Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🍚


Mọi người luôn cảm thấy rằng cơ thể mình sẽ mệt mỏi như thế nào khi họ đặt lưng xuống giường, họ bắt đầu than thở về sự ngắn ngủi của kỳ nghỉ khi nó đột ngột kết thúc. Heosu cuối cùng đã hoàn thành cả một năm thi đấu, anh đã phải đối mặt với nó ngay sau khi cách ly. Với đủ loại giấy mời trong hộp thư email, anh quyết định ở lại ký túc xá của câu lạc bộ để hoàn tất hợp đồng trước khi thu dọn đồ đạc và rời đi. Trong cơ thể cậu tồn tại một Heosu lười biếng, bị hạn chế trong những ngày nghỉ, anh lười biếng không muốn thay đổi hay thu dọn hành lý.
Đây là lần đầu tiên anh mời tham gia đội khác với tư cách là một tuyển thủ cấp S. Heosu thực sự không có kinh nghiệm, nhưng anh nghĩ rằng người đi rừng cùng đội có lẽ còn ít kinh nghiệm hơn nên anh ấy quyết định giúp cậu một tay và xông vào ký túc xá của Kim Geonbu với chiếc laptop trên tay, nhìn thấy Kim Geonbu vẫn đang ngồi ở bàn vò tóc trước màn hình máy tính, anh kiêu ngạo nhanh nhẹn nhảy lên giành lấy vị trí trên giường:
- Anh có thể giúp em viết email trả lời.
Kim Geonbu không đồng ý hay phản hồi, cậu chỉ gãi đầu, quay sang nhấp chuột vào hộp email, một lúc sau, anh đứng dậy bước ra ngoài, kéo một chiếc ghế ra và đặt nó cạnh ghế của mình. Hiển nhiên rõ ràng là muốn Heosu ngồi lên đó.
Một, hai... Heosu thầm đếm trong đầu, người đi rừng của anh kỳ thực đã nhận được chín lời mời, nhưng anh chỉ nhận được bảy.
- Tuyển thủ đi rừng của chúng ta thật sự rất nổi tiếng.
Heosu lặng lẽ lẩm bẩm.
- Tuyển thủ Showmaker cũng vậy, em thấy rất nhiều đội hy vọng chúng ta có thể tham gia cùng nhau.
- Vậy Geonbu nghĩ thế nào?
- Để xem.
Thấy đấy, đó là một câu trả lời rất mơ hồ, và sau đó, Kim Geonbu cũng không hề nói gì về ý định cụ thể của mình mà chỉ đáp lại một cách lịch sự với từng đội. Heosu lúc đầu đã suy nghĩ kỹ về cách diễn đạt, nhưng sau đó trực tiếp sao chép và dán cho nhanh lẹ, tất nhiên là chỉ đơn giản đổi tên đội, công việc trả lời email nhanh chóng kết thúc. Kỳ chuyển nhượng vừa mới bắt đầu, đương nhiên không nên quyết định sớm, nhưng Heosu vẫn muốn biết ý đồ của người đi rừng của mình, anh cảm thấy hai người giống như học sinh đang cố gắng chép bài kiểm tra của nhau, cuối cùng phát hiện ra cột đáp án của hai bên đều trống rỗng.
Hoặc có lẽ anh là người duy nhất nghĩ như vậy. Heosu giận dữ trở về ký túc xá. Chuyện qua mạng cơ bản đã xong, ngày mai sẽ trực tiếp nói một số chuyện cụ thể, lúc đó anh sẽ không thể xin thêm một chiếc ghế để ngồi cạnh người đi rừng, ngoài ra anh còn có hợp đồng đàm phán. Ký túc xá tắt đèn lúc này trông giống như một chiếc hộp đen, Heosu mở to hai mắt đối mặt với bóng tối, đương nhiên với thực lực của mình, anh có thể nắm bắt được rất nhiều cơ hội, nhưng đối mặt với một tập đoàn vốn khổng lồ, một mình anh là cái gì?. Hàng trăm tương lai đang trôi nổi xung quanh anh và an không có một ống kính tiên tri nào cả. Có đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào anh trong sương mù chiến tranh, nhiều hơn vậy.
Dưới ánh mắt như vậy, Heosu mãi đến tận khuya mới ngủ, thậm chí còn gặp ác mộng buồn cười – đội nhà mới thiết kế cho anh một bộ đồng phục màu vàng tươi, đi đến đâu cũng bị người ta dòm ngó, đồng thời anh cũng phải chịu vô số bất hạnh, còn có vô số con côn trùng bay nhỏ đang nằm trên đồng phục của đội. Cơ thể anh phản kháng trong tình trạng khó khăn và khi Heosu mở mắt, anh nhận ra rằng mình đã rơi vào kì mẫn cảm sớm.
Để tiêm càng ít chất ức chế càng tốt, các tuyển thủ Omega thường nhận được đánh dấu tạm thời từ Alpha của đội trong thời kỳ mẫn cảm. Lúc đầu Joo Geonhee giúp hắn đánh dấu địa điểm, mỗi lần tên otaku cắn lên tuyến thể của anh, hắn sẽ không thích mùi mồ hôi, sau đó hắn sẽ bật điện thoại di động đi đến vùng đất dịu dàng của các vợ 2D trong game. Sau khi chia tay Joo Geonhee, Heosu sẽ ở lại phòng gấu bắc cực để trải qua thời kỳ mẫn cảm. Chỉ là đồng đội bình thường, anh không muốn dùng mối quan hệ này trói buộc Kim Geonbu, càng không muốn Kim Geonbu hôm nay mang theo mùi pheromone của anh ra ngoài đàm phán hợp đồng, có chút quá đáng khinh. Sau khi nhớ lại vị trí của chất ức chế trong phòng chứa đồ, Heosu mở cửa và quyết định tự mình giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, số phận dường như đã quyết định thêm chút kịch tính vào cuộc đời anh, vừa đi qua hành lang được vài bước, phòng của gấu bắc cực mở ra, Kim Geonbu mặc âu phục lịch sự đứng ở cửa và ngơ ngác nhìn anh như muốn để chắc chắn cậu đúng là đã ngửi thấy mùi bánh gạo của anh dần dần hiện rõ trong không khí.
Heosu đương nhiên có thể di chuyển, anh có thể xoay người trốn trong các bụi cỏ để trở về tế đàn, đương nhiên cũng có thể xông lên chiến đấu solo với kẻ địch. Trong một trò chơi có vô số khả năng, với tư cách là người đi đường giữa, bạn có thể không phải lúc nào cũng chọn được phương án tốt nhất, nhưng bộ não của bạn sẽ vô thức chọn phương án phù hợp với bản thân nhất.
Nhưng anh có lẽ là cực kỳ buồn ngủ, hoặc có thể là bởi vì bộ âu phục của Kim Geonbu quá đẹp, thân thể anh ngả vào lòng người trước mặt, anh đành phải chờ chết.
Khi anh được bế vào phòng, đầu được đặt nhẹ nhàng lên gối, pheromone lạnh buốt xuyên qua các tuyến của anh, Heosu núp sau bản chất yếu đuối của Omega và cố gắng ném những giọt nước mắt đau buồn ra khỏi mắt, cảm thấy rằng đây có thể là điều tốt nhất cho anh lựa chọn tốt. Chết tiệt, việc mình quan hệ tình dục với alpha của mình là điều đương nhiên thôi.
Cả hai làm chuyện đó một cách vội vàng, Kim Geonbu giúp anh vượt qua cơn cực khoái một cách gấp gáp, bắt đầu bằng việc chạm đến những điểm nhạy cảm. Cơ thể mệt mỏi của Heosu không kịp thích ứng với sự kích thích mạnh mẽ này, hai chân anh run run, siết chặt đùi, chân vòng qua eo Kim Geonbu, nhưng Kim Geonbu lại giơ tay giữ lấy chân của anh, gập chân anh lại và dồn toàn bộ đồ vật của mình vào trong anh, toàn bộ khoái cảm quay trở lại cơ thể, buộc anh phải đạt cực khoái nhanh hơn, để cả hai bên có thể ra ngoài và hoàn thành công việc nhanh chóng. Heosu bực bội, thân thể không chịu nổi khoái cảm, anh cắn lưỡi để ngược đãi bản thân nhưng vẫn không thể tỉnh lại, chỉ có thể dùng đôi tay yếu ớt đẩy bộ ngực rộng lớn của người đi rừng. Bản thân anh cũng không rõ mình đang cố gắng chống cự lại cậu hay thực sự muốn Kim Geonbu chấm dứt kiểu quan hệ tình dục mang tính nhiệm vụ này. Nhưng càng cố gắng chống cự, anh càng tàn nhẫn nhận ra sự bất lực của mình, Heosu cảm thấy cuối cùng mình cũng không còn nước mắt để rơi, mắt khô khốc và đau đớn, cơ bắp run rẩy, cử động không thể kiểm soát được. Anh miễn cưỡng đạt đến cao trào, nhưng Kim Geonbu vẫn chưa xuất tinh mà chỉ rút ra.
Sự lặng kéo dài không biết là ngầm hiểu ý nhau hay là xa lánh thực tại, Heosu không có sức lực phá vỡ bầu không khí, anh phải tỉnh táo lại, tí nữa anh và cậu còn có một buổi phỏng vấn. Điện thoại đột nhiên vang lên, Kim Geonbu bắt máy, trả lời đối phương, chỉnh trang lại quần áo rồi đi ra ngoài cửa.
- Câu lạc bộ nào thế? - Heosu cuối cùng cũng hỏi.
- T1.
Cửa phòng đóng lại.
Quá trình đàm phán ngày hôm nay diễn ra suôn sẻ và vui vẻ, đối phương thậm chí còn khen ngợi sự chuyên nghiệp của Heosu khi ra ngoài tập thử trong thời gian nóng nực. Heosu nói rằng anh vẫn cần một chút thời gian để suy nghĩ. Khi ném cơ thể mình lên giường ký túc xá. Heosu cảm giác được, những cảm xúc bị đè nén suốt một ngày nay lại bắt đầu bùng nổ. Lúc đó, anh không biết mình nên đi ngủ hay đưa bản thân lên giường một người nào đó, nhưng khi chất pheromone quá quen thuộc xuất hiện trước cửa phòng, anh quyết định trốn tránh và đi ngủ.
- Ra ngoài!
- Em nghĩ anh hiện tại cần được giúp đỡ.
Kim Geonbu không nghe lời anh nói, vẫn đi vào phòng, đóng cửa lại, tiện tay khóa cả chốt cửa.
Heosu nhận ra mình hoàn toàn không có đường trốn thoát. Trong hai năm ở bên Kim Geonbu, anh chưa bao giờ nhận ra sự tồn tại của ham muốn Alpha. Giờ đây, kẻ phóng pheromone tràn ngập căn phòng đang đè anh xuống, anh nằm trên giường, mất đi ý chí phản kháng về mặt thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng anh chỉ có thể bất lực hỏi cậu:
- Em đang nghĩ gì vậy? Lúc này làm chuyện như vậy sẽ không ảnh hưởng đến phán đoán chuyển nhượng sao?
- Không, đúng.
Đúng? Không, Alpha làm sao có thể bị bản năng trói buộc? Heosu tức giận cắn gối, tức giận mở rộng chân chờ Kim Geonbu tiến vào. Tuy nhiên, như để bù đắp cho sự vội vã ân ái lúc sáng, Kim Geonbu lấy ra một tuýt bôi trơn và bắt đầu cẩn thận giúp anh mở rộng. Heosu cảm thấy cơ bắp của mình thả lỏng, tiểu huyệt ẩm ướt quá nhạy cảm, khiến cậu dù chạm vào đâu cũng làm anh run rẩy không ngừng.
- Kết quả luyện tập hôm nay của cậu thế nào?
Từ Tú nâng thân trên lên, nuốt chửng một đoạn ngón tay đang gây rắc rối trong cơ thể mình.
- Mọi việc diễn ra rất tốt đẹp... Bọn họ dường như đã nhận ra điều gì đó, và họ hỏi em liệu Heosu có sẵn lòng làm người thay thế hay không.
Kim Geonbu cảm nhận được nhiệt độ cao từ đầu ngón tay chạm vào. Heosu thân thể nhỏ bé, huyệt đạo cũng hẹp và ngắn, dễ dàng đi vào khoang sinh sản nên anh rất dễ để thụ thai.
Heosu bật cười, thế giới ngớ ngẩn này luôn tạo ra nhiều thứ ngớ ngẩn hơn để khiến anh vui vẻ:
- Vậy cậu trả lời thế nào?
- Em nói rồi, anh chắc chắn không muốn.
Kim Geonbu rút ngón tay ra, lỗ huyệt mất đi đồ vật theo hơi thở của anh mở ra đóng lại, giống như một lời mời gọi. Là phản ứng tự nhiên của cơ thể hay Heosu cố tình dụ dỗ à? Kim Geonbu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Heosu, vẻ mặt anh lười biếng cùng với một chút mê hoặc. Heosu giơ tay ấn tóc sau gáy Kim Kiến Phúc, cùng anh trao đổi nụ hôn:
- Ừ, chắc chắn là anh sẽ không muốn.
Nhìn thấy chú mèo của mình cuối cùng cũng vào trạng thái động dục, gấu bắc cực khống chế pheromone bao bọc hoàn toàn Heosu. Pheromone của Heosu rất yếu, có mùi bánh gạo chiên, mùi gạo nhẹ có thể khơi gợi cảm giác thèm ăn của người ta hơn, thân hình trắng nõn và mềm mại, lúc này thật sự trông anh giống như một miếng bánh gạo nhỏ. Có lẽ vì đã mở rộng đủ, hoặc có lẽ vì cơn buồn ngủ kéo đến nên cơ thể Hứa Tú có chút thả lỏng, lần đầu tiên làm tình với anh, Kim Geonbu nhận ra mình mới tiến một phát đã đến cửa vào khoang sinh sản. Heosu, với đôi mắt khép hờ, hoảng sợ mở to mắt và nhìn Alpha của mình với vẻ khó tin. Kim Geonbu phải thừa nhận rằng biểu hiện của Heosu khi mất kiểm soát thực sự rất hấp dẫn.
Vì vậy cậu lựa chọn tiếp tục, đánh vào điểm mềm mại nhất, tận hưởng những tiếng rên rỉ nỉ non mà Heosu vô thức phát ra. Hai bàn tay nhỏ bé của Omega đẩy lên cơ thể của Alpha như móng vuốt của mèo, gãi vào lòng cậu nhiều chút, nhưng vừa đẩy ra một chút, anh đã phải chịu một cú va chạm dữ dội hơn, bàn tay anh dần mất sức chỉ có thể đưa lên môi, cố gắng ngăn chặn những tiếng rên rỉ phát ra.
Heosu sau đó nhận ra rằng có lẽ Kim Geonbu cũng trở nên hơi mất kiên nhẫn do cảm xúc bị đè nén trong thời gian chuyển nhượng và Alpha của anh cũng cần được giải phóng cảm xúc. Cảm nhận được loại cảm xúc nhỏ bé này, Heosu vô thức cự tuyệt cầu xin tha thứ, nhưng đồng thời anh cũng có một loại cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Anh hít một hơi thật sâu, thả lỏng cơ thể, chuẩn bị mở ra tất cả phòng tuyến cuối cùng:
- Muốn thì vào đi, Geonbu, đừng để anh có thai.
Với sự hợp tác của Omega, mọi việc trở nên dễ dàng. Kim Geonbu đặt hai tay của Heosu tròng lên đầu anh, cúi xuống liếm núm vú nhỏ của anh. Trong phòng chưa kịp bật máy sưởi nên có chút lạnh lẽo, cái miệng ấm áp quấn lấy nhũ hoa nhạy cảm của Heosu, truyền hơi nóng đến làn da lạnh lẽo xung quanh. Kim Geonbu dùng đầu lưỡi ấn vào lỗ sữa của anh, như muốn ép ra một ít sữa từ bên trong. Heosu cảm giác được trong người nóng bừng lên, giống như sắp bị thiêu rụi, nhưng thân thể cằn cỗi như này, làm sao có sữa được? Sau vài lần va chạm mạnh, lỗ huyệt Heosu co bóp điên cuồng, một dòng nước mạnh mẽ trào ra khỏi huyện nhưng lại bị dương vật khổng lồ mạnh mẽ chặn lại. Bất chấp sự phản kháng dữ dội đột ngột của omega, Kim Geonbu dễ dàng áp chế Heosu và mạnh mẽ đẩy một đầu khắc vào khoang sinh sản.
Cơ thể Heosu ngừng cử động, dương vật phía trước run lên, chất lỏng ở đỉnh dương vật từ từ chảy xuống. Anh đã hoàn toàn bị alpha của mình kiểm soát, quyền chủ động hoàn toàn được trao cho đối phương, anh chỉ có thể chờ đợi những hành động tiếp theo của cậu được đưa ra. Kim Geonbu di chuyển chậm lại và đẩy nhẹ vào khoang sinh sản.
- Liệu tuyển thủ Showmaker có đồng ý sinh con cho đồng đội mới của anh không?"
Ý của Geonbu là sao? Ý thức Heosu chìm trong làn sóng khoái cảm, anh không thể suy nghĩ nhiều. Nhưng giọng điệu của Kim Geonbu nghiêm túc không thể giải thích được, anh ta không còn cách nào khác ngoài ngơ ngác trả lời cậu:
- Làm sao có thể, ưm ... chậm lại, anh đang nói mà. Làm sao anh có thể có em bé, trong khi anh đang là một tuyển thủ game chuyên nghiệp? Dù thế nào đi nữa, sự nghiệp vẫn quan trọng hơn.
Một tiếng cười vang lên từ đầu giường bên kia, Heosu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một làn sóng mạnh bạo mãnh liệt khác đè tới. Cuối cùng, Kim Geonbu rút ra và xuất tinh trên bụng anh. Heosu thất vọng, anh cảm thấy khoang sinh sản trong cơ thể mình co rút, núm vú sưng tấy đau nhức, nếu bị nút thêm mấy lần nữa, có khi sữa của anh thật sự sẽ tràn ra ngoài. Anh quyết định tránh làm những công việc có hại cho cơ thể sau này.
- ...Vừa rồi tại sao cậu lại cười?
Heosu đã hồi phục sau thời kỳ mẫn cảm hỏi.
Gấu bắc cực lại cười hồn nhiên, hoàn toàn mất đi vẻ hung dữ:
- Em... rất vui vì anh cũng nghĩ vậy.
Vì vậy, họ đã trải qua những ngày đầu tiên của kỳ chuyển nhượng trên giường và giữa các câu lạc bộ. Heosu cảm thấy người quen của LCK chắc hẳn đã có những suy đoán kỳ lạ về việc này, nhưng vì những tin đồn không lọt vào tai anh nên anh vẫn yên tâm đi qua. Khi mở diễn đàn, anh thấy trên mạng có rất nhiều tin đồn rằng tuyển thủ Showmaker muốn trở thành đồng đội kì tiếp với tuyển thủ Canyon trong LOL. Anh thầm cười, đây thật sự là anh em trong LOL thôi ư? Heosu chắp tay, cảm thấy tin đồn với tiền bối là anh em cũng không phải không có lý.
Nhưng rốt cuộc mọi chuyện vẫn chưa phân thắng bại, Heosu quyết định tự mình phá vỡ thế bế tắc mơ hồ này. Anh luôn là người chủ động hơn trong số họ và lần này anh ấy phải gánh vác trách nhiệm như vậy. Heosu từ chối tất cả các cuộc phỏng vấn sau đó, giải thích ý định của mình với quản lý của DK, rồi ngạo mạn bước vào phòng Kim Geonbu.
- Anh sẽ tiếp tục ở lại đội.
Trong giọng nói tự tin của Heosu ẩn chứa một chút áy náy mà chỉ có anh mới có thể phát hiện ra. Anh nhìn thấy vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt Kim Geonbu, sau đó bình tĩnh lại, khuôn mặt lạnh lùng tự nhiên khiến người ta không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì.
- Còn em thì sao?
Thấy cậu không lên tiếng, Heosu hỏi.
- Để xem đã.
Đây lại là đáp án không rõ rang từ cậu! Heosu trở về phòng, mở máy tính lên. Thời gian chuyển nhượng của anh đã kết thúc, anh đi nghỉ sớm và bây giờ là lúc để tận hưởng kỳ nghỉ của mình. Heosu di chuột trên màn hình, cuối cùng nhấn vào biểu tượng Liên Minh Huyền Thoại, anh ngơ ngác mở mấy ván game, nửa thắng nửa thua, anh vẫn cảm thấy trò chơi này không có gì thú vị, cho nên anh đã mở một trận đấu khác để chơi cô nàng báo. Heosu nhớ rằng khi mới bắt đầu chơi Liên Minh Huyền Thoại, anh ấy đã chơi Nidalee, đợt đó anh gần như không tiếp xúc với Syndra sau một bản cập nhật phiên bản, có lẽ lúc ấy nếu mà không lựa chọn đi đường giữa thì anh đã phải đối đầu với Canyon với tư cách là một người đi rừng, hơi đáng sợ để suy nghĩ về nó. Trên màn hình, con báo sư tử màu xanh lăn lộn một cách uyển chuyển, Heosu lẩm bẩm:
- Nidalee, Nidalee, ngươi muốn...
Nó thế nào? Anh không thể bày tỏ yêu cầu của mình nhưng anh vẫn đang cầu mong điều đó một cách ích kỷ.
Cửa phòng vang lên tiếng động ai đó vừa mở cửa, thân hình cao lớn của Kim Geonbu chặn ánh sáng từ hành lang truyền đến, Heosu quay đầu nhìn về phía bóng đen, suy nghĩ lơ lửng trong không trung cuối cùng cũng ổn định lại.
- Em cũng đã làm xong rồi, chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé.
Ngược lại với ánh sáng, người đi rừng của anh đã đưa tay về phía anh.
Ăn xong rồi trở về căn cứ, cả hai chăm chỉ làm việc đến một, hai giờ mới đi ngủ. Sáng hôm sau, Heosu mở mắt trên giường, không ngờ kỳ chuyển nhượng đầu tiên trong đời bọn họ chính thức tham gia lại kết thúc như thế này.
Bật điện thoại di động lên, trên diễn đàn tin đồn vô cùng sôi nổi, tin tức thật giả lướt qua đầu ngón tay, Heosu vui mừng với tâm lý chỉ đứng nhìn. Sau khi đọc quá nhiều tin đồn, anh không khỏi nghi ngờ tính xác thực của chúng, cư dân mạng đang trao đổi về động cơ hành vi chuyển nhượng của các cầu thủ, vậy động lực để Geonbu ở lại là gì? Nếu sáng hôm đó anh không tình cờ rơi vào kì mẫn cảm, nếu đội không thành công thu được tài chính, nếu không có lời hứa hẹn miệng trong tin đồn thì liệu kết cục câu chuyện có còn như thế này không?
Nhưng mà, cái đó thì sao chứ? Anh đã chịu trách nhiệm về mọi lựa chọn của mình rồi, liệu anh có nên cảm thấy xấu hổ vì hạnh phúc mình đã có không?
Anh vẫn ngồi đấy, trái đất và các hành tinh vẫn chuyển động xung quang mặt trời, Kim Geonbu vẫn đang ngủ trên gối bên cạnh anh và vẫn là người đi rừng của anh. Một tia sáng trắng lóe lên ở cuối dải ngân hà và hàng nghìn vũ trụ song song sụp đổ. Heosu xoay người lao về phía trước, ôm lấy cậu, độc nhất vô nhị.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro