Chương 81: Phiên ngoại 3: Đã không cần nói em yêu anh
Lúc lễ cưới kết thúc đã muộn lắm rồi.
Bên ngoài bóng đêm sâu thẳm, Kim Tại Hưởng dỗ Tiểu Bảo Bảo ngủ mới về phòng, nhìn thấy hoa hồng và ảnh kết hôn bày trên đầu giường.
Điền Chính Quốc ở trong hình gần như là cười nhu hòa, lúc cậu cười chân thành rất giống mẹ ruột, từ mặt mày cũng có thể thấy được liên hệ máu mủ.
Kim Tại Hưởng không cười, nghiêm túc cũng không lạnh nhạt, không làm cho người ta cảm thấy không có cảm xúc, mà khiến người liếc mắt một cái là cảm thấy người này rất nghiêm túc rất căng thẳng.
Phòng tân hôn là phòng ngủ của hắn, giường rất lớn, vị trí rất tốt, nằm ở trung tâm biệt thự, nhìn ngoài cửa sổ là có thể nhìn thấy toàn bộ vườn hoa nhỏ. Mà ở trong phòng tùy ý thấy được vết tích sinh hoạt của một người khác.
Kim Tại Hưởng sắp xếp quần áo lộn xộn vào trong tủ quần áo, khi xếp xong, Điền Chính Quốc tắm xong, đi xem Tiểu Bảo Bảo ngủ an ổn cực kỳ, mới về phòng.
Cậu ngáp một cái, xoa mắt nói: "Tại Hưởng, không vội, đi tắm đi, đã muộn lắm rồi."
Tuy rằng hai người đã có đầy đủ khả năng chỉ phải làm chuyện mình thích, mà làm lễ cưới để chứng kiến tình yêu thực sự quá phiền, không có ai gấp rút bận rộn hơn hai chú rể.
Điền Chính Quốc mệt không cả nhấc cánh tay lên được.
Cậu đi tới bên giường, bị Kim Tại Hưởng ôm eo, bị người thuận thế đẩy một cái, ngã xuống cái giường mềm mại.
Kim Tại Hưởng vùi ở hõm cổ cậu, khẽ ngửi mùi tin tức tố sữa thơm trong mùi sữa tắm.
Điền Chính Quốc mở mắt ra, giơ tay đè bờ vai hắn lại, cười khẽ hỏi hắn: "Hôm nay mệt như vậy, anh còn sức hả?"
Kim Tại Hưởng cúi đầu hôn môi cậu một cái, nói: "Khâu kết hôn cuối cùng là vào động phòng."
"Dựa theo cách nói này, Kim Tại Hưởng, em chưa kết hôn với anh đã lên giường là phải bị thả lồng heo."
Điền Chính Quốc sờ gương mặt thâm thúy của Kim Tại Hưởng, miệng lạnh nhạt nói, "Hơn nữa ban ngày anh còn thề son sắt nói không đánh dấu vĩnh viễn cũng không ảnh hưởng đến việc anh yêu em, anh muốn nói không giữ lời à?"
Kim Tại Hưởng: "..."
Điền Chính Quốc bắt lấy mê man chợt lóe lên và thần sắc ảo não của hắn, ý cười ở khóe miệng càng sâu, cậu đẩy hắn một cái, "Anh dậy đi tắm đi, đè em đau thắt lưng."
Khi Kim Tại Hưởng tắm xong về, cậu đã ngủ say.
Điền Chính Quốc giống như thường ngày, nằm nghiêng cuộn mình, đây là cách ngủ thoải mái nhất lúc cậu mang thai, có thể giảm bớt trọng lượng và áp lực. Nhìn qua lại như sóc ôm hạt dẻ, vô cùng đáng yêu.
Nhưng khi cậu cảm nhận được tin tức tố của Kim Tại Hưởng, cậu không nhịn được lăn sang.
Kim Tại Hưởng nhìn đối phương không hề phòng bị lại trầm tĩnh ngủ, biết cậu mệt mỏi thật, hắn cũng cảm thấy cơn buồn ngủ dâng lên, xốc ổ chăn lên, nằm xuống một bên khác.
Hắn vốn không có ý định thật sự đánh dấu vĩnh viễn, một là bởi vì làm lễ cưới xong Điền Chính Quốc nhìn qua rất mệt mỏi, hai là bởi vì lúc này không phải thời gian đánh dấu vĩnh viễn tốt nhất.
Nói như vậy, đánh dấu vĩnh viễn Omega phải vào lúc phát tình. Không phát tình đánh dấu vĩnh viễn sẽ làm Omega rất đau đớn, phân hóa giới tính thứ hai sẽ biến chuyện này về nguyên thủy, thiên về thú tính.
Nói chung, chuyện này Kim Tại Hưởng không thể sốt ruột.
Giấy kết hôn cũng lấy rồi, cũng là chồng chồng hợp pháp, ngay cả con cũng có, người sớm muộn cũng là của hắn.
Bởi vì kết hôn, hai người có thời gian nghỉ phép, Điền Chính Quốc ở nhà chơi với Tiểu Bảo Bảo một ngày, ngày hôm sau ba người lên máy bay ra nước M.
Sau khi sinh Tiểu Bảo Bảo, ông Kim nhiều lần thúc giục họ đưa Tiểu Bảo Bảo đến cho ông ngắm.
Tiểu Bảo Bảo là huyết thống của Kim gia, ông Kim cực kì coi trọng, đặc biệt vào lúc gần đây ông càng ngày càng cảm thấy vô luận kỹ thuật y dược phát triển thế nào cũng không cách nào trì hoãn được sự già yếu. Khi cảm thấy mình già yếu suy nhược, ông bắt đầu khát vọng hậu thế hầu hạ dưới gối náo nhiệt.
Về phần tương lai Tiểu Bảo Bảo phân hoá giới tính thứ hai thành cái gì, ông Kim đã không muốn suy tính.
Trong công viên nước M cuối mùa thu, trên mặt đất phủ kín lá cây ngô đồng, bồ câu trắng vây quanh.
Điền Chính Quốc ôm Tiểu Bảo Bảo, nhìn ông lão ngồi trên xe lăn tóc hoa râm, khắp khuôn mặt là nếp nhăn. Ông xoa tay, khí thế không có uy nghiêm và âm trầm như dĩ vãng, ánh mắt lại sắc bén như trước, "Ôm gần chút để ông xem nó được không?"
Kim Tại Hưởng ôm con tới, ngồi ở bên cạnh ông Kim. Ông Kim nhìn gương mặt mũm mĩm của Tiểu Bảo Bảo, cười nhăn cả mặt: "Trông đẹp trai, đẹp trai. Tên là Gia Bảo đúng không? Chữ Bảo đẹp, tên ai lấy cho?"
Kim Tại Hưởng: "Ông ngoại Chính Quốc, ông Thường lấy."
Nụ cười trên mặt ông Kim nhất thời biến mất.
Ông trầm mặc chốc lát, mới hỏi: "Lúc nào sinh đứa nữa? Lần sau ông đặt tên."
Chuyện đặt tên này, không thể để cho Thường gia chiếm tiện nghi.
Lại về nước, kỳ nghỉ cũng kết thúc.
Tất cả quay về quỹ đạo, theo kỳ nghỉ kết thúc là ngày thanh nhàn tự tại của Điền Chính Quốc ở Sở sự vụ.
Trương Ấu Văn trước khi cậu về đã từ chức rời đi, toàn bộ Sở sự vụ bận rộn. Điền Chính Quốc không bị sắp xếp đi ra ngoài đi công tác mà mỗi ngày không thể không lên tinh thần ứng phó với công việc sứt đầu mẻ trán.
Đại khái thế gian luôn công chính, tình cảm trôi chảy kèm theo sự nghiệp cản trở.
Điền Chính Quốc càng ngày càng làm việc phức tạp khó xử lý, cậu và Tiểu Viên chung một tổ, ngày nào cũng bận rộn như con quay
Chỉ có lúc nghỉ trưa mới được thở ra một hơi.
Lúc nghỉ trưa, tất cả mọi người đang ngủ trưa, Điền Chính Quốc vào phòng giải khát pha trà uống, Tiểu Viên xoa mắt vào, nhìn thấy cậu: "Anh Điền."
Điền Chính Quốc: "Tỉnh ngủ rồi à?"
Tiểu Viên: "Không ngủ, có một bản báo cáo chưa làm xong. Làm cho sếp đúng là khổ cực, làm việc mệt gần chết. Tối hôm qua mười hai giờ đêm em mới về nhà, anh xem vành mắt đen của em này... Kiếm tiền khó quá."
Điền Chính Quốc: "Tối về đi đường an toàn không?"
Tiểu Viên: "Yên tâm, bạn trai em là lập trình viên, cú đêm, ngày nào cũng tới đón em."
Điền Chính Quốc biết Tiểu Viên là người đất khách quê người đến thành phố S học, học xong đại học làm việc, thuê phòng ở gần đây, áp lực sinh hoạt lớn vô cùng, mà vẫn luôn rất lạc quan tích cực.
Tiểu Viên hỏi: "Anh Điền thì sao? Anh Điền là Omega, em cảm thấy bạn đời anh chắc cũng không yên lòng để anh về một mình muộn như vậy."
Điền Chính Quốc: "Không sao, tôi có người đến đón."
"Vậy tốt quá." Tiểu Viên mở to hai mắt, "Anh Điền xuất thân gia đình giàu có ạ?"
Điền Chính Quốc sửng sốt: "Sao lại nói thế?"
Tiểu Viên: "Khí chất. Khí chất của anh Điền không giống chúng em. Giống tiểu Trương đã từ chức, sự thực chứng minh gia cảnh tiểu Trương không tệ, mà anh Điền cho em một loại cảm giác là thiếu gia nhà giàu tự phụ, không có ý xấu. Chỉ là cảm giác anh Điền nhất định rất... có tiền."
Điền Chính Quốc bật cười: "Vậy nói cho cô một chân tướng, đúng là tôi rất có tiền."
Kỳ thực những năm này tiền cậu dành dụm không hề tính là nhiều, đặc biệt so với Kim Tại Hưởng thì không đủ số lẻ giá trị bản thân của đối phương. Nhưng cậu có cổ phần Kim gia, cũng coi như rất có tiền.
Tiểu Viên hiếu kỳ hỏi: "Vậy sao anh còn đi làm?"
Điền Chính Quốc trầm mặc một lát, nghĩ ra đáp án tiêu chuẩn: "Sáng tạo giá trị."
Tiểu Viên: "..."
Điền Chính Quốc sờ đầu cô: "Cố lên."
Lời tuy nói như vậy, nội tâm Điền Chính Quốc vẫn mờ mịt.
Không phải cậu không thể chịu khổ, năm trước lúc làm giáo viên, giảng bài đến khàn cả cổ, đứng bục giảng hai chân đau nhức, cậu vẫn đi làm kiếm sống như thường. Chỉ là cậu ở ngày qua ngày lặp lại trong công việc hoài nghi mình, con đường này thật sự đúng đắn sao?
Bởi vì hứng thú mà lựa chọn lĩnh vực tài chính, một đường học tập thi nhiều giấy chứng nhận như vậy, sau đó thuận lợi làm việc trong lĩnh vực này, nhìn thấy sự thật sau lưng hứng thú, thật sự là thích hợp với cậu sao?
E rằng khả năng không phải thứ cậu vốn muốn.
Chín giờ rưỡi tối, Điền Chính Quốc tan làm, trước khi đi cậu còn liếc nhìn bàn tiểu Viên, hỗn độn mấy bản báo cáo.
Tiểu Viên quay đầu lại nói: "Anh Điền đi về trước đi, em kiểm tra dữ liệu chút."
Điền Chính Quốc: "Ngày mai gặp."
Lúc Điền Chính Quốc về đến nhà Tiểu Bảo Bảo đã ngủ, cậu chỉ kịp hôn nhẹ trán thằng bé.
Kim Tại Hưởng vẫn chưa ngủ, mở cửa đón cậu, trong mắt không nhìn ra tâm tình, "Về rồi à?"
Điền Chính Quốc ừ nhẹ một tiếng.
Tựa hồ trong nháy mắt hoàn toàn buông xuống tất cả uể oải bận rộn ban ngày. Từ trước tới nay cũng chỉ có người này luôn bảo vệ mình dưới cánh chim của hắn không cần lý do, thậm chí sau khi cậu lựa chọn con đường này hắn cũng tôn trọng sự lựa chọn của cậu, không can thiệp sâu hơn.
Cậu dùng hết tất cả may mắn mới gặp được đúng người.
Đã không cần nói em yêu anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro