Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, nữ học bá không nghe không nói (sau chữa khỏi) - đại ca ngang tàng lạnh lùng, tình yêu duy nhất, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, nhẹ nhàng, đáng yêu, cảm động, kiếp trước kiếp này, HE.Độ dài: 119 chươngTình trạng: Hoàn------------Bộ truyện là bức tranh về chuyện tình kiếp trước của tướng quân lạnh lùng cùng nữ nhân duy nhất của mình và kiếp này là thanh xuân vườn trường của nữ học bá khiếm khuyết (không thể nghe không thể nói) cùng nam đại ca ngang ngược hung tàn. Truyện motif LẠ, gắn tag SỦNG SẠCH NGỌT, đáng yêu lại cảm động rất thích hợp cho tất cả mn đọc thư giãn giải trí.…
Văn án: Tần Nam chỉ là một người đàn ông bình thường nhưng vô tình bị hệ thống oán hận của nam phụ trói buộc mà phải xuyên qua các thế giới cùng các nam chính yêu hận đến chết."Nam chính, xin các người đừng hắc hóa nữa được không?"Tần Nam nhìn dây xích trên chân mình bất lực hét lên.Dịu dàng của ngươi khiến ta lưu luyến không rời.Nụ cười của ngươi khiến ta cảm thấy chói mắt.Ta tham luyến từng ấm áp ngươi trao tặng nhưng ngươi lại phản bội ta, vọng tưởng trốn thoát khỏi ta. Ngươi cuối cùng ngay cả một ánh mắt cũng khinh thường bố thí cho ta. Chỉ có giam ngươi lại, bẻ gãy cánh của ngươi mới khiến ngươi chỉ có thể nhìn một mình ta, vĩnh viễn chỉ cho ta hưởng dụng. TA YÊU NGƯƠI.Hắc hóa vặn vẹo biến thái công x dịu dàng vô tâm trai thẳng thụ(tổ hợp này thật đáng sợ)Nội dung: BL, 1x1, nhanh xuyên, hắc hóa, ngược, hắc ám, cầm tù, sm,...Tác giả: MỵLưu ý:1. Truyện có yếu tố 18+ không phù hợp với người dưới tuổi vị thành niên.2. Truyện đơn thuần để thỏa mãn sở thích của bản thân.3. Tác giả chưa có kinh nghiệm viết truyện nên từ ngữ sẽ hơi gượng gạo.4. Ai không thích thể loại này thì click back, đọc xong mà nhận thức sụp đổ, độ dằm khăm tăng cao thì tác giả không chịu trách nhiệm.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
(Đã hoàn thành)(Cảnh báo: nội dung trưởng thành)Anh cướp đi đêm đầu tiên của cô chỉ để trả đũa đối thủ(bởi đối thủ của anh là người yêu của cô), ai ngờ được hậu quả lớn đến cỡ nào...Mang đi đâu phải có sự cho phép của au nhé. Không chuyển ver. Mặc dù fic không hay nhưng đó là công sức và trí tuệ của tớ. Mong mọi người tôn trọng.Start: 01/04/2018End: 18/12/2018Ngoại truyện: đang tiến hành…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…