Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

five

Một vài ngày sau, Yeonjun tông cửa phòng Namjoon không hề có sự báo trước trong khi anh đang bận rộn chuẩn bị cho một bài kiểm tra sắp tới.

"Anh sẽ không bao giờ đoán được chuyện gì đã xảy ra đâu, hyung!"

Cậu nhóc tóc hồng gần như đang tỏa sáng, mỉm cười tươi đến mức Namjoon gần như bị đui mù vì điều đó. Nhìn thấy sắc ửng hồng trên gò má của cậu, vị cố vấn đoán rằng Soobin bằng cách nào đó đã thành công trong việc tán tỉnh người hàng xóm của mình—hoặc ít nhất là không khiến bản thân trở nên xấu hổ quá mức.

Dù anh có muốn hay không, Namjoon biết rằng lát nữa thôi anh sẽ được nghe về điều này từ chính Soobin. Xuyên suốt một vài tuần qua, cả hai đứa đã dành nhiều thời gian trên tấm nệm futon của Namjoon hơn là trong phòng ngủ riêng của chính chúng nó. Chúng cập nhật với vị cố vấn cư dân đáng tin cậy về mọi diễn biến lớn nhỏ của mối quan hệ tán tỉnh giữa hai đứa. Phần tò mò của Namjoon vô cùng tận hưởng những tình tiết thú vị, nhưng phần lý trí còn lại thì đã hoàn toàn kiệt sức rồi. Việc cố gắng theo kịp hai sinh viên năm nhất khó khăn hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài.

Đặt máy tính xuống với một tiếng thở dài bất lực, Namjoon quay lại cất tiếng chào cậu nhóc hậu bối. "Xin chào em, Yeonjun. Anh muốn nói rằng anh rất vui khi gặp được em ở đây—nhưng anh không thể. Em lại đến đây để nói về Soobin à?"

Yeonjun vẫy tay một cách tùy tiện, duỗi người nằm trên tấm nệm futon như thể nhóc là chủ nhân của căn phòng nọ. "Đương nhiên rồi, hyung. Còn có thể là gì nữa ạ?"

Hiển nhiên là, không còn gì khác. Yeonjun ghé qua để nói về Soobin nhiều không kém Soobin ghé qua để hoảng loạn về Yeonjun. Không ai trong số những cư dân này đủ quan tâm để thường xuyên đến thăm vị cố vấn cư dân của họ. Dù Namjoon có thúc đẩy họ đến đâu, cả hai cũng dường như bị mắc kẹt trong một vòng xoáy vô tận của sự u mê. Anh thực sự không biết làm thế nào để giải quyết vấn đề này nữa.

Không hề bối rối trước sự xuất hiện của Yeonjun, Namjoon nhanh chóng quay lại với bài tập về nhà giải tích của mình—tập trung vào những vấn đề mà anh có thể giải được.

"Joon-hyung! Đây là chuyện nghiêm trọng đấy."

"Vô cùng nghiêm túc." Namjoon không ngừng ậm ừ, chỉ chú ý nửa vời. Tại thời điểm này, anh biết chính xác cách cuộc trò chuyện sẽ diễn ra như thế nào. Yeonjun sẽ nói lảm nhảm về chiếc má lúm đồng tiền đáng yêu của Soobin, than vãn về việc cậu nhóc muốn hôn người ta như thế nào, trở nên buồn chán khi Namjoon ngừng đáp lời lại, rồi cuối cùng bỏ đi. Mọi thứ sẽ diễn ra đúng như vậy đấy.

"Em đâm sầm cậu ấy khi cậu ấy đang rời khỏi phòng tắm chung!" Yeonjun nhấn mạnh, nhìn phản ứng của Namjoon đầy mong đợi. Khi vị cố vấn cư dân của cậu không phản ứng lại, cậu nhóc lặp lại chính mình một lần nữa. "Bên ngoài phòng tắm chung!"

"Tuyệt đấy, Yeonjun." Người lớn hơn lẩm bẩm, nheo mắt nhìn tờ giấy trước mặt. Anh đang giải một bài toán đặc biệt khó và cần phải làm lại một số phép toán trước đó của mình. Xóa đi phần nháp cũ, anh giả vờ như đã đặt toàn bộ sự chú ý của mình trên Yeonjun. "Hai đứa đã có cuộc trò chuyện vui vẻ chứ?"

Yeonjun bĩu môi, khoang tay trước ngực giận dỗi. Khi Namjoon vẫn không chịu để ý tới mình, cậu vơ lấy một chiếc gối trên đi văng và ném thẳng vào người lớn hơn. "Hyung, lắng nghe em đi chứ! Em đang hoảng loạn nè!"

"Chỉ bởi vì nó được gọi là gối tựa không có nghĩa là em cần phải ném nó đâu." Namjoon hậm hực lẩm bẩm, nhặt lấy chiếc gối trên mặt đất và ném nó lại về phía tấm nệm futon. Yeonjun dễ dàng bắt được nó, tinh nghịch lè lưỡi ra với vị cố vấn nọ. Namjoon đã không còn đủ năng lượng để tỏ ra khó chịu nữa rồi. "Chuyện gì đã xảy ra thế?"

(*) throw pillow: dịch thẳng ra là "gối ném" nên Namjoon mới chơi chữ khi bị "ăn" gối vào người, có thể được hiểu là gối kê, gối tựa, là các loại gối dài được thiết kế để phục vụ cho việc tựa tay, lưng, cổ, đầu,...được đặt trên ghế dài/ghế bành/giường,...(nguồn: Wiki)

"Em đâm vào Soobin ở ngoài phòng tắm chung!"

Namjoon chỉ đảo mắt. "Yeonjun, ngày nào em cũng vô tình gặp cậu ấy ở ngoài phòng tắm chung mà. Và ở ngoài cửa phòng em, và ở ngoài tòa nhà ký túc, và—"

Điều này không khác gì mấy so với mọi cuộc hỗn loạn liên quan đến Soobin mà cậu nhóc kia từng gặp phải. Thông thường, Yeonjun bước vào của Namjoon để luyên thuyên về cậu hàng xóm của nhóc, còn Soobin mới là người ghé qua để hoảng loạn. Có vẻ như hai người họ đã chuyển đổi vai trò trong ngày.

"Không, anh không hiểu rồi!" Yeonjun nhanh chóng xen vào, nhìn Namjoon với ánh mắt mở lớn, "Em thực sự lao vào cậu ấy! Khi cậu ấy vừa bước ra khỏi phòng tắm...chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm quanh hông."

(*) run into somebody: cụm từ này có vừa có nghĩa là "vô tình gặp phải, nhìn thấy ai đó" và "lao vào, tông thẳng vào người ai đó". Trong đây tình huống là jun chỉ đơn giản kể ảnh đâm vào soobin chứ không phải gặp thông thường, tại vì lúc ảnh nhắc đến cụm này lần đầu thì đã kèm thêm sự hoảng loạn rồi nhưng Namjoon nghĩ đây là chuyện thường ngày chứ không phải jun lao cái "rầm" vào người soob tạo thành kdrama scene kinh điển :)))

Namjoon đứng hình, ngay lập tức đánh rơi cây bút chì vì ngạc nhiên. Anh quay sang nhìn Yeonjun và cuối cùng cũng hiểu được sự hoang mang trong đôi mắt và sự ửng hồng trên gò má nọ.

"Oh...giờ thì sự hoảng loạn này có nghĩa hơn nhiều rồi đấy."

"Cảm ơn anh!" Yeonjun thốt lên, úp mặt vào chiếc gối tựa của Namjoon như muốn khiến cho bản thân nghẹt thở, "Chúa ơi, Namjoon-hyung...nó giống như đập đầu vào một bức tường gạch vậy, nhưng thực chất chỉ là vòm ngực của cậu ấy mà thôi. Làm sao mà em có thể biết được cậu ấy đang giấu cơ thể của một vị thần Hy Lạp bên dưới những chiếc áo len mềm mại đó chứ!"

Bộ não của Namjoon đang bị lag, cố gắng hết sức để khắc phục tình trạng hiện tại cho hai đứa nhỏ. Anh biết chắc rằng Soobin sẽ bắt đầu hoảng loạn về việc này sớm thôi.

"Vị thần Hy Lạp...?" Namjoon lặp lại, thầm cảm thấy ấn tượng trước vóc dáng tiềm ẩn của Soobin. "Huh."

"Chính xác!" Yeonjun gần như hét lên, đứng bật dậy khỏi tấm nệm futon và bước nhanh quanh căn phòng nhỏ, "Em lao vào người cậu ấy mạnh đến nỗi Soobin phải đỡ lấy em trước khi em đập bể đôi đầu chính mình xuống sàn gạch. Khuôn mặt cậu ấy vừa dễ thương vừa xấu hổ và cơ bụng thì vẫn còn ướt do vừa tắm xong và—mmmm." Giọng nói của cậu nhóc hậu bối dần nhỏ lại, rõ ràng là đang bị phân tâm bởi ký ức về người hàng xóm cởi trần.

"Em có nói gì với cậu ấy không?"

Namjoon cần biết chính xác những gì Yeonjun đã nói với người ta để anh có thể chuẩn bị hệ thống hỗ trợ phù hợp cho Soobin.

"Em không thể nào nói thành lời được, Namjoon-hyung—Em đã bị sốc toàn tập sau khi nhìn thấy cơ thể hoàn hảo như tượng tạc của em ấy cao lớn bao phủ em! Tất cả những gì em thốt ra được là "chết tiệt" bởi vì cánh tay mạnh mẽ của cậu ấy đã quấn một vòng quanh người em và—thôi anh đừng bận tâm làm gì."

Namjoon cố tình phớt lờ sắc đỏ hồng đang trườn dọc lên cần cổ của Yeonjun, đảo mắt. "Điều đó...điều đó thực sự nghe ổn áp hơn những gì anh đã mong đợi đấy."

"Cậu ấy cũng đã làm rơi giỏ treo tường đựng đồ dùng trong nhà tắm vì bất ngờ khi bọn em gặp nhau trong phòng tắm. Chai dầu gội đầu của cậu ấy bị rơi vỡ trên sàn nhà, nên đang có một mớ hỗn độn ở đó. Dù sao thì, em phải đi kể với Beomgyu về những gì vừa thấy được đây." Yeonjun nhanh chóng thu dọn đồ đạc từ tấm nệm, mở toang cánh cửa mà không có thêm sự chần chừ nào.

Sau một vài giây, các chi tiết trong câu chuyện của Yeonjun cuối cùng cũng bắt đầu thấm. Một chai dầu gội đầu bị vỡ? Mớ hỗn độn? "Khoan đã, em vừa nói MỚ HỖN ĐỘN? Quay lại đây—"

Trước khi rời đi, Yeonjun đã quay lại và vui vẻ vẫy tay chào vị cố vấn. "Quả là một cuộc nói chuyện tuyệt vời! Cảm ơn anh nhé, Joonie-hyung!"



✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈«

đây là chap mình thích nhất trong cả fic 😁
btw fic bị rơi rớt lượt like qá ☹️

-milkywaengg
[10/7/2022]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro