Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

two

Hai ngày sau đó, Namjoon thấy mình đang đứng trước cửa phòng Choi Soobin với nét mặt giận dữ. Tên nhóc kia đã cắm trại hai đêm qua ở thư viện, vì vậy người lớn hơn đã không thể giải quyết được tình huống kỳ thị đồng tính này.

Namjoon đã nghĩ ra hai triệu cách khác nhau để tiếp cận vấn đề. Bất kể lời biện hộ nhảm nhí nào mà tên nhóc kì lạ này sắp ném ra theo cách của cậu—người lớn hơn đã hoàn toàn sẵn sàng cho việc đó rồi. Cuối cùng, anh gõ cửa.

Sau một vài giây lê chân xung quanh, một chàng trai vô cùng cao lớn với mái tóc màu xanh dương mở cửa. Cậu ấy ấp a ấp úng một lúc khi nhận ra đó là Namjoon trước chảo hỏi vị cố vấn cư dân bằng một nụ cười lễ phép. "Xin chào hyung! Anh có cần gì không ạ?"

Namjoon khẽ nhíu mày, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Mặc dù anh muốn giận dữ mắng nhiếc tên nhóc này vì đã kỳ thị đồng tính đến mức nào đi chăng nữa, thì anh vẫn cần phải giữ cho cuộc thảo luận này chuyên nghiệp nhất có thể.

"Anh đã nhận được lời phàn nàn khá rắc rối về hành vi của em trong không gian chung của ký túc xá và muốn nói chuyện với em về điều đó. Anh có thể vào được chứ?"

Soobin lập tức há hốc mồm, đôi mắt như muốn rơi ra khỏi tròng. Khuôn mặt cậu tái nhợt đi. "L-lời phàn nàn ạ?"

Ngay khi Namjoon vừa bước vào phòng và đóng cánh cửa sau lưng họ, Soobin bắt đầu huyên thuyên. "Ai đó đã đến phàn nàn với anh về em ạ? Ôi không—có phải là vì em ngáy to quá không? Em luôn lo lắng rằng mọi người sẽ có thể nghe thấy em ở hành lang vào ban đêm. Em sẽ phải dọn ra khỏi ký túc xá sao? Em không có nơi nào khác để sống ở khuôn viên trường cả! Em sẽ trở thành vô gia cư. Hoặc tệ hơn, em sẽ bị đuổi học? Mẹ chắc chắn sẽ giết em nếu—"

"Đừng vội kết luận, Soobin!" Namjoon vội vàng cắt ngang, hơi ngạc nhiên trước màn thể dục trí óc điên rồ của tên nhóc nọ. "Anh chỉ muốn thảo luận về vấn đề này và nghe thêm về quan điểm của em thôi."

Tên nhóc bỗng đỏ mặt, có vẻ xấu hổ vì sự lan man thiếu mạch lạc của mình. "Em xin lỗi ạ."

Soobin ngồi trên phần mép giường chưa được dọn dẹp của mình còn Namjoon thì với lấy chiếc ghế bàn học, ngồi đối diện tên nhóc hậu bối với vẻ mặt nghiêm túc. Tên nhóc này trông có vẻ như một đứa trẻ khá ngọt ngào, nhưng Namjoon đã biết cách cậu ta cư xử với những cư dân xung quanh như thế nào rồi.

Hít một hơi thật sâu, Namjoon bắt đầu giải thích. "Một cư dân—người mà anh sẽ giấu tên—đã đến gặp anh để báo cáo về sự tương tác có thể được coi là kỳ thị đồng tính luyến ái ở hành lang và cả các khu vực chung. Với tư cách là cố vấn cư dân của em, anh sẽ không coi nhẹ bất cứ lời đe dọa phân biệt đối xử nào. Theo lời phàn nàn này, em—"

"Khoan đã— em? Soobin bắt đầu lắc đầu nguầy nguậy, nghiêng người về phía trước như thể nhóc đã nghe nhầm lời giải thích của Namjoon. "Ai đó nói rằng em kỳ thị đồng tính luyến ái sao? Nhưng em chính là gay mà ạ?"

Bài phát biểu kỷ luật của Namjoon dừng lại một cách đột ngột, hoàn toàn mất cảnh giác trước lời thú nhận bất ngờ của Soobin. Soobin là người đồng tính và kỳ thị đồng tính luyến ái? Người lớn hơn phải dừng lại một chút về vấn đề khó hiểu này.

"Em là—? Ờ, cảm ơn em vì đã tin tưởng anh khi nói thông tin này, nhưng—" Namjoon lắp bắp, giằng xé nội tâm giữa việc ủng hộ cư dân của mình và giải quyết triệt để lời phàn nàn này.

"Người cư dân kia đã nói gì về việc em kỳ thị đồng tính luyến ái thế ạ? Ôi trời ơi, em là một nỗi ô nhục cho chính cộng đồng của mình!"

Namjoon cố gắng trấn tĩnh bản thân, bẻ thẳng lại những tờ giấy note trong tay và điều chỉnh lại tư thế. "Đúng v— vị cư dân ẩn danh đã báo cáo rằng em từ chối thừa nhận sự tồn tại của họ trên hành lang. Và sau khi nhìn thấy những huy hiệu pride của họ, em đã hùng hùng hổ hổ hỏi họ có phải là người đồng tính không và sau đó đóng sầm cửa vào mặt họ. Kể từ đó, em luôn bỏ chạy trên hành lang và bắn những ánh nhìn kỳ lạ tới họ."

"Không, không, không, không!" Soobin bất lực lầm bầm. Tên nhóc tóc xanh ngay lập tức tái mặt, liên tục đưa hai tay lên cào vào mái tóc.

"Soobin, nghe này—" Namjoon cố gắng xen vào, nhưng tên nhóc hậu bối đã đứng bật dậy và bước đi nhanh loanh quanh phòng. Cậu ấy có vẻ như đã sẵn sàng bứt trụi tóc của mình rồi.

"Điều này thật kinh khủng. Anh hàng xóm cực kỳ nóng bỏng của em nghĩ rằng em kỳ thị đồng tính."

"Cực kỳ nóng bỏng?" Namjoon lặp lại trong hoài nghi, cố gắng hết sức để hiểu tình huống này.

"Nóng bỏng đến mức không thể tin được— kiểu xinh đẹp đến mức khiến em đau đớn về mặt thể xác." Soobin rên rỉ, đổ gục cơ thể cao lớn của mình xuống giường. "Nếu như em ở đây lâu đủ, có khi em có thể làm bản thân chết ngạt bằng những chiếc gối này."

"Xin em đừng hành động như vậy. Anh sẽ phải xử lý rất nhiều thủ tục giấy tờ nếu như em tự làm mình ngạt thở và anh vẫn còn quá hoang mang về toàn bộ tình huống này."

Soobin gần như khóc thét lên, âm thanh phát ra bị bóp nghẹt bởi những chiếc gối xung quanh khuôn mặt. "Yeonjun-hyung luôn luôn trông thật lộng lẫy đến nỗi khiến em hoảng loạn mỗi ngày. Em trở nên líu lưỡi mỗi khi ở cạnh anh ấy đến mức không thể nói chuyện hoặc thậm chí còn không thể giao tiếp bằng ánh mặt. Mỗi giây phút tồn tại của em trong ký túc xá này là một nỗi nhục nhã vì anh hàng xóm của em thực sự rất nóng bỏng và em không thể cư xử như một người bình thường xung quanh anh ấy."

Namjoon thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào bộ dạng cao lêu nghêu của tên nhóc tóc xanh với đôi mắt mở to. "Em...em không nói chuyện với Yeonjun vì em crush em ấy?"

Bằng cách nào đó, việc Soobin trở nên ngại ngùng xấu hổ trước miếng crush to đùng của nhóc không hề nằm trong tấm thẻ bingo của anh về các phản ứng có thể xảy ra. Không có sự chuẩn bị kỷ luật nào có thể giúp Namjoon chuẩn bị cho sự tiết lộ bất ngờ này.

Soobin ngóc đầu lên khỏi những chiếc gối và gật đầu lia lịa, nhìn Namjoon với ánh mắt cầu xin. "Anh phải nói với anh ấy rằng em không hề kỳ thị đồng tính, hyung! Em chỉ gay và rất awkward thôi. Em đã cố gắng lấy hết can đảm để nói chuyện với ảnh, nhưng chỉ cần mỗi khi anh ấy mỉm cười về phía em là em lại tan chảy thành một vũng nước bầy nhầy vô dụng rồi."

Bộ não của Namjoon cảm thấy đau đớn. "Nếu em crush Yeonjun thì tại sao em lại phản ứng kinh khủng như vậy khi nhìn thấy những chiếc huy hiệu pride của ẻm?"

Soobin lại dúi khuôn mặt của mình vào chiếc gối một lần nữa, đỏ bừng vì xấu hổ. "Em tự nói với bản thân những điều kiểu như có lẽ ảnh thẳng hoặc ảnh đã có người yêu rồi để lý giải những cảm xúc của mình. Em đã nghĩ rằng nó sẽ khiến miếng crush của em ít mạnh mẽ hơn."

Người lớn hơn ậm ừ, hoàn toàn kinh ngạc trước sự ngốc nghếch khó xử của Soobin và lắc đầu. "Và rồi em phát hoảng vì nhận ra em thực sự có thể có cơ hội với người ta?"

"Giờ thì không còn nữa rồi!" Soobin rít lên, lật người lại và nhìn chằm chằm lên trần nhà với đôi mắt mông lung. "Bây giờ em sẽ không bao giờ có cơ hội với ảnh nữa vì ảnh nghĩ em kỳ thị đồng tính—một điều không thể nghe sai hơn được nữa!"

"Có lẽ—" Namjoon cố gắng xen vào, nhưng rõ ràng Soobin đã đang bận luyên thuyên rồi.

"—Em chỉ đông cứng người mỗi khi nhìn thấy anh ấy! Đôi mắt của ảnh rất xinh đẹp và em luôn bị phân tâm bởi những đôi khuyên tai sáng lung linh đó. Thêm vào đó, ảnh luôn mặc những chiếc áo croptop để lộ cơ bụng và em là một thằng đàn ông yếu đuối, yếu đuối! Và ảnh vô cùng tốt bụng—ảnh luôn mỉm cười với em kể cả khi nghĩ em là một thằng khốn kỳ thị đồng tính! Làm thế nào mà chuyện này có thể xảy ra được vậy? Làm sao mà em có thể đần độn đến như vậy!"

Hiện tại Soobin thực sự đang đi loanh quanh trong phòng, tự lẩm bẩm những cụm từ ngẫu nhiên và suy nghĩ lại về mọi tương tác mà nhóc từng có với chàng trai trong mộng. Không thể ngăn lại bản thân, Namjoon bắt đầu cười thầm trước tình huống của hai đứa nhỏ. Điều này đỡ hơn rất nhiều so với việc kỷ luật một người kỳ thị đồng tính.

"Anh đừng cười nữa mà!" Soobin rên rỉ, ngồi phịch lại xuống mép giường, "Chuyện này nghiêm trọng đấy. Chàng trai trong mộng của em nghĩ rằng em ghét toàn bộ sự tồn tại của anh ấy."

"Đập cửa vào mặt người ta chắc chắn không giúp ích được gì cho trường hợp của em đâu, nhóc."

"Anh không cần phải nhắc em đâu." Soobin chán nản rên rỉ. "Hyung, em phải làm sao đây?"

Namjoon dựa lưng vào ghế, từ từ xem xét một loạt các sự lựa chọn. Soobin có thể tiếp tục tránh mặt Yeonjun và hy vọng rằng những cảm xúc này sẽ nhanh chóng biến mất—nhưng sau những gì họ đã trải qua, Namjoon không thực sự nghĩ điều này có thể xảy ra nữa được không. Soobin có thể mua cho mình một vài đồ lưu niệm pride và khéo léo bộc lộ xu hướng lãng mạn của nhóc? Namjoon cũng không nghĩ cách này sẽ có hiệu quả—Soobin có thể sẽ trở nên rất khó xử, nhưng có vẻ như Yeonjun đã quá chậm tiêu để có thể nhận thấy bất kỳ dấu hiệu của sự thu hút rõ ràng nào. Cậu nhóc tóc hồng nọ đã hiểu sai sự hồi hộp đáng yêu của Soobin thành hành vi kỳ thị đồng tính trắng trợn. Namjoon suy nghĩ về các lựa chọn của mình trong một vài giây nữa, cuối cùng lại quay về tay không. Lũ ngốc này.

"Yeonjun rõ ràng là người chậm tiêu, nhưng hãy cố gắng tìm những cách nhỏ để ám chỉ rằng em cũng là gay. Hy vọng là ẻm sẽ nhận ra được ý định thực sự của em và hai đứa có thể giải quyết được mọi chuyện. Hoặc, tất nhiên rồi, em có thể nói luôn với người ta."

Soobin lập tức tái mặt, lắc đầu nguầy nguậy. "Tuyệt đối không. Em sẽ bắt đầu với những gợi ý khéo trước."

Namjoon lắc đầu, đứng dậy khỏi bàn và đi về phía cửa. "Chúc may mắn nhé, Soobin. Có vẻ như em sẽ cần nó đấy."



✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈«

soobin gay panik era 😌

-milkywaengg
[2/6/2022]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro