc, Izuku chộp lấy chai cồn cao độ trên kệ, đổ thẳng lên đống dụng cụ gỉ sét cùng con dao gọt trái cây cán gỗ. Tiếng chất lỏng chảy rào rào trên mặt kim loại khô khốc vang lên giữa căn phòng im lìm.
Cậu rút chiếc bật lửa từ túi xách - món đồ nằm trong danh sách chuẩn bị kỹ lưỡng của cậu - và đánh lửa. Cạch. Một ngọn lửa xanh bùng lên, thiêu đốt nhanh chóng trên bề mặt kim loại. Izuku dùng gạc sạch lau mạnh, dứt khoát tước đi lớp gỉ bên ngoài cho đến khi lớp thép lộ ra. Dù bề mặt vẫn còn lỗ chỗ những vết rỗ của thời gian, nhưng ít nhất chúng đã được tiệt trùng sơ bộ dưới sức nóng và hóa chất.
Sau khi đã chuẩn bị xong "chiến trường" tạm bợ của mình, Izuku đeo thêm một lớp găng tay khác, siết chặt cho vừa khít với những ngón tay gầy guộc. Cậu cầm lấy con dao gọt trái cây, cảm nhận độ nặng và sự thăng bằng của nó một lần cuối.
Nhưng ngay khi đường rạch đầu tiên bắt đầu, Izuku lập tức vấp phải sự kháng cự của thực tế. Con dao không hề sắc như dao phẫu thuật chuyên dụng. Thay vì lướt đi nhẹ nhàng, lưỡi dao bị kẹt lại ở lớp biểu bì dai nhách. Độ cân bằng của nó rất tệ; mũi dao quá dày khiến việc lách qua các thớ thịt trở thành một cực hình về lực tay.
Trán Izuku bắt đầu rịn mồ hôi. Cán dao bằng gỗ bắt đầu thấm máu và trở nên trơn tuột trong lòng bàn tay. Mỗi lần rạch, cậu phải dùng kẹp giữ chặt mép da, rồi dùng lưỡi dao cưa nhẹ từng chút một thay vì cắt thẳng một đường. Cảm giác tay truyền về thật kinh khủng: nó không dứt khoát, nó nham nhở và nặng nề. Lưỡi dao cùn khiến vết thương bị toác ra thay vì được rạch một cách tinh vi.
"Chết tiệt..." Izuku nghiến răng, cơ hàm căng cứng. Cậu phải điều chỉnh lại toàn bộ trọng tâm cơ thể, dùng ngón trỏ ấn mạnh vào sống dao để tăng lực cắt, đồng thời phải giữ cho nó không đâm quá sâu vào phúc mạc. Sự cồn cào trong lòng cậu giờ bị trộn lẫn với áp lực nghẹt thở.
Giran vẫn ngồi đó, nhả khói thuốc và quan sát đôi tay đang run lên vì gắng sức của Izuku. Gã thấy thằng nhóc đang vật lộn với một công cụ tồi tệ, nhưng điều làm gã chú ý là cách Izuku không hề phàn nàn. Cậu không bỏ cuộc, cậu đang tính toán lại lực tay cho phù hợp với độ mòn của lưỡi dao - một sự thích nghi lạnh lùng đến đáng sợ.
Cuối cùng, sau một đường cắt nham nhở nhưng chính xác về vị trí, lớp mô hoại tử bị gạt sang một bên. Izuku không kịp thở phào, cậu vội vàng dội nước muối sinh lý để rửa sạch dịch axit còn sót lại.
"Gạc! Đưa gạc đây ngay!"
Gã to xác bị quát đến ngẩn người. Dưới ánh đèn mổ chập chờn, đôi mắt xanh của Izuku không còn chút ánh sáng nào của một đứa trẻ bình thường. Nó tối đen, sâu hoắm và chứa đựng một sự tập trung đến điên cuồng - thứ ánh sáng mà gã chỉ thấy ở những villain chuyên nghiệp hoặc những tên sát nhân máu lạnh nhất.
Izuku chụp lấy, ấn mạnh vào vùng đang rỉ máu để thấm hút dịch. Cậu tiếp tục lau sạch, quan sát, rồi lại cắt bỏ những mảng mô chưa sạch axit.
Giờ là lúc khó khăn nhất. Khâu.
Đứng trước miệng vết thương nham nhở, Izuku cảm thấy một sự khó chịu tột độ - đây là một màn biểu diễn tệ hại, một sự sỉ nhục đối với những tiêu chuẩn mà cậu tự đặt ra. Cậu cầm cây kim thẳng, thô kệch bằng đôi tay bắt đầu run lên bần bật. Đó là hậu quả của việc đã tiêu tốn quá nhiều lực để kiểm soát con dao gọt cùn mòn ban nãy.
Một phần trong cậu bắt đầu gào thét. Nó gầm rít rằng cậu sẽ làm hỏng tất cả, rằng cậu chỉ là một thằng nhóc vô năng đang ảo tưởng, đang cố đóng vai bác sĩ trong một cái lò mổ bẩn thỉu.
Nhưng ngay lập tức, như một cơ chế phòng vệ bản năng, tâm trí cậu lạnh lùng gạt bỏ cảm xúc sang một bên. Bộ não Izuku bắt đầu vận hành như một bộ máy tìm kiếm dữ liệu, lật mở từng trang giấy trong ký ức với tốc độ chóng mặt.
Quyển sổ tay Phân tích Giải phẫu và Thương tổn Quirk – Số 10. Hình ảnh trang giấy hiện ra rõ mồn một trong tâm trí cậu, lấn át cả thực tại nhòe nhoẹt máu. Cậu đã từng phân tích những vết thương này - những ca bỏng axit từ các vụ tội phạm mà cậu thu thập được trên các diễn đàn kín. Trong đầu Izuku hiện lên bản vẽ chi tiết về hệ thống tuần hoàn đang bị tàn phá và các biến chứng của mô khi tiếp xúc với Quirk hệ hóa chất nồng độ cao.
"Axit nồng độ cao: phá hủy cấu trúc collagen, mô mủn và dễ bục khi chịu áp lực. Lưu ý: Phải đi kim sâu qua lớp mạc nối để neo giữ vết khâu, dùng kỹ thuật khâu rời (Interrupted sutures) để tránh hoại tử lan tỏa..."
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, cay xè cả mắt. Có những lúc mũi kim bị kẹt lại vì lớp cơ quá dai, Izuku phải nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để đẩy nó qua mà không làm rách mô. Mỗi mũi khâu là một lần cậu đối chiếu với những gì mình đã ghi chép trong quyển sổ "y học" của mình. Cậu khâu từ trong ra ngoài, tỉ mỉ đến mức gã gác cổng cũng phải nín thở theo dõi.
Tiếng máy neon vẫn kêu tè tè, mùi máu quyện với mùi thuốc lá của Giran tạo thành một bầu không khí đặc quánh. Nhưng trong thế giới của Izuku lúc này, chỉ còn tồn tại những đường chỉ và kiến thức từ quyển sổ tay của mình.
Mũi khâu cuối cùng hoàn tất. Izuku thắt nút dứt khoát rồi dùng con dao gọt trái cây cắt phần chỉ thừa.
Cậu đứng thẳng dậy, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy. Đôi vai cậu rũ xuống, hơi thở hổn hển. Vết thương trông không hề đẹp đẽ - nó gồ ghề với những đường chỉ thô và dấu vết của lưỡi dao cùn - nhưng nó đã đóng kín hoàn toàn.
Izuku đặt dụng cụ xuống khay với một tiếng keng khô khốc. Cậu quay sang nhìn thẳng vào Giran qua làn khói thuốc, đôi mắt xanh sáng quắc lên:
"Xong rồi."
Cậu quay sang Giran, ánh mắt phẳng lặng.
"Tôi đã xử lý ca này." Izuku nói, giọng thấp nhưng dứt khoát. "Đổi lại, tôi muốn một công việc... và 80,100 yên ngay bây giờ."
Cái con số lẻ loi ấy vang lên giữa căn hầm, cụ thể đến mức nực cười. Nó không phải là một lời mặc cả, nó là một định mức đã được tính toán kỹ lưỡng đến từng đơn vị.
Giran nhả ra một ngụm khói cuối cùng, dí nát đầu thuốc vào cái gạt tàn đầy kịt. Hắn không vội lấy tiền. Thay vào đó, hắn mở ngăn kéo bàn, lôi ra một xấp yên Nhật dày cộp mà Izuku chắc chắn đó không phải là 80100 yên. Đây rồi. Đáy lòng cậu dâng lên một cảm giác hồi hộp kì lạ.
Hắn đẩy xấp tiền về phía cậu, nhưng khi tay Izuku vừa chạm vào, Giran bất ngờ dùng lòng bàn tay đè chặt lấy chúng.
"Mày đòi 80,100 yên. Nhưng ở đây tao không thích số lẻ," Giran nghiêng người tới trước, hơi thở nồng nặc mùi nicotine trộn lẫn với một thứ uy quyền đen tối. "Trong này có 100,000 yên. Coi như 20,000 là tiền boa cho cái thái độ lồi lõm nhưng làm việc có trách nhiệm của mày."
Izuku không rút tay lại, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt ẩn sau lớp kính râm của gã môi giới.
"Ông muốn gì?"
"Sự độc quyền," Giran hạ giọng, thanh âm nghe như tiếng dao cạo kéo trên mặt đá. "Tao có rất nhiều 'khách hàng' không thể bước chân vào bệnh viện trung tâm. Những kẻ có Quirk đột biến quá mức, những kẻ mang vết thương từ những vụ làm ăn không sạch sẽ, hoặc đơn giản là những kẻ mà xã hội muốn chúng biến mất. Tao cần một kẻ không đòi hỏi nhiều giống mày."
Hắn buông tay khỏi xấp tiền, ra hiệu cho Izuku cứ lấy đi, rồi tiếp tục.
"Tao sẽ lo cho mày 'nguồn hàng' - thuốc men, dụng cụ y tế, và quan trọng nhất là bảo mật. Đổi lại, mày là bác sĩ của tao. Khi tao gọi, mày phải có mặt. Mỗi ca phẫu thuật thành công, mày sẽ có tiền."
Izuku siết chặt quai túi xách. Cậu biết đây là bản hợp đồng với quỷ dữ. Giran không cứu cậu, hắn đang đầu tư để vắt kiệt giá trị từ cậu.
Cậu nhìn chằm chằm vào xấp tiền trên bàn, nhưng không cầm lấy ngay. Đôi mắt xanh thẳm, tĩnh lặng đến gai người ngước lên, đối diện trực tiếp với Giran qua làn khói thuốc đặc quánh.
"Một trăm nghìn yên cho ca mổ này. Tôi chấp nhận," Izuku nói, giọng bình thản như đang đọc một bảng báo cáo tài chính. "Nhưng nếu ông muốn 'độc quyền' hay muốn tôi có mặt bất cứ khi nào ông gọi... cái giá phải là một sự đảm bảo khác."
Giran nhướng mày, khẽ gạt tàn thuốc, sự thú vị hiện rõ trong ánh mắt:
"Ồ? Nhóc con bắt đầu biết làm giá rồi đấy à? Mày nghĩ mình đáng giá bao nhiêu?"
Izuku không chớp mắt, cậu đưa ra những con số và luận điểm đã được mổ xẻ nát trong đầu từ lúc đứng quan sát ngoài hẻm.
"Hiện tại, ông chưa đủ dữ liệu để biết tôi đáng giá bao nhiêu, nên chúng ta sẽ bàn lại mức thù lao khi ông đã thấy kết quả. Nhưng để chứng minh cho 'sự đầu tư' của ông là đúng đắn, hãy nhìn vào thực tế: Hôm nay là ca mổ đầu tiên của tôi, và tôi hoàn toàn tự học."
Giran khựng lại, điếu thuốc trên môi hơi lệch đi. Izuku nói tiếp, giọng đều đều.
"Tôi không có Quirk, nghĩa là không có bất kỳ dấu vết năng lượng hay tàn dư nào tại hiện trường để bọn anh hùng dò tìm. Tôi không có giấy phép, nghĩa là không tồn tại hồ sơ y tế hay mã số định danh hành nghề để cảnh sát truy xuất. Tôi là một 'điểm mù' hoàn hảo trong hệ thống."
Cậu hơi nghiêng người tới trước, ánh sáng neon hắt lên gương mặt non nớt nhưng tràn đầy sự tính toán thực dụng.
"Thứ ông đang mua không phải là kỹ năng của tôi. Ông đang mua một sự tồn tại nằm ngoài hệ thống. Cảnh sát có thể truy quét các phòng khám lậu dựa trên đơn thuốc hoặc bằng cấp bị tước đoạt, nhưng họ không thể tìm thấy một kẻ 'không tồn tại' như tôi."
Cậu tiến một bước sát về phía bàn của Giran, áp lực tỏa ra từ một đứa trẻ không năng lực khiến gã to xác phía sau phải căng người lại.
"Mỗi ca phẫu thuật tối thiểu 150,000 yên. Nếu là ca khó hoặc liên quan đến nội tạng, giá sẽ tăng gấp đôi. Ngoài ra, ông phải cung cấp toàn bộ vật tư y tế theo danh sách tôi yêu cầu — loại có thể dùng được, không phải đồ rỉ sét trong đống rác này. Và cuối cùng..."
Izuku dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm:
"...Cứ mỗi 24 giờ tôi phải trực chiến để chờ cuộc gọi của ông, ông sẽ trả tôi 20,000 yên tiền 'duy trì'. Dù có ca mổ hay không."
Giran im lặng. Tiếng kim đồng hồ cũ kỹ trên tường kêu tạch, tạch khô khốc. Gã môi giới bỗng bật cười ha hả, một điệu cười khàn đặc như sỏi đá cọ vào nhau.
"Tiền trực chiến? Mày đang đòi lương cứng của một bác sĩ hạng S ở bệnh viện quốc gia đấy à, nhóc?"
"Tôi đang đưa ra một cái giá hợp lý cho sự an toàn của ông," Izuku đáp trả, ánh mắt không một chút dao động dưới áp lực của Giran. "Ông có tiền, và ông đang thiếu người. Tôi có kỹ thuật, và tôi đang thiếu tiền. Đó là một giao dịch công bằng."
Izuku nhích lại gần bàn mổ, nơi "ca mổ đầu tiên" của mình vừa kết thúc. Cậu liếc mắt xuống nhìn dải chỉ vừa mới thắt nút trên bụng kẻ nằm đó.
Ngay lập tức, Izuku nhíu mày.
Vết khâu quá xấu. Do dụng cụ tồi tàn và điều kiện ánh sáng chết tiệt trong căn hầm này, những đường chỉ trông vặn vẹo, méo mó như một con rết bò ngang trên làn da xám xịt. Đối với một kẻ luôn tôn thờ sự chính xác của các sơ đồ giải phẫu như cậu, vết khâu này là một sự xúc phạm - một vết nhơ trong bản hồ sơ năng lực mà cậu tự vẽ ra trong đầu.
Cậu nén một tiếng thở dài khó chịu, rồi quay sang Giran, ép mình gạt bỏ sự không hài lòng đó sang một bên. Cậu tiếp tục bằng chất giọng đều đều nhưng đanh thép.
So với đống người mà ông có thể tìm được ở ngoài kia - những kẻ có bằng cấp nhưng luôn rụt rè vì không thể thích nghi với bóng tối, hoặc quá đòi hỏi một phòng khám sáng sủa để rồi dễ dàng bị phát hiện, hay những gã nghiệp dư chỉ biết băng bó thô sơ - tôi mang lại giá trị khác. Tôi không có bằng cấp chính quy, nhưng tôi làm được những việc mà họ không bao giờ dám làm."
Izuku khẽ siết chặt đôi bàn tay đang nắm lấy xấp tiền, ánh mắt cậu tối lại
"Tôi am hiểu về cơ thể con người, và về quirk. Tôi biết cách quirk 'mọc' ra từ đâu trong cơ thể và nó tàn phá các bộ phận khác như thế nào.Tôi làm được những việc họ không làm được vì tôi không bị ràng buộc bởi đạo đức y tế, và tôi cũng chẳng có gì để mất. Ông không trả tiền cho cái bằng cấp tôi không có. Ông trả tiền cho kết quả mà chỉ mình tôi đem lại được."
Giran nhìn sâu vào đôi mắt của Izuku - nơi không còn một chút ánh sáng của công lý hay hy vọng, chỉ còn lại sự sinh tồn trần trụi. Hắn đẩy thêm hai tờ 10,000 yên nữa về phía xấp tiền cũ.
"Được. Một trăm hai mươi nghìn cho hôm nay. Và thỏa thuận tiền trực bắt đầu từ ngày mai. Mày thắng rồi, nhóc quái vật."
"Gọi tao là Giran. Còn mày, nhóc quái vật? Tao nên ghi cái gì vào sổ nợ của mình đây?"
Cậu ngước lên, đôi mắt xanh thẳm không chút gợn sóng nhìn thẳng vào Giran.
"Deku," Izuku đáp, giọng lạnh tanh và dứt khoát. "Cứ gọi tôi là Deku."
Giran nhướn mày, lặp lại cái tên đó trong miệng như thể đang nếm một loại rượu lạ. "Deku? 'Kẻ vô dụng' sao? Một cái tên đầy tính tự giễu... tao thích đấy."
Giran nhấp nháy điếu thuốc mới, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ đã xỉn màu. Gã nhìn xấp tiền trong tay Izuku rồi nói bằng giọng đặc sệt mùi thực dụng.
"Giữ lấy chỗ tiền mặt đó cho cái 'khủng hoảng' hiện tại của mày đi. Nhưng từ ca sau, tao sẽ tạo cho mày một tài khoản riêng. Mọi giao dịch, từ lúc tiền đổ về cho đến khi mày chuyển nó đi, đều sẽ được tao hợp thức hóa thành những khoản thu nhập sạch sẽ. Mày có thể dùng nó mà không bị bất kỳ con mắt soi mói nào từ phía chính quyền hỏi thăm."
Giran nheo mắt, phả ra một vòng khói xám.
"Và nhớ cho kỹ, dịch vụ này không rẻ chút nào đâu nhóc. Tao lấy hoa hồng để đổi lấy sự an toàn cho cái mạng nhỏ của mày đấy."
Izuku khựng lại một chút. Cậu hiểu rất rõ ý nghĩa của việc này. Giran không chỉ cung cấp công việc, gã đang cung cấp một vỏ bọc. Cậu sẽ không còn là một thằng nhóc vô năng cầm một mớ tiền không rõ nguồn gốc đi lang thang nữa; cậu sẽ có một "danh tính tài chính" hợp pháp trong bóng tối.
"Tôi biết. Công bằng thôi," Izuku đáp lại, giọng không chút dao động.
"Tốt." Giran đứng dậy, đưa tay chỉ về phía lối ra. "Sáng mai, đúng giờ hãy có mặt tại địa chỉ phòng khám tao đã gửi. Đừng có ý định chạy trốn hay dở trò biến mất. Một khi đã bước chân vào danh sách của tao, chạy trốn là lựa chọn ngu ngốc nhất mày có thể nghĩ tới đấy."
Izuku siết chặt xấp tiền trong túi áo, cảm nhận được sức nặng của nó - sức nặng của sự sống và cả xiềng xích.
"Tôi sẽ đến," Izuku nói ngắn gọn, rồi quay lưng bước đi.
Tiếng cửa sắt rít lên một hồi dài rồi đóng sập lại, bỏ lại Giran với ánh mắt đầy suy tính phía sau làn khói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro