Chương 2
Cơ thể Itoshi Rin gần như treo lơ lửng giữa không trung, hai tay bị trói ngược ra sau, đôi chân thì bị xúc tu kéo ra tới mức tối đa, chỉ để lộ ra hậu môn liên tục co thắt và tống ra dịch ruột một cách điên cuồng. Nơi ấy chưa hề có dấu vết của bất kỳ xúc tu nào nhưng đã tự động giãn mở ra, hé lộ chiếc "miệng" đỏ tươi, bắt đầu tiết ra dịch nhờn trong suốt.
Một giọt, hai giọt, bị cơ quan thô ráp của xúc tu hút cạn từng chút một. Dường như chúng đang hòa nhập, muốn xâm nhập vào bên trong. Xúc tu trong miệng Itoshi Rin dần dần phình to, lấp đầy khoang miệng và cổ họng cậu, và trong cơn nghẹt thở, Rin dường như nếm được vị dịch ruột của chính mình.
Cảnh tượng trước mắt vừa quái dị vừa khó rời mắt: làn da của cậu trắng nõn, đường nét cơ thể tinh tế, mượt mà, nhưng trên thân lại tự nhiên phảng phất một lớp hồng mờ ám muội. Đôi mắt cậu chìm ngập sóng dục, ba điểm nhạy cảm nhất trên thân thể mỏng manh hầu như đã bị xúc tu chiếm trọn. Cậu rên rỉ khàn khàn, phát ra những âm thanh ướt át, dính dính.
Vòng ngực trong thời gian bị sờ nắn đã nảy nở thành một đường cong mềm mại. Trước đây còn cứng cáp, giờ cơ ngực biến thành công cụ cho xúc tu thỏa sức nhào nặn. Núm vú cậu đã cương cứng hoàn toàn, quầng vú sưng hồng, nổi gồ, từ lâu không thể tự co lại, những xúc tu nhỏ đã quen thuộc mơn trớn lớp da mỏng giữa núm và quầng vú, khiến cơ thể tưởng như còn trẻ, ngon ngọt của Rin nhưng thực chất đã dâm đãng này co giật liên tục.
"Anh... a... ư..."
Itoshi Rin mất kiểm soát, muốn gọi Itoshi Sae, nhưng miệng đã bị bịt chặt, lời nói chỉ hóa thành những hơi thở đáng thương, khiến người ta liên tưởng đến một chú chó nhỏ động dục. Dịch từ miệng chảy ra, tràn qua khóe môi trắng bệch vì bị xúc tu kéo căng tới cực hạn, rồi theo trọng lực của trái đất nhỏ xuống cằm, tụ lại nơi đầu cằm nhọn tinh tế, chưa kịp rơi xuống đã bị xúc tu âu yếm liếm sạch.
Cảm giác ấy như chính Itoshi Sae đang nhẹ nhàng vuốt ve má cậu, khiến Rin cảm thấy an ủi hơn bao giờ hết.
Dương vật đã cương cứng bị những xúc tu nhỏ hơn siết chặt. Lúc này Rin đã dâng trào khoái cảm, dương vật cứng lên rất nhanh, và đầu lỗ dần lộ ra, e ấp tiết tinh trùng trong sóng tình.
Phần miệng của xúc tu như những con thú đói, liên tục hút lấy hút để dịch thể được tiết ra khắp nơi trên cơ thể mẫn cảm của Rin. Những xúc tu nhỏ dần đần không còn được thỏa mãn, nó thậm chí chui vào trong lỗ tiểu, từ từ hút hết tinh trùng đang chực chờ được xuất trong ống dẫn tinh, rồi vẫn tiếp tục uốn lượn xuống tận dưới, dường như muốn chọc xuyên toàn bộ niệu đạo, chỉ đến khi làm tổn thương bàng quang đáng thương ấy mới chịu dừng.
Cơ thể Rin mềm mại, hoàn toàn bất lực, cậu nhè giọng rên rỉ, mồ hôi toả ướt cơ thể nhảy cảm cũng bị hấp thụ sạch, toàn thân bị xúc tu điều khiển nhào nặn trong sung sướng đến quên đi trời đất. Những xúc tu sẫm màu quấn chặt khắp cơ thể cậu, từ vòng ngực đến đùi trong, khiến lớp thịt bị siết trông cực kỳ gợi cảm, thậm chí còn lộ vài vết ửng đỏ do máu trong huyết mạch phàm trần không thể lưu thông; ngay cả bắp chân bị siết cũng hiện ra đường nét cơ đùi mượt mà. Cậu há miệng đầy khiêu gợi, cổ họng co giật như giọt sương ban mai lăn trên lá, liên tục kích thích và mời gọi người anh trai.
Thân thể này đã đủ khát sau bao năm rèn luyện, giờ là lúc phải tiếp nhận sự tưới tiêu quá mức. Itoshi Sae cuối cùng cũng có bước tiếp theo. Anh muốn biến thành phố này thành một cái nôi nuôi dưỡng và dung hợp Itoshi Rin. Em trai anh vốn dĩ là chính anh, nên việc lựa chọn dần dần hòa nhập vào sự giao thoa của dịch thể vào lúc này cũng là điều bình thường.
Suy cho cùng, thế giới này đã bị loài người chiếm đóng quá lâu rồi. Vị tà thần thức tỉnh cần có lãnh thổ riêng và một người vợ có địa vị cao quý ngang hàng với mình.
Trên thế gian này đã hiếm có vị thần nào cao quý đến vậy, đến nỗi người trần mắt thịt chỉ cần liếc nhìn từ xa cũng đã không chịu nổi mà phát điên. Thế nên, Ngài tự tay tách ra từ thịt huyết của chính mình, tạo ra một người em trai; và săn sóc nuôi dưỡng đến khi trưởng thành, người ấy sẽ trở thành bạn đời vĩnh hằng của Ngài — và vì vốn dĩ họ là cùng một thể, một huyết mạch, mọi hành động đều là điều hiển nhiên.
Khi quả đã chín cành, người em trai duy nhất và được Ngài yêu thương nhất sẽ có một thành phố làm lễ vật định tình đầu tiên khi thức tỉnh.
Vòng mông tròn trịa bị xúc tu tách ra từng chút một, lộ ra vùng thịt mềm mại, căng đầy đã bị nhào nặn nhiều lần đến mức hậu môn đủ ẩm ướt để bị đụ. Rõ ràng, vùng sâu kín nhất chưa từng chịu bất cứ sự động chạm hay trêu chọc nào, nhưng dáng vẻ gợi dục của Itoshi Rin lại như đã bị ép lên đỉnh một lần. Cơ thể cậu run nhẹ, phát ra những tiếng rên khàn khàn, pha chút ngọt ngào. Bụng nhỏ nhắn hơi nhô lên, rồi vì trọng lực mà mỏi mệt xẹp xuống, hậu môn với mùi tanh ngọt của tình dục cứ liên tục mở ra khép lại trước mắt Itoshi Sae, từng giọt dịch cơ thể nhơ nhếch làm ướt đẫm các xúc tu.
"Anh... anh ơi... muốn nghe giọng của anh..."
Mí mắt của cậu vô thức nhuốm một sắc đỏ rực, hậu môn bị xúc tu kéo căng đến mức hơi biến dạng, sưng phồng lên; nếu tiến sát lại, có thể nhìn thấy vách thịt ruột bên trong đang liên tục co giật, nhẹ nhàng đón nhận những xúc tu đang luồn lách cố gắng để chui vào, như thể muốn làm vừa lòng chúng. Hậu môn ấy như một chiếc bình sinh ra để chứa đựng thánh vật, sắc đỏ tươi rói từ bên trong lan ra phía cửa hậu mềm mọng nước vẫn không ngừng co thắt, theo nhịp giãn ra lại phủ đầy dịch nhờn trong suốt một cách trác táng.
Itoshi Rin chỉ khe khẽ cầu xin, theo bản năng mà quấn quýt vào anh trai mình. Cậu vốn biết rõ, anh trai sẽ không bao giờ bỏ mặc mình, nhưng lần này, giọng nói mềm mại nũng nịu ấy của cậu không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Điều đó khiến Rin hơi hoang mang. Cậu lo lắng cắn môi dưới, rõ ràng những xúc tu này không phải là lần đầu xuất hiện; trong mỗi lần vui thú với anh trai, chúng gần như luôn hiện diện, và Rin từ lâu cũng đã xem chúng như những món đồ chơi tình dục hỗ trợ. Nhưng giờ đây khi không nghe thấy thanh âm anh, cậu lại cảm nhận một cảm giác lạ lùng, như thể đang bị chính đồ chơi tình dục ấy chơi đùa, giống như một sử dụng một chiếc máy rung chỉ còn chức năng rung mà vẫn có thể xuất tinh từ dương vật.
Nhưng anh trai từng nói, xúc tu cũng là một phần của họ, xúc tu cũng là gia đình... nên tất cả sẽ không sao cả, miễn là cậu có thể ở bên anh trai — dù dưới hình thức nào, dù trong hoàn cảnh ra sao, Rin chỉ muốn được đồng hành vĩnh hằng bên người anh yêu quý.
Itoshi Rin chưa bao giờ nghĩ có điều gì bất thường trong mối quan hệ của cả hai và những xúc tu. Hồi nhỏ, mỗi khi nhìn thấy những con thú vật đầy lông lá của bạn cùng trang lứa, cậu lại mơ hồ mà nhắc đến mấy cái xúc tu ở nhà. Bạn cùng lớp cứ tưởng đó là chỉ bạch tuộc nuôi trong bể. Nhưng thực ra, chẳng có loài động vật dưới nước nào lại chơi đùa với cơ thể mềm mại, thậm chí còn chưa dậy thì của một đứa trẻ trên giường cả. Vuốt ve dương vật non nớt của cậu bằng những xúc tu mềm mại, hay đưa từng đợt xúc to sẫm màu như một cái dương vật khổng lồ đầy gân guốc vào trong hậu môn mỏng manh của một đứa trẻ cái cách đầy hời hợt đó.
Và mỗi khi Itoshi Sae đẩy cửa bước vào, cậu chỉ chạm vào bộ phận sinh dục hồng hào, nhỏ xíu đang dựng lên và lỗ hậu non nớt đang không ngừng co giật của mình và nói với anh trai:
【Anh ơi, mông em lại ướt rồi.】
Itoshi Rin không thấy lạ gì cả.
Bởi vì điều đầu tiên cậu còn nhớ chính là khuôn mặt của anh trai mình với những xúc tu xếp chồng lên nhau.
Vì họ là một gia đình.
"Đợi đã... ư... buông ra—... anh!"
Trong đôi mắt xanh lam sáng rực của Itoshi Rin bỗng lóe lên một chút hoảng hốt, theo bản năng muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng mọi cố gắng đều bị xúc tu dễ dàng đàn áp. Núm vú cậu đỏ rực vì bị véo, nhéo đủ thứ hình dạng, dương vật sẫm màu hoàn toàn đã cương cứng cũng nằm gọn trong tầm kiểm soát của chúng. Một xúc tu nhỏ vẫn liên tục chui ngọ nguậy vào đầu niệu đạo, bịt chặt lấy nơi ấy.
Những xúc tu quấn quanh phần dưới cơ thể cậu liên tục lướt qua vùng bẹn đùi, vuốt ve lớp thịt mềm, những vùng bị xúc tu chạm qua đều để lại những vết đỏ ám muội. Khi Rin vùng vẫy mạnh hơn, chúng liền bất ngờ đánh thẳng vào thân dương vật cứng cáp một tiếng vang giòn.
Rin lập tức im bặt, hai má đỏ rực, đôi mắt ươn ướt lộ vẻ ngây dại, dường như chưa kịp nhận thức được chuyện bị một xúc tu lại tát thô bạo vào dương vật vẫn. Cậu đã được huấn luyện thành thục, để cơ thể quen thuộc với những thao tác ấy, nhưng hậu môn chưa được an ủi vẫn co giật điên cuồng, tiết ra càng nhiều dịch hơn nữa.
Rin xấu hổ đến mức khoé mắt cũng đỏ ửng lên, cảm giác nực cười trong bất lực:
"Ngay cả khi anh Sae không có ở đây mà mình cũng có thể dễ dàng phát điên lên như vậy."
Cậu phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, vừa định cắn môi dưới để ngăn lại thì một xúc tu lao thẳng đến, đâm vào cổ họng, đi sâu đến tận cùng, không hề thương xót, khiến cổ họng cậu hơi phồng lên, ứ nghẹn. Cơn nghẹt thở lại một lần nữa ập đến, đến mức Rin phải liên tục vặn vẹo cơ thể mình mong muốn thoát khỏi cảm giác bỏng rát và nghẹt thở đó, nhưng bên bẹn trong đùi lại bị xúc tu đánh mạnh lần thứ hai. Cơn hứng tình do đau đớn càng làm khoái cảm trong cậu lớn dần lên, đầu lỗ tiểu cũng ứa ra tinh dịch, mặc dù còn đang bị xúc tu bịt chặt lại.
"Không... không...!"
Itoshi Rin cảm nhận đôi đùi cùng hậu môn của mình bắt đầu co giật điên cuồng. Cậu bị kéo thành một tư thế thuận tiện cho giao hợp nhất, chẳng còn dáng vẻ của một con người xinh đẹp nữa, mà hệt như một con gia súc bị chiếm đoạt, cưỡng hiếp tình dục. Mỗi cú đánh đều khiến cơ thể cậu không ngừng rung lên dữ dội, và những cú đánh đó liên tiếp như mưa rào trút xuống không ngừng nghỉ. Miệng cậu bị xúc tu chiếm giữ hoàn toàn, cổ họng nóng ran vì thiếu oxy khi các nút tròn nhỏ hút chặt vào hai thành khí quản, bên trong đùi mềm đỏ ửng vì bị đánh đập thậm tệ, dịch từ hậu môn làm ướt sũng phần dưới cơ thể, và mỗi cú quất của xúc tu đều kèm theo tiếng nhóp nhép của dâm thuỷ.
Thắt lưng và eo Rin đã mềm nhũn, toàn thân như vừa được vớt lên từ nước, có lúc cậu lại cảm thấy bản thân giống như miếng tảo mềm, trở thành công cụ thỏa mãn dục vọng của xúc tu. Nhưng cơ thể lại luôn tham lam hơn lý trí, dục vọng liên tục bị dồn nén, cảm giác khiến cậu không thể xuất tinh làm Rin chẳng còn chút cảm giác kinh tởm hay căm thù gì nữa. Cơ thể phủ sắc hồng nhũn nở, thiếu oxy khiến cơ thể phàm trần của cậu cũng chẳng thể lưu thông được mạch máu, sự nghẹt thở áp lực trực tiếp lên phổi, đồng thời cũng khơi dậy bên trong Rin một khoái cảm không thể diễn tả gắn liền với sự đau đớn cực hạn này.
"Đ...đợi... đợi... ư... ư... anh ơi—..."
Xúc tu trong miệng bỗng được rút ra. Khi tham lam cố gắng hít thở không khí lạnh buốt trong lành, Rin cảm nhận sự nặng nề như vừa được hồi sinh, hòa lẫn với cảm giác đau đớn khi bị quất vào vùng nhạy cảm. Não cậu lập tức trống rỗng, và đến khi cậu gào thét mất kiểm soát, nước mắt ràn rụa trên gò má nóng ran, phần dưới cơ thể càng lúc càng sưng, thậm chí còn tạo thành những đường vân nổi đáng sợ vì bị đánh, ngay cả bìu cũng sưng đỏ. Nếu không phải vì có một chiếc xúc tu nhỏ vẫn nằm gọn bên trong ống dẫn tinh của dương vật, có lẽ Rin đã đạt cực khoái vô số lần.
Bây giờ, Rin chỉ có thể để mặc những xúc tu nâng đỡ cơ thể như một sinh vật non nớt đáng thương, tuyệt vọng vì sắp chết. Dương vật cậu sưng tím, tĩnh mạch gân guốc nổi lên từng đợt, nhịp đập của huyết mạch nơi dương cụ không ngừng tăng tốc, lỗ tiểu bị bịt chặt, chỉ còn cảm thấy cơn căng cứng và đau đớn.
Hậu môn cậu cuồng loạn co thắt, cửa hậu sưng phồng như môi âm đạo dày của đàn bà, như chỉ muốn được cắm vào và bị chiếm đoạt hoàn toàn. Lý trí của Rin đang dần biến mất, giống như từng mồ hôi và nước bọt chảy rơi đều bị những xúc tu uống sạch, muốn kéo cậu chìm sâu vào biển tình không đáy.
Cậu thậm chí bắt đầu vặn mông, muốn xúc tu chọc vào để giảm ngứa, nhưng cực khoái đến nhanh hơn cả việc bị đâm. Thắt lưng cậu đã mềm nhũn, hậu môn vô thức phun ra một dòng dịch trong suốt nhớp nháp, tuôn ra xối xả như tiểu tiện. Rin ngửa mặt, hai mắt trắng dã, thở hổn hển, la hét những lời hỗn loạn như "Đụ em đi!" nhưng cuối cùng vẫn chỉ không ngừng gọi cái người thân thuộc ấy: "Anh... anh..."
Quả thật, đó là một cảnh tượng đẹp đến mức tuyệt phẩm nhân gian. Rin khi vừa chào đời cũng như bây giờ vậy, bị vớt lên từ trong nước, dù yếu ớt và nhỏ bé đến thế, cậu cũng đã hoàn toàn chấp nhận định mệnh mà thần linh ban cho. Khi ấy, cơ thể Rin phủ đầy máu, còn bây giờ là dịch thể hỗn loạn phun trào cùng với chất nhờn vốn có trên xúc tu. Dường như hơi nước của cả thành phố đều đọng trên cơ thể cậu, nếu không thì tại sao lại ướt sũng đến như thế?
Tầm nhìn của Itoshi Sae lập tức được phóng đại đến cực hạn, tất cả chi tiết trong căn phòng nhỏ đều lọt vào mắt anh. Mọi xúc tu hiện diện đều là con mắt, là đầu môi và lưỡi, là công cụ tuyệt hảo nhất để anh có thể trêu chọc người em đáng yêu và là cả dương vật xinh đẹp ấy. Rin khóc đến thảm thiết, từng giọt nước mắt như vỡ ra từ tận cùng nỗi đau— trong khi thần linh lại cảm nhận lòng thương xót theo một nhịp điệu mà trái tim phàm trần sẽ chẳng thể hiểu nổi.
Anh biết, Rin bản chất rất thích bị đối xử như vậy, từng centimet của cơ thể nhạy cảm đều đang lên tiếng, đều mong cầu sự đối xử thô bạo như vậy chỉ thêm một lần nữa. Khi cơ thể Rin vẫn trong giai đoạn bị kích thích mạnh nhất, còn rung lắc theo từng nhịp, xúc tu trơn nhầy lại một lần nữa đánh vào thành hậu môn mỏng manh của cậu. Dịch ruột cứ thế phun ra theo mỗi cú đánh, khiến cậu trải qua lần này đến lần khác của cực khoái nối tiếp cực khoái vì bị chà đạp bởi lỗ hậu sau. Thời gian đạt khoái cảm kéo dài đến mức, cuối cùng, giọng Rin đã khàn hẳn, những thanh âm rên rỉ biến thành từng đợt giọng cao vút, tinh trùng từ đầu dương vật và xúc tu nhỏ khẽ rỉ ra chút tinh trắng, nhưng Itoshi Sae vẫn không cho cậu xuất tinh.
Anh kiểm soát tư tưởng Rin, quá khứ, hiện tại và tương lai, ngay cả việc xuất tinh nhỏ nhoi cũng muốn tự tay quản lý. Xúc tu lướt dọc trên hậu môn đã mềm nhũn của Rin, rồi chiếc xúc tu to nhất, ngay khi Rin còn chưa kịp phản ứng, đâm thẳng rồi tiến vào vực sâu nhất của vách tràng thịt ngọt.
Rin lập tức bị đâm đến mức gần như muốn nôn, sự kích thích kinh khủng như bị sóng biển cuốn trôi đi hết lần này tới lần khác, lè lưỡi đỏ mọng ra khỏi khe môi đầy mê say. Lưỡi đỏ tươi cùng núm vú sưng đỏ bị xúc tu chơi đi chơi lại, những đầu hút nhỏ trên xúc tu chạm vào da dẻ mịn màng gây ngứa ran, tạo thành từng vệt tròn lớn bé.
Cậu thậm chí còn không nhận ra xúc tu đang quấn quít co giật, kéo lê cơ thể cậu sang đâu đó. Và chỉ khi hé hờ đôi mắt ướt lệ, cậu mới thấy rõ dáng vẻ của mình đã bị ép trước gương, cơ thể trắng nõn nhuốm sắc đỏ dâm đãng. Những xúc tu quấn quanh như hoa ôm lấy nhuỵ, núm vú sưng to như hạt đậu, dương vật căng phồng, tím tái đến đáng sợ vì bị kích thích liên tục nhưng không được phép xuất tinh, hậu môn bị xâm nhập đỏ bầm, kéo căng tới như vô tận — Rin đã hoàn toàn trở thành thú dâm của xúc tu, môi và răng khàn khàn phát ra những tiếng rên trác táng.
"Anh... đừng trêu chọc em nữa mà... ư—hức... anh...anh ơi..."
Khi nhìn thấy hình ảnh bản thân quá đỗi dâm ô trước gương đang phản chiếu lại tất cả, như muốn cho cậu thấy cậu là kẻ dâm loạn đáng khinh tới độ nào, Itoshi Rin cuối cùng cũng không thể chịu nổi, bật khóc nức nở. Cậu muốn kìm nén, nhưng không thể giữ nổi tiếng khóc đang vang vọng từ cổ họng khàn khàn sưng phồng, cũng không thể kìm nổi cơn cực khoái kinh tởm mà xúc tu mang tới cho mình. Cơ thể cậu liên tục co quắp trong cơn kích thích cùng cực, và trong gương có thể thấy một xúc tu to bằng nguyên bắp tay Rin xuyên sâu thẳng vào hậu môn đã bị thao tác đến biến dạng.
Các điểm nhạy cảm trong vách thịt ruột liên tục bị day mạnh và khiêu khích. Nơi ấy đã được Itoshi Sae rèn luyện thuần thục, tiếng va chạm của thịt và tiếng dịch nhờn vang vọng ra khắp nơi. Rin liên tục vặn mình, thở hổn hển khàn khàn, chỉ đến lúc đạt đến ngưỡng cực khoái và phun tinh dịch một cách phóng đãng, cậu mới dần nhận ra là ai đang thao túng cậu một cách quen thuộc đến vậy.
Đó là xúc tu, nhưng cũng là anh trai của cậu. Itoshi Sae luôn dõi theo, luôn chơi đùa cùng cậu.
"Anh ở đây, Rin."
Giọng nói mà Rin ao ước bấy lâu cuối cùng cũng vang lên đầy mềm mỏng. Nhưng trong âm thanh ấy, Rin nghe thấy được niềm vui và sự hứng khởi chỉ thuộc về Itoshi Sae, khiến cậu hoàn toàn quên đi mối quan hệ giữa xúc tu và anh trai, quên đi kẻ vừa hành hạ cậu tới bật khóc thảm hại.
Dù sao, anh trai vẫn là anh trai, phải không?
Họ là một gia đình. Anh trai sẽ không bao giờ làm điều gì khiến cậu không vui.
"Em khó chịu quá... giúp em với... giúp em với, anh ơi..."
Giọng Rin mềm mại, dễ vỡ. Cậu đã qua tuổi mà con người gọi là "phản nghịch", nhưng trong ký ức mờ nhạt đang bị trôi đi vì khoái cảm, trong quãng thời gian dậy thì của mình thì cậu đã cãi lại anh, và còn có ý định bỏ nhà ra đi. Nhưng khi bước chân vừa định vượt qua khỏi ranh giới của thành phố, mọi thứ trong tầm mắt cậu bỗng chốc tối sầm, và khi tỉnh dậy, cậu đã trở về nhà.
Hậu quả của lần bỏ nhà ra đi ấy thật khó quên. Trên cơ thể cậu chẳng còn chỗ nào không in dấu vết của dục vọng; mông sưng tấy vì bị véo, những vùng khác cũng đỏ bầm, bắp đùi sưng đỏ gần như không thể khép lại vào với nhau, mặc gì cũng đau nhức từ hậu môn cho tới vùng ngực mềm.
Kể từ đó, cậu đã hoàn toàn ngoan ngoãn. Chỉ cần anh là của cậu, dù yêu cầu của Sae có tới mức độ nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ chỉ nghe lời mà không một lời thắc mắc. Ngay cả khi cậu chưa từng rời khỏi thành phố, điều đó chẳng bao giờ là nỗi lo.
Cậu chỉ muốn ở bên cạnh anh.
"Anh giúp em—?"
Cậu nghe thấy giọng anh thoáng chút trêu chọc. Thân thể anh áp chặt vào tấm lưng ướt sũng của Rin, lạnh lẽo như những xúc tu, nhưng những ngón tay thô ráp không ngừng vuốt ve gò má cậu lại ấm áp vô cùng. Hàng loạt xúc tu quấn quanh cơ thể, véo bắp đùi tràn ra lớp thịt mềm mại. Hai chân cậu lại bị kéo căng ra không chút thương tiếc, những xúc tu đầy mấu chui vào bên trong hậu môn, chà xát và day nghiến vùng thịt nhạy cảm, trong khi các xúc tu khác vẫn uốn lượn trên da thịt cơ thể. Cảm giác đau đớn thô thiển dần biến thành khoái cảm ê ẩm lan tỏa khắp tứ tri.
"Anh vẫn luôn giúp em mà, Rin."
Giọng Itoshi Sae còn chưa tan hẳn, thì những tiếng hét vỡ òa vì sướng của Rin đã tràn ngập cả căn phòng. Xúc tu xuyên vào hậu môn cậu bắt đầu rút ra đẩy vào vô cùng dữ dội, dịch nhờn trắng đục bắn tung toé lên gương, thậm chí còn văng lên bụng nhỏ đang bị căng phồng vì bị nhồi đầy của Rin. Cậu lắc hông ưỡn ẹo như một con thú động dục nhưng cơ thể vẫn bị trói chặt, khiến dịch hậu môn như tiểu tiện trào ra càng lúc nhiều, gương phủ sương dần dần trong suốt, phản chiếu rõ ràng hậu môn đỏ bầm dập của cậu bị xúc tu thao nát.
Đây là... sự giúp đỡ sao... sự giúp đỡ của anh...?
Não Rin giờ chẳng thể suy nghĩ được thông suốt gì nữa, cậu bàng hoàng chớp đôi mi dài xinh đẹp, ngay cả trên đôi mắt xanh lam cũng dính đầy dịch nhờn của chính mình.
"Lần này đến lượt em giúp anh rồi, Rin."
Lời nói của Sae khiến Rin liền cảm thấy hơi hưng phấn, dường như nhanh chóng lấy lại chút tỉnh táo còn sót lại sau cảm giác của cơn cực khoái khô. Cặp mắt sáng ngời muốn nhìn về phía anh, nhưng chỉ thấy đôi mắt xanh thẳm như đáy biển không chút ánh sáng của Sae. Anh chưa từng cầu xin Rin giúp bất cứ điều gì, nhưng dường như Rin đều luôn sẵn sàng đáp ứng. Cậu không hề mang chút nghi ngờ nào. Và cậu tin chắc rằng cho dù Rin có muốn cướp lấy mặt trăng, Itoshi Sae cũng sẽ không ngần ngại mà hái nó cho cậu.
"Em... có thể giúp được gì cho anh—?"
Lời nói của Rin chan chứa sự thân mật, và Sae cuối cùng— cũng chìa tay xoa đầu cậu như một phần thưởng, khiến Rin hoàn toàn tự nguyện hoàn thành mọi ước nguyện.
"Sinh con cho anh... rồi trở thành một phần của anh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro