Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2



Han Wangho không mấy ngạc nhiên với câu trả lời của Lee Sanghyeok, tuy rằng ngoài miệng đã nghiện còn ngại, nhưng phản ứng sinh lý của Alpha sẽ không gạt người.


Có một lần Lee Sanghyeok đến kỳ mẫn cảm lại quên mang thuốc ức chế, cố gắng chịu đựng đến kết thúc thi đấu, tin tức tố trong nháy mắt liền mất khống chế, nếu không phải đã nhanh chóng rời khỏi, chỉ sợ các fans là Omega đều bị pheromone dụ dỗ tiến vào kỳ phát tình.


Vốn dĩ, trong phòng chờ tạm thời chỉ có thể tiến hành những phương thức trấn an đơn giản, làm cho anh thu hồi pheromono lại là ổn thỏa, thế nhưng cuối cùng kỳ mẫn cảm của Lee Sanghyeok như sóng thần ùa tới, ý thức chẳng thừa lại bao nhiêu. 


Áo khoác đồng phục của đội còn không kịp cởi, Han Wangho đã bị ấn chặt trên sô pha, hàm răng sắc bén của Alpha ngậm lấy cổ cậu, lặp đi lặp lại gặm cắn rồi mút hôn.


Từng đợt pheromone rót vào trong tuyến thể của cậu, chính mùi hương của Han Wangho cũng bắt đầu ngo ngoe mất kiểm soát, dường như vào thời điểm Lee Sanghyeok cởi quần cậu ra, cái miệng nhỏ bên dưới đã thòm thèm đến mềm mại ướt át, sẵn sàng để người kia thọc vào rút ra. 


Lee Sanghyeok cũng không khách khí, trực tiếp chịch thẳng vào, cứ như vậy dùng tư thế tiến vào từ phía sau hung hăng công thành chiếm đất.


Alpha đang trong kỳ mẫn cảm chỉ muốn chịch Omega nhỏ của mình. Han Wangho thì lại lo lắng ẽ có người nghe thấy những gì bọn họ đang làm ở đây, phòng nghỉ người ra người vào vô số kể lại còn chẳng cách âm.


Cậu không dám rên rỉ thành tiếng, lỗ nhỏ bên dưới lại không thành thật siết chặt lại, Lee Sanghyeok bị cậu kẹp đến khó chịu, cũng mất đi sự bình tĩnh và kiên nhẫn vốn có, trực tiếp tách hai cánh mông cậu ra, dương vật hoàn toàn tiến vào, đâm mở miệng khoang sinh sản.


Han Wangho vừa đau vừa tức, nước mắt ướt đẫm gương mặt xinh đẹp, yếu ớt vô lực uy hiếp Lee Sanghyeok: "Nếu anh dám làm em mang thai, em sẽ đi làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể ngay lập tức cho anh xem."


Không biết Lee Sanghyeok nghe lọt vào tai được mấy chữ, thế nhưng trong nháy mắt liền yên lặng không nói, anh nắm eo Han Wangho, tránh đi khoang sinh sản mà liên tục đâm thọc thêm mấy chục lần, rồi rút dương vật ra, vuốt vài cái sau đó bắn ở trên mông cậu.


Han Wangho bị đối xử thô bạo như vậy, đúng là có thể báo với tổng bộ khiến họ đình chỉ thi đấu Lee Sanghyeok, nhưng cậu chính là tự làm tự chịu.


Áo thun đồng phục của đội ở nửa thân trên còn rất chỉnh tề, nửa người dưới lỗ nhỏ còn đau đến không khép được miệng, lại bị bắn đầy tinh dịch lên mông, bộ dạng chật vật này của cậu đều nhờ có Lee Sanghyeok ban tặng.


Chờ đến khi lấy lại lý trí, nhìn bé yêu bị chính mình lăn qua lộn lại thành ra như vậy, Lee Sanghyeok nhanh chóng tìm giấy vệ sinh giúp cậu lau sạch, rồi nói xin lỗi với cậu: "Rất xin lỗi, Wangho à anh......"


Han Wangho tức giận còn chưa có tiêu tan bớt, cố ý chọc giận nói: "Anh chắc chắn là đang mơ ước khoang sinh sản của em! Muốn em sinh con cho anh!"


Alpha đang trong kỳ mẫn cảm bị dục vọng chi phối không những không tức giận, thậm chí thiếu chút nữa đã kéo cậu lại chịch thêm một lần.


Han Wangho nhớ lại trong lòng vẫn còn sợ hãi. Ngày mai cậu muốn tìm Lee Sanghyeok nghiêm túc nói chuyện vấn đề con cái một chút.


Cậu không muốn để chuyện ngoài ý muốn từ trên trời rơi xuống này kết thúc kiếp sống tuyển thủ chuyên nghiệp của mình, nhưng trước khi xử lí cũng không thể hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của Lee Sanghyeok.


Hơn nữa, cậu còn phải nói với Lee Sanghyeok, nếu quyết định sinh ra đứa bé, cần phải bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng siêu to khổng lồ kia.


Cuối cùng cậu còn không quên giao việc cho Lee Sanghyeok: "Ngày mai mang giúp em một lọ thuốc phun ngăn cách pheromone của Omega."


Ngày hôm sau đi đến tập trung, Han Wangho phát hiện đồng đội vẫn có thể ngửi được pheromone của cậu, nhưng bản thân bọn họ cũng không cảm thấy khó chịu gì, cậu đem mấy vấn đề này toàn bộ suy ra là hiện tượng đặc biệt do mang thai.


Vừa đến LOL park cậu liền đi thẳng đến phòng nghỉ của T1, ngay dưới ánh nhìn chăm chú của Kim Jonggyun và bốn vị đội viên khác, vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Anh Sanghyeok, em có chuyện cần gặp anh."


Sau khi Lee Sanghyeok theo sau Han Wangho rời đi, bốn người kia liếc mắt nhìn lẫn nhau, biểu tình giống như sắp xảy ra chuyện lớn.


Han Wangho tới tìm Lee Sanghyeok, ở trong mắt Kim Jonggyun chính là chuyện hết sức bình thường, liền hỏi các thành viên khác: "Mấy đứa làm sao vậy?"


Moon Hyeonjun nói: "Anh Wangho, hẳn là đã biết."


Kim Jonggyun lại hỏi: "Biết cái gì?"


Ryu Minseok nói: "Bạn gái anh Sanghyeok mang thai."


Cái này khiến Kim Jonggyun không bình tĩnh nổi: "Cái gì???"


Choi Wooje vô cùng đau khổ: "Em cứ nghĩ anh Sanghyeok sẽ cùng anh Wangho vui vẻ ở bên nhau, vì sao anh Sanghyeok lại ngoại tình."


Bốn người này đều hiểu rõ nhau đang nói cái gì, chỉ có Kim Jonggyun biểu tình giống như đang phải trải qua hình phạt 33 lần bị sét đánh.


Han Wangho tùy tiện tìm một phòng nghỉ liền kéo theo Lee Sanghyeok đi vào, sau đó khóa trái cửa lại.


"Anh Sanghyeok, thuốc phun sương ngăn cách anh có mang theo sao?"


Lee Sanghyeok vẻ mặt không thể hiểu được: "Anh không có, nhưng mà Wangho yah......"


Han Wangho không muốn lại nghe anh lải nhải, trực tiếp kéo cổ áo đồng phục của bản than xuống: "Em biết anh là đang cố ý, nhưng em tha thứ cho anh. Có thể cắn, nhưng không thể làm mấy chuyện khác!"


Để Alpha mua thuốc phun ngăn cách cho Omega của, cùng nói thẳng mặt hắn rằng Alpha đúng là không được chẳng khác gì nhau mấy.


Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm khối nhỏ sưng lên rõ ràng sau cổ cậu, duỗi tay sờ sờ: "Wangho à, nơi này bị làm sao vậy?"


Han Wangho cho rằng dấu răng ở đó còn không có nhạt bớt: "Còn không phải tại anh sao, anh Sanghyeok đừng nhiều lời, anh cắn nhanh lên, chuyện khác đợi thi đấu xong rồi nói."


Lee Sanghyeok thật sự không hiểu vì sao Han Wangho cố tình gọi anh ra để bảo mình cắn lên cổ cậu.


Anh đột nhiên nhớ ra một đoạn ngắn khá là máu cún mà bản than từng đọc trong tiểu thuyết, cố ý lưu lại dấu hôn trên cổ tình yêu của mình, chính là có ý tuyên bố quyền sở hữu.


Sanghyeok nhìn chằm chằm Wangho trong chốc lát, đột nhiên cúi đầu, mút thật mạnh lên tuyến thể cậu, đến khi lưu lại dấu vết rõ ràng trên làn da trắng nõn ấy,


Han Wangho lớn lên rất xinh đẹp, ở trong một đám tuyển thủ chuyên nghiệp, chính là đã đạt đến trình độ chỉ cần thoáng thấy một lần sẽ được ghi lại trong tâm trí.


Được những người khác yêu thích là một chuyện hết sức bình thường, nếu là bởi vì không muốn trực tiếp từ chối, mà dùng phương pháp mập mờ này nói cho đối phương, Lee Sanghyeok không ngại tạo ra thêm càng nhiều dấu vết ở trên cổ cậu.


Tuyến thể bị liếm tới liếm lui, lại chậm chạp không được rót pheromone vào, cùng với dùng ngón tay trêu chọc lỗ nhỏ của cậu liên tục lại không chịu cắm vào cũng không khác gì nhau.


"Anh Sanghyeok đừng đùa nữa, sắp bắt đầu thi đấu rồi, anh nhanh chóng đánh dấu tạm thời cho em đi."


"Wangho yah, vì sao trên người em lại có mùi hoa nha, còn có rượu." Lee Sanghyeok rúc ở cổ của cậu ngửi trong chốc lát mới nhận ra.


Han Wangho quả thực sắp phát điên tới nơi rồi: "Anh Sanghyeok đang đùa quái gì thế hả! Gì mà mùi hoa với chả mùi rượu! Đó là pheromone của chúng ta! Alpha của em ơi anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy!!"


"Al.....Alpha gì cơ???"


Anh thậm chí còn ngay lập tức duỗi tay đi sờ trán Han Wangho: "Không phát sốt, Wangho à em rốt cuộc bị làm sao vậy?"


Trận đấu sắp diễn ra, Han Wangho lười giằng co với anh, lại vạch tuyến thể của mình ra: "Anh Sanghyeok, hiện tại dùng răng của anh cắn lên nơi này, mấy chuyện còn lại thi đấu xong rồi nói."


Lee Sanghyeok thuận theo ý cậu, dùng răng cắn lên mảnh da thịt mềm mại kia.


Nhưng trừ bỏ đau đớn, Han Wangho cái gì cũng không cảm nhận được, Lee Sanghyeok giống như không còn là Alpha của cậu.


Chờ thi đấu kết thúc, cậu nhất định phải kiểm tra một chút, sau khi mang thai ngay cả pheromone từ Alpha của mình cũng không thể tiếp thu sao?


Kết quả thi đấu không hoàn toàn như mong muốn, nhận lấy con số xấu xí 2: 0 thua trận, nhưng Han Wangho còn có một vấn đề càng khó giải quyết hơn cần phải đối mặt.


Cậu bảo Lee Sanghyeok trước đừng vội rời đi, chuyện mà cậu muốn cũng không phải tùy tiện tìm một chỗ rồi ngồi xuống là có thể mở miệng.


"Anh Sanghyeok đi chọn một khách sạn đi, nhận phòng rồi gửi địa chỉ cho em, em nói với mọi người trước rồi một lúc sau sẽ đi qua."


Lee Sanghyeok đã thật lâu không cùng Han Wangho ra ngoài thuê phòng, trong quá khứ hai năm kia đều lêu lổng trong ký túc xá, nếu là lúc trước thì gặp mặt trong những khoảng thời gian nghỉ ngơi, anh đều sẽ mang Han Wangho về nhà.


Thời điểm họ thường xuyên ra ngoài thuê phòng là vào hai năm 2018, 2019 ấy, ký túc xá cách khá xa, Lee Sanghyeok cũng chưa cùng người trong nhà tách ra ở riêng, trừ bỏ chơi game thì bọn họ cũng không có hoạt động giải trí nào khác mà cả hai người đều thích, không bằng ra ngoài thuê phòng lăn lộn đến khi trời đất âm u.


Han Wangho rất nhanh đã tới, chỉ vội vàng khoác thêm một cái áo khoác khác ở bên ngoài đồng phục của đội liền tới đây.


Trên đường đi tới đây, sâu trong tâm trí cậu cảm thấy cực kỳ bất an, thế giới này và thế giới mà cậu vốn quen thuộc dường như không giống nhau, ngoại trừ Lee Sanghyeok vẫn là người yêu cậu, tất cả mọi người đều như biến thành beta.


Vừa vào cửa cậu liền ôm lấy Lee Sanghyeok, ở trong lòng ngực của anh mà hít một hơi thật sâu, nhưng lại không thể ngửi được mùi hương quen thuộc kia.


Lee Sanghyeok xoa xoa đầu cậu hỏi: "Làm sao vậy?"


Han Wangho nói: "Em không ngửi được pheromone của anh, từ ngày hôm qua đã bắt đầu không thể ngửi thấy pheromone của những người khác. Lúc đầu em còn tưởng đó là bởi vì em đang mang thai......"


Lee Sanghyeok vốn dĩ cũng không để tâm đến mấy thứ như pheromone kỳ quái mà cậu nói, nhưng hiện tại khi nhìn thấy vẻ mặt nôn nóng sốt ruột nói mấy chữ mang thai của cậu, anh cảm thấy khả năng đã thật sự có hiểu lầm gì đó.


"Mang thai gì chứ, Wangho à, em...... Sao có thể mang thai được, không phải nói đùa sao?"


Han Wangho bực bội nhìn anh: "Vì sao anh lại hỏi thế, nhất định là vào lần trước chúng ta làm tình, anh đã đâm vào bên trong khoang sinh sản."


Lee Sanghyeok nghe được một số từ ngữ mà anh không hiểu: "Khoang sinh sản? Em đang nói tử cung à? Wangho yah, em là bé trai mà."


Han Wangho cảm thấy Lee Sanghyeok cũng không phải người mà cậu vốn quen thuộc đã lâu kia.


"Nhưng mà em là Omega của anh! Tuy rằng chúng ta đó giờ vẫn luôn không đánh dấu vĩnh cửu, nhưng mà nhất định là một lần này đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn!"


"Mấy lần trước coi như không cẩn thận đâm tới, cuối cùng đều bắn ở bên ngoài, cho nên không vấn đề. Lần trước......lần trước chỉ là không thành kết ở bên trong khoang sinh sản......vậy nên......"


Lee Sanghyeok gõ mấy từ mấu chốt trong câu nói của cậu mà anh không hiểu tìm kiếm ở trên Google, kết quả làm anh chấn động.


Khoang sinh sản, pheromone là một phần thuộc thể loại ABO...... Phía sau là một phần lớn để giải thích về ABO. Dựa theo cách nói của Han Wangho, anh là Alpha, Han Wangho là Omega, quan hệ của bọn họ là người yêu, nhưng vì công việc của Han Wangho, vẫn luôn không hoàn thành vĩnh cửu đánh dấu.


Alpha tiến vào khoang sinh sản của Omega, bắn tinh thành kết ở bên trong cơ thể Omega, mới tính là đánh dấu vĩnh cửu. Sau khi đánh dấu hoàn toàn, trên người Omega sẽ mãi mãi mang theo pheromone của Alpha, hơn nữa xác suất thụ thai là 99.9%.


Han Wangho cũng choáng váng, thế giới mà cậu sinh hoạt vì sao lại đột nhiên biến thành một thể loại trong tiểu thuyết, nhưng mà tuyến thể và pheromone của cậu rõ ràng là một sự tồn tại chân thật.


Lee Sanghyeok còn đang xem thông tin trên điện thoại, Omega đến kỳ động dục thì cơ thể sẽ không khống chế được mà phát ra pheromone dụ dỗ Alpha phát cuồng tiến vào giao phối, AO hấp dẫn lẫn nhau, dựa vào làm tình không ngừng mới có thể vượt qua kỳ động dục.


Anh nhìn người trước mặt, mùi hương hoa hồng trên người cậu dường như đang trở nên mãnh liệt hơn nữa: "Wangho yah, em không ngửi được mùi hương của anh, là bởi vì thế giới bên này của chúng ta không phải thế giới ABO, không phải bởi vì em đang mang thai."


"Nhưng anh có thể ngửi được....pheromone của em, hình như càng ngày càng nồng hơn rồi, kỳ động dục là khi nào, em còn nhớ rõ chứ?".


Theo Lee Sanghyeok giọng nói rơi xuống đất, Han Wangho cả người vô lực, như là toàn thân hơi nước đều bị bốc hơi làm, mà trước mắt Lee Sanghyeok là hắn duy nhất nguồn nước.


Lỗ nhỏ bên dưới của cậu đã bắt đầu chảy nước, dọc theo đùi chảy xuống làm ướt quần.


Cậu dùng hết một tia sức lực cuối cùng gục vào trong long ngực Lee Sanghyeok: "Anh Sanghyeok, cứu em......"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro