Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1 : Trọng sinh

Mọi thứ đều phát sinh trong chớp nhoáng, Vương Nhất Bác chỉ nhớ rõ có ánh đèn chói mắt đằng xa cùng tiếng người ra lệnh “Làm đi” muốn sởn tóc gáy, sau đó liền lập tức rơi vào bóng tối vô hạn.

Hắn ôm tâm tình tuyệt vọng mà tỉnh lại, tên kia quả đúng là điên rồi, va chạm cỡ này không tàn phế thì cũng xác định hủy dung, sống không bằng chết. Cơn sợ hãi không biết từ đâu ập đến khiến hắn gắt gao nhắm mắt lại không dám mở ra.

Nhưng mà ngay sau đó Vương Nhất Bác cảm thấy phía sau bị người không nhẹ không nặng đạp cho một cái “Đừng giả chết, tôi biết cậu đã tỉnh.”

Ngữ khí thập phần thiếu kiên nhẫn, thanh âm lại cực kỳ quen thuộc. Vương Nhất Bác giật mình một cái ngồi bật dậy, hắn tự hỏi vì sao mình gặp tai nạn xe cộ kinh hoàng như vậy mà tứ chi vẫn lành lặn, lại còn có thể làm động tác mạnh thế này.

Tiêu, Tiêu Chiến?

Nam nhân vừa rồi đá mình tỉnh lại thế mà quả thực là Tiêu Chiến!

Nếu muốn liệt kê danh sách “Bảng xếp hạng những kẻ Vương ảnh đế ghét nhất”, thì Tiêu Chiến kia kể từ khi xuất đạo vẫn luôn liên tục đứng đầu bảng, an ổn giữ vị trí No.1

Tiêu Chiến trừ bỏ việc là “Tiểu thịt tươi” đương nhiệm, còn là nhị thiếu gia tập đoàn Gia Sang, năm ấy mới 26 tuổi đã tiếp nhận giám chế công ty giải trí truyền thông Gia Sang. Bọn họ, một người là nam thần phái thực lực, dựa vào nhiều năm nỗ lực tự bò lên đỉnh vinh quang, một bên là cậu ấm ngậm muỗng vàng, vừa bước vào giới đã như cá gặp nước, tiểu tổ tông. Quả thực là trời sinh phải bất hòa.

Càng đáng giận chính là, diễn xuất của bọn họ cũng không có nhiều khác biệt, giới truyền thông thường ưu ái so sánh hai bọn họ. Vương Nhất Bác ỷ vào việc mình ra mắt sớm, thường lấy thân phận đàn anh mà đàn áp hắn. Kỳ thật nếu so tuổi tác cũng chỉ hơn hắn đại khái sáu, bảy tuổi mà thôi.

Vương Nhất Bác đã cùng Tiêu Chiến tranh giành vô số, từ lễ trao giải, gameshow, thậm chí là trong đoàn làm phim, nhưng lại chưa từng nghĩ đến bọn họ vậy mà sẽ cùng nhau “chiến tranh” trên giường!

Tiêu Chiến vô tư không thèm để ý mà lõa thể để lộ nửa thân trên rắn chắc, bên hông tùy ý đắp một cái chăn mỏng, trong không khí tràn ngập mùi vị ái muội. Vương Nhất Bác có chút không được tự nhiên, chả nhẽ đang nằm mơ? Nhưng khi hắn ngồi dậy liền kéo theo một trận đau nhức khó miêu tả trên cơ thể, hắn liền đen mặt, này nếu là nằm mơ thì cũng quá chân thật rồi đi.

“Tối hôm qua gấp gáp như vậy, tôi thực cho rằng cậu muốn chết rồi đó.” Tiêu Chiến nói, không thèm che giấu vẻ chán ghét.

Gấp gáp? Đậu m* Tiêu Chiến mày thế mà chơi bời hoang đường như vậy, vậy mà trước đây cả ngày ra vẻ bảo thủ.. Vương Nhất Bác muốn châm chọc hắn vài câu: “Cậu nói cái..” Từ từ! Giọng nói này mang khí khái tuổi trẻ, thậm chí còn có chút thanh thanh của thiếu niên. Vương Nhất Bác ý thức được có gì đó sai sai, bất chấp bị Tiêu Chiến nói mỉa liền chạy về phía chiếc gương trong phòng vệ sinh, thế mà có cảm giác cực kỳ quen thuộc tới từng đường đi nước bước.

Trong gương là một gương mặt trẻ tuổi, có bảy, tám phần giống hắn, nhưng không phải là Vương Nhất Bác.

Đúng rồi, trước mặt chiếc xe tải trọng tấn kia chiếc Jaguar(*) xinh đẹp yếu ớt của mình có khác nào xe đồ chơi, chính mình làm sao còn có thể không rụng một cọng tóc mà đứng ở đây.

Vậy thì thiếu niên này là ai? Hắn đang chiếm dụng cơ thể của người khác sao? Vương Nhất Bác cẩn thận suy nghĩ, hi vọng có thể tìm kiếm chút dấu vết để lại trong ký ức của cơ thể này, hắn không ngừng nỗ lực ráng nhớ lại, tựa hồ như có gì đó sinh động lướt qua.

Nhưng mà.. “Khỏe rồi vậy nấu cơm đi, trong hợp đồng ghi thế nào không phải cậu đã quên chứ?” Tiêu Chiến lúc này đã ăn mặc chỉnh tề, đem gương mặt “Chơi xong rút ván” diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Vương Nhất Bác quả thực muốn chửi bậy. Nhưng lăn lộn trong giới nghệ sĩ nhiều năm, hắn đã sớm dưỡng thành phong thái gặp chuyện tỉnh bơ, cưỡng bách chống lại thói bậy bạ. Thoạt nhìn có vẻ mình đang bị Tiêu Chiến bao dưỡng?

Trong lòng hắn không ngừng mặc niệm “Bình tĩnh”, liền xoay người muốn xuống lầu.

“Từ từ.”

Vương Nhất Bác dừng lại, không nhịn được mà chửi thầm: “Dây dưa dai nhách” trên mặt lại bày ra biểu tình phối hợp, thuận theo mà nhìn kim chủ của mình: “?”

Tiêu Chiến: “Mặc quần áo vào trước đã.”

Vương Nhất Bác: “……”

Ký ức của thân thể nguyên chủ bỗng nhiên giống như bị một tầng hơi nước bao vây, chỉ nhìn thấy từ xa xa chứ không cách nào chạm tới. Vừa tới gần một chút liền cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, chẳng lẽ là linh hồn dung hợp khiến hắn không khỏe? Vương Nhất Bác rùng mình, việc này quả nhiên không thể là tưởng tượng ra, sự việc huyền huyễn này đã vượt xa nhận thức của hắn.

Nhưng như vậy sớm muộn gì cũng sẽ lộ tẩy, không có kịch bản thì tôi diễn thế nào hả đạo diễn! Hắn lần nữa hạ quyết tâm, ký ức của nguyên chủ rốt cuộc cũng mãnh liệt mà xâm chiếm trí óc hắn, nhưng một khi bắt đầu nó liền không còn chịu sự khống chế của Vương Nhất Bác, giống như một thước phim điện ảnh chạy qua. Vương Nhất Bác bị bắt buộc khảo nghiệm 21 năm cuộc đời của “Trình Gia Bác”.

Chuyện đời dài dòng, đại não không thể tải được quá nhiều thông tin. Hắn chỉ có thể chốt lại trọng điểm: “Trình Gia Bác, sinh viên năm 3 hệ diễn xuất của học viện Trung Ảnh, gặp phải biến cố – vì trả nợ nên nhất thời xúc động nhận làm tiểu tình nhân của Tiêu Chiến.”

Hợp đồng viết rõ ràng phải ở bên Tiêu Chiến một năm, kết thúc liền chấm dứt không ai nợ ai.

Kỳ thật ở Trung Ảnh hay các học viện điện ảnh khác, loại chuyện này cũng không mới mẻ, các thiếu nam, thiếu nữ mười mấy hai mươi tuổi động một chút đều có siêu xe đưa đón, chẳng lẽ tất cả đều là phú nhị đại sao? So xuất thân gia đình không được, muốn trèo cao dẫm thấp chê bai bần hàn, việc “tìm người chống lưng” này sớm đã trở thành nhận thức chung.

Một bên miên man suy nghĩ một bên tiếp nhận ký ức nguyên chủ, phảng phất như cả đời đã qua nhưng lại chỉ tồn tại trong nháy mắt. Lần này Vương Nhất Bác là bị một bạt tai tát cho tỉnh.

Vương Nhất Bác: “….”

Thấy Trình Gia Bác đã tỉnh, Tiêu Chiến tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, mở miệng lại lẩm bẩm như tự hỏi nói: “Như vậy là làm sao?”

Vương Nhất Bác lập tức lấy lại tinh thần, Tiêu Chiến này so với ngày thường thậm chí còn đáng ghét hơn.

Hắn cật lực nhịn xuống xúc động trong lòng, khống chế biểu tình xong Vương ảnh đế uể oải nói: “Tiêu tổng, tôi đi nấu cơm.”

Tiêu Chiến: “Khỏi, gọi cơm về đi.”

Vương Nhất Bác bề ngoài ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh, trong lòng lại không ngừng biến hóa. Tiêu Chiến nhìn chằm chằm tin tức quảng cáo trên TV mà phát ngốc, khác xa hình tượng tổng tài tuổi trẻ bá đạo mà truyền thông vẫn ca ngợi. Trên thực tế, ba tháng gần đây hắn đều thường xuyên phát ngốc như vậy.

Vương Nhất Bác đang tính toán làm sao an toàn thoát thân khỏi Tiêu Chiến, đột nhiên trên TV bắt đầu phát tiết mục “Báo tường giải trí”. Đầu đề hôm nay là: “ ‘Video được chính fans cắt nối, biên tập – gửi gắm tiếc thương tới Vương mỹ nhân’ nháy mắt đánh bại ngàn vạn điểm; bạn tốt Khương Tư Thuân lại gửi lời chia buồn nghi ngờ là muốn cọ nhiệt; di sản của ảnh đế…”

Nghe được tên “Khương Tư Thuân”, Vương Nhất Bác đột nhiên giống như không thể chịu đựng được đứng phắt lên, nếu Tiêu Chiến phục hồi tinh thần sớm hơn hắn có thể sẽ phát hiện Vương Nhất Bác đã kích động tới mức cả người phát run.

Khương Tư Thuân này còn có mặt mũi lên Weibo nói thương tiếc mình sao? Vậy chẳng phải hung thủ đã thành công thoát thân rồi ư?

TV bỗng nhiên tắt phụt, Vương Nhất Bác còn muốn biết kế tiếp họ sẽ nói cái gì liền vội la lên bất chấp việc mình đang ngụy trang: “Di sản của Vương Nhất Bác…”

Nghe được hai chữ di sản, sắc mặt Tiêu Chiến lạnh xuống, hắn gần như rít lên nói: “Về sau ở trước mặt tôi không được nhắc tới Vương Nhất Bác.”

Vương Nhất Bác ngây ngẩn cả người, chẳng phải đều nói người đã chết liền buông tha hay sao, hắn vậy mà chán ghét mình tới như vậy? Đúng rồi, ngay cả Khương Tư Thuân cùng với.. Bọn chúng còn có thể tàn nhẫn muốn đoạt tính mạng mình nói chi tới kẻ không có giao tình gì như Tiêu Chiến.

Bình tĩnh lại, hắn lại càng phát hiện nhiều nghi vấn, sự cố mới phát sinh mà fans cùng giới truyền thông đã phản ứng như vậy không phải quá nhanh đi?

Vương Nhất Bác lén dùng di động tra xét tin tức trên mạng, phát hiện hiện tại cách ngày mình ra đi đã 3 tháng!

Vậy di sản vừa nhắc tới là chuyện gì? Trên mạng không có đề cập chi tiết, xem ra là mánh lới của giới truyền thông. Nhưng hắn vẫn muốn đi tìm em gái, nghĩ tới đứa em này Vương Nhất Bác không khỏi cảm thấy đau lòng, con bé chỉ mới thành niên do khoảng cách tuổi tác lớn nên hắn trước giờ cái gì tốt nhất đều muốn đem cho con bé. Vậy nên nuôi lớn tới năm 18 tuổi, trừ bỏ tính cách tiểu thư phản nghịch, tối ngày cùng mình cãi cọ thì cái gì cũng không biết. Hiện giờ mình đã chết, vậy con bé phải làm sao đây? Em ấy nhất định sẽ rất bất lực, thậm chí còn có thể hận hắn hay không?

Tiêu Chiến vừa rồi phát hỏa, trong lòng bực bội vừa thấy tin nhắn liền lạnh lùng nói: “Phía đoàn phim tôi đã nói chuyện qua, lát nữa kêu trợ lý đưa cậu qua đó đi.”

Vương Nhất Bác thấy hắn có vẻ hòa hoãn hơn, lập tức yêu cầu: “Tôi muốn về trường học một chuyến trước đã..”

Tiêu Chiến không thèm để ý, xua xua tay như đuổi ruồi bọ nói: “Tùy cậu.”

Kiến trúc của Trung Ảnh khá tân tiến, đường đi cũng tốt khá gần với trung tâm thành phố. Nơi Tiêu Chiến cùng Trình Gia Bác hẹn gặp đều chọn lựa khá kín đáo, phòng to như vậy cũng chỉ có hai người. Vương Nhất Bác tự biết Tiêu tổng chẳng để nguyên chủ vào mắt liền thực tự giác mà đi tàu điện ngầm.

Đại khái cũng cỡ 15 năm chưa đi tàu điện ngầm, hắn còn nhớ khi vừa mới tới thành phố chỉ có 13 tuyến, tuyến số 1 số 2 là tuyến chính, rất nhiều nơi muốn tới được đều phải đổi qua đổi lại phương tiện công cộng vài lần. Không phát triển như hiện tại bốn phía thông suốt, hắn về sau phất lên chưa từng và cũng không thể lại di chuyển bằng giao thông công cộng.

Trong xe điện đã kín chỗ, Vương Nhất Bác dựa lưng vào chỗ ngồi cuối toa, cách một tấm chắn kính nhìn ra ngoài cửa sổ. Từng hàng cây, kiến trúc cứ vùn vụt trôi qua, cửa kính phản chiếu gương mặt trẻ tuổi của chính mình hiện tại, bỗng nhiên có cảm giác như đã trải qua mấy đời người.

Em gái hắn tên là Vương Đào Đào là sinh viên năm nhất học viện Trung Ảnh, Vương Nhất Bác tới cổng trường mới bừng tỉnh, phát hiện hắn còn chẳng biết ký túc xá của em gái mình ở đâu. Vì tránh bị người dòm ngó, thủ tục nhập học của Đào Đào hắn đều để cho trợ lý xử lý.

Trách không được em gái càng lớn càng phản nghịch, thời gian mình ở bên con bé quá ít, Vương Nhất Bác không khỏi cảm thấy tự trách.

Bởi vì có ký ức của nguyên chủ hắn đối với trường học này có vẻ quen thuộc, lại như xa lạ. Trên đường đều là các tuấn nam, mỹ nữ đột nhiên có mấy nam sinh gọi hắn lại, Vương Nhất Bác để ý trên cổ tay tên cầm đầu cố ý để lộ ra chiếc đồng hồ xa xỉ.

Người trẻ tuổi đều thích khoe khoang, Vương Nhất Bác không nói gì mà lắc đầu.

“Đây không phải Bác thiếu gia sao?” Hai chữ thiếu gia nhấn đến dị thường rõ ràng, mấy nam sinh đi theo hắn đều lộ ra ý cười xấu xa trên mặt. Vương Nhất Bác trong lòng thấy thật phản cảm nhưng không để lộ ra, loại người này hắn gặp qua quá nhiều rồi.

Hắn hướng đối phương gật đầu, xem như chào hỏi có lệ.

Người kia thấy hắn lãnh đạm như vậy liền không vui, tiểu đệ đi theo hắn hung tợn nói: “Trình Gia Bác, mày dám làm lơ Yến ca?” Đầu Vương Nhất Bác đau nhức một hồi, đột nhiên cảm thấy lời bằng hữu xưa nói cũng có chút đúng, bọn trẻ ngày nay quả thực tiếp xúc xã hội quá ít.

Hắn vội vã đi tìm Vương Đào Đào, căn bản không muốn phí sức võ mồm cùng đám trẻ con này, âm thầm trợn trắng mắt ra vẻ thất thần mà kêu một tiếng: “Yến ca.” rồi lại nhấc chân bỏ đi.

Mấy nam sinh kia đuổi theo cản bước ngăn hắn đi tiếp, Vương Nhất Bác dừng lại, khí thế quanh thân thay đổi. Hắn hơi hơi ngẩng đầu dùng đôi mắt xinh đẹp quét qua đám người này một lần, lông mi hắn rất dài phối với gương mặt tinh xảo có phần ảm đạm nhưng ánh mắt đặc biệt sắc bén. Mấy đứa nhỏ ra vẻ đại ca kia đột nhiên có loại cảm giác chột dạ, như thể làm sai liền bị phụ huynh bắt gặp lập tức lùi về sau mấy bước, nhường ra lối đi cho Vương Nhất Bác.

Nam sinh dẫn đầu phản ứng lại trước tiên, hắn không rõ vì sao Trình Gia Bác ngày thường yếu đuối lại ít nói đột nhiên có khí thế như vậy, lại không cam lòng chịu mất mặt, miệng cọp gan thỏ mà hô lớn: “Mày có gì đặc biệt hơn người? Đừng tưởng nhận cha nuôi thì có thể đi đường tắt. Mày thật cho rằng bản thân lên đời rồi? Nói cho mày biết, mày chỉ là cái vỏ rỗng hống người chơi mà thôi!”

Cha nuôi? Vương Nhất Bác dừng lại bước chân, không phải là nói Tiêu Chiến chứ? Nghĩ đến khả năng này, hắn không nhịn được cảm thấy trận rét lạnh trong lòng.

Thủ đoạn của Tiêu Chiến hắn biết, tên đó có năng lực giấu kín tất cả không để lộ dù chỉ một chút tiếng gió. Xem ra Trình Gia Bác cũng tự kìm hãm, đại khái những kẻ này chỉ biết là hắn bị bao dưỡng nhưng không biết kim chủ thật sự là ai.

Bất quá cũng chả phải chuyện lớn, Vương Nhất Bác cười khẩy nói: “Biết được cũng nhiều nha, Lý An Yến chúng ta qua đoàn phim đọ đi.”

“Mày, mày làm sao biết tao cũng sẽ tới chứ?” Lý An Yến nói.

Đương nhiên là lừa mày rồi.

Vương Nhất Bác không hề nhiều lời, để lại cho đối phương một biểu tình cao thâm khó lường, tự đi mà nghiền ngẫm! Nếu phải chạm mặt tại đoàn phim, thì thà ra vẻ biết nhiều một chút, thuận nước đẩy thuyền khiến đối phương không rõ chi tiết, làm hắn không dám dễ dàng nói bậy.

Giải quyết xong một phiền toái, Vương Nhất Bác cảm thấy cứ lang thang không có mục tiêu như vậy không phải cách hay, vậy mà cuối cùng lại trực tiếp gặp Vương Đào Đào.

Nhưng mà, tâm tư lo lắng cho em gái nhỏ, áp lực anh em thâm tình còn chưa kịp biểu lộ, Vương Nhất Bác liền tức giận tới mức chút nữa phát bệnh tim.

(*) Tên một dòng xe hơi thể thao hạng sang.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro